3.
"Đến nơi rồi, bé ở yên trong xe nhé."
minh hiếu vừa nói, vừa nhanh chóng mở cửa bước xuống. Hắn vòng qua đầu xe, tiến về phía bên kia để mở cửa cho anh tú. Dù chẳng nói thêm lời nào, dáng vẻ nghiêm túc và chu đáo ấy làm tai anh tú đỏ lên một chút. Nhưng thay vì cảm kích, anh lại chỉ thấy buồn cười.
Vừa bước xuống, anh tú nheo mắt nhìn minh hiếu từ đầu đến chân, khóe môi khẽ nhếch:
"Nhìn giống quản gia hơn là hoàng tử ha?"
minh hiếu nhướng mày.
"Ơ, bé nói gì kỳ vậy? Em bảnh thế này mà lại bị bảo là quản gia á? Quá đáng thật đó!"
Nói rồi, hắn thản nhiên làm động tác bĩu môi, giọng điệu nũng nịu. anh tú cắn răng. Nếu có một điều anh ghét cay ghét đắng, thì đó chính là trần minh hiếu làm nũng.
__________________________
anh tú ngồi đối diện minh hiếu trong một nhà hàng sang trọng, ánh đèn vàng rọi xuống bàn ăn lung linh như một bức tranh tĩnh vật hoàn hảo. Trên bàn là bữa tối xa hoa với đủ loại món ngon, chỉ nhìn thôi cũng đủ mãn nhãn. Nhưng anh tú không để tâm đến chúng. Tâm trí anh dường như bị hút hết về phía người đang ngồi đối diện – cái kẻ đáng ghét ấy.
"Ăn đi, đừng nhìn em. Hay là bị trần minh hiếu này hút hồn rồi?" minh hiếu nhếch môi cười, bàn tay thoăn thoắt rót rượu vào ly của anh tú.
"Bớt tự luyến lại giùm cái, tao chỉ thắc mắc tại sao lại là tao? Thành phố này thiếu gì ng-"
Anh vừa nói vừa đưa miếng bít tết lên cho vào miệng thì bỗng một cảm giác buồn nôn ập đến, bắt buộc anh tú phải nhả ra, có vẻ như không hợp với anh.
"Sao thế? Bé không hợp khẩu vị ạ?" minh hiếu hỏi, ánh mắt dịu dàng lạ thường, đôi môi nhếch lên với một nụ cười mà anh tú không thể không cảm nhận được sự đùa giỡn.
"Nhả vào đây này" minh hiếu bất ngờ chìa tay trước miệng của anh, ra dấu kêu anh nhả vào tay mình.
anh tú trợn tròn mắt, nhìn hắn như thể hắn vừa nói điều gì điên rồ nhất trên đời.
"Eo ơi? Mày điên à? Dơ chết đi được!"
Nhưng thuyền ra biển còn chìm, mắc nôn ra tới miệng sao kiềm được đây? Nhưng khăn giấy đâu rồi? Mọc cánh mà bay à? Anh nhìn xuống đĩa của mình, nó đầy đồ ăn cả rồi, tên Trần Minh Hiếu chết tiệt, hắn gắp đồ ăn bỏ đầy vào đĩa cho anh đấy, nhả vào đĩa thì bẩn cả đồ ăn. Nhìn xuống dưới bàn chả thấy thùng rác đâu, thì ra nó ở đằng xa.. giờ mà chạy ra đó chắc chưa được nửa đoạn là nhả ra rồi, lúc đó lại càng quê hơn.
thằng cha này nó đưa mình đến cái nhà hàng kiểu gì vậy trời?
Anh Tú ngước nhìn người trước mặt, hắn vẫn chìa tay ra trước mặt anh, mắt vẫn nhìn anh, cái mồm bỉ ổi của hắn bắt đầu mở ra
"Ui, không có khăn giấy, đĩa thì đầy đồ ăn luôn.. còn thùng rác thì ở xa xa xa, tội nghiệp yêu của em ghê á." Xem có chẳng khác gì đang chọc tức anh không?
"ngại gì?" giọng hắn trầm hơn, tay vẫn chìa ra trước.
Ngại chứ má? Nghĩ sao không ngại? Ông nội tao lâm vào tình huống này còn ngại.
Giờ không nhả ra là anh ói luôn nên bất đắc dĩ, Anh Tú phải nhả vào tay hắn.
Anh cầm chắc tay của hắn lại, làm điểm tựa để nhả vào, cảm giác lúc đó nó xấu hổ kinh khủng khiếp, làm anh chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống thôi.
Nói thật thì tay anh cũng to đấy nhưng mỗi tội tay hắn to hơn nên nhìn vào như tay em bé. Minh Hiếu í, hắn như titan vậy.
Minh Hiếu chỉ cười nhẹ, chẳng hề bận tâm, như thể hành động này chỉ là một phần trong kế hoạch chọc ghẹo Anh Tú mà hắn đã lên từ lâu. Hắn tự nhiên lấy một chiếc khăn lau tay, rồi lại gắp thêm đồ ăn cho Anh Tú , không quên nói: "Không sao, không sao. Sạch hết rồi này, Yêu ổn hơn ch-"
"Trần Minh Hiếu, sao mày có khăn giấy???" Anh Tú không thể không thốt lên, một câu hỏi gần như đã tóm gọn sự phẫn nộ của anh. Chỉ có một thứ duy nhất khiến anh không thể kìm nén, đó là việc Minh Hiếu đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, khiến anh phải một lần nữa cảm thấy như bị trêu đùa.
Hắn nhìn Anh Tú đang gườm gườm mình như một con mèo chuẩn bị cào hắn, chỉ cười khẽ, nụ cười như thể đang trêu ngươi thêm. Hắn thong thả đặt ly rượu lên bàn, tựa lưng vào ghế, giọng điệu pha chút thích thú.
"Có sao không? Hay là đang ghen tị với tay em to hơn tay bé à?"
Anh Tú suýt nữa thì sặc nước. Anh nhíu mày, nghiến răng, không ngờ hắn để ý đến cả cái tay anh, cố tỏ ra lạnh lùng nhưng hai má thì bắt đầu nóng dần lên.
"Bớt nói nhảm lại đi. Mày thử đụng vào tao lần nữa, xem bố có đấm vỡ mặt mày không."
Minh Hiếu nhướng mày, đôi mắt lấp lánh tia tinh quái.
"Ui, mạnh miệng thế? Thế sao vừa nãy không đấm đi, lại còn nắm tay em chặt thế cơ mà."
"Trần Minh Hiếu !" Anh Tú gần như hét lên, nhưng thay vì sợ, Minh Hiếu lại bật cười lớn hơn, như thể càng chọc được con mèo nhỏ này tức thì hắn càng thấy vui.
Hắn chống cằm, nghiêng đầu nhìn Anh Tú một cách chậm rãi, ánh mắt dịu dàng hơn hẳn, và điều này khiến Anh Tú cảm thấy thật lạ lẫm.
"Thôi mà, em chỉ muốn bé thoải mái nhất thôi. Bé ghét em thế thì nói thật đi, tại sao vẫn chịu đi với em? Hả, Anh Bùi?"
Anh Tú khựng lại vài giây. Câu hỏi của Minh Hiếu đột ngột khiến anh không biết phải trả lời sao. Một phần anh muốn bật lại ngay, nhưng sâu thẳm, anh cũng không chắc câu trả lời thật sự của mình là gì.
"...Không có ai rảnh để đi ăn với mày ngoài tao thôi." Anh phun ra một câu chữa cháy, giọng nhỏ hẳn đi.
"Uây, nhiều người lắm đấy, tại em muốn đi với bé thôi."
"Câm!"
Minh Hiếu cười tươi, nụ cười khiến tim con người ta lỡ một nhịp.
"Thế thì lần sau bé cứ tiếp tục rảnh đi nhé. Vì em sẽ còn rủ bé dài dài."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz