Chương 39
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, mành theo đó bị vén lên, Tư Đồ Thanh Lăng xuất hiện. Giờ phút này hắn nhìn Sở Mộ Hiên trần như nhộng, đầu tiên là lắp bắp kinh ngạc, tiện đà chậm rãi tiến tới bên người Sở Mộ Hiên, nắm vai hắn, châm chọc hỏi: "Ngươi đây là muốn làm gì, không phải đang muốn hấp dẫn trẫm, hy vọng trẫm tha chết cho ngươi đấy chứ?"
Sở Mộ Hiên đại quẫn, hắn dùng tay che đi nơi riêng tư, mặt đỏ bừng nói: "Ngươi không phải vũ nhục người khác."
Tư Đồ Thanh Lăng cuồng tiếu: "Vũ nhục? Ngươi biến thành cái dạng này, còn nói trẫm vũ nhục ngươi? Thật là nực cười, có điều nói thật, chiêu này của ngươi thực sự hiệu quả đấy, ngươi sờ xem, trẫm thật sự có phản ứng nga!" Vừa nói, hắn liền túm lấy tay Sở Mộ Hiên, sờ soạng lên hạ thể mình.
"Không biết liêm sỉ!" Sở Mộ Hiên mắng.
"Liêm sỉ? Ha ha, nói rất đúng, từ ngày ca ca ta bị giết, ta cũng đã không còn cái thứ này, ngươi cũng đã nói như vậy rồi, không bằng ta liền cho ngươi xem ta vô liêm sỉ như thế nào." Nói xong, Tư Đồ Thanh Lăng đi tới trước mặt Sở Mộ Hiên, nhanh chóng cởi quần áo, rút phân thân, hướng hậu huyệt Sở Mộ Hiên đâm vào.
Tư Đồ Thanh Lăng đang muốn phát tiết, lại đột nhiên phát hiện ban đầu Sở Mộ Hiên còn thanh tỉnh thì lúc này đã trầm đi, hơn nữa bên trong còn tắc rất nhiều vải. Tư Đồ Thanh Lăng hưng trí cao sao có thể nhẫn nhịn, cũng không truy vấn gì nhiều, chỉ dùng lực kéo một lần, liền rút tất cả vải theo ra.
"A!" Sở Mộ Hiên bị đau đớn mãnh liệt đánh úp, vải bị xả ra một lượt, dính theo ít da thịt, thống khổ quá lớn khiến Sở Mộ Hiên không ngừng vặn vẹo thân mình, huyết khó khăn lắm mới ngừng thì giờ lại cuồn cuộn chảy.
Tư Đồ Thanh Lăng thấy Sở Mộ Hiên huyết lưu không bình thường, mặt không khỏi lộ ra lo lắng, hắn nhẹ nhàng ôm Sở Mộ Hiên vào trong ngực, hỏi: "Xảy ra chuyện gì?"
"Cái gì mà xảy ra chuyện gì?" Sở Mộ Hiên không muốn để cho Tư Đồ Thanh Lăng biết nguồn cơn, cố ý giả bộ như cái gì cũng không biết.
"Vảy này, máu này, rốt cuộc là có chuyện gì?"
"Chẳng có chuyện gì hết, mà có thì cũng là chuyện của ta, không cần ngươi ở đây giả mèo khóc chuột!"
Tư Đồ Thanh Lăng bị Sở Mộ Hiên nói sẵng, lập tức hung tợn nhìn Sở Mộ Hiên: "Chính là do ngươi nói, vậy trẫm liền không khách khí!" Nói xong, hắn liền cầm phân thân cực đại của mình nhét vào trong huyệt khẩu còn lưu huyết của Sở Mộ Hiên.
Thân thể suy yếu do mới sinh non của Sở Mộ Hiên sao có thể chịu đựng được Tư Đồ Thanh LĂng kịch liệt ra vào, hắn trừ bỏ hạ thân kịch liệt đau đớn thì đã không còn cảm giác gì khác.
Đợi sau khi Tư Đồ Thanh LĂng rốt cuộc cũng cảm thấy mỹ mãn, Sở Mộ Hiên ngay cả khí lực kêu đau cũng không còn, máu tươi ở hạ thân càng lưu càng nhiều.
Tư Đồ Thanh Lăng trước khi bỏ đi liền ném cho Sở Mộ Hiên một lọ dược cầm máu, còn để lại một câu: "Không bao lâu nữa, trẫm nhất định sẽ tiêu diệt Yến Bình!"
Chương 62
Sở Mộ Hiên run run nhặt lọ dược Tư Đồ Thanh Lăng lưu lại, rồi mới gắt gao cắn chặt khớp hàm, nhắm mắt lại, đổ dược lên lên huyệt khẩu còn đang chảy huyết.
Không nghĩ tới thuốc này lại hiệu nghiệm như vậy, huyết rất nhanh đã ngừng. Thấy huyết không còn chảy, Sở Mộ Hiên cuối cùng cũng yên lòng, không bao lâu sau liền trầm trầm ngủ.
Chờ tới khi Sở Mộ Hiên tỉnh lại, đã là hai ngày sau, hắn vừa mở mắt, liền phát hiện bản thân đã ở trên giường đắp chăn, bên cạnh còn đặt một bộ quần áo.
Sở Mộ Hiên mặc quần áo, vuốt ve chăn bông ấm áp, trong lòng ngập tràn cảm kích người hảo tâm nào đó đã chuẩn bị cho mình y phục và những thứ này. Nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ rằng, chăn bông này, là do Tư Đồ Thanh Lăng tự tay đắp cho hắn, y phục này, cũng là do Tư Đồ Thanh Lăng sai người đưa tới.
Ba tháng sau, Sở Mộ Hiên vẫn bị người quản thúc như trước, trừ bỏ mỗi ngày có bình lính từ bên ngoài tới đưa cơm nước, Tư Đồ Thanh Lăng cũng không tái xuất hiện. Sở Mộ Hiên biết, Tư Đồ Thanh Lăng nhất định là quá chú tâm tới chiến dịch tấn công Yến Bình, không rảnh bận tâm tới kẻ bé nhỏ không đáng nói tới như mình.
Nghĩ tới đây, không biết tại sao, Sở Mộ Hiên lại cảm thấy có chút cô đơn cùng thương cảm – hóa ra bản thân ở trong lòng Tư Đồ Thanh Lăng một chút phân lượng cũng không có, xem ra Tư Đồ Thanh Lăng từ đầu tới cuối cũng chỉ xem mình như trò chơi mà thôi, thật sự là bi ai a.
Sau khi cảm giác mất mát cùng sầu não này xuất hiện ở trong đầu, ngay cả Sở Mộ Hiên cũng thấy kinh ngạc với chính bản thân mình, hắn hung hăng đánh mình một bạt tai, mắng: "Sở Mộ Hiên ơi Sở Mộ Hiên, ngươi sao có thể không có tiền đồ như vậy, ngươi đến tốt cùng đang chờ đợi điều gì, chẳng lẽ ngươi đã quên mối thù không đội trời chung với Tư Đồ Thanh Lăng hay sao? Đại cừu nhân của ngươi sao có thể đem ngươi để trong lòng?"
Nhưng thực tế Sở Mộ Hiên đã xem nhe phân lượng của bản thân trong lòng Tư Đồ Thanh Lăng. Ngay cả khi quân vụ cực kì bận rộn, Tư Đồ Thanh Lăng gần như mỗi ngày đều tới trước lều trại đang giam giữ Sở Mộ Hiên, hỏi tình trạng của Sở Mộ Hiên, hơn nữa hắn cũng đặc biệt chiếu cố hỏa doanh, bảo bọn họ làm mấy thứ đồ Sở Mộ Hiên thích, mấy món rau có vẻ bổ dưỡng, bởi Tư Đồ Thanh Lăng loáng thoáng cảm giác được, Sở Mộ Hiên lần này không chỉ đơn giản là sinh bệnh, nhưng tình huống cụ thể, hỏi quân y bọn hắn đều ấp úng, không nói được lời nào có giá trị, chỉ nói mấy lời vô nghĩa nào là thể hư khí nhược, cần bổ dưỡng nọ kia. Tư Đồ Thanh Lăng mắng chửi một chút, liền bắt đầu nhớ tới Vân Cô Nhạn, nếu như là hắn, nhất định sẽ biết rõ.
Về phương diện khác, khiến cho Tư Đồ Thanh Lăng vui mừng đó là, đại quân tấn công Vĩnh An thành thập phần thuận lợi, Vĩnh An đã sắp sụp đổ, Vĩnh An vừa mất, Yến Bình quốc cũng sẽ không còn gì bảo vệ.
Hôm nay, Tư Đồ Thanh Lăng triệu tập mọi người, sau khi trưng cầu ý kiến chư tướng, liền quyết định ba ngày sau phát động tổng tiến công chiếm Vĩnh An thành. Đang lúc mọi người thảo luận chi tiết kế hoạch tiến hành, một binh sĩ đưa tới một văn thư.
Tư Đồ Thanh Lăng mở văn thư, xem chốc lát, đột nhiên vỗ mạnh bàn, cao hứng phấn chấn nói: "Thật tốt quá!"
Chư tướng phía dưới không hiểu có chuyện gì, đều nghi hoặc nhìn Tư Đồ Thanh Lăng, không biết loại tin tức gì mới co thể làm cho quân vương bọn họ cao hứng như thế,
Tư Đồ Thanh Lăng nhìn mọi người, mỉm cười: "Đây là công văn Hoa Thần Hạo phái người đưa tới, viết rằng lần này tấn công Yến Bình, lực lượng chủ yếu là Minh Thụy quốc, còn Hồng Vũ quốc chỉ chiếm được vài địa phương, cho nên Hoa Thần Hạo đã quyết định lui binh, chỉ cầu giữ lại được những nơi Hồng Vũ quốc đã chiếm được, những địa phương còn lại do Minh Thụy quốc ta chiếm được đều thuộc quyền sở hữu của chúng ta! Trước kia trẫm vẫn lo lắng Hoa Thần Hạo đến cướp đoạt thành quả của chúng ta, nay hắn chủ động lui binh, cũng đồng ý chiến quả đều thuộc sở hữu của quân đội ta, các ngươi nói đây không phải chuyện tốt trời ban thì là gì?"
Chư tướng vừa nghe, đều vui sướng không thôi, một đám hoan hô nhảy nhót.
Trong bầu không khí hân hoan, kế hoạch tác chiến rất nhanh đã thương nghị xong, chúng tướng đều rời đi, vì đại chiến sắp tới mà tất bật chuẩn bị.
Chỉ còn lại Vân Cô Hồng không đi, hắn chờ tất cả mọi người rời khỏi, hơi lo lắng hỏi Tư Đồ Thanh Lăng: "Bệ hạ, mới đầu là Hoa Thần Hạo đề nghị hai quốc gia liên minh cùng tiêu diệt Yến Bình, mà nay Hoa Thần Hạo lại chủ động rời khỏi, chỉ cầu chiếm vài thành trì, thần cho rằng sự tình có khả năng không đơn giản như vậy."
Tư Đồ Thanh Lăng cười, nói: "Cô Hồng, trẫm biết ngươi sẽ có lo lắng này, nhưng ngươi nên nhớ, khoảng cách giữa Hồng Vũ quốc và Yến Bình quá xa, bọn họ muốn tới Yến Bình quốc nhất định phải qua nước ta, cho nên đánh hạ tiểu quốc Yến Bình đối với Hoa Thần Hạo mà nói kì thực cũng không phải miếng thịt ngon. Cho nên hắn mới có thể quyết đinh từ bỏ."
"Vậy hắn vì sao ngay từ đầu còn..."
"Đây chính là chỗ thông minh của Hoa Thần Hạo. Hắn biết, cho dù không kết liên minh cùng hắn, quốc gia ta sớm hay muộn cũng tiêu diệt Yến Bình, đến lúc đó hắn muốn chút lợi ích cũng chẳng được. Nay hắn kết minh tham gia chiến sự, trước có thể biết được thực lực quân ta, sau có thể chiếm được vài thành trì của Yến Bình quốc, coi đây là cơ hội thăm dò được động thái của quốc gia ta, chẳng phải là nhất cử lưỡng tiện hay sao, cho nên hắn mới có thể án binh bất động, mặc chúng ta oai hùng chiến đấu."
"Thế sao bệ hạ ngài còn đáp ứng hắn?" Vân Cô Hồng nghi hoặc hỏi.
"Ha ha, vài tòa thành con con kia sao có thể tạo thành uy hiếp với chúng ta, thật chẳng biết thời thế!"
"Bệ hạ anh minh!" Vân Cô Hồng bội phục nói. (Raph: Có khi ảnh đang nghĩ thầm trong bụng "Thằng này ATSM v ~" =)))
"Tốt lắm, ba ngày sau sẽ tiến hành đại chiến, ngươi cũng chuẩn bị đi."
"Tuân lệnh!"
Ba ngày sau, cuối cùng đại chiến cũng khai hỏa, còn Yến Bình quốc sớm đã đạn hết lương thực hết, mỏi mệt không chịu nổi rốt cuộc cũng không thủ được nữa, không tới vài ngày, Yến Bình quốc đành phái người mở cổng thành, mang theo hoàng thấy nội quyến, văn võ bá quan ra khỏi thành đầu hàng, Tư Đồ Thanh Lăng vui vẻ nhận thư xin hàng, phái người đem những kẻ đầu hàng áp giải về Minh Thụy quốc, chính thức chiếm trọn Yến Bình quốc.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz