CHƯƠNG 1.
“Anh Mã, anh là anh của em, xin anh giúp em!”
Trong phòng khám khoa thần kinh của bệnh viện thành phố, một thanh niên bịt kín mít từ đầu tới chân, đang van nài với bác sĩ đang ngồi ở bàn làm việc với giọng điệu nịnh nọt.
Mã Gia Kỳ cầm hồ sơ bệnh án phẫu thuật và ghi chép vào đó. Anh ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: “Trương Chân Nguyên, nếu em còn hét vào mặt anh như thế này, em sẽ bị khoa tâm thần bên cạnh bắt đi vì nhầm là bệnh nhân tâm thần đấy.”
Trương Chân Nguyên rụt người lại, cởi bỏ khẩu trang, lộ ra khuôn mặt tuấn tú. Nếu ai đó đến gặp bác sĩ bây giờ, họ chắc chắn sẽ nhận ra Trương Chân Nguyên ngay. Vì bộ phim truyền hình của Trương Chân Nguyên phát sóng cách đây không lâu đã thành công vang dội, Trương Chân Nguyên đã thu hút được một lượng lớn người hâm mộ, từ fan bạn gái đến fan mẹ đều có đủ.
“Anh Mã, em đã hứa với họ rồi. Tổng cộng chỉ có ba tháng thôi. Cứ coi như là đi chơi cho vui đi. Không nhất thiết là anh phải tìm bạn gái. Hơn nữa, không phải cô vẫn luôn thúc giục anh sao? Anh đi đi, cô sẽ bớt cằn nhằn anh hơn.” Trương Chân Nguyên chạy đến chỗ Mã Gia Kỳ, dùng chiếc mũ mình đang đội để quạt cho Mã Gia Kỳ.
Trương Chân Nguyên sắp trở thành người theo dõi trong một chương trình tạp kỹ về hẹn hò. Khi Trương Chân Nguyên uống rượu với đạo diễn, đạo diễn hỏi y có người bạn ngoài ngành nào không. Trương Chân Nguyên uống hơi nhiều nên trực tiếp đề cập tên Mã Gia Kỳ. Đạo diễn nghe vậy thì mắt sáng lên, thuyết phục Trương Chân Nguyên tìm Mã Gia Kỳ, mời anh đến chương trình với tư cách khách mời.
Lúc đó Trương Chân Nguyên đang say, khi tỉnh dậy y thấy giám đốc đã gửi hợp đồng cho mình.
Mã Gia Kỳ nhíu mày nói: “Sao em không đi tìm Nghiêm Hạo Tường? Em ấy không phải rất thích sống chung với mấy cô gái trong ba tháng sao?”
“Cái gì?” Trương Chân Nguyên khoát tay nói: “Nghiêm Hạo Tường như ngư dân vậy, nếu để em ấy đến đó, chẳng phải sẽ làm khổ con gái người ta sao? Với lại, ừm, với lại...”
Không biết Trương Chân Nguyên nhớ ra chuyện gì, y thì thầm như một tên trộm: “Mấy ngày trước em tổ chức tiệc, trong bữa tiệc em ấy phải lòng một thần tượng nhỏ mà em quen biết, hơn nữa lại là con trai. Em ấy theo đuổi hai ngày nay, nhưng thần tượng nhỏ kia không chịu, Nghiêm Hạo Tường ngày nào cũng bị từ chối.”
Mã Gia Kỳ định nói gì đó thì nghe thấy tiếng chuông cấp cứu trên bàn làm việc reo, điện thoại di động của anh cũng reo.
“Bác sĩ Mã, có một bệnh nhân trong phòng cấp cứu, nhưng cả bác sĩ Vương và bác sĩ Lý đều không có ở đây. Bác sĩ có thể thực hiện ca phẫu thuật thần kinh này không?”
Ánh mắt Mã Gia Kỳ chuyển động, anh nói với chuông cấp cứu: “Tôi sẽ đi ngay.” Sau đó anh nói với Trương Chân Nguyên: “Chúng ta nói chuyện sau nhé. Anh phải phẫu thuật trước đã.”
Những lời này nói ra rất nhẹ nhàng, giống như đi ăn bữa trưa thường ngày vậy.
Trương Chân Nguyên không dám phản đối, vội vàng gật đầu, nói: “Anh Mã, anh đi trước đi. Hôm nay em không có việc gì, em ở đây đợi anh. Anh Mã......" Trương Chân Nguyên bắt chước điệu nhảy trong các chương trình tài năng, hai tay tạo thành hình trái tim, nháy mắt: “Dù mưa hay nắng, em vẫn ở đây đợi anh, anh Mã!”
Mã Gia Kỳ lại liếc mắt nhìn Trương Chân Nguyên, khẽ mắng: “Đức hạnh.”
Trương Chân Nguyên đang đứng chờ ở bàn làm việc, nhưng ngay khi Mã Gia Kỳ vừa rời đi, một người đàn ông mặc áo hoodie đỏ đã chạy vào.
Không, gọi người này là một người đàn ông thì không phù hợp lắm, vì khuôn mặt đó đẹp trai quá. Ngay cả khi không trang điểm, vẫn có thể đánh bại nhiều chàng trai trong ngành giải trí. Nhưng gọi là cậu bé thì cũng không hợp lắm, dù sao thì Trương Chân Nguyên cũng cảm thấy người kia cũng trạc tuổi mình thôi.
“Bác sĩ ơi, bạn tôi thế nào rồi?” Cậu thanh niên chạy tới hỏi và nắm lấy cánh tay của Trương Chân Nguyên.
Trương Chân Nguyên vội vàng muốn che mặt. Suy cho cùng, y là người của công chúng, sẽ không hay ho gì nếu có tin y đến viện mà không có lý do. Trương Chân Nguyên sợ rằng các tài khoản tiếp thị sẽ bịa chuyện và nói những lời không đúng sự thật.
“Tôi không phải.....tôi không phải là bác sĩ.....” Trương Chân Nguyên vừa nói vừa đeo khẩu trang.
Khuôn mặt cực kỳ xinh đẹp của chàng trai sau khi nghe vậy liền thay đổi ngay lập tức: “Anh ngồi đây mà nói mình không phải là bác sĩ?! Anh lừa ai, bạn tôi đâu rồi, người vừa được đưa vào phòng cấp cứu...”
Trương Chân Nguyên chớp mắt, nhớ tới Mã Gia Kỳ vừa mới chạy đi phẫu thuật cho một bệnh nhân cấp cứu, vội vàng chỉ ra ngoài cửa nói: “Anh ấy đang phẫu thuật, cậu đến khu phẫu thuật xem thử đi.”
Sau khi nghe xong, cậu thanh niên mặc hoodie đó liếm hàm răng rồi giơ ngón giữa về phía Trương Chân Nguyên: “Đồ hèn”
???
Trương Chân Nguyên: Đã làm gì đâu?
Sau khi mắng xong cái tên bác sĩ nhát gan đó, tâm trạng của Đinh Trình Hâm chẳng hề khá lên chút nào, vừa đi về phía khu phẫu thuật vừa nói chuyện điện thoại nói: “Thành Huy rốt cuộc là có chuyện gì vậy chứ? Đánh một trận game thôi mà lúc thì kêu chỗ này đau, lúc lại kêu chỗ kia đau, hôm nay còn trực tiếp chạy đến bệnh viện nói mình bị ảo giác rồi tự đăng ký cấp cứu. Chẳng phải chỉ bốc thăm gặp cái tên biến thái Tiêu Vũ đó sao? Đánh không lại cũng không có gì mất mặt, cậu ta chạy cái gì mà chạy...”
“Đúng đúng, tôi đang ở bệnh viện đây, tôi phải lôi cái thằng nhóc Thành Huy đó về mới được, không bệnh thì khám cái gì mà khám chứ. Gặp phải bác sĩ gì mà ấp a ấp úng chẳng nói được câu nào, còn nói là đã vào khu phẫu thuật rồi, đừng có nói là gặp phải tên lang băm thấy cậu ta dễ lừa, không bệnh mà cũng lôi ra mổ thì đúng là tiêu đời thật rồi.”
Đinh Trình Hâm khi buồn bực liền muốn ăn kẹo. Vô thức lấy kẹo từ trong túi ra, cậu mới nhớ ra mình đã lo cho Thành Huy đến mức chỉ mặc quần áo ở nhà mà ra ngoài, không mang theo kẹo. Đinh Trình Hâm tức giận đến mức muốn mắng một câu tiếng Trung thật hay.
Đinh Trình Hâm đi đến phòng phẫu thuật và hỏi y tá: “Xin chào, có bệnh nhân cấp cứu nào đến phòng phẫu thuật không? Tôi là người nhà của bệnh nhân.”
Y tá gật đầu nói: “Vừa rồi có một người. Anh ấy được chuyển đến khoa phẫu thuật thần kinh để phẫu thuật. Anh có thể đến phòng phẫu thuật số ba và đợi một lúc.”
“Cái gì?!” Đinh Trình Hâm lúc này có chút sợ hãi, lo lắng nói: “Cậu ấy thật sự bị đưa vào phòng phẫu thuật rồi sao?!”
Bây giờ Đinh Trình Hâm cảm thấy rối bời. Thành Huy giả vờ bị bệnh mà vẫn có thể đưa cậu ấy đi phẫu thuật. Bác sĩ lang băm gì vậy trời.
Cô y tá trẻ nhìn cậu thanh niên đẹp trai trước mặt mình với đôi mắt mở to, nghĩ rằng cậu đang lo lắng cho gia đình mình, liền vỗ vai như tình yêu thương của một người mẹ, nói: “Không sao đâu, chỉ là một ca phẫu thuật nhỏ, một lát nữa là sẽ ra ngoài thôi.”
Đinh Trình Hâm cười mỉm, thầm nghĩ, cảm ơn chị nhiều lắm.
Đinh Trình Hâm đợi trước phòng phẫu thuật số 3, cảm thấy nơi trống trải và ảm đạm này thực sự không phải là nơi con người có thể ở. Vừa cầu nguyện cho Thành Huy được bình an, vừa muốn nắm lấy tai Thành Huy mà mắng.
Đinh Trình Hâm không biết mình đã đợi bao lâu cho đến khi đèn trong phòng phẫu thuật chuyển từ đỏ sang xanh và cánh cửa nặng nề mở ra. Đinh Trình Hâm đứng phắt dậy, nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đang đẩy giường bệnh ra.
“Thành Huy, chết tiệt, Thành Huy, đừng làm tôi sợ.” Đinh Trình Hâm nhìn người nằm trên giường bệnh, đầu quấn đầy băng gạc, miệng đeo mặt nạ dưỡng khí. Bạn cậu khác lạ đến nỗi khó có ai có thể nhận ra cậu ấy là ai.
Mã Gia Kỳ nhìn người cậu thanh niên thấp hơn mình một chút vội vã chạy về phía mình. Người này rất đẹp trai, trên mặt thì hiện lên sự lo lắng. Lần đầu tiên, anh cảm thấy được an ủi đôi chút và nói: “Trông có vẻ đáng sợ, nhưng không có gì nghiêm trọng đâu. Chỉ cần chuyển đến phòng bệnh thường thôi.”
Mã Gia Kỳ nghĩ rằng sau khi nghe mình nói vậy, người trước mặt sẽ không còn sốt ruột như trước nữa, nhưng người đó lại ngẩng mặt lên, cau mày mắng anh: “Lang băm!”
Mã Gia Kỳ, người tốt nghiệp ngành y với điểm A, nhướng mày, có phần tò mò về biệt danh này.
Đinh Trình Hâm thấy bác sĩ trước mặt vẫn không có biểu cảm gì. Cậu tức giận nói tiếp: “Anh có biết chữa bệnh không? Cậu ấy không có bệnh gì cả. Chỉ là giả vờ thôi. Tại sao anh lại phẫu thuật cho cậu ấy? Anh mê tiền đến điên rồi sao? Làm sao cậu ấy có thể tham gia cuộc thi ngày mai với trình trạng như thế này? Hay là anh đi thay cậu ấy?”
Mã Gia Kỳ nghĩ đến lần đầu tiên nhìn thấy bệnh nhân này, toàn bộ đầu của bệnh nhân đều đầy máu. Không giống bệnh nhân khỏe mạnh.
Vừa định giải thích, Mã Gia Kỳ nghe thấy có người hét lớn từ phía sau: “Anh Đinh!”
Cậu thanh niên mặc áo hoodie đỏ trước mặt nghe thấy tiếng hét, nhíu mày quay lại nhìn người kia, sau đó vội vàng chạy tới, nhéo tai người kia: “Thành Huy?! Tôi thấy chú chán sống rồi, không phải chú bị bệnh sao?! Sao chú lại ở đây?”
Đinh Trình Hâm đột nhiên tỉnh táo lại, mắt mở to. Cậu nhìn xác ướp bị thương trên giường bệnh, rồi nhìn Thành Huy đang nhảy nhót trước mặt, rồi nhìn vị bác sĩ mà mình vừa gọi là lang băm.
Nhận ra mình bị hố, Đinh Trình Hâm ngượng ngùng cười nói: “,Ừm, này, bác sĩ, tôi thực sự xin lỗi, tôi, tôi, tôi.....”
Thành Huy hả hê nói: “Anh ấy ở khoa thần kinh, em ở khoa tâm thần. Anh Đinh, tiếng Trung của anh tệ quá......”
Đinh Trình Hâm quay sang trừng mắt, Thành Huy nhìn thấy sợ đến mức không dám nói gì, ngoan ngoãn im lặng.
Mã Gia Kỳ tháo khẩu trang y tế ra, liếc nhìn người đang mặc áo hoodie đỏ đang lắp bắp xin lỗi trước mặt. Đột nhiên, một ý nghĩ tồi tệ xuất hiện trong đầu anh: “Không sao. Dù sao thì tôi cũng là một bác sĩ lang băm. Bị mắng cũng chẳng sao cả.”
Đinh Trình Hâm nhìn khuôn mặt này, trông giống như một minh tinh điện ảnh vậy. Cậu ngưỡng mộ vẻ đẹp trai của người kia, nhưng đồng thời cũng tức giận vì người này đã làm mình nhục. Tuy nhiên, Đinh Trình Hâm cũng tự biết mọi chuyện cũng từ mình mà ra.
Nhưng Thành Huy lại không được đối xử tốt như vậy. Đinh Trình Hâm nắm chặt lỗ tai mắng: “Thành Huy, tên hèn nhát này, sợ Tiểu Vũ như vậy, còn chạy đến phòng cấp cứu, thua thì thôi, không dám thi đấu chính là làm xấu mặt mình”
Thành Huy không nhịn được phản bác: “Anh Đinh, anh đừng trách em. Hai ngày trước anh thua trò chơi thật hay thách thức, ngay cả chương trình tạp kỹ 《Mũi tên tình yêu》 mà anh hứa sẽ tham gia cũng không đi. Thật sự giống như quan viên được phép đốt lửa nhưng dân chúng không được phép thắp đèn vậy!”
Đinh Trình Hâm gần như tức giận đến bật cười, xoa xoa ngón tay nói: “Bây giờ anh đi đăng ký, ngày mai em đi tham gia cuộc thi!”
Thành Huy không tin, cứng cổ nói: “Anh đăng ký, em thi!”
Đinh Trình Hâm nhanh chóng đăng ký trên điện thoại, lắc lắc điện thoại nói: “Cho dù ngày mai em có bị ung thư thì cũng phải đi thi đấu với Tiêu Vũ!”
Mã Gia Kỳ đứng bên cạnh quan sát, thấy khá thú vị khi thấy người mặc hoodie đỏ nhe nanh múa vuốt ở đây. Màu đỏ khiến toàn bộ bệnh viện nhợt nhạt và vô hồn trở nên ấm áp hơn một chút. Nhưng dù sao thì họ cũng đang ở khu phẫu thuật nên Mã Gia Kỳ không thể không nhắc nhở họ: “Đừng gây ồn ào.”
Đinh Trình Hâm nhíu mày, đang định chửi lại thì nhìn thấy khuôn mặt vô cảm kia có chút kiêng kỵ. Cậu cảm thấy giọng mình quá lớn nên ngoan ngoãn gật đầu, rụt cổ lại nói: “Xin lỗi.”
Mã Gia Kỳ cảm thấy người này thực sự khá thú vị.
Thay đổi sắc mặt cũng rất nhanh.
Sau khi Đinh Trình Hâm xin lỗi, cậu kéo Thành Huy đi, trông Thành Huy như thể đã mất hết hy vọng vào cuộc sống. Ai có thể ngờ rằng anh Đinh lại dữ dội đến mức tham gia chương trình tạp kỹ đó chỉ để Trình Huy đi thi chứ?!
Mã Gia Kỳ đẩy bệnh nhân vào phòng bệnh và quay lại phòng khám. Trong lúc chờ đợi, Trương Chân Nguyên gần như ngủ thiếp đi.
Khi Trương Chân Nguyên chuẩn bị bắt đầu một vòng vận động hành lang mới, Mã Gia Kỳ là người đầu tiên lên tiếng: “Tên chương trình tạp kỹ mà em đang nhắc đến là gì?”
Trương Chân Nguyên vội vàng trả lời: “Tên là 《Mũi tên tình yêu》! Anh Mã, em nói cho anh biết, chương trình này thực ra chỉ để giải trí mà thôi.....”
“Được, anh đồng ý.” Mã Gia Kỳ ngắt lời Trương Chân Nguyên và nói thẳng.
Mã Gia Kỳ nghĩ đến chàng thanh niên xinh đẹp mặc áo hoodie đỏ mà anh gặp trong phòng phẫu thuật và tên chương trình lãng mạng mà họ đang nói đến. Không hiểu vì lý do gì, anh lại đồng ý với yêu cầu vô lý của Trương Chân Nguyên, mà ngay từ đầu anh đã định từ chối.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz