Hôn...
Trời đã tối hẳn khi Mick bước vào sảnh chung cư, những dải đèn vàng hắt xuống nền đá cẩm thạch bóng loáng, ánh sáng phản chiếu lên từng bước chân nặng nề của cậu như muốn phơi bày hết mệt mỏi và lạnh lẽo trong người. Ngoài kia, cơn mưa chiều chưa kịp khô hẳn, hơi ẩm còn bám vào từng góc tường, từng khe cửa, và cả vào lớp áo sơ mi trắng mỏng đang dính bết vào da thịt cậu, ướt đẫm như vừa được ai đó nhúng thẳng xuống một dòng nước băng giá.
Thang máy mở ra, ánh đèn trắng lạnh phủ khắp khoang nhỏ, chiếu rõ từng giọt nước mưa đang rơi từ mái tóc rối bù xuống sàn thép, tạo thành những vòng tròn nhỏ tan biến ngay khi cậu nhấc chân rời đi. Mỗi bước trên hành lang trải thảm xám đều vang lên rất khẽ, nhưng trong tai cậu, tiếng bước chân lại như vọng lại hàng trăm lần, nặng nề và mệt mỏi đến mức muốn bỏ cuộc ngay giữa đường.
Căn hộ cao cấp mở ra bằng một tiếng tách khô khốc, mùi hương tinh dầu bạc hà nhàn nhạt thoảng qua, thứ mùi mà quản lý tòa nhà luôn giữ để tạo cảm giác sang trọng nhưng lại khiến nơi này càng thêm lạnh lẽo, thiếu hơi người. Mọi thứ gọn gàng, ngăn nắp đến mức vô cảm, ghế sofa màu kem thẳng hàng ngay ngắn, bàn kính không dính một hạt bụi, rèm cửa kéo nửa chừng để lộ khung cảnh thành phố ngoài kia – những ánh đèn như sao rơi, đẹp nhưng xa cách đến mức người ta chẳng muốn chạm vào.
Cậu đứng trong phòng khách vài giây, nước mưa vẫn nhỏ giọt từ cánh tay xuống nền gỗ, rồi bước chậm về phía phòng ngủ, từng động tác như đang cố lê một cơ thể không còn chút sức lực. Bàn tay cậu chạm vào công tắc, ánh sáng dịu dàng bao trùm căn phòng, nhưng thứ dịu dàng ấy chẳng đủ để xua bớt cái lạnh đang len lỏi vào từng thớ cơ, từng khe xương.
Mick vào phòng tắm, cánh cửa kính khép lại sau lưng tạo thành một tiếng vang nhỏ. Không khí trong đây càng lạnh hơn, hơi nước từ ống dẫn lâu ngày không dùng bốc ra mùi kim loại nhàn nhạt. Cậu đưa tay lên hàng cúc áo sơ mi, ngón tay run rẩy đến mức phải mất vài giây mới gỡ được từng chiếc một, âm thanh lách tách vang lên giữa căn phòng im ắng như tiếng nhịp tim chậm rãi đang cố chống chọi trước cơn gió lạnh.
Chiếc sơ mi trắng mỏng dính cuối cùng cũng tuột khỏi vai, trượt xuống cánh tay rồi rơi thành một đống nhàu nát dưới chân. Làn da trắng đến mức gần như trong suốt hiện ra, nhưng thứ thu hút ánh nhìn lại không phải vẻ mịn màng ấy, mà là vô số vết sẹo đan chằng chịt khắp bờ vai, bắp tay, thậm chí cả vùng xương sườn – những đường hằn mờ, sẫm màu, ngoằn ngoèo như một bản đồ đầy vết cắt.
Và ở vị trí dễ thấy nhất, ngay tại tuyến thể, là một vết sẹo lớn và sâu đến mức tưởng chừng có thể nhìn xuyên qua da thịt vào tận nơi tim gan phèo phổi. Nó mang hình dáng méo mó của một dấu răng, viền sẫm đậm hơn phần da xung quanh, như một lời tuyên bố tàn nhẫn rằng cậu đã từng thuộc về ai đó – không cách nào xóa bỏ, không cách nào chối bỏ.
Ánh mắt Mick dừng ở vết sẹo ấy thật lâu, hàng mi khẽ run lên, rồi nước mắt bắt đầu tràn xuống má, nóng hổi so với làn da lạnh giá. Cậu khẽ nghiến răng, nhưng lực lại yếu đến mức không đủ để nén nỗi căm hận đang trào lên. Chỉ vì vết sẹo này, chỉ vì một khoảnh khắc năm ấy, mà cậu đã tự tạo cho mình hàng chục, hàng trăm vết sẹo khác trên bả vai và ngực, như một cách vừa trừng phạt vừa nhắc nhở bản thân rằng cậu không thể quay về như trước nữa.
Bồn tắm trắng lạnh nằm ở góc phòng, cậu vặn vòi nước, dòng nước trong veo chảy ra nhưng lạnh đến mức khiến đầu ngón tay tê dại ngay khi chạm vào. Mick không chờ nước ấm, cũng không buồn thử đo nhiệt độ, cậu chỉ đứng nhìn làn nước lạnh dâng lên, ánh đèn phản chiếu những gợn sóng nhỏ lăn tăn, rồi bước vào như người ta bước vào một vùng biển không đáy.
Làn nước lạnh lập tức ôm trọn lấy cơ thể, len qua từng kẽ ngón tay, từng sợi tóc, thấm sâu vào da thịt khiến cậu rùng mình, môi tái nhợt trông thấy. Cậu ngồi xuống, để nước ngập dần lên ngang ngực, rồi chậm rãi trượt sâu hơn, như thể sức nặng trên vai cuối cùng cũng được phép kéo cậu xuống đáy.
Khi nước ngập đến cằm, ký ức bắt đầu tràn về, dữ dội và dồn dập. Cậu nhớ rõ đêm ấy, khi cơn sốt phân hóa bùng lên sau một lần qua đêm với anh, nhiệt độ cơ thể cao đến mức cậu tưởng mình sẽ chết ngay trên giường. Sáng hôm sau, kết quả khám báo rằng cậu đã biến thành một omega, và tệ hơn, là một omega đã bị đánh dấu. Mọi thứ từ đó sụp đổ, ánh mắt người khác thay đổi, công việc bị ảnh hưởng, bạn bè xa lánh, và bản thân cậu thì chẳng còn biết mình là ai nữa.
Từ lúc ấy, mỗi khi nhìn thấy vết sẹo đánh dấu trong gương, cậu lại tự tạo thêm một vết thương mới trên bả vai hoặc ngực, dao cứa qua da thịt, máu trộn lẫn nước mắt, như muốn chứng minh rằng cậu vẫn còn quyền quyết định với cơ thể mình, dù là trong nỗi đau.
Giờ đây, tất cả những vết sẹo ấy vẫn ở đó, in hằn không chỉ trên da mà cả trong tâm trí. Cậu đưa tay chạm vào vết cắn nơi tuyến thể, đầu ngón tay lạnh buốt run rẩy trên bề mặt sần sùi, rồi nhắm mắt lại. Làn nước tiếp tục dâng, hơi thở cậu chậm dần, tai bắt đầu ù đi, âm thanh xung quanh mờ nhạt như bị chặn lại bởi một lớp kính dày.
Cơ thể nhẹ dần, tay chân mất cảm giác, buông lỏng trong làn nước lạnh. Mọi thứ trở nên xa xôi, mơ hồ, như thể cậu chỉ cần thả mình thêm một chút nữa là sẽ rời khỏi tất cả, cả vết sẹo, cả ký ức, cả cái thế giới đã nhiều lần khiến cậu muốn bỏ cuộc.
Ánh mắt cậu khẽ mở, nhìn những vết sẹo phản chiếu qua bề mặt nước. Trong gương treo phía đối diện, hình ảnh mờ nhòe của cậu hiện ra – một cơ thể gầy gò, làn da trắng bệch nổi bật giữa vô số vết sẹo. Nhưng nổi bật nhất vẫn là vết cắn nơi tuyến thể, như một dấu ấn nguyền rủa không bao giờ phai.
Cậu thở ra một hơi dài, bọt khí nhỏ nổi lên, rồi từ từ biến mất. Trong khoảnh khắc cuối cùng khi ý thức sắp rời đi, tâm trí cậu chỉ còn một khoảng tối rộng lớn, nơi mọi tiếng động, mọi ánh sáng đều bị nuốt chửng.
Và rồi, giữa khoảng tối ấy, một giọng nói vang lên, run rẩy nhưng quen thuộc đến mức khiến trái tim cậu thắt lại – giọng nói mà cậu vẫn nghe mỗi ngày, trong ký ức và cả trong mơ.
"Anh... đừng mà..."
Làn nước lạnh buốt đột ngột vỡ tung, một lực mạnh mẽ kéo cơ thể cậu lên khỏi mặt nước, không khí ập vào phổi khiến cậu ho sặc sụa, từng tiếng ho nặng như muốn xé toang lồng ngực. Hơi lạnh vẫn bám riết lấy từng thớ da, nhưng xen vào đó là một thứ ấm áp lạ thường đang siết chặt quanh người cậu.
Giữa làn hơi nước mờ đục, gương mặt Paul hiện ra, đôi mắt đỏ hoe, hàng mi ướt nhòe, nước mắt chảy dài xuống má, hòa vào giọt nước từ mái tóc rũ xuống. Đôi môi em mấp máy, tiếng thở gấp gáp như đang cố kìm lại nỗi hoảng loạn vừa trải qua.
"Không sao... Paul, anh không sao..."
giọng cậu khàn đặc, run rẩy vì lạnh và vì hơi thở đứt quãng.
"Anh đừng vậy mà..."
Paul siết chặt vòng tay hơn, hơi ấm từ cơ thể em truyền qua làn áo ướt, len vào da thịt cậu như một mạch sống đang cố níu lại người sắp chìm.
Cậu khẽ mỉm cười, một nụ cười yếu ớt nhưng vẫn đủ để xoa dịu đôi mắt đang ngấn lệ kia.
"Chẳng phải anh không sao rồi sao..."
Paul không đáp, chỉ cúi đầu ôm cậu chặt hơn, nước mắt lã chã rơi xuống vai cậu, nóng hổi đến mức cậu cảm nhận rõ rệt từng giọt. Trong khoảnh khắc ấy, hơi lạnh của làn nước dường như rút bớt, thay vào đó là nhịp tim dồn dập của em, rõ ràng và gần đến mức tưởng chừng có thể hòa vào nhịp tim của cậu.
Cậu vòng tay qua lưng em, khẽ hít lấy mùi socola đậm đặc nơi cổ, mùi hương ấy từ lâu đã trở thành một thứ ấm áp duy nhất cậu muốn níu giữ. Mái tóc em rối bù, từng lọn nhỏ ướt sũng dính vào trán, cậu đưa tay vuốt nhẹ như sợ làm em tổn thương.
Đôi khi cuộc sống cậu đã đến tận cùng của tồi tệ, nhưng rồi lại có người ấy đến và kéo cậu ra khỏi làn nước lạnh đang nhấn chìm cậu xuống.
Cuộc sống của cậu đã nhiều lần muốn kết thúc, nhưng lần nào cũng có thân ảnh nhỏ bé ấy níu giữ, khiến cậu khao khát sống thêm một lần nữa.
Phải chi... nơi đây, cậu thực sự có thể quên đi quá khứ kinh khủng ấy mà cố gắng sống tiếp.
Mick buông nhẹ vòng tay, đưa ngón cái lên gò má em, gạt đi những giọt nước mắt còn đọng lại, nở một nụ cười nhạt. Paul mím môi, đôi mắt vẫn ngân ngấn nước nhưng ánh lên một tia sáng nhỏ, như hy vọng đang nhen lại giữa trời đông.
Bàn tay em khẽ chạm vào má cậu, những ngón tay ấm áp vuốt ve làn da lạnh buốt. Em ghé sát hơn, trán chạm trán, mũi chạm mũi, hơi thở em phả vào cậu, nóng và êm như một dòng nước ấm đang tìm đường hòa vào mạch máu.
Cậu rướn người, đôi môi nhợt nhạt khẽ chạm vào môi em, chỉ một cái chạm nhẹ như thử nghiệm, như người lữ khách khát nước dừng lại bên giọt sương đầu tiên. Nụ hôn ấy chỉ thoáng qua, như chuồn chuồn lướt mặt hồ, nhưng hơi ấm từ nó lại lan khắp lồng ngực.
Cậu lùi ra một chút, nhìn thấy gò má em ửng đỏ, đôi mắt hơi mở lớn, rồi mỉm cười.
Paul vòng tay qua cổ cậu, lần này chủ động tìm đến môi cậu. Nụ hôn không còn e dè nữa, nó cuồng nhiệt và kéo dài, như muốn truyền hết hơi ấm và nhịp sống vào người đang run rẩy trước mặt.
Cậu ôm siết lấy em, kéo cả hai cùng rơi xuống làn nước lạnh. Nước bắn tung tóe, giọt lạnh bám trên gương mặt đỏ bừng của em, ánh mắt sáng long lanh giữa làn hơi nước.
"Hưm... lạnh..."
em khẽ kêu, môi còn dính vị ấm của nụ hôn.
"Lạnh sao... vậy chúng ta không làm nữa, vào phòng nhé..."
cậu cười nhẹ, giọng trầm xuống như muốn dỗ dành.
Em không trả lời, chỉ cúi xuống tìm môi cậu lần nữa. Nụ hôn này không vội vàng nhưng sâu và chặt, hơi thở hòa quyện, ngực áp vào nhau, từng nhịp tim đồng điệu trong tiếng nước vỗ nhẹ quanh hai người.
Cậu đưa tay ôm chặt lấy cổ em, như sợ rằng chỉ cần một khe hở nhỏ thôi, hơi ấm ấy sẽ tan biến vào khoảng không lạnh lẽo. Trong khoảnh khắc ấy, mọi vết sẹo, mọi ký ức đau đớn đều bị đẩy lùi ra xa, chỉ còn lại nhịp tim của em, mùi hương socola nồng đậm, và một hơi thở đủ để níu cậu ở lại.
Bàn tay Paul vẫn giữ chặt sau gáy cậu, những ngón tay ấm áp miết nhẹ trên làn da lạnh giá, động tác vừa như trấn an, vừa như cố khẳng định rằng cậu vẫn còn ở đây, vẫn còn sống. Hơi thở em gấp gáp, nhưng khi môi tìm đến môi, nó trở nên chậm lại, sâu và đầy, như đang cố hòa nhịp tim hai người vào cùng một nhịp.
Làn nước quanh hai cơ thể vẫn lạnh buốt, từng đợt run rẩy mỏng manh dâng lên từ lưng cậu rồi lan ra khắp người, nhưng hơi ấm nơi vòng tay Paul lại như một thứ thuốc dịu nhẹ, từng chút một xua bớt cơn giá buốt đang siết chặt mạch máu. Cậu cảm nhận rõ từng khoảng tiếp xúc – phần ngực áp sát ngực, nhịp tim em đập mạnh và đều; hơi thở nóng phả vào khe môi, hòa cùng mùi socola ngọt đậm; làn da ẩm ướt trượt nhẹ dưới đầu ngón tay, mềm mại và sống động đến mức khiến cậu bất giác siết chặt hơn.
"Anh... run quá..."
Paul thì thầm, giọng khản đi, hơi thở quấn lấy cổ cậu.
"Không... là lạnh thôi"
cậu đáp, nhưng âm cuối vỡ ra vì hơi thở nóng của em áp lên.
Paul nhắm mắt, đặt thêm một nụ hôn nữa lên môi cậu, sâu hơn, chậm hơn, như muốn thay cho câu trả lời. Mỗi lần môi em dịch chuyển, cậu đều cảm thấy một luồng ấm áp chạy dọc sống lưng, hòa vào làn nước lạnh khiến cơ thể vừa căng vừa thả lỏng.
Cậu nghĩ, nếu là trước đây, mình sẽ đẩy em ra, sẽ trốn tránh, sẽ sợ hãi cảm giác bị ai đó chạm vào nơi tuyến thể. Nhưng giờ đây, khi em ôm lấy cậu, mùi hương socola bao trùm, ánh mắt như muốn giữ cậu lại... tất cả sự kháng cự tan biến, chỉ còn một ý nghĩ duy nhất – đừng buông tay cậu ra.
Nước trong bồn dập dềnh theo từng chuyển động, những giọt nước bắn lên mặt em, lăn qua sống mũi rồi rơi xuống môi cậu. Cậu khẽ liếm vị mằn mặn ấy, không biết là vị của nước, của mồ hôi, hay của nước mắt vẫn chưa kịp khô.
Paul ngước lên, ánh mắt lấp lánh giữa hơi nước, hàng mi dài cong cong vẫn còn vương giọt nước, nhìn cậu như nhìn một thứ gì đó quý giá mà em vừa giành lại từ tay số phận.
"Anh không được làm vậy nữa... dù chỉ một lần"
giọng em nghẹn lại, nhưng từng chữ đều nặng như đá.
Cậu im lặng, chỉ áp trán vào trán em, để hơi ấm từ da thịt chảy vào nhau. Hơi thở em nóng, mềm và dịu, khiến cậu cảm thấy như mình vừa được kéo từ vực sâu lên một bãi cát đầy nắng.
"Được... anh hứa"
cậu đáp khẽ, một lời hứa đơn giản nhưng là lần đầu tiên cậu thấy mình có lý do để giữ.
Paul mỉm cười, dù khóe mắt vẫn còn đỏ, rồi lại cúi xuống tìm môi cậu. Nụ hôn lần này không chỉ có hơi ấm, mà còn có vị ngọt, vị của mùi hương quen thuộc, vị của sự sống.
Cậu vòng tay siết chặt eo em, kéo cả cơ thể vào sát, để làn da trần cọ vào nhau, để mọi khoảng trống giữa hai người biến mất. Trong làn nước lạnh, hơi ấm của Paul trở thành duy nhất, trở thành thứ níu cậu lại giữa thế giới này.
Giữa tiếng nước khẽ vỗ, tiếng thở hòa quyện, mọi thứ ngoài kia đều biến mất. Không còn quá khứ, không còn những vết sẹo, không còn những ký ức trói buộc – chỉ còn hơi ấm này, vòng tay này, và một khoảng khắc mà cậu ước gì có thể kéo dài mãi.
Cậu khẽ nhắm mắt, để môi mình quấn lấy môi em, không phải để tìm sự an ủi, mà là để chắc chắn rằng cậu vẫn còn cảm nhận được – sự sống, sự rung động, và thứ mà lâu lắm rồi cậu mới dám tin
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz