ZingTruyen.Xyz

Không Cần Loạn Ăn Vạ

C176

Nguyetlacmanki

Cửa động to nặng được đẩy ra, Diệp Tố trong tích tắc bị ánh sáng bên trong làm lóa mắt. Theo bản năng, nàng nâng tay che lại tầm nhìn, đến khi thích ứng rồi mới buông tay nhìn lại thì trực tiếp sững sờ tại chỗ.

Xung quanh đều là những rương đồ vật nửa hé nửa mở , bên trong chứa đầy cực phẩm linh thạch màu tím, tản ra ánh sáng lấp lánh chói loá, số lượng nhiều đến nỗi Diệp Tố cũng phân không rõ những bảo vật rơi vãi dưới đất.

Diệp Tố thậm chí không thèm nhìn đến những thứ khác, chỉ cẩn thận xem xét chất liệu cái rương. Những cái rương này đều được chế thành từ những tài liệu vốn đã biến mất từ lâu ở Tu chân giới.

Khó trách tiểu sư đệ chướng mắt Tử Lê Anh Mộc.

"Ngươi thích cái gì đều có thể lấy." Mỗ tiểu sư đệ nào đó vô cùng hào phóng nói.

Diệp Tố hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, nàng quay đầu hỏi Du Phục Thời: "Đây là giới của nguoi?"

Du Phục Thời gật đầu: "ừm."

Hắn nhận thấy ko có hơi thở người khác bên trong, chứng minh Ninh Thiển Dao vẫn chưa đặt chân vào, nghĩ như vậy, mặt mày Du Phục Thời mới giãn ra, hắn cực ghét người ngoài chạm vào đồ của mình.

Diệp Tố muốn rút tay ra khỏi tay Du Phục Thời, hắn từ ngoài cửa đã nắm tay nàng, hai người nãy giờ vẫn duy trì như vậy, chưa buông ra.

Toàn bộ bên trong động phủ tràn ngập các loại trân bảo pháp khí, còn có rất nhiều rương đan dược, với sự hiểu biết nông cạn về đan dược của mình, Diệp Tố khẳng định tất cả đều là thứ tốt.

Nàng nhìn ngó khắp nơi, cư nhiên phát hiện còn có mười mấy rương chứa trang phục, bộ nào bộ nấy cũng đẹp cầu kì, màu sắc sặc sỡ, xem kích cỡ hiển nhiên là thuộc về Du Phục Thời.

Những bộ trang phục đó tất nhiên cũng là pháp khí được luyện chế.

"Thực sự lắm tiền nha!" Trấn định như Đại sư tỷ mà cũng nhịn không được, ko khỏi cảm thán một câu, mấy thứ này thật sự tiêu hoa ko ít tinh lực và tiền tài mới có được.

"...... Có người cho." Du Phục Thời hơi hơi nghiêng đầu nói.

"Cái gì?" Diệp Tố nhìn hắn.

"Ngươi muốn đều có thể mang đi." Du Phục Thời rất nghiêm túc, "Trước kia ta nói rồi."

Diệp Tố đảo mắt qua chiếc rương tràn ngập linh thạch, khom lưng nhặt một viên cực phẩm màu tím trên mặt đất: "Ta lấy cái này."

"Chỉ một?" Du Phục Thời hiển nhiên cảm thấy quá ít.

Diệp Tố cười một tiếng: "Trước lấy cái này."

Muốn nuôi tiểu sư đệ, một cái cực phẩm linh thạch hẳn là không đủ.

Lướt qua mấy thứ này, Diệp Tố lại vòng quanh nhìn nhìn những chiếc rương chứa pháp bảo. Nàng cúi người tùy tiện cầm một cái pháp khí lên xem, lại phát hiện ko nhấc nổi, trên những pháp bảo...... có một cổ lực lượng cực kỳ cường đại.

Không giống với linh lực hay yêu lực, thậm chí cũng không phải ma lực, mà là một loại lực lượng khác biệt bao trùm phía trên.

Diệp Tố thu hồi tay, tầm mắt đảo qua những pháp bảo này, lại nhìn về phía Du Phục Thời: "Lấy về Ngạch Linh huyết rồi có nhớ tới gì ko?"

Tiểu sư đệ rõ ràng có chút hoang mang: "Nhớ gì cơ?"

"Chuyện trước đây." Diệp Tố hỏi, "Quan hệ giữa ngươi cùng Bồng Lai và Thiên Cơ Môn."

"Nghĩ không ra." Du Phục Thời trực tiếp nói thẳng, hắn hoàn toàn không có hứng thú gì với đối quá khứ của mình.

"Có thể là có nguyên nhân khác." Diệp Tố cảm thấy ký ức của tiểu sư đệ chỉ có thể từ từ xuất hiện một cách ngẫu nhiên.

Bảo vật trong động phủ vô cùng nhiều, Diệp Tố xem tới xem lui, ngoại trừ mang đi một viên cực phẩm linh thạch màu tím, cái gì cũng không lấy.

Nhưng Du Phục Thời lại lấy một cái rương đựng mười mấy bộ trang phục bỏ vào túi Càn Khôn, lúc này mới mang Diệp Tố cùng đi ra ngoài.

......

Du Phục Thời nằm trên giường, tâm tình rất tốt , khóe môi cong lên.

Trong mộng là linh đàm (hồ nước) quen thuộc.

Hắn thấy mình khoác một tấm áo mỏng màu đen, tựa vào thành hồ, hơi hơi giương đầu nhìn một đạo thân ảnh mờ ảo trên bờ. Môi hắn mím chặt, rõ ràng tỏ vẻ không vui, nhưng cố tình mặt mũi lại ko giấu được sự thích ý, chiếc đuôi dài ở dưới hồ quơ loạn, cố ý hất nước vào người trên bờ.

Người kia ko hề tức giận , chỉ vươn tay thay hắn vén lọn tóc ướt trước mặt ra sau tai, "Không gian này về sau chỉ mở ra cho mình ngươi, lúc thấy không thoải mái thì chui vào hồ nước ngâm mình."

"Phòng của ngươi ta có thể tùy ý vào đc ko?"

Du Phục Thời nghe thấy người đó cười một tiếng: "Có đc hay không, ngươi cũng đều tự vào mà."

Hắn có chút tức giận lại tỏ vẻ đắc ý vì nhìn thấu người khác, nói: "Hứ...là ngươi muốn sờ đuôi của ta."

Đuôi dài trong hồ lại lần nữa vung lên, nện xuống mặt nước, tuy nhiên nước lại không bắn đến trên bờ.

Người kia ko chút nào ngạc nhiên, cũng ko giải thích, chỉ nói: "Ở bên ngoài nhớ giấu cái đuôi thật kĩ, coi chừng bị người ta bắt đấy."

"Tu sĩ các ngươi còn đáng ghét hơn ma nữa."

" Ừm."

Du Phục Thời có thể nhìn thấy nửa sườn mặt của mình thân mật cọ cọ vào lòng bàn tay của người kia, hiển nhiên vô cùng tín nhiệm đối phương.

Không biết có phải do cảnh trong mơ quá mức chân thật hay ko, một bên mặt Du Phục Thời cũng ẩn ẩn cảm nhận được hơi ấm ...

"Tiểu sư đệ?"

Trời sáng, Diệp Tố liền đến đánh thức Du Phục Thời, thấy hắn còn chưa tỉnh, vốn dĩ nàng định kêu hắn, lại bị đối phương cọ mặt vào tay.

Du Phục Thời nghe thấy có người gọi, mới chậm rãi mở to mắt, nhận thấy người đang khom lưng trước mắt mình là Diệp Tố, hồi lâu mới hoàn hồn, chậm rãi nhúc nhích nửa người trên ngồi dậy.

"Nằm mơ?" Diệp Tố ngồi ở mép giường, thấy Du Phục Thời một đầu tóc dài rối tung, liền thuận tay thay hắn vuốt gọn.

Ngủ một đêm, tròng mắt màu tím lại khôi phục về màu đen, bất quá Diệp Tố không lên tiếng hỏi.

Du Phục Thời còn chưa hoàn toàn tỉnh hẳn, nghiêng mặt nhìn về phía tay Diệp Tố, chỉ cảm thấy một màn này cực kì quen thuộc, hắn ngây người, mặc cho nàng giúp mình chỉnh đốn tóc tai, rồi sáp mặt lại gần.

Diệp Tố khựng lại: "Sao vậy?"

Du Phục Thời ngước mắt nhìn Diệp Tố, có chút hoảng hốt hỏi: "Ngươi có muốn sờ đuôi ta ko?"

Mỗ đại sư tỷ nào đó vội thu hồi tay, không biết vì sao có chút chột dạ mà sờ sờ mũi: "Không muốn, tiểu sư đệ, yêu không thể tùy tiện hiện ra bản thể."

Du Phục Thời có chút thất vọng, 'a' một tiếng, liền chậm rì rì rời giường.

......

Yêu tộc rối rắm tuyển chọn yêu quân đi Tu chân giới, nhưng Du Phục Thời còn chưa biết làm sao để mở ra thông đạo Yêu giới, cho nên trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng hắn mò lên đỉnh núi Vạn Yêu xem thử.

Tàng Lục liền theo bên cạnh thao thao bất tuyệt: "Yêu chủ, ngài còn nhớ không, năm đó ngài mang theo Quy đi khắp nơi ở Yêu giới ra oai tạo phúc!"

Diệp Tố ở bên cạnh nghe được, cơ mặt co rút, ko biết vị đại năng Quy yêu này học cách nói chuyện ở đâu, mở miệng ra ko một câu nào nghe đứng đắn.

"Không nhớ rõ." Du Phục Thời gọn gàng dứt khoát nói.

Tàng Lục tức khắc nước mắt, nước mũi giàn giụa: "Đó là những năm tháng thanh xuân của chúng ta nha! Yêu chủ, từ khi ngài đi theo tu sĩ kia, Quy liền biết mà! Tình cảm của chúng ta sớm muộn gì cũng có ngày phai nhạt...!"

Diệp Tố nghe không nổi nữa, đánh gãy hỏi: "Ngươi đi theo yêu chủ lâu như vậy, chưa từng thấy thông đạo mở ra như thế nào sao?"

"Trước kia thông đạo cũng đâu có đóng." Tàng Lục nói thầm, "Có đóng cũng ngăn không được những người đó đâu."

Những người đó?

Diệp Tố nhớ rõ mấy vị Độ Kiếp đại năng ở Tu Chân giới kia, cũng mở không ra thông đạo Yêu giới.

Nghĩ lại......

Diệp Tố bỗng nhiên nhớ tới Tàng Lục là đại yêu trước Thần Vẫn kỳ, khi đó các giới có thần tồn tại, có thể mở ra thông đạo Yêu giới cũng không hiếm lạ.

......

Đám người tụ tập tại đỉnh núi Vạn Yêu, chờ Du Phục Thời có thể nhớ ra chút gì đó, nhưng ngoại trừ tiếng gió yêu ma rít gào, không có gì phát sinh.

Tầm mắt Diệp Tố dừng ở chỗ có vết máu mờ nhạt, đó là nơi lúc trước Ninh Thiển Dao chết, trước khi rời đi, nàng cùng Dịch Huyền đem thi thể chôn ở rừng Vạn Yêu.

"Trước đó, không phải ngài nói thông đạo Yêu giới sẽ mở sao?" Dịch Huyền ôm Trọng Minh đao hỏi Tàng Lục.

Tàng Lục gật đầu: "Yêu chủ nói vạn năm sau sẽ mở, cụ thể mở như thế nào, Quy cũng không biết."

Diệp Tố cùng nhóm người Liên Liên ở đỉnh núi đi đi lại lại, xem thử có trận pháp linh tinh gì đó ko, nhưng đi hết một vòng, cũng không tìm được, đỉnh núi ngoại trừ yêu chủ thạch, không có gì khác.

Mò mẫm hết một ngày, vẫn không có thu hoạch gì, mọi người đành quay về.

"Cốc Lương Thiên đâu rồi?" Đi được một lát, Diệp Tố bỗng nhiên phát hiện thiếu một người.

Dịch Huyền quay đầu tìm kiếm, quả nhiên không thấy Cốc Lương Thiên.

"Chắc là trốn rồi." Diệp Tố nhíu mày nói, Cốc Lương Thiên quả nhiên muốn nhân cơ hội trốn vào Yêu giới.

Người bình thường đều muốn rửa sạch oan khuất, chỉ có Cốc Lương Thiên ngược lại, thậm chí còn không muốn tìm tông chủ Vạn Phật Tông đối chất, có thể hắn không dám, cũng có thể không muốn gây thêm chuyện.

Ko thấy tung tích Cốc Lương Thiên, đoàn người tạm dừng một lát, cuối cùng mới trở về.

"Nếu các Yêu Vương khác đã trích máu ấn vào yêu chủ thạch." Lục Trầm Hàn bỗng nhiên nói, "Có lẽ cũng cần máu của yêu chủ mới có thể mở ra thông đạo Yêu giới."

Lời này vừa nói ra, đệ tử Thượng Khuyết Tông tức khắc cảm thấy có lý: "Khẳng định là vậy, trên đỉnh núi Vạn Yêu chỉ có mỗi yêu chủ thạch, muốn mở thông đạo, nhất định phải dựa vào yêu chủ."

Diệp Tố nhìn thẳng vào mắt Lục Trầm Hàn, thật lâu sau mới nói: "Ngày mai lại nói."

Nàng không thích nhìn thấy Du Phục Thời bị thương chảy máu, mặc dù chỉ cắt một vết nhỏ trên đầu ngón tay.

Lục Trầm Hàn nhìn chằm chằm Diệp Tố một lát mới dời tầm mắt, xoay người đi tiếp.

......

Nửa đêm, trong rừng.

Cốc Lương Thiên lấy ra một viên Tích Cốc Đan trong túi Càn Khôn. Hắn phóng thần thức ra, thật cẩn thận dò xét chung quanh.

Hắn ko quen thuộc Yêu giới, nơi này yêu gì cũng có, phải luôn đề cao tinh thần cảnh giác.

Tam giới đại chiến, Cốc Lương Thiên một chút cũng không muốn dây vào, đặc biệt là kiểu đệ tử có thiên phú như hắn, thể nào cũng bị bắt tiên phong ra trận, rất dễ chết.

Tu chân giới không thể trở về, sơ sẩy một cái là bị tông chủ tóm, đến lúc đó chỉ cần một chiêu thôi là hắn tiêu đời.

Yêu giới thoạt nhìn không tệ. Tài nguyên phong phú, nghe nói còn có khu vực dành riêng cho tu sĩ, Cốc Lương Thiên muốn đến đó thử thời vận.

"Ngươi lưu lại bên cạnh Diệp Tố, có lẽ còn có cơ hội giữ mạng."

Trên thân cây cao, đột nhiên một đạo thanh âm truyền đến, làm Cốc Lương Thiên dựng cả gai ốc, hắn đã xuất ra thần thức thăm dò, thế nhưng vẫn không phát hiện hơi thở của đối phương, chứng tỏ cảnh giới đối phương cao hơn hắn rất nhiều.

Cốc Lương Thiên cứng đờ ngẩng đầu, nhìn về phía thân ảnh đứng trên cây, đồng tử co rụt lại, buột miệng thốt lên: "Lục Trầm Hàn?!"

Cảnh giới của hắn không cao đến mức như vậy mới đúng, hắn dùng pháp khí gì sao?

"Cho dù ta giết ba vị sư tổ Vạn Phật Tông, thì cũng là đại năng Vạn Phật Tông, liên quan gì đến Côn Luân các ngươi?" Cốc Lương Thiên khó hiểu, Lục Trầm Hàn không giống người cần kẻ khác báo đáp mình, điều kiện Côn Luân so với Vạn Phật Tông tốt hơn mấy lần.

Lục Trầm Hàn từ phía trên nhảy xuống, Thất Tuyệt kiếm linh cũng từ trong kiếm xuất ra, hắn nói: "Giết ngươi còn cần lý do?"

"Chỉ bằng ngươi?" Cốc Lương Thiên cười lạnh, hắn cách đây không lâu đã uống một ly Bát Thanh tửu, thần thức được củng cố, dù cho đánh không lại Lục Trầm Hàn, cũng thừa sức chạy trốn, "Lục Trầm Hàn, đỉnh đỉnh đại danh tu sĩ đệ nhất thiếu niên, có phải ngươi quên mất cảnh giới của mình rồi ko?"

Với cảnh giới Hoá Thần sơ kỳ hiện giờ của Lục Trầm Hàn, thật sự không so được với ai, có đệ tử đại tông nào không phải là Hóa Thần sơ kì hoặc sắp trở thành Hóa Thần sơ kì đâu.

"Hừ....Trước kia, Lục Trầm Hàn ngươi xác thật đáng gờm." Cốc Lương Thiên châm chọc nói, "Hiện tại.... Không tính mấy người Thiên Cơ Môn kia, bọn Từ Trình Ngọc cũng sắp vượt qua ngươi rồi."

"Vậy sao?" Lục Trầm Hàn vặn vẹo cổ, cảnh giới Hóa Thần sơ kì bỗng nhiên không ngừng tăng lên.

"Ngươi...... Áp chế cảnh giới?!" Cốc Lương Thiên nhìn chằm chằm người đối diện, mặt khó coi đến cực điểm.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz