ZingTruyen.Xyz

ILLUSION

1

bptt777

I L L U S I O N

18/02/20XX

Phòng thí nghiệm không có cửa sổ, không có thứ được gọi là ánh nắng mặt trời. Thời gian trong đây được đo bằng chu kỳ thay ca và tiếng bíp của máy theo dõi sinh hiệu, ánh đèn trắng trên trần không bao giờ tắt, không bao giờ thay đổi cường độ. Đôi khi khiến người ta muốn phát điên vì nó. Tiến sĩ Hael đã làm việc dưới thứ ánh sáng đó đủ lâu để quên mặt trời trông như thế nào.

"Bắt đầu ghi hình lại đi." Ông nói mà không ngẩng đầu lên khỏi tập hồ sơ trên tay.

"Vâng, thưa ngài." Một trợ lý trẻ ở góc phòng nhấn nút.

Đèn đỏ nhỏ trên camera nhấp lên. Góc bên phải của bình chứa lớn nơi số 01 đang cuộn người trong chất lỏng bảo quản màu xanh nhạt được thu vào vào ống kính. Mái tóc cô xòa ra trong chất lỏng như rong biển. Những hình xăm đỏ trên lưng, ông là người thiết kế chúng, từng đường nét, từng ký tự uốn lượn theo đường cột sống như thể chúng đang thở. Hai cánh tay hợp kim của cô phản chiếu ánh đèn phòng thí nghiệm thành những mảnh sáng lạnh lẽo. Trên má trái, hình xăm số 01 rõ ràng và thẳng thớm như một con dấu đóng lên hàng hóa.

Bỗng nhiên có tiếng cửa mở. Tiếng của loại cửa thép dày được mở bởi người biết rằng mọi thứ trong phòng này đều thuộc về mình, kể cả những con người đang đứng trong đó.

Trung tá Dorvane bước vào.

Ông ta cao, cao đến mức phải hơi cúi đầu qua khung cửa, dù khung cửa đã được thiết kế cao hơn tiêu chuẩn. Vóc dáng của người đã từng là lính chiến trước khi trở thành quan chức. Vết sẹo dài từ đuôi mắt trái kéo xuống tận khóe miệng là chứng tích của một vụ mưu sát bất thành. Khuôn mặt ông ta không mang thứ cảm xúc nào dễ đọc. Chỉ có một sự chú ý lạnh lẽo, tập trung, như mắt người thợ săn nhìn vào bẫy mà họ vừa đặt xuống. Cả phòng thí nghiệm nín thở lắng nghe theo từng bước chân ông ta.

"Vật thí nghiệm thế nào rồi, tiến sĩ?"

Tiến sĩ Hael đặt tập hồ sơ xuống, chậm rãi, ông biết rằng bất kỳ cử chỉ vội vàng nào cũng trông giống sự hoảng loạn.

"Sắp hoàn thành, thưa ngài. Nhưng có một vấn đề với-"

"Vấn đề. Vấn đề." Dorvane lặp lại từ đó. Không hỏi. Chỉ lặp lại.

Ông ta tiến lại gần. Từng bước một không vội, không chậm, nhịp nhàng như kim đồng hồ. Căn phòng co lại theo từng bước đó, hoặc ít nhất là cảm giác như vậy, kỹ thuật viên gần nhất khẽ dịch người sang một bên. Dorvane dừng lại cách tiến sĩ Hael chưa đầy một mét, đủ gần để nói chuyện, đủ gần để đe dọa, ranh giới giữa hai thứ đó trong trường hợp này gần như không tồn tại. Vết sẹo bên mắt trái ông ta giật nhẹ.

"Đế Quốc đã đổ vào cái hố không đáy này cả núi tiền và thời gian."

Giọng ông ta không to, đúng hơn là không cần to. 

"Ta không cần báo cáo. Ta không cần vấn đề. Ta cần một thứ có thể nghiền nát United Lands trước khi chúng kịp phản công. Hiểu chưa?"

Cổ họng tiến sĩ Hael thắt lại. Trước khi ông kịp mở miệng thì một giọng khác cất lên từ phía sau, trợ lý trẻ tên Lybus, hai mươi ba tuổi, mới vào phòng thí nghiệm được tám tháng và vẫn chưa học được rằng có những lúc im lặng là lựa chọn khôn ngoan nhất:

"Thưa ngài số 01 đã ổn định về mặt thể chất. Nhưng hệ thống liên kết não bộ chưa hoàn chỉnh. Nếu tung ra chiến trường lúc này, xác suất mất kiểm soát là 24%."

"Ta không hỏi xác suất." 

Dorvane không quay đầu nhìn Lybus. 

"Ta hỏi nó có thể chiến đấu hay không ?"

"Có thể. Nhưng..."

Lần này tiến sĩ Hael lên tiếng, giọng ông bình tĩnh hơn ông nghĩ mình có thể, theo kiểu của người đã chuẩn bị cho cuộc nói chuyện này từ trước, biết rằng nó sẽ đến và đã tập dượt trong đầu đủ lần để không run rẩy:

"Nếu nó mất kiểm soát, chúng ta sẽ rất khó để có thể bắt lại nó. Trừ khi sử dụng nhưng vũ khí cơ giới hạng nặng thì những Không phải vì chúng tôi không đủ năng lực,  mà vì không ai đủ năng lực. Chúng tôi đã tạo ra thứ không có bất kỳ đối trọng sinh học nào trên chiến trường. Đó chính xác là điều ngài yêu cầu."

Ông dừng lại.

"Và đó cũng chính xác là lý do chúng tôi cần thêm thời gian."

Dorvane nhìn ông.

"Thời gian." Dorvane nói. "United Lands đã bắt đầu rục rịch rồi, tiến sĩ. Mỗi ngày ta chờ là một ngày bọn chúng củng cố phòng thủ."

Ông ta quay lưng, bước về phía cửa chậm, không vội. "Thả nó lên mặt trận. Cho nó càn quét. Chuyện kiểm soát sau đó là việc của các người."

"Và nếu chúng tôi không kiểm soát được?"

Dorvane dừng lại ở ngưỡng cửa. Không quay đầu.

"Thì đó là thất bại của các người, không phải của ta."

Cánh cửa thép đóng lại. Phòng thí nghiệm im lặng mất vài giây.

Sau đó tất cả mọi người đều bắt đầu nói cùng một lúc, giọng thấp, giọng hối hả, giọng của những người đã nín thở quá lâu và giờ đang thở bù. Lybus đứng tái mặt ở góc phòng. Một tiến sĩ lớn tuổi hơn đập tay xuống bàn và nói đây là điên rồ. Người khác phản bác rằng từ chối thì còn điên rồ hơn. Ai đó nhắc đến việc xin chuyển công tác. Ai đó khác cười khẩy và không giải thích tại sao. Tiến sĩ Hael không tham gia vào cuộc tranh luận. Ông đứng đấy, trầm ngâm nhìn vào bình chứa, nhìn vào thứ ông đã tạo ra. Một sản phẩm mang hình của một đứa con gái đang cuộn người trong chất lỏng xanh nhạt, đôi mắt nhắm lại, gương mặt thanh thản theo kiểu chỉ có người ngủ say. Những hình xăm đỏ trên lưng vẫn uốn lượn. Những miếng vảy hợp kim trên hai cánh tay vẫn phản chiếu ánh đèn lạnh lẽo. Hình xăm số 01 trên má trái vẫn thẳng thớm và rõ ràng. Ông Hael nhớ ngày ông đặt con dấu đó lên cô, lúc đó 01 còn chưa tỉnh, còn đang trong giai đoạn hình thành, chưa là gì ngoài một bộ dữ liệu sinh học và một danh sách dài những thứ người ta muốn cô trở thành.

Ông đã không dừng lại. Và bây giờ ông càng không được dừng lại.

"Dù có hơi ích kỷ." Cuối cùng ông lên tiếng, không to, nhưng đủ để cả phòng nghe thấy "Nhưng cái thân già này vẫn muốn sống tiếp."

Không ai nói gì.

"Ta sẽ đánh cược vào ván bài mạo hiểm này." Ông nhìn quanh phòng một lượt những khuôn mặt trẻ, những khuôn mặt già, tất cả đều đang nhìn ông chờ đợi. "Ai muốn rời đi thì cửa vẫn đang mở. Ta sẽ không giữ ai lại."

Ba người đứng dậy. Thu dọn đồ đạc, không nhìn lại, bước ra ngoài. Tiếng bước chân họ vang trên sàn kim loại rồi tắt dần. Còn lại mười một người. Tiến sĩ Hael gật đầu, không biết là để cảm ơn họ hay để tự nhủ mình rằng đây là quyết định đúng. Có lẽ là cả hai. Có lẽ không phải cái nào. Ông bước lại gần bình chứa, đặt tay lên mặt kính lạnh và nhìn thẳng vào gương mặt đang ngủ của cô.

"Xin lỗi." Ông thì thầm. "Ta không có lựa chọn nào tốt hơn."

Rồi ông mở khóa bình chứa.

Chất lỏng bảo quản thoát ra từ từ, mang theo hơi lạnh lan tỏa khắp phòng. Các kỹ thuật viên vào vị trí mỗi người một trạm theo quy trình đã tập dượt hàng trăm lần, nhưng lần này tay họ không hoàn toàn vững.

Cô bắt đầu tỉnh.

Chậm không phải theo kiểu người thức dậy sau một đêm ngủ, mà theo kiểu của một hệ thống đang khởi động từng phần một. Đầu ngón tay trước. Rồi cổ tay. Rồi vai. Những hình xăm đỏ trên lưng sáng lên một nhịp rồi tắt rồi lại sáng, ổn định hơn.

Đôi mắt cô mở ra và ngay lập tức quét khắp căn phòng.

Không có sự bỡ ngỡ. Không có sự hoang mang. Chỉ là mở ra và ngay lập tức quét khắp căn phòng, theo từng góc, từng con người, từng thiết bị, phân loại và đánh nhãn tất cả chỉ trong vài giây đầu tiên. Rồi dừng lại ở tiến sĩ Hael. Ông không biết cô đang nhìn ông theo nghĩa nào, hệ thống của cô đang nhận diện ông là người phụ trách, hay có thứ gì đó khác. Ông chỉ biết rằng dưới ánh đèn lạnh của phòng thí nghiệm, ánh mắt đó khiến ông cảm thấy mình đang bị phân tích.

"Số 01." Ông lên tiếng, giọng bình tĩnh. "Mày có nghe thấy ta không?"

01/06/20XX

Cổng thành mở ra lúc bầu trời còn chưa sáng hẳn.

Nhưng người dân đã đứng chật hai bên đường từ trước đó rất lâu.

Họ đến từ khắp nơi trong thành những bà mẹ bế con nhỏ, những ông lão chống gậy, những đứa trẻ được cha mẹ nhấc lên vai để nhìn cho rõ. Tay họ cầm hoa, cờ, những dải lụa màu vàng son của Đế Quốc. Có người khóc. Có người hô vang. Tiếng hò reo dâng lên như sóng, đập vào những bức tường đá cổ của thành rồi vang xa mãi ra ngoài, hòa vào màn sương sớm mai chưa kịp tan. Kèn đồng vang lên, dài, hùng tráng, như tiếng gọi của một thứ gì đó vĩ đại và thiêng liêng.

Đoàn quân bước ra và người dân gào lên vì tự hào.

Họ tự hào vì con trai họ đang ra đi để bảo vệ Đế Quốc, với những con chữ đẹp đẽ và những lời lẽ đủ cao cả để khiến người đọc nghẹn ngào mà không nghi ngờ thêm gì. Họ căm phẫn vì Vương quốc United Lands đã gây hấn trước.

Ít nhất đó là những gì người ta nói trên quảng trường.

Trước đám đông đứng chằn chịt, vào cái ngày mà quyết định khai chiến được công bố kèm theo một bản nhạc hùng tráng và những tràng pháo tay kéo dài đến mức không ai còn nhớ mình đã bắt đầu vỗ tay vì lý do gì. Họ tự hào vì đây là cuộc chiến chính nghĩa và chẳng ai trong số họ biết rằng, ở một căn phòng kín nào đó trong cung điện, từ nhiều tháng trước khi tiếng súng đầu tiên nổ ra, người ta đã trải bản đồ của United Lands lên bàn và khoanh tròn những mỏ khoáng sản, những tuyến thương mại, những vùng đất màu mỡ rồi tính toán xem cần bao nhiêu xác người để đổi lấy chúng.

Con số đó không được viết trên cáo thị.

Đoàn quân bước qua cổng thành trong tiếng hoan hô. 01 đi đầu, một mình, rìu vác trên vai, mặt nạ che kín gương mặt. Đám đông nhìn cô với ánh mắt vừa sùng kính vừa sợ hãi, và họ hò reo to hơn để che đi phần sợ hãi đó. Ai đó ném hoa về phía cô một bó cúc vàng rơi xuống ngay trước chân cô.

Cô bước qua nó mà không nhìn xuống.

Hệ thống của cô quét qua đám đông: Dân thường. Không phải mục tiêu. Rồi tắt đi. Cô không hiểu tại sao người ta lại đứng đây. Cô không hiểu tiếng hò reo có nghĩa là gì, hay tại sao gương mặt họ lại căng lên theo một cách kỳ lạ, vừa giống hạnh phúc, vừa không hẳn là hạnh phúc.

Hệ thống của cô không có tên cho thứ đó.

Nhưng nếu có ai đó đủ thẳng thắn để gọi tên nó, họ sẽ gọi đó là nhẹ nhõm, cái nhẹ nhõm của những người đang tiễn đưa người khác đi thay cho và đang vỗ tay thật to để không phải nghe thấy tiếng lương tâm mình.

Varek, một lính mới bước qua cổng thành, nhìn đám đông hai bên đường, rồi nhìn xuống đôi giày của mình.

"Mày thấy không," Athen nói khẽ, một tay súng kỳ cựu, "Lần trước ta ra quân, cũng đông y chang vậy."

"Rồi sao?" Varek hỏi.

"Tự hiểu đi."

Tiếng kèn đồng vẫn vang. Người dân vẫn hò reo. Những dải lụa vàng son bay phấp phới trong gió sớm như thể chúng không biết hoặc không muốn biết rằng chúng đang trang trí cho điều gì. Đoàn quân tiếp tục bước về phía Nam. Và cổng thành từ từ đóng lại sau lưng họ nặng nề và chắc chắn.

Đầu đoàn quân là 01. Cô không đi cùng đội hình. Cô đi trước, cách hàng quân đầu tiên chừng hai mươi bước, một mình, một rìu vác trên vai như thể trọng lượng của nó không đáng kể. Không ai bảo cô đứng vị trí đó. Cô chỉ đơn giản là đi, và không ai đủ can đảm để bước lên ngang hàng với cô. Varek lúc đó vẫn chưa biết tên cô, chỉ nghe người ta gọi là số 01 nhìn bóng lưng cô từ hàng thứ ba mà không hiểu tại sao mình không thể nhìn đi chỗ khác.

"Trông nó bình thường quá." Varek thì thầm bên cạnh hắn.

"Đó là lý do mày nên sợ thì hơn." Athen đáp.

Một đứa bé chạy ngang qua đoàn quân lúc họ đang đi.

Thằng bé dừng lại trước mặt 01.

Nó nhìn chằm chằm với dáng vẻ đầy tò mò vào chiếc mặt nạ của cô vài giây rồi hỏi:

"Chị có thấy nóng không?"

Không ai kịp ngăn nó.

Người mẹ tái mặt kéo mạnh tay con trai về phía sau.

"Xin lỗi! Xin lỗi ngài!"

01 cúi xuống nhìn đứa bé.

"Nóng?"

"Ừ." Thằng bé chỉ vào mặt nạ. "Đeo cái đó cả ngày không nóng à?"

Hệ thống xử lý không có dữ liệu cho câu hỏi này.

"...Không biết."

Thằng bé gật gù như vừa hiểu ra chuyện gì quan trọng lắm.

Rồi nó chìa ra một viên kẹo đã chảy dính trong giấy gói.

"Cái này cho chị."

Người mẹ gần như sắp ngất.

01 nhìn viên kẹo rất lâu.

Cô đã không nhận.

Nhưng tối hôm đó, lần đầu tiên trong đời, cô chủ động tìm kiếm dữ liệu về: Kẹo.

Mặt trời lên dần. Đoàn quân bước qua những cánh đồng còn ướt sương, qua những ngôi làng đã bỏ hoang từ đợt giao tranh trước, tường đổ, mái sập, chỉ còn những bộ khung nhà trơ trội đứng giữa cỏ dại mọc cao ngang đầu gối. Không ai thèm quan tâm tới những ngôi làng đó.

Nhưng Số 01 lại khựng lại trước những tàn tích đó.

Không phải vì cô tò mò, hệ thống không nhận diện được cảm giác đó.. Mà vì mắt cô tự động quét mọi thứ trong tầm nhìn, phân tích, phân loại, gán nhãn. Công trình dân sự. Đã bị bỏ hoang. Không có mục tiêu. Bỏ qua. Nhưng có một ngôi nhà khiến cô dừng lại, chỉ một bước, rất khẽ, trước khi tiếp tục đi. Trên bức tường đổ của ngôi nhà đó, ai đó đã vẽ bằng than: một mặt trời, một ngôi nhà nhỏ và ba hình người đứng cạnh nhau hai cao một thấp. Nét vẽ nguệch ngoạc như của trẻ con.

Hệ thống của cô gán nhãn: Không liên quan. Bỏ qua.

Rồi cô bỏ đi nhưng bước chân tiếp theo của cô lại nặng hơn một chút.

Đoàn quân dừng lại lúc trời gần trưa.

Không ai ra lệnh nghỉ. Đội hình chỉ đơn giản chậm dần rồi tự vỡ ra thành từng cụm nhỏ bên đường. Một người ngồi phịch xuống đất ngay khi tháo ba lô khỏi vai. Người khác cởi giày, đổ cát bên trong ra rồi chửi thề vì làm rách luôn cả tất.

Varek ngồi cạnh một gốc cây cháy đen, dùng dao cạy lớp lương khô cứng như đá.

"Cái này thật sự làm từ bột mì à?" hắn hỏi.

Athen liếc sang.

"Nếu mày còn hỏi thêm vài lần nữa, thì có lẽ nó sẽ thật sự biến thành thịt đấy."

Varek cười khan.

Phía bên kia đường, vài người đang chuyền nhau bình nước. Một tên lính trẻ ngủ gật khi còn chưa kịp nuốt xong miếng ăn trong miệng. Có tiếng ai đó ho rất lâu phía sau xe tiếp tế.

01 đứng cách họ khoảng hai mươi mét.

Cô không hiểu tại sao những người này vẫn còn đủ sức để cười. 01 tìm một tảng đá lớn gần bờ sông, cô ngồi xuống và bắt đầu gửi báo cáo về phòng thí nghiệm.

Thể lực: 100%. Hệ thống ma thuật: ổn định. Tâm lý: không có dữ liệu.

Cô nhìn dòng nước chảy qua những viên đá cuội trong khi chờ xác nhận từ phòng thí nghiệm. Nước trong. Cô có thể thấy từng viên đá dưới đáy sông, hệ thống của cô tự động ước tính độ sâu, lưu lượng, nhiệt độ nước. Rồi cô tắt hệ thống phân tích đi.

Chỉ nhìn nước chảy.

Không hiểu tại sao mình làm vậy.

Varek là người đầu tiên dám lại gần cô. Hắn đã đi lạc khi tìm chỗ lấy nước và vô tình đứng gần 01. Hắn đứng chết lặng. Cô quay đầu nhìn hắn. Đôi mắt sau chiếc mặt nạ không có cảm xúc. Không thù địch. Không thân thiện. Chỉ đơn giản là nhìn.

Varek mất gần một phút mới gom đủ can đảm để lên tiếng.

"Cô... không ăn à?"

Không phản hồi.

Varek nuốt nước bọt.

"Tôi chỉ hỏi thôi."

Im lặng thêm vài giây.

"Tôi nghe nói cô không cần ăn."

"Đúng."

Giọng cô khiến hắn giật mình. Không lạnh. Chỉ rất phẳng.

"Vậy..." Varek ngập ngừng. "Cô có thấy đói không?"

01 quay sang nhìn hắn.

Hệ thống xử lý mất 0.4 giây để tìm câu trả lời.

"Không biết."

"À."

Varek gật đầu như thể đó là một câu trả lời hoàn toàn bình thường.

Rồi hắn bẻ đôi thanh lương khô trong tay, đặt một nửa xuống tảng đá cạnh cô trước khi đứng dậy rời đi.

01 nhìn miếng lương khô rất lâu rồi lại nhìn vào Varek.

"Tôi..." Varek nuốt nước bọt. "Xin lỗi. Tôi không cố ý làm phiền cô."

Cô không trả lời. Varek đứng thêm vài giây rồi quay người bước đi thật nhanh, tim đập loạn. Hắn không hiểu tại sao mình vừa xin lỗi một vũ khí.

Phía sau, 01 nhìn theo hắn cho đến khi bóng hắn khuất dần khuất đi. Hệ thống của cô gán nhãn: Đồng minh. Không phải mục tiêu.

Nhưng cô vẫn nhìn theo thêm vài giây sau khi hắn đã biến mất.

Trời bắt đầu mưa lúc gần nửa đêm.

Những người lính chửi rủa trong lúc kéo bạt che vũ khí. Một cái lều đổ sập vì cọc đóng quá nông khiến cả đám cười ầm lên dù chẳng ai còn sức.

Athen ngồi dưới mái bạt nghiêng lệch, tháo khẩu súng ma thuật ra để kiểm tra.

"Ngày mai kiểu gì cũng kẹt đạn." hắn lẩm bẩm.

"Ông nói câu đó ba lần rồi đấy." Varek đáp.

Vài người cười khẽ.

01 đứng ngoài mưa.

Không ai biết cô đã đứng đó bao lâu.

Nước mưa chảy dọc mặt nạ kim loại rồi nhỏ xuống nền đất lầy dưới chân cô. Một người lính nhìn cô vài giây, rồi lặng lẽ kéo phần bạt bên cạnh ra thêm một chút.

01 không bước vào. Nhưng cô đứng đó thêm một lúc.

Trại được dựng lên trong im lặng, lều bạt, những lính gác đứng thành hàng ngoài vành đai. Tiếng nói chuyện trong trại thưa dần rồi tắt hẳn sau nửa đêm, chỉ còn tiếng gió thổi qua cỏ khô và tiếng mưa lép bép. 01 không ngủ, đúng hơn là cô không cần ngủ theo nghĩa sinh học, chỉ cần một khoảng thời gian hệ thống hoạt động ở chế độ tiết kiệm để phục hồi. Cô chọn tháp canh góc Đông của trại, leo lên đó rồi ngồi nhìn ra vùng tối phía Nam. Ở đó, cách chưa đến một ngày hành quân là mặt trận. Cô không thể nhìn thấy gì từ đây, chỉ có bóng tối và những ngôi sao lạnh lẽo phía trên. Nhưng hệ thống của cô đã tải về đầy đủ bản đồ chiến trường, số liệu quân địch, phân tích địa hình. Cô biết chính xác những gì đang chờ cô ở phía trước.

Bao nhiêu người cô sẽ phải giết.

Hệ thống gọi đó là mục tiêu cần vô hiệu hóa. Con số cụ thể, được tính toán theo xác suất tổn thất của cả hai bên. Cô nhìn con số đó. Rồi lần đầu tiên, cô chủ động không nghĩ đến nó nữa. Cô không biết phải làm gì với thứ cảm giác kỳ lạ đang xuất hiện mỗi khi cô nhìn vào con số đó một thứ nặng nề, mơ hồ, giống như có ai đó đặt một tảng đá nhỏ vào giữa ngực cô mà không nói tại sao.

Hệ thống không có tên cho cảm giác đó. Cô quyết định để nó ở đó và không phân tích thêm.

Đêm trôi qua. Gió từ phía Nam thổi lên, mang theo mùi khói và kim loại nóng mùi của những trận chiến vừa tắt lửa chưa lâu. Khi mặt trời bắt đầu ló dạng ở phía Đông, 01 đứng dậy, vươn vai một lần, một hành động không có trong bất kỳ chương trình chiến đấu nào của cô, và cô cũng không biết mình học nó từ đâu rồi nhảy xuống khỏi tháp canh. Phía dưới, trại lính đã bắt đầu thức dậy. Tiếng giày, tiếng va chạm của vũ khí, tiếng ai đó cầu nguyện trong gió sớm. Cô bước về phía Nam.

Không cần ai ra lệnh.

Pháo lệnh đầu tiên khai hỏa.

Không có kèn. Không có lời tuyên chiến. Chỉ là một cột lửa khổng lồ vươn thẳng lên bầu trời rạng đông báo hiệu cuộc chiến đã chính thức bắt đầu kéo theo tiếng gầm rú xé toang màn sương mỏng còn sót lại từ đêm qua. Phía bên kia chiến tuyến, hàng loạt khẩu pháo ma thuật hạng nặng đồng loạt đáp trả, mặt đất rung lên từng đợt như thể chính lòng đất đang run sợ thay cho các người lính trên chiến trường. Athen nằm sát xuống hào, hai tay siết chặt khẩu trường ma thuật đến mức đốt ngón tay trắng bệch. Bên cạnh là Varek đang mấp máy môi cầu nguyện, những lời khấn vỡ vụn chìm nghỉm trong tiếng rít của đạn pháo.

"Không cần cầu nguyện đâu." Athen khẽ nói, mắt không rời khỏi khoảng trống phía trước. "Cứ nhắm và bắn."

Từ phía đường chân trời phía Bắc, một bóng đen lao tới với tốc độ mà mắt người gần như không kịp bám theo. Không phải ngựa chiến. Không phải phương tiện bọc thép. Chỉ là một bóng người nhỏ bé một cách kỳ lạ giữa bãi chiến trường rộng lớn, nhưng mỗi bước chân để lại một vệt sáng mờ trong không khí như thể tốc độ đã bắt đầu bẻ cong ánh sáng xung quanh cô. Varek chưa kịp định hình được chiến trận thì cô đã xuyên qua hàng phòng thủ của phe địch đầu tiên, như một mũi kim đâm thủng mặt tờ giấy.

Tên lính đứng gần nhất chỉ kịp thấy một thoáng bạc chớp lên trước mặt. Lưỡi rìu hình trăng khuyết lướt qua theo một vòng cung hoàn hảo. Hắn không ngã ngay, cơ thể hắn vẫn còn nguyên vẹn đúng nửa giây như thể chưa kịp nhận ra mình đã chết, rồi mới đổ xuống không một tiếng động. Varek đông cứng.

"Cẩn thận!" Athen gào lên.

Bên trong chiếc mặt nạ, đôi mắt 01 quét qua chiến trường với tốc độ xử lý mà não người bình thường không thể tưởng tượng nổi. Mỗi mục tiêu được đánh dấu bằng một chấm đỏ. Mỗi quỹ đạo đạn bay được tính toán sẵn trước khi chúng rời nòng súng. Cô không chiến đấu, cô đang giải một bài toán và đáp án của bài toán ấy được viết bằng xác người. Một loạt đạn bắn thẳng vào ngực cô. Cô nghiêng người sang trái, vừa đủ để chúng trượt qua vai. Không cần nhìn lại. Người bắn đã ngã xuống trước khi đạn chạm đất. Một chiếc xe tăng hạng nặng xoay tháp pháo về phía cô. Động cơ gầm lên như tiếng thú dữ.

01 dừng lại.

Lần đầu tiên kể từ khi trận chiến bắt đầu, cô đứng yên, chỉ một nhịp thở ngắn và nhìn thẳng vào nòng pháo đang chĩa vào mặt mình. Rồi cô bước đi. Thẳng về phía nó. Chậm rãi, gần như đang cố ý thách thức.

Tháp pháo khai hỏa.

Cô bước vào vụ nổ, lá chắn ma thuật bùng lên trong tích tắc, hấp thụ toàn bộ lực công phá. Khi khói tan, cô đã đứng ngay trước mũi xe rồi lưỡi rìu bạc giáng xuống.

Thép dày 30 phân bị bổ đôi như miếng gỗ mục.

Varek nhìn tất cả từ trong hào. Khẩu súng trên tay từ từ hạ xuống lúc nào không biết.

"...Cái quái gì vậy?" Varek thì thầm, giọng không còn run nữa, chỉ còn lại một thứ gì đó trống rỗng, như thể hắn vừa nhìn vào một thứ mà ngôn ngữ chưa có tên gọi.

Athen không trả lời. Vì hắn cũng không biết.

Hoàng hôn buông xuống, quân lực United Lands kiệt quệ và bắt đầu rút lui. Bất chấp mệnh lệnh phản đối kịch liệt từ cấp trên, Số 01 đơn phương lao thẳng về phía cứ điểm cuối cùng. Trong trung khu xử lý của cô lúc này chỉ còn một bài toán duy nhất: Kết thúc cuộc chiến này.

Tại phòng điều khiển chính, Trung tá Dorvane nhìn. Chấm xanh đang đơn độc lao đi trên màn hình, gầm lên vào máy bộ đàm: — 01, rút lui ngay lập tức! Đây là lời cảnh báo cuối cùng!

Đáp lại hắn chỉ có tiếng nhiễu từ kéo dài. Vết sẹo bên mắt trái Dorvane giật mạnh. Vị tiến sĩ già đứng cạnh đó nhìn thấy,đó là lần đầu tiên ông thấy hắn để lộ bất cứ thứ gì giống với cảm xúc con người.

"Ngài." Một kỹ thuật viên lên tiếng, giọng run run. "Vương quốc United Lands đang điều động... họ đang chuẩn bị-"

"Ta biết." Hắn cắt ngang, giọng bằng phẳng đến lạnh người.

Vị tiến sĩ già nhìn lên màn hình. Một chấm xanh đại diện cho 01. Cứ điểm địch chỉ còn cách chưa đến ba trăm mét.

Con bé đang nghĩ rằng mình vô địch. Và đó chính là lỗi của ta, lỗi của những kẻ đã phong thần cho một cỗ máy.".

"Toàn quân." Dorvane ra lệnh, giọng vang khắp phòng điều khiển như tiếng búa đập xuống đe. "Lập tức rút lui về tuyến sau! Không một ai ở lại khu vực bán kính 500 mét tính từ cứ điểm địch."

Phòng điều khiển chết lặng trong hai giây rồi hỗn loạn bùng lên.

Trên chiến trường, không ai dám nói với 01 rằng họ đang bỏ lại cô.

Những đơn vị còn may mắn sống sót bắt đầu lặng lẽ rút đi, vừa chạy vừa nhìn về phía bóng cô đang đơn phương lao tới cứ điểm địch như một ngôi sao băng giữa hoàng hôn đỏ rực. Một vài người dừng lại. Nhìn. Rồi lại chạy tiếp vì họ biết nếu đứng yên thêm một giây, họ sẽ không còn đủ khả năng để rời đi nữa.

Athen, từ sáng đến giờ vẫn sống sót bằng bản năng và một chút may mắn đang kéo theo Varek chạy thục mạng theo đội hình rút lui, nhưng tên lính trẻ vẫn cứ ngoái đầu nhìn lại.

"Chúng ta sẽ... bỏ chạy à?" Varek hỏi, hơi thở đứt quãng.

"Ừ."

Varek không hỏi gì thêm. Hai người tiếp tục chạy. Phía sau họ, bầu trời bắt đầu sáng lên, không phải ánh sáng mặt trời, vì nó đã gần lặn từ lâu. Mà là ánh sáng trắng xanh lạnh lẽo của ba quả bom ma thuật hạng nặng đang bắt đầu rơi xuống.

01 phớt lờ lệnh rút lui, mặc cho giọng nói của Dorvane vẫn đang vang lên trong bộ xử lý như một thứ tạp âm vô nghĩa. Cô nghe. Cô hiểu. Cô chỉ đơn giản là không quan tâm. Cứ điểm cuối cùng của Vương quốc nằm ngay trước mắt, cách chưa đầy 100 mét. Với tốc độ của cô, mọi thứ sẽ kết thúc sớm thôi.

Kết thúc nó đi. Kết thúc sớm nhất có thể.

Đó là tất cả những gì còn lại trong đầu cô lúc này. Không phải vì cô được lập trình như vậy, hay ít nhất cô không nghĩ đó là lý do. Cô chỉ biết rằng mỗi giây cuộc chiến kéo dài thêm, là thêm những chấm đỏ biến mất khỏi màn hình xử lý trong mắt cô. Và dù não bộ cô không được trang bị thứ gì gọi là cảm xúc, có một thứ gì đó cứ tích tụ mãi sau mỗi chấm đỏ tắt đi mà cô chưa tìm được tên gọi. Cô bắt đầu tăng tốc.

"MẤT TÍN HIỆU KIỂM SOÁT! SỐ 01 KHÔNG PHẢN HỒI!"

Tên trung tá đứng trước màn hình lớn, hai tay chắp sau lưng, nhưng những ngón tay đang siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc. Trên màn hình, một chấm xanh lao về phía cứ điểm địch với vận tốc ngày càng tăng.

"Nó đang tự sát." Một tiến sĩ trẻ thốt lên, giọng không còn chút chuyên nghiệp nào.

"Không." Vị tiến sĩ già đứng yên, mắt không rời màn hình. Giọng ông bình thản một cách kỳ lạ, bình thản của người đã nhìn thấy kết cục từ trước mà không làm gì được. "Nó đang nghĩ rằng mình không thể chết. Nó đang chủ quan. Một thứ mà nó lẽ ra không nên tồn tại trong một sản phẩm vô hồn."

Dorvane quay lại nhìn ông. Trong mắt hắn lóe lên một thứ gì đó, không hẳn là lo lắng, nhưng gần với nó hơn bất kỳ thứ gì hắn từng để lộ.

"Thả bom." Giọng hắn trầm xuống, gần như thì thầm. "United Lands sẽ thả bom."

Trong phòng điều khiển, không ai nói một lời. Vị tiến sĩ già nhìn màn hình. Chấm xanh vẫn đang chạy, nhưng rồi đột ngột nó đổi hướng. Một góc quẹo gần như vuông góc. Hướng thẳng ra ngoài.

"Nó nhìn thấy bom rồi." Một tiến sĩ trẻ thở phào.

"Muộn rồi." Tiến sĩ già đáp, giọng không có cảm xúc.

Trên màn hình, ba chỉ số nhiệt độ bắt đầu tăng vọt. Chấm xanh vẫn di chuyển nhanh, nhanh hơn nữa nhưng ba vòng tròn màu đỏ biểu thị phạm vi sát thương đang lan rộng ra nhanh hơn cô có thể chạy thoát. Dorvane vẫn đứng im, mắt không rời màn hình.

"ĐÙNG!"

Màn hình rung lên. Số liệu nhảy loạn. Một kỹ thuật viên thét lên điều gì đó. Ai đó xô ghế ra sau.

"ĐÙNG! ĐÙNG!"

Hai tiếng nổ tiếp theo đến gần như đồng thời, ngắn hơn, nhưng nặng hơn, như thể âm thanh cũng đang bị ép nát bởi sức công phá. Rồi tĩnh lặng. Chấm xanh trên màn hình vẫn còn đó. Nhưng nó không còn di chuyển nữa. Tọa độ cuối cùng hiện lên: 47.3 mét tính từ rìa ngoài phạm vi sát thương.

Chỉ số sinh tồn: không xác định. Tín hiệu liên lạc: mất kết nối. Phòng điều khiển im lặng thêm ba giây. Rồi một giọng nói, không ai biết của ai cất lên, khẽ đến mức gần như không nghe thấy:

"Nó... cô ấy có còn sống không?"

Không ai trả lời.

Dorvane nhìn chấm xanh bất động trên màn hình một lúc lâu. Rồi hắn quay lưng, bước về phía cửa ra, giọng trầm xuống không phải ra lệnh, chỉ đơn giản là nói, như người đang tổng kết một ván cờ đã kết thúc:

"Báo cáo tổn thất và chuẩn bị kế hoạch dự phòng."

Cánh cửa đóng lại sau lưng hắn. Vị tiến sĩ già vẫn đứng trước màn hình. Chấm xanh. Tọa độ. Mất kết nối. Ông đặt tay lên màn hình một cử chỉ vô nghĩa, ông biết vậy rồi khẽ thở dài, giọng không hướng về ai:

"Ta xin lỗi, 01."

01 thấy trước khi chúng nổ.

Ba luồng sáng, không phải màu lửa đỏ cam như pháo thông thường, mà là thứ trắng xanh lạnh lẽo của ma thuật hủy diệt cấp cao, xé toang bầu trời hoàng hôn phía sau lưng cô. Chúng không bay nhanh. Chúng rơi chậm rãi, chắc chắn, như ba quả thiên thạch khổng lồ được thả từ tay một vị thần không quan tâm đến việc ai sống hay chết bên dưới. Hệ thống xử lý trong não cô tính toán ngay lập tức. Bán kính sát thương: 400 mét. Vị trí hiện tại: 310 mét tính từ điểm va chạm gần nhất. Xác suất sống sót nếu tiếp tục tiến: 7%. Xác suất sống sót nếu rút lui ngay: 34%.

34%.

Lần đầu tiên trong đời, con số đó khiến cô phải dừng lại.

Cô quay đầu.

Và chạy.

Mặt đất dưới chân cô bốc lửa theo từng bước, ma thuật trong xương cô đang bị đốt cháy để duy trì tốc độ. Cô có thể cảm thấy một khái niệm xa lạ, nhiệt độ tích tụ dọc theo hai cánh tay hợp kim. Những ký tự cổ khắc trên từng miếng vảy bắt đầu sáng lên rồi tắt dần theo từng nhịp.

Giới hạn thể chất: 89%. 91%. 94%.

"ĐÙNG!"

Quả bom đầu tiên chạm đất. Sóng xung kích đánh vào lưng cô như một bàn tay khổng lồ, cô lảo đảo nhưng không ngã, hai chân vẫn tiếp tục sải bước. Phía sau, cả một khoảng đất rộng hai trăm mét biến thành địa ngục trắng.

"ĐÙNG! ĐÙNG!"

Hai quả còn lại. Lần này cô không kịp chạy ra ngoài phạm vi. Sóng nhiệt ập tới, không phải từ một hướng, mà là từ mọi hướng cùng lúc, như thể không khí xung quanh cô đột nhiên bốc cháy. Tầm nhìn của 01 bị nuốt chửng bởi thứ ánh sáng trắng chói lòa, không phải bóng tối, không phải màu sắc, chỉ là trắng thuần túy.

Kích hoạt lá chắn.

Lệnh được gửi đi trong tích tắc, lá chắn ma thuật cấp cao bùng lên rồi vỡ tan thành từng lớp như giấy mỏng ném vào lò lửa.

Và rồi, cô biết Đau.

Đây là lần đầu tiên trong đời cô hiểu từ đó có nghĩa là gì. Đó không phải là một dòng lệnh cảnh báo đỏ lòm nhấp nháy trên võng mạc, càng không phải là những con số sụt giảm vô hồn trên màn hình xử lý. Cơn đau không đến dưới dạng một dòng lệnh đỏ nhấp nháy trên võng mạc. Nó là một luồng nhiệt sống, rạch rách lớp hợp kim, thiêu rụi các dây thần kinh sinh học và cào xé thẳng vào lồng ngực cô.

Làn khói dần tan đi, ba quả bom đã tạo nên ba cái hố khổng lồ trên chiến trường và 01 đang nằm thoi thóp ở đâu đó.

Vẫn còn tiếng cháy ở đâu đó xa xa, tiếng kết cấu kim loại oằn xuống. Nhưng với 01, mọi thứ như đã trở nên vô nghĩa. Cô nằm úp mặt xuống mặt đất nứt nẻ và còn bốc khói, tất cả những thứ đó đều trở nên xa vời một cách kỳ lạ.

Cô cố lật người. Phần bên trái từ vai xuống không còn phản hồi.

Hệ thống xử lý trong não cô vẫn đang hoạt động, mặc dù chậm hơn, như một cỗ máy đang cố chạy trong bùn lầy. Nó cố liệt kê thiệt hại theo thứ tự: mất 72% chức năng cánh tay trái, lá chắn đã kiệt, dự trữ ma thuật còn 11%.

Cô tắt nó đi. Cô chỉ muốn một chút yên lặng.

Bầu trời phía trên cô đang chuyển từ hoàng hôn sang tím sẫm. Một màu rất lạ. Cô chưa bao giờ nhìn bầu trời lâu đến vậy trong tất cả những giờ chiến đấu, mắt cô chỉ biết nhìn về phía mục tiêu, nhìn vào những chấm đỏ cần phải tắt đi.

Hóa ra bầu trời trông như thế này.

Thiết bị liên lạc trong tai cô phát ra một tiếng tĩnh dài rồi ngắt hẳn. Tín hiệu từ phòng thí nghiệm đã mất. Tiếng ồn ào của Dorvane, tiếng gõ phím hối hả của các tiến sĩ, tất cả biến mất sạch chỉ còn lại cô, mảnh đất cháy sém này, và bầu trời đang tối dần phía trên.

01 nằm yên.

Không biết mình còn sống hay đã chết.

Chỉ biết rằng lần đầu tiên kể từ khi tỉnh dậy trong bình chứa đó, không có ai quan sát cô. Không có camera. Không có màn hình theo dõi. Không có giọng nói trong tai. Chỉ có một mình cô.

Và cô không biết phải làm gì với điều đó.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz