ZingTruyen.Xyz

HOÀN LƯƠNG - NINHDU

8

aprl_19

Mặc dù Điền Hủ Ninh đã phân chia hầu hết công việc cho cấp dưới, thế nhưng đến lúc cần thiết hắn vẫn phải tới công ty một hồi, xem như thị sát.

Nghe xong hội nghị thường lệ, hắn cong môi nhìn người thừa kế chính tay mình bồi dưỡng, quyết định bàn giao lại tất cả cho đối phương.

Hắn đã kiếm đủ tiền rồi, cũng lười đeo lên khuôn mặt tươi cười tham gia các loại yến hội, tiếp thu đủ loại a dua nịnh hót. Hắn đã có được thứ mà hắn muốn nhất, cho nên tính toán dần dần thu lưới, mang theo bé thỏ cùng ra nước ngoài định cư.

Điền Hủ Ninh nhớ tới đêm hôm ấy nữ cảnh sát kia từng nói – ngài làm vậy là đang hại cậu.

Điền Hủ Ninh bật cười.

Hắn sao có thể hại bé thỏ của mình được cơ chứ?

Hắn sẽ khiến bé thỏ trải qua một cuộc đời bình bình an an, mà hắn cũng sẽ bình bình an an mà làm bạn bên người thỏ con, thẳng tới khi cả hai cùng già đi.

Chỉ có điều tiền đề là, hắn hi vọng bé thỏ sẽ trở nên như hắn mong muốn, đã bị hắn dạy dỗ trở nên hoàn mỹ.

Thế nào mới là hoàn mỹ đây?

Tất nhiên là thu hồi hàm răng sắc nhọn, dù cho có nóng nảy tới đâu cũng sẽ không nhảy lên cắn người.

Phó giám đốc bỗng nhiên nhắc tới: "Đúng rồi, tiên sinh, có chuyển phát nhanh của ngài."

Điền Hủ Ninh hỏi: "thứ gì?"

Phó giám đốc cầm túi từ trong phòng nghỉ ra: "Còn chưa mở ra xem, bởi vì ngài không hỏi tới, cho nên vẫn cứ để trong công ty từ bấy đến nay."

Điền Hủ Ninh tìm dao dọc giấy, rạch một đường trên lớp túi đã phủ bụi.

Lộ ra lớp áo lông màu xanh san hô.

Là một bộ quần áo mùa đông mặc nhà, Điền Hủ Ninh có chút ngoài ý muốn nhướn mày: "Đã bao lâu?"

Phó giám đốc nghĩ nghĩ: "Ừm....Cũng khá lâu rồi, đại khái là sau lập đông một chút."

Khi Điền Hủ Ninh lái xe rời khỏi công ty, màn đêm còn chưa hạ xuống. Bộ quần áo ở nhà đã được gấp lại gọn gàng, đặt trên ghế phụ.

Hắn nhớ tới lần trước Tử Du từng miếng từng miếng ăn bánh kem, thỉnh thoảng lộ ra đầu lưỡi ướt mềm, hạ thân bỗng nhiên nóng lên.

Điền Hủ Ninh quay xe, đi tới tiệm cà phê lần đó, mua một phần black forest mang về.

Hắn nhìn thời gian, ba giờ mười lăm phút chiều, nếu lái nhanh một chút có thể xem như mang bữa trà chiều cho bé thỏ nhà mình. Nghĩ đến đôi mắt lấp lánh ánh sao kia, biểu cảm trên mặt hắn nhu hòa không ít, tùy tay mở nhạc lên, là một bản nhạc cổ điển.

Tiếng nhạc du dương lưu luyến, triền miên không dứt.

Hắn thay đổi chủ ý, buổi trà chiều đổi thành bữa ăn khuya đi. Hắn phải về cùng khiêu vũ với bé thỏ con, thưởng thức thỏ con vụng về múa may cùng thần sắc e lệ.

Càng tới gần vùng ngoại thành, không khí càng thêm buốt lạnh.

Điền Hủ Ninh tính toán gọi điện báo cho thỏ con rằng hắn sắp về đến nhà, bởi lẽ hắn thích nhìn thỏ con dùng ánh mắt trông mong nhìn chằm chằm cửa chính chờ đợi hắn trở về.

Điền Hủ Ninh lấy điện thoại ấn gọi cho Tử Du, nghe tiếng chuông chờ từng hồi vang lên, khóe miệng vốn đang khẽ cười dần dần mất đi độ cung.

Tử Du chưa bao giờ không nhận điện thoại của hắn, hầu như lần nào hắn gọi tới cậu cũng tiếp nghe ngay từ hồi chuông thứ hai.

Điền Hủ Ninh híp híp mắt, ném điện thoại sang ghế phụ bên cạnh, hạ cửa kính xuống, châm điếu thuốc hút. Mái ngói căn biệt thự dần xuất hiện trong tầm mắt, hắn phun ra từng ngụm khói thuốc, để gió lạnh bên ngoài tùy ý quấn đi.

Tử Du không để hắn chờ lâu.

Chẳng qua cậu không hề gọi điện lại, mà là gửi một tin nhắn tới. Tin nhắn chỉ có ít ỏi mấy chữ, gửi kèm một tấm hình.

Khung cảnh trong hình Điền Hủ Ninh cực kì quen thuộc, là tầng hầm trong biệt thự – căn phòng khuất sau hầm rượu.

Tầng hầm ngầm không có đèn, bởi vì hắn không thích hoàn cảnh thoáng đãng rộng rãi, cho nên mỗi khi xuống đó chỉ có thể thắp sáng ngọn nến trên vách tường.

Dưới ánh đèn flash, mười quan tài thủy tinh bày song song với nhau, từ góc độ chụp ảnh chỉ có thể nhìn thấy bàn chân thi thể.

Đúng là mười thanh niên trẻ tuổi trong số mười một người bị mất tích.

Bất quá Điền Hủ Ninh không quan tâm đến tên của bọn họ, cho nên hắn chẳng thể kêu lên tên bất kì một ai.

Lòng bàn tay ma xát màn hình bóng loáng, phóng hình thật to. Bốn chữ ánh vào mi mắt — binh bất yếm trá.

Điền Hủ Ninh bật cười. Hắn không nói rõ được mình cảm thấy là vui hay là tức giận, chỉ biết càng cười lớn tiếng hơn, vừa càn rỡ lại kiêu ngạo.

Người mất tích thứ mười một – Tử Du.

Là một kẻ sát nhân cuồng tâm tư tỉ mỉ, hắn tất nhiên nhớ rõ mình đã từng giết hại quá bao nhiêu người.

Dưới tầng hầm nhà hắn chỉ có mười bộ thi thể, thế nhưng cảnh sát lại nói mất tích mười một vị.

Điền Hủ Ninh nhớ tới khuôn mặt Tử Du đỏ ửng mỗi khi khóc, thút thít sụt sùi, rồi lại kinh hoảng.

Quả nhiên. Hắn coi trọng thỏ con, không hề đơn thuần là một con thỏ.

Không hẳn.

Điền Hủ Ninh lắc đầu, phủi khói bụi rơi ra ngoài cửa sổ.

Vẫn là một con thỏ nhỏ, chẳng qua vừa là một con thỏ khôn vô cùng, nhưng cũng ngốc nghếch vô cùng.

Hiện tại con thỏ chạy, mang theo chứng cứ nó tìm kiếm suốt nửa năm nay.

Chỉ có điều, một con thỏ toàn thân phủ kín dấu vết quả hắn, một con thỏ đã sớm quen thuộc dùng thân thể nuốt vào dục vọng của hắn, một con thỏ bị hắn khẽ xoa vài cái liền lập tức phát tình...thì có thể trốn đi đâu được?

Điền Hủ Ninh lái xe ngừng trước cửa nhà, Tử Du lúc đi còn tri kỉ đóng lại cửa nhà cho hắn.

Hắn không đi xuống tầng hầm xem những thứ hắn đã lưu giữ, mà cầm bộ đồ thỏ con mua cho mình cất vào tủ quần áo.

Để cạnh những bộ tây trang sang quý kia.

Những món đồ hắn mua tặng Tử Du đều được đặt ngay ngắn cẩn thận, bao gồm chiếc điện thoại có lắp máy nghe lén. Giường nệm được thu thập gọn gàng ngăn nắp, đây là thói quen rảnh rỗi không có việc gì làm mà luyện ra.

Buổi sáng hôm nay, thỏ con của hắn còn vẻ mặt ngái ngủ mà gắng bò dậy, hôn lên má hắn, nhiệt tình mở rộng hai chân ngồi trên người hắn cầu hoan.

Mà hiện tại, hắn vội vàng trở lại, ổ chăn lại lạnh băng.

Điền Hủ Ninh không cảm thấy Tử Du rời đi là sự phản bội. Đối với hắn mà nói, đây chỉ là một sự sơ ý, hắn khóa kĩ cửa lồng, khiến sủng vật có cơ hội chuồn đi mà thôi.

Điền Hủ Ninh mỉm cười đặt bánh kem bên tủ đầu giường, tay không rời đi nơi này.

Nếu ném mất sủng vậy thì phải làm gì đây?

Dĩ nhiên là phải đi tìm về rồi.

Khi cảnh sát cầm súng đuổi tới, cả tòa biệt thự không một bóng người.

Chỉ là người đã bỏ đi, đồ còn để lại.

Trong thư phòng có một lượng lớn sách chuyên về tâm lý học, giải phẫu học vân vân, két sắt không hề cất chưa giấy tờ nhà đất hay đồ đạc quý giá, mà lại là dao giải phẫu dính đầy máu cùng bơm tiêm.

Mười bộ thi thể dưới tầng hầm được mang đi, lệnh truy nã được gửi tới các thành phố lớn, mọi chuyện đều đang tiến hành rất thuận lợi.

Nhưng cũng có người hoài nghi – thật sự có thể bắt được nghi phạm sao?

Vụ án trọng đại, giám đốc sở đích thân tới hiện trường chỉ huy.

Cửa xe cảnh sát bị mở ra, Trịnh Phong Nhiên xuống xe, theo sau là một thiếu niên mặc áo lông vũ màu trắng. Thiếu niên không có biểu tình gì, cậu chỉ lẳng lặng dựa vào thân xe nhìn mọi người thu dọn đồ đạc trong phòng.

Bỗng nhiên, cậu cảm giác có một tầm mắt nóng bỏng nhìn chăm chăm vào mình. Đột nhiên quay đầu lại, phía sau chỉ có vài vị cảnh sát, cùng với vô tận hoang vu.

Trịnh Phong Niên khẩn trương dò hỏi đứa con trai đã nửa năm không thấy mặt: "Bằng, làm sao vậy?"

Trịnh Bằng khẽ chép miệng, cúi đầu nhìn mũi giày, nhàn nhạt nói: "Không có gì, mệt mỏi mà thôi."

__

Bằng ca xuất hiện!

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz