ZingTruyen.Xyz

Karmanami - Oneshot tự viết

Đặt tên

MinhAnhDng712

Tối hôm ấy, khi hai bé sinh đôi đã ngủ yên trong cũi, Manami ngồi bên bàn, trước mặt trải đầy giấy bút.
Cô khẽ nghiêng đầu, nói với chồng:
"Karma này... chúng ta phải đặt tên cho hai con thôi. Không thể gọi mãi là 'anh hai' với 'em út' được."

Karma ngả người ra sofa, tay chống cằm, nheo mắt nhìn vợ:
"Anh thấy gọi vậy cũng ngầu mà. Sau này hai đứa lớn, bạn bè nghe gọi 'Anh Hai' với 'Em Út', đảm bảo ai cũng phải kiêng nể."

Manami phồng má:
"Không nghiêm túc gì hết... Con phải có tên tử tế, dễ thương và ý nghĩa chứ."

Anh cười gian:
"Thế em định đặt kiểu gì? Đặt tên hóa chất à? Ví dụ như... 'Natri' và 'Kali'? Nghe cũng hợp, phản ứng mạnh mẽ, y như ba nó."

Manami đỏ mặt, đập nhẹ cuốn sổ vào vai anh:
"Anh đừng có lấy bảng tuần hoàn ra làm trò đùa!"

Karma cười rúc rích, rồi chống cằm nhìn hai thiên thần nhỏ trong cũi:
"Ừ thì, nói nghiêm túc. Anh muốn một tên thật mạnh mẽ cho thằng đầu, và một tên thông minh cho thằng thứ hai. Giống như sự kết hợp của ba và mẹ ấy."

Manami nghiêng đầu suy nghĩ, đôi mắt long lanh.
"Hay là... Haruto cho bé lớn? Nghĩa là ánh sáng mặt trời. Nghe vừa ấm áp vừa mạnh mẽ."

Karma gật gù:
"Ừm, hợp đấy. Vừa giống anh – nóng bỏng rực rỡ, vừa giống em – dịu dàng, mang lại sức sống."

"Anh đừng tự khen mình..." – Manami khẽ mím môi cười. – "Thế còn bé thứ hai?"

Karma xoay bút, nghĩ một lúc rồi nhếch môi:
"Ren. Ngắn gọn, gọn gàng, nhưng có nghĩa là 'liên kết'. Thằng nhỏ này sẽ là sợi dây nối mọi người lại, kiểu giống mẹ nó – hiền lành, gắn kết cả nhà."

Manami khẽ ngẩn ra, rồi mỉm cười dịu dàng:
"Haruto và Ren... nghe rất đẹp."

Karma chống tay lên bàn, tiến lại gần vợ, hạ giọng trêu:
"Em thấy không? Cuối cùng thì ba vẫn giỏi nhất trong việc đặt tên. Chứng tỏ trí thông minh của ba di truyền là có thật."

Manami đỏ mặt, lườm nhẹ:
"Em thấy chủ yếu là nhờ em gợi ý trước."

"Ừ thì..." – Karma giả vờ ngẫm nghĩ – "một nửa công lao của em, một nửa công lao của anh. Giống như hai nhóc này, mỗi đứa mang nửa gen của ba và mẹ. Đúng chưa?"

Manami bật cười khẽ:
"Ừ, đúng là hợp lý thật."

Karma cúi xuống hôn nhẹ lên má vợ, rồi liếc sang hai đứa con đang ngủ say, thì thầm:
"Chào mừng đến thế giới này, Haruto và Ren. Các con cứ yên tâm... từ giờ, ba sẽ làm mọi cách để cuộc sống của cả nhà luôn vừa ấm áp vừa... không bao giờ thiếu trò vui."

Manami nghe mà khẽ lắc đầu, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng trên môi. Trong căn phòng nhỏ, hai đứa trẻ nằm yên, còn ba mẹ chúng ngồi bên nhau, bắt đầu vẽ nên một hành trình mới – hành trình của một gia đình vừa ấm áp, vừa dí dỏm.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz