ZingTruyen.Xyz

[ Kaiyuan ] Ngược Luyến

31

Quyng_Trangg_Phamm

45

    "Này, Vương Nguyên, dậy đi ." Vương Tuấn Khải lười biếng nằm trên chiếc giường tròn lớn, chọc chọc cánh tay Vương Nguyên.

    Hắn lướt Weibo, thuận tiện thỉnh thoảng dùng ánh mắt còn lại quan sát Vương Nguyên đang ngủ.

    Khoé miệng hất lên,  cười đến ngọt ngào.

    Hôm qua, hắn cũng không biết tại sao Vương Nguyên lại chạy đến ngủ trên giường của hắn.

    Bất quá, đây chẳng phải là dấu hiệu tốt sao ?

    Vương Nguyên lông mi run rẩy, bất mãn hừ hừ còn đạp đạp chân, trở người mấy lần, cuối cùng bất đắc dĩ mà mở mắt.

   " ..............."  Đôi mắt của cậu dần dần thanh tỉnh.

    Kinh ngạc phát hiện dưới ánh mặt trời lộ ra hai chiếc răng Hổ của ai đó, theo thói quen trong lòng dâng lên cảm giác an tâm và ấm áp.

    Vương Tuấn Khải nhìn cậu mở mắt, nhìn bộ dáng ngốc manh của cậu quả thực khiến hắn có chút kiềm chế không được, đôi mắt kia trong veo như nước cực kỳ giống thiên sứ trên mây .

    Giống như một dòng nước linh tuyền mùa xuân ấm áp, thấm sâu vào tim hắn.

    Cưng chiều đưa tay vuốt vuốt mấy  sợi tóc mềm mại: "Dậy thôi, hôm nay còn đi công viên trò chơi nữa."

    Vương Nguyên ừ một tiếng, chậm rãi dời giường, dò xét thần sắc Vương Tuấn Khải, cậu có phần không xác định được không biết hắn có nghe thấy lời cậu nói tối qua hay không?

    "Em tối qua sao lại tới đây?"

    Sau khi nghe được câu nói này, Vương Nguyên mới thở dài một hơi: "Tôi, tôi mơ thấy ác mộng, có chút sợ hãi..."

    "Uh." Vương Tuấn Khải cũng ngồi dậy, "Đi rửa mặt a, em thay quần áo trước đi, tôi đi nấu cơm."

    Vương Nguyên khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đi vào toilet đánh răng rửa mặt vuốt lại tóc, sau đó lấy bộ quần áo Nhị Văn chọn cho cậu mặc lên người.

    Vương Tuấn Khải ở trong bếp rất nhanh đã làm xong hai phần ăn sáng hấp dẫn, bưng lên bàn ăn, cởi  tạp dề xuống.

    Nhìn Vương Nguyên ngoan ngoãn ngồi tại bàn ăn ăn sáng liền nghi hoặc, gia hỏa này, hôm nay sao lại ngoan như vậy?

   " Lão Vương," Vương Nguyên ngẩng đầu lên hỏi, "Anh, anh có thể đi công viên trò chơi sao? Nhiều người như vậy? Sẽ không bị fan  phân thây chứ?"

    "Vạn nhất bọn họ nhào tới làm sao bây giờ?" Vương Tuấn Khải không trả lời, ngược lại còn cười hỏi Vương Nguyên.

    Vương Nguyên hếch bộ ngực nhỏ, vỗ vỗ ngực mình kiêu ngạo nói: "Có tôi ở đây, yên tâm, bọn họ sẽ không đến gần được thân thể của anh đâu ~ Tôi là ai a, là Vương Nguyên đó..."

   " Được được được, có em bảo hộ tôi," Vương Tuấn Khải mím môi cười, "Tôi cái gì cũng không sợ."

  "  ............... Anh sẽ không thật sự cứ như vậy mà đi chứ?!( ̄Д ̄)?"

    Vương Tuấn Khải cười cậu ngốc, sau khi thu dọn xong bát đũa, lôi cậu lên xe thể thao của mình.

    "Vù........." Sau một trận kình phong, xe thể thao lao vụt đi.

    ...

    Nhìn cảnh tượng bốn phía lạ lẫm, Vương Nguyên khẳng định nơi này không phải là thành phố XXX, xe thể thao trên đường cao tốc lao vùn vụt.

    "Rốt cuộc là đi đâu vậy? Không phải tới công viên trò chơi sao?" Vương Nguyên nhìn Vương Tuấn Khải đang lái xe.

    Vương Tuấn Khải xoay đầu lại nhìn cậu một cái, tiếp tục lái xe: "Ân, là một công viên trò chơi nhỏ tại thành phố khác, tôi thuê lại nó, ở trong đó cả ngày chỉ có chúng ta."

    "A?!" Vương Nguyên lắp bắp kinh hãi, "Người có tiền có khác..."

   " Ha ha," Vương Tuấn Khải đưa tay phải ra xoa xoa đầu cậu một chút,    " chính là nuôi nổi em ."

   " Hả.... Ai cần anh nuôi!" Vương Nguyên hơi đỏ mặt, lui về sau một chút.

   " Ha ha ha............"

    Vương Nguyên nhìn thoáng qua Vương Tuấn Khải: "Anh nói...... Tôi hôm nay có đẹp trai không?"

    "........." Vương Tuấn Khải mang theo ý cười mắt đảo qua Vương Nguyên, "Đẹp trai, đẹp trai."

    Hôm nay cách ăn mặc của cậu quả thật không tệ, mắt thẩm mĩ của Nhị Văn cũng được đấy chứ, sơ mi ca rô đỏ đen dài tay kết hợp cùng áo trắng ngắn tay, chỉ lộ ra hoa tiết ca rô trên cổ áo, quần lửng cùng giày Cavans.

    Thanh xuân đầy sức sống.

    "Cẩn thận đừng để bị lạnh là tốt rồi." Vương Tuấn Khải cẩn thận nhắc nhở.

    "Sẽ không đâu, tôi mang theo áo khoác rồi."

    Hai người thỉnh thoảng nói chuyện phiếm, thời gian trôi nhanh trong không khí vui vẻ thoải mái.

    Xe, chầm chậm dừng lại trước một cánh cổng không mới.

    "Nơi này........." Vương Nguyên co rụt con ngươi lại, nhịp tim bắt đầu gia tăng tốc độ.

    Nơi này, cậu đã từng tới.

    .

  "  Đi thôi ~" Vương Tuấn Khải mỉm cười nắm tay Vương Nguyên, "Hôm nay tôi nhất định phải gắp được gấu bông cho em ~"

   "Hả, được, được a."

    Một lần nô đùa, khi còn bé Vương Nguyên bỗng nhiên thích một con gấu trong máy gắp thú bông.

    Loại gấu bông kia, kỳ thật tại các tiệm lớn bán đồ chơi đều có. Nhưng là không biết vì sao, Vương Tuấn Khải nhất định phải gắp được món đồ chơi mềm mềm đó cho Vương Nguyên.

    Một lần lại một lần thất bại, nhưng Vương Tuấn Khải xưa nay chưa hề từ bỏ.

    Mãi đến khi hắn rời đi, Vương Nguyên thỉnh thoảng cũng sẽ đi thử một chút vận khí. Nhưng con gấu kia dường như muốn đối đầu với bọn họ, chưa từng có bị gắp trúng.

    Về sau Vương Nguyên cũng dọn nhà rời khỏi nơi này, công viên trò chơi cũng vì vậy mà không còn thân ảnh của hai người.

    .

    "Đi thôi."  Vương Tuấn Khải giống như trước đây đưa tay ra, "Tôi dẫn em đi chơi gắp thú bông."

    Vương Nguyên nhíu mày một cái, trong lòng biết rõ, nhưng ngoài mặt lại không chút biểu lộ : "Được, bất quá tôi muốn chơi trò khác trước."

    Vương Tuấn Khải nhìn cậu không có phản ứng gì, biết cậu không phải là Nguyên Nguyên khi còn bé, đáy lòng cũng không có nhiều cảm giác mất mát, người hắn yêu chính là Vương Nguyên Nguyên của hiện tại.

    "Tùy em."

    Dưới ánh mắt kinh ngạc của cậu hắn đưa tay tới nắm lấy, mười ngón đan chặt.

    Cậu hiểu ý cười một tiếng, lôi kéo hắn, hai người vai sóng vai đi vào.

    

    Trong công viên trò chơi quả nhiên trống trơn, không có người , chỉ còn lại một bầu không khí lạng mạn mờ ảo.

    Máy móc đều đã mở ra, tùy ý hai người quậy một trận.

    Cùng nhau đi tàu lượn siêu tốc, chiếc tàu kia chậm rãi bò lên sườn núi, mỗi khi đường ray và linh kiện chủ chốt ma sát phát ra tiếng "két két", đều sẽ khiến hai người tâm đề cao một lần.

   " Vương Tuấn Khải........." Vương Nguyên bắt đầu hơi sợ, gắt gao nắm chặt tay, sắc mặt có phần trắng bệch.

    Cậu bắt đầu bài xích không muốn đi xuống, thế nhưng đi lên làm sao có thể không xuống dưới, dưới tình huống chỉ có hai người, cậu chỉ có thể đem ánh mắt cầu cứu nhìn về phía Vương Tuấn Khải.

    Vương Tuấn Khải giờ phút này cũng là mím chặt cánh môi: "Đừng sợ, muốn chết cùng chết đi!"

   " Tôi không........."

    Chữ muốn còn chưa kịp nói ra, tàu siêu tốc liền đã di chuyển lên tới đỉnh, lập tức hai người đến đỉnh cao nhất, trái tim nhất thời cũng nhảy tới cổ luôn rồi .

    "Aa!" Trọng tâm lập tức thay đổi, tàu lượn siêu tốc trong nháy mắt nghiêng đi, nhanh chóng vọt xuống dưới.

   " Oa a!!!"

    Gió mãnh liệt thổi tung tóc hai người, chỉ còn lại tiếng hét vang vọng trong không trung.

    Mới vừa từ trên tàu lượn loạng choạng đi xuống, một giây sau hai người liền đã cười đùa vừa la hét hướng tới một hạng mục giải trí tiếp theo , trượt nước dũng cảm tiến lên.

    Trước thời khắc này nơi đó giống như đang kích thích cậu tiến đến, Vương Nguyên nhắm chặt mắt, chuẩn bị cắn răng chịu đựng.

    Lúc này,  Vương Tuấn Khải ngồi phía sau đưa tay còn lại ôm lấy Vương Nguyên.

    "Vương Nguyên nhi!"

   " Hửm?!"

   " Mở mắt ra!"

    ".................."

    Gió, lần nữa thổi đến.

    Vương Nguyên không chút do dự chậm rãi mở mắt, đã không còn sợ hãi khi đối mặt với cảm giác đáng sợ này.

    Dán chặt lấy lồng ngực hắn, cảm thụ được nhịp tim của hắn, Vương Nguyên vì có Vương Tuấn Khải ôm, mà bắt đầu trở nên có dũng khí.

    "Oa a!" La hét thêm lần nữa, lại mang theo mấy phần ý cười.

    Trong mắt hắn, chứa đầy ánh sao .

    Vương Tuấn Khải ôm chặt lấy cậu, đồng thời cũng dần xoa dịu sự bối rối nhàn nhạt trong lòng.

    Khoảnh khắc ôm nhau đó, bọn họ như được tiếp thêm dũng khí.

    Không còn sợ hãi, con đường gập ghềnh trước mắt.

    "A"! Nước bắn tung toé, thấm ướt quần áo hai người.

    Lúc rời đi, Vương Tuấn Khải cũng không quên khoác thêm y phục cho cậu.

    "Oa, tôi muốn ăn kem ly!"

    "Em chạy chậm một chút..."

    Kem vani trắng, cảm giác ngọt ngào tràn ngập trong lòng.

    Vương Tuấn Khải nắm tay Vương Nguyên, hai người đi đến trước một mấy gắp thú nhồi bông.

    Hắn bắt đầu nhìn hướng tây lại nhìn bên trái một chút, tựa hồ đang theo dõi thứ gì đó, móc gắp thú bông vòng tới vòng lui. Ánh mắt Vương Nguyên kinh ngạc phát hiện một con gấu bông màu vàng nâu bị rất nhiều con thú bông khác đè ép bên dưới.

    "Lão Vương lão Vương," cậu cố ý chỉ chỉ chỗ kia, "Tôi muốn cái đó!"

    Vương Tuấn Khải nhìn thuận theo ngón tay cậu, phát hiện dù thời gian đã trôi qua mười năm nhưng như cũ ở bên trong vẫn là con gấu bông đó, trong lòng vừa kinh hỉ vừa nghi hoặc, hắn hoài nghi nhìn về phía Vương Nguyên.

    Có đôi khi, thật rất hoài nghi, cậu chính là Nguyên Nguyên khi còn bé ......

    Vương Nguyên bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, đụng đụng vào vai hắn: "Nhìn tôi làm gì, mau gắp đi!"

   " Ah."

    Nhét tiền xu vào phát ra âm thanh loảng xoảng, Vương Tuấn Khải xoa xoa đôi bàn tay, kích động chụp lên điều khiển từ xa.

    Vương Nguyên đứng phía sau, tay không tự giác nắm thật chặt vạt áo hắn, khẩn trương giống như trước đây.

    Có thể thành công hay không đây...

    Lần này......

    Nhất định phải thành công !

    Chiếc móc kim loại chậm rãi hạ xuống, xâm nhập vào đống gấu bông, hắn gắp con heo nhỏ đang đè lên người con gấu, vứt qua một bên.

    Vương Tuấn Khải lại nhét thêm vào một đồng xu, mục tiêu lần này, là con gấu nhỏ kia!

   " Cạch........." Móc kim loại lần nữa hạ xuống, mở ra, kẹp vào đầu gấu nhỏ.

    Vương Nguyên hít sâu một hơi, không chớp mắt nhìn chằm chằm con gấu kia.

    Vương Tuấn Khải cũng nắm chặt bàn tay, trong lòng ngàn vạn lần cầu nguyện, nhất định phải gắp được!

    "Bẹp......"

    Nhưng là không nghĩ tới, những tình tiết kinh điển hay có trong bộ truyện tranh thiếu nữ quả thực  không hề xuất hiện, con gấu nhỏ kia  lần nữa rất không nể mặt mà rơi xuống, nhẹ nhàng dựa lên người mấy con gấu khác .

    Vương Nguyên trong nháy mắt liền nản lòng, tay dán sát vào quầy thủy tinh, ánh mắt trông mong nhìn hắn.

    Vương Tuấn Khải mâu sắc lạnh lẽo, nghiến răng, tôi chính là không tin cái này tà như vậy!

    Tiền xu lần nữa rơi vào trong máy gắp thú, móc kim loại bị khởi động, chậm rãi di động đến phía trên con gấu nhỏ......

    Ấn xuống nút bấm, móc sắt mở ra, bắt lấy thân gấu nhỏ.

    Vương Nguyên liếm môi, trong mắt liền có chút không tin, cậu lui về sau một bước, rất sợ lần nữa thất bại.

    "Cố lên ... Cố lên cố lên........." Mặt nạ cao-đại-thượng lúc bình thường của Vương Tuấn Khải hoàn toàn bị đánh vỡ, hiện tại tâm lý hoàn toàn là một đứa trẻ.

    Vương Nguyên khẽ cười một tiếng, nhìn thần tình nghiêm túc của hắn, mười năm qua vẫn luôn không thay đổi.

    "Tinh............"

    Ngay lúc này...

      

2021/01/05

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz