[ Huy Hoàng x Bé Trọc] < HoàngHào > ( AOG/ FPT x FLASH ) Tàn tro dưới mưa
Chương 11: Bóng tối không buông tha
Những ngày sau lời tỏ tình trong mưa, tiệm sách như được thắp thêm ánh sáng. Hào không còn hoàn toàn khép kín. Anh vẫn ít cười, nhưng mỗi khi Hoàng nói điều gì ngốc nghếch, khóe môi anh lại khẽ cong lên — nụ cười nhỏ bé nhưng đủ để khiến tim Hoàng xao động.Hoàng không vội vàng. Anh kiên nhẫn, dịu dàng, như người đứng bên bờ vực chờ một cánh chim gãy cánh thử bay trở lại. Anh biết, Hào cần thời gian. Và anh sẵn sàng trao đi tất cả khoảng trời ấy.Chiều hôm ấy, khi Hào đang sắp xếp sách mới lên kệ, cánh cửa tiệm bật mở. Một người đàn ông bước vào, dáng vẻ phong trần, ánh mắt sắc lạnh.Hào sững lại, cuốn sách trên tay rơi xuống đất. Toàn thân anh run lên, sắc mặt tái nhợt như tro tàn.Người đàn ông kia mỉm cười nhạt:
— "Lâu rồi không gặp, Phạm Nhật Hào."
Giọng nói đó... giọng nói từng ám ảnh anh suốt bao năm.Anh lùi lại, tim đập loạn, chân như dính chặt xuống sàn.
— "Anh... sao anh lại ở đây?" – Hào khẽ thốt, giọng nghẹn ứ.Người đàn ông tiến thêm một bước, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu quen thuộc:
— "Tôi đến để đưa em về. Em nghĩ chạy trốn bao lâu thì sẽ thoát được sao? Hào... em thuộc về tôi."Hoàng từ trong kho bước ra, thấy cảnh tượng ấy liền cau mày. Anh đứng chắn trước Hào, ánh mắt sắc bén:
— "Ai cho phép anh nói những lời đó?"Người đàn ông khẽ nhướng mày, liếc nhìn Hoàng với vẻ khinh khỉnh:
— "Còn cậu là ai? Một kẻ dư thừa xen vào chuyện giữa chúng tôi ư?"Hoàng siết chặt nắm tay. Anh chưa từng thấy Hào sợ hãi đến thế, đôi mắt cậu như con thú nhỏ bị dồn vào góc tường. Anh hít sâu, giữ giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
— "Hào không thuộc về ai cả. Anh ấy là chính mình. Và anh không có quyền đến đây làm phiền."Người đàn ông phá lên cười, tiếng cười đầy mỉa mai:
— "Cậu nghĩ em ấy sẽ tin cậu sao? Hào yếu đuối lắm, em ấy chẳng thể sống nổi nếu không có người dẫn dắt. Em ấy từng quỳ dưới chân tôi, khóc lóc cầu xin tôi đừng bỏ rơi. Cậu nghĩ em ấy sẽ thay đổi được à?"Lời nói như dao nhọn đâm vào Hào. Ký ức đen tối tràn về, khiến đôi chân anh khuỵu xuống.Hoàng lập tức quay lại, đỡ lấy anh. Anh ôm Hào vào lòng, siết chặt vai run rẩy ấy, thì thầm:
— "Đừng nghe hắn. Hào, hãy nhìn mình. Mình ở đây. Hãy tin mình."Hào nấc nghẹn, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hoàng. Nhưng trong tim, nỗi sợ hãi và tội lỗi vẫn cuộn trào, gào thét rằng anh không xứng đáng.Người đàn ông kia liếc nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi cong lên lạnh lẽo:
— "Rồi xem. Cậu ta cũng sẽ bỏ em thôi, như tất cả. Bởi vì em vốn chẳng đáng để yêu."Nói dứt, hắn quay lưng, bỏ lại mùi thuốc lá nồng nặc cùng những vết thương vừa mới bị xé toạc.Sau khi hắn rời đi, Hào ngồi bệt xuống sàn, toàn thân run lẩy bẩy. Hoàng quỳ xuống bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của cậu.— "Hào... đừng để hắn kéo cậu về quá khứ. Cậu không còn là người ngày xưa nữa."Nước mắt Hào rơi lã chã. Anh nghẹn ngào, giọng vỡ vụn:
— "Hoàng... nếu... nếu một ngày nào đó... anh cũng bỏ tôi... tôi sẽ không sống nổi mất..."Hoàng ôm chặt lấy Hào, vùi mặt vào vai anh, giọng kiên định đến run rẩy:
— "Mình sẽ không bỏ cậu. Dù thế nào cũng không."Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt, từng giọt rơi xuống cửa kính, như nhịp tim của cả hai đang hòa chung một nhịp: run rẩy, nhưng khát khao được sống, được tin, được yêu thêm lần nữa.
— "Lâu rồi không gặp, Phạm Nhật Hào."
Giọng nói đó... giọng nói từng ám ảnh anh suốt bao năm.Anh lùi lại, tim đập loạn, chân như dính chặt xuống sàn.
— "Anh... sao anh lại ở đây?" – Hào khẽ thốt, giọng nghẹn ứ.Người đàn ông tiến thêm một bước, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu quen thuộc:
— "Tôi đến để đưa em về. Em nghĩ chạy trốn bao lâu thì sẽ thoát được sao? Hào... em thuộc về tôi."Hoàng từ trong kho bước ra, thấy cảnh tượng ấy liền cau mày. Anh đứng chắn trước Hào, ánh mắt sắc bén:
— "Ai cho phép anh nói những lời đó?"Người đàn ông khẽ nhướng mày, liếc nhìn Hoàng với vẻ khinh khỉnh:
— "Còn cậu là ai? Một kẻ dư thừa xen vào chuyện giữa chúng tôi ư?"Hoàng siết chặt nắm tay. Anh chưa từng thấy Hào sợ hãi đến thế, đôi mắt cậu như con thú nhỏ bị dồn vào góc tường. Anh hít sâu, giữ giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết:
— "Hào không thuộc về ai cả. Anh ấy là chính mình. Và anh không có quyền đến đây làm phiền."Người đàn ông phá lên cười, tiếng cười đầy mỉa mai:
— "Cậu nghĩ em ấy sẽ tin cậu sao? Hào yếu đuối lắm, em ấy chẳng thể sống nổi nếu không có người dẫn dắt. Em ấy từng quỳ dưới chân tôi, khóc lóc cầu xin tôi đừng bỏ rơi. Cậu nghĩ em ấy sẽ thay đổi được à?"Lời nói như dao nhọn đâm vào Hào. Ký ức đen tối tràn về, khiến đôi chân anh khuỵu xuống.Hoàng lập tức quay lại, đỡ lấy anh. Anh ôm Hào vào lòng, siết chặt vai run rẩy ấy, thì thầm:
— "Đừng nghe hắn. Hào, hãy nhìn mình. Mình ở đây. Hãy tin mình."Hào nấc nghẹn, đôi mắt đỏ hoe nhìn Hoàng. Nhưng trong tim, nỗi sợ hãi và tội lỗi vẫn cuộn trào, gào thét rằng anh không xứng đáng.Người đàn ông kia liếc nhìn cảnh tượng ấy, khóe môi cong lên lạnh lẽo:
— "Rồi xem. Cậu ta cũng sẽ bỏ em thôi, như tất cả. Bởi vì em vốn chẳng đáng để yêu."Nói dứt, hắn quay lưng, bỏ lại mùi thuốc lá nồng nặc cùng những vết thương vừa mới bị xé toạc.Sau khi hắn rời đi, Hào ngồi bệt xuống sàn, toàn thân run lẩy bẩy. Hoàng quỳ xuống bên cạnh, nắm chặt lấy bàn tay lạnh buốt của cậu.— "Hào... đừng để hắn kéo cậu về quá khứ. Cậu không còn là người ngày xưa nữa."Nước mắt Hào rơi lã chã. Anh nghẹn ngào, giọng vỡ vụn:
— "Hoàng... nếu... nếu một ngày nào đó... anh cũng bỏ tôi... tôi sẽ không sống nổi mất..."Hoàng ôm chặt lấy Hào, vùi mặt vào vai anh, giọng kiên định đến run rẩy:
— "Mình sẽ không bỏ cậu. Dù thế nào cũng không."Ngoài trời, mưa bắt đầu nặng hạt, từng giọt rơi xuống cửa kính, như nhịp tim của cả hai đang hòa chung một nhịp: run rẩy, nhưng khát khao được sống, được tin, được yêu thêm lần nữa.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz