ZingTruyen.Xyz

homesick

chương 8

TrngNguyenAnh


Sáng hôm sau, khí trời vẫn giữ cái lạnh mát mẻ của mùa thu, những chiếc lá vàng rơi lác đác trên đường. Đại học Hamyoeng không thay đổi, nhưng đối với Sieun, mọi thứ như có một lớp sương mờ bao phủ. Cậu không thể dừng lại suy nghĩ về cuộc gặp gỡ tối qua với Suho. Ánh mắt lạnh lùng của hắn, cái cách hắn luôn dõi theo cậu từ xa, tất cả những điều đó cứ như những cơn sóng liên tục đánh vào trái tim cậu. Dù có cố gắng đẩy đi, Sieun vẫn không thể quên được, và chẳng thể hiểu nổi mình nữa.

Trong lúc ngồi vào bàn học, cậu có thể cảm nhận được sự căng thẳng trong từng cử chỉ của mình. Mỗi lần nhìn lên, cậu lại thấy mình vô tình tìm kiếm Suho ở đâu đó trong lớp. Nhưng lần này, hắn không ở đó. Thay vào đó, Sieun nhận được một tin nhắn không ngờ từ số lạ.

"Cậu có muốn cùng tôi đi dạo quanh trường không? Tôi nghĩ cậu cần một chút thời gian để suy nghĩ."

Suho, dĩ nhiên. Tim cậu đập mạnh khi đọc tin nhắn, dù chỉ là một lời mời đơn giản, nhưng với cậu, nó chứa đựng nhiều điều mà Suho muốn nói nhưng chưa từng nói ra. Cảm giác lạ lẫm và khó hiểu lại một lần nữa xâm chiếm tâm trí Sieun.

Cậu đứng dậy ngay lập tức, bỏ lại đống sách vở chưa đọc xong, và rời khỏi lớp. Dù không biết mình sẽ phải đối diện với điều gì, nhưng cậu cảm thấy rằng đây là một cơ hội không thể bỏ lỡ. Cậu đi về phía cổng trường, nơi Suho hẹn gặp.

---

Khi Sieun đến nơi, bóng dáng của Suho đã đứng đợi sẵn ở đó. Dưới ánh chiều tà, hắn vẫn toát lên vẻ lạnh lùng, không có gì thay đổi. Nhưng có một điều khiến Sieun cảm thấy khác biệt, đó là cảm giác cậu có thể thấy được một phần khác của Suho, một phần chưa bao giờ được phô bày ra.

Suho quay lại nhìn cậu khi nghe tiếng bước chân đến gần. Ánh mắt của hắn sắc lạnh, nhưng có cái gì đó trong đó khiến Sieun không thể rời mắt. Hắn không nói gì ngay lập tức, chỉ đứng đó im lặng như thể đang đợi cậu mở lời trước.

Sieun đứng lại cách hắn vài bước, ngập ngừng. Cảm giác bất an cứ như mây mù bao phủ quanh họ.

"Đi thôi," Suho lên tiếng, giọng vẫn bình thản như mọi khi. Nhưng hôm nay, có một sự dịu dàng lạ lùng trong giọng nói ấy.

Sieun gật đầu, bước đi theo hắn mà không nói gì. Họ đi bộ qua những con đường trong khuôn viên trường, không khí lúc này như chậm lại, từng bước chân của họ vang vọng trong sự yên tĩnh kỳ lạ.

---

"Cậu không muốn hỏi tôi lý do tôi gọi cậu ra đây sao?" Suho bỗng nhiên phá vỡ sự im lặng.

Sieun ngẩng lên, ánh mắt lướt qua hắn. Dù có nhiều câu hỏi trong đầu, cậu lại không biết bắt đầu từ đâu.

"Tôi không biết phải hỏi gì," Sieun trả lời thật lòng. "Chỉ là… tôi không hiểu anh muốn gì từ tôi."

Suho mỉm cười nhẹ, nhưng không có vẻ gì là đùa. Hắn nhìn về phía trước, bước đi một đoạn dài, rồi lại quay sang cậu.

"Có khi nào cậu nghĩ mình sẽ không bao giờ hiểu tôi không?" Hắn hỏi, giọng có phần mơ hồ.

Sieun không thể trả lời ngay lập tức. Cậu cảm thấy như một cơn sóng lớn cuốn đi tất cả, khiến cậu không biết mình có thể đứng vững trên nền đất này hay không.

"Tôi không nghĩ tôi sẽ hiểu anh," Sieun thở dài, bước đi theo hắn. "Nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó mà tôi không thể bỏ qua. Dù có muốn hay không, tôi vẫn luôn để ý đến anh."

Suho không nói gì thêm, chỉ đi tiếp, dường như hắn đang suy nghĩ về câu trả lời của cậu. Họ đi qua một công viên nhỏ trong khuôn viên trường, nơi có những hàng cây cao lớn che bóng. Tiếng lá xào xạc dưới chân, và không khí trở nên càng mát mẻ hơn.

"Cậu biết đấy, Sieun," Suho bất ngờ lên tiếng, nhưng lần này giọng hắn có chút lạ. "Cuộc sống không phải lúc nào cũng dễ dàng. Những điều chúng ta không thể giải thích luôn tồn tại xung quanh mình."

Sieun nhìn hắn, lòng cảm thấy một chút hoang mang. "Anh đang nói về gì vậy?" Cậu không hiểu, nhưng cậu có thể cảm nhận được một sự mơ hồ đang bao trùm trong câu nói ấy.

Suho dừng lại, quay sang nhìn cậu. "Cậu chưa bao giờ hỏi tôi, nhưng tôi biết cậu cảm thấy thế nào. Đôi khi, những ký ức bị lãng quên lại là thứ quyết định mọi thứ."

Lần này, Sieun không thể giấu được sự ngạc nhiên. "Ký ức bị lãng quên?" Cậu thì thầm, cố gắng hiểu những gì Suho muốn nói.

Suho không trả lời ngay, mà chỉ đứng đó, nhìn cậu. Ánh mắt của hắn như muốn nói điều gì đó sâu xa hơn, nhưng lại chẳng nói được thành lời.

"Nếu cậu thực sự muốn hiểu tôi," Suho tiếp tục, giọng hắn trở nên trầm hơn, "cậu cần phải đối mặt với những ký ức mà mình đã quên."

---

Sieun cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. Những lời này của Suho như một lời cảnh báo, một gợi ý rằng những gì cậu nghĩ mình đã quên hoặc đã bỏ qua sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu nhìn vào mắt Suho, cảm thấy có một sự kết nối nào đó mà cậu không thể giải thích.

"Vậy thì tôi sẽ đối mặt với nó," Sieun cuối cùng cũng nói, nhưng giọng nói có phần nghẹn ngào. "Dù có thế nào đi nữa."

Suho im lặng một lúc, rồi cuối cùng gật đầu.

"Tốt lắm. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu."

---

Họ tiếp tục đi bộ trong im lặng, không ai nói thêm gì. Nhưng trong lòng cả hai, những câu hỏi, những nghi ngờ và những ký ức bị lãng quên đều đang dần quay trở lại, như một con sóng dữ dội, sẵn sàng xô đẩy mọi thứ ra xa.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz