ZingTruyen.Xyz

HEEJAKE | Stalker

5

jayjung1420

#15

Tựa như tuyết tan khi xuân về, mặc dù Lee Heeseung không hiểu lắm nhưng anh vẫn cảm nhận được rất rõ ràng mối quan hệ giữa mình và Sim Jaeyun đã "ấm" lại rồi.

Việc này khiến anh thở phào một hơi, tiếp đó liền tận lực mời cậu đến phòng làm việc chơi, giống như muốn bù đắp lại toàn bộ những lần bị từ chối trước đây vậy.

Sim Jaeyun thật sự khóc không được mà cười cũng không xong. Lee Heeseung làm việc tự do, thời gian rãnh rỗi rất nhiều, nhưng cậu thì đâu được vậy, còn phải đi làm, có lúc một ngày chạy mấy nơi, đến thời gian uống ngụm nước còn chẳng có.

Nhưng mặc dù vậy, cậu vẫn luôn nhận lời, cơ bản là chỉ cần có thời gian thì sẽ qua.

Qua chơi nhiều lần rồi, đến mấy nhân viên của Lee Heeseung cũng dần dần thân với cậu.

Tính khí Sim Jaeyun hòa nhã, chẳng qua tính cách hướng nội, không mấy khi nói chuyện, mà những nhân viên ở đây thì đều biết về độ lợi hại của vị "Vua săn ảnh" này rồi, người nào người nấy đều ngoan ngoãn gọi cậu là "thầy Sim", làm cậu ngại vô cùng.

Lần đầu tiên Lee Heeseung nghe nhân viên của mình gọi cậu như thế, cười suýt nghẹn thở, cũng học theo gọi một tiếng "thầy Sim", lập tức bị Sim Jaeyun tặng nguyên cây củ cải trắng vào mặt.

Vừa hay vài nhân viên cũng có hứng thú với việc chụp ảnh, nên đôi lúc Sim Jaeyun thuận tiện chỉ dạy cho bọn họ vài kỹ xảo chụp, xem như không phụ tôn xưng "thầy" kia.

Có điều mặc dù thầy giáo hơi nghiệp dư nhưng lên lớp thì tuyệt đối không qua loa đại khái chút nào.

Một khi Sim Jaeyun đã cầm máy ảnh lên thì giống như quân lính khoác chiến giáp, tay nâng thương, khí khái cả người trở nên sắc bén chói mắt, hoàn toàn không giống bộ dạng bình thường, ngay cả Lee Heeseung cũng bất ngờ.

Nói ra thì bạn bè bên cạnh anh trước giờ luôn thuộc dạng ồn ào, chỉ duy nhất có Sim Jaeyun là hơi khác.

Ngoại trừ khí chất khiến người khác an tâm, còn có...

Còn có cái gì, Lee Heeseung cũng không nói rõ được.

Có lẽ cũng như sự xuất hiện của đom đóm bất chợt lóe sáng trong màn đen tăm tối.

Thứ ánh sáng yếu ớt nhưng rõ ràng đó khiến anh không nhịn được mà muốn đưa tay ra bắt lấy.

Sim Jaeyun: "... Làm như thế này, lúc ấn mấy phím này thì nhất định phải chú ý đến khoảng cách giữa người và cảnh vật."

Mấy nhân viên chỉnh chỉnh máy ảnh trong tay, gật gù.

Nhân viên Park: "Thầy Sim, thật ra tôi vẫn luôn rất tò mò, làm sao mà mỗi lần các thầy chụp người nổi tiếng đều vừa hay bắt được nội dung mình muốn thế?"

Sim Jaeyun hơi lúng túng: "... Khụ, thật ra mấy thứ trên báo chí cũng không đáng tin lắm đâu, đừng nói là ảnh chụp, đến cả tin tức về giới giải trí cũng chỉ nên xem cho biết thôi, đừng tin làm gì."

Nhân viên Kim: "Nói ra thì lần trước có báo nào đăng ảnh một diễn viên gạo cội nhìn trộm ngực của một nữ minh tinh ấy, tôi thấy giả lắm."

Sim Jaeyun ngừng một chút: "Cái đó chắc là lệch góc rồi. Có những người khi chụp lén sẽ lợi dụng góc nhìn dễ gây hiểu lầm để đánh lừa người xem, từ vị trí đó chụp một loạt ảnh, rồi lại chọn ra những tấm thể hiện nhiều thông tin nhất đăng lên báo, thu hút tầm mắt của người đọc."

Nghe cậu nói vậy, đám nhân viên lập tức hứng thú dạt dào: "Thế rốt cuộc góc nào mới có thể tạo ra được góc lệch như thế? Thầy Sim, thầy biểu diễn cho bọn này xem chút đi."

Sim Jaeyun xua tay lia lịa: "Thật ra chỉ cần làm đúng tư thế, mọi người sẽ nhìn ra ngay thôi."

Nhân viên Park: "Thầy Sim, thầy đi tìm sếp làm thử đi, vừa hay sếp cũng không biết gì, chúng tôi sẽ đứng ngoài nhìn, mỗi người tự chọn một góc chụp ảnh, xem xem ai có tiềm năng trở thành thợ săn ảnh nhất, ha ha ha."

Lời vừa nói ra, toàn bộ đám nhân viên đều nhao nhao phụ họa.

Sim Jaeyun bị ép đến chẳng còn cách nào khác, đành do dự bước vào phòng làm việc của Lee Heeseung.

Trong phòng, Lee Heeseung đang ngồi trước piano đánh thử, trông có vẻ không được thuận lợi lắm vì anh cứ nhíu mày mãi.

Sim Jaeyun bước mấy bước thì dừng lại: Dựa vào vị trí hiện tại của Lee Heeseung, bây giờ chỉ cần cậu cúi người xuống hỏi anh ta thì sẽ xuất hiện ngay một góc lệch, nếu chọn đúng vị trí thì có thể chụp được một bức ảnh nhìn rất "mờ ám".

Tính toán xong xuôi đâu vào đấy, Sim Jaeyun chậm chạp bước qua chỗ Lee Heeseung.

Lee Heeseung nghe thấy tiếng bước chân liền ngẩng lên, nhìn thấy cậu thì cười, hỏi: "Mấy người chụp xong rồi?"

Sim Jaeyun ngập ngừng gật đầu.

Lee Heeseung thấy bộ dạng cậu muốn nói lại thôi, hiếu kỳ hỏi: "Sao thế? Có chuyện gì à?"

Sim Jaeyun chỉ vào chiếc piano: "Có thể để tôi chơi thử không?"

Lee Heeseung hơi bất ngờ: "Cậu biết đánh đàn sao?" Nói rồi liền đứng dậy định nhường chỗ cho cậu.

Sim Jaeyun vội vàng ngăn anh lại: "Anh cứ ngồi đi, đừng di chuyển."

Thật ra Sim Jaeyun hoàn toàn không biết đánh đàn, kiến thức duy nhất cậu biết về đàn piano là phím trắng bên trái hai phím đen đều là Đô, tiếp sau cứ theo thứ tự mà xếp.

Cậu đã nghĩ kỹ rồi.

Đồ, Rê, Mi.

Cậu sẽ dùng thời gian đánh ba nốt nhạc này để biểu diễn vấn đề lệch góc.

Tay Sim Jaeyun vươn qua vai Lee Heeseung, muốn để trên phím đàn, nhưng bởi vì bị chắn ngang nên cậu không thể không cúi người xuống.

Người Lee Heeseung cao, lại ngồi rất thẳng, Sim Jaeyun hơi nghiêng người, bóng lưng hai người dường như trùng hẳn lên nhau, nhìn cực kỳ thân mật.

Xét theo một khía cạnh nào đó thì đây chính là hình ảnh mà Sim Jaeyun muốn diễn, chỉ là...

Như thế này giống hệt tên lưu manh đang sàm sỡ con gái nhà lành.

Vốn Sim Jaeyun đối diện với Lee Heeseung luôn rất căng thẳng, mà bây giờ cả người lại càng cứng đờ hệt như bù nhìn giữ dưa.

Khó khăn lắm cậu mới bình ổn được tâm trạng, ấn phím đầu tiên:

Đồ...

Âm thanh tiếng đàn piano vang lên đột ngột, nghe hơi khác với tiếng piano bình thường vẫn nghe trên máy tính, không du dương, cũng chẳng trầm lắng như thế này.

Tiếng đàn giống như lời nói thoát ra từ đáy con tim.

Ấm áp mà vấn vít.

Rê...

Trong phòng dường như hơi quá yên lặng.

Sim Jaeyun có thể nghe rất rõ ràng tiếng hít thở của hai người.

Không biết có phải vì má cậu chạm vào tóc của Lee Heeseung không, mà Sim Jaeyun cảm thấy toàn thân tê dại.

Cậu nhẹ nhàng thở ra một hơi, chuẩn bị ấn phím cuối cùng:

Mi...

"Jaeyun."

Lee Heeseung đột ngột lên tiếng.

Tay Sim Jaeyun bất giác run lên.

Giọng Lee Heeseung rất nhẹ, nhưng cậu lại nghe lại như tiếng mưa rào rơi trên lá, từng tiếng từng tiếng xông thẳng vào màng nhĩ, chấn động đến độ lòng cậu thấy hơi đau.

Cậu không nhấn phím, cũng chẳng đáp lời, chỉ sống chết nhìn trừng trừng vào chiếc đàn, tựa như trên đó đột nhiên nở ra một đóa hoa vậy.

Lee Heeseung hình như cười một chút, sau đó đặt tay lên phím Mi, kiên quyết ấn xuống:

"Sim Jaeyun, tim cậu đập nhanh thật đấy."

Thời khắc này, Sim Jaeyun còn chưa nhận ra, mặc dù cậu chỉ đơn thuần là làm mẫu cho việc học nhiếp ảnh, nhưng đối với Lee Heeseung mà nói...

Cậu đã dùng thời gian ba nốt nhạc, hát lên một bài ca.

#16

Sim Jaeyun vẫn luôn cảm thấy Lee Heeseung có năng lực khiến cậu không nhịn được mà muốn dựa vào gần, lại không kìm được mà muốn rời xa.

Giống như bây giờ, cả người cậu vì câu nói của anh mà sắp nóng đến bốc khói luôn rồi. Tùy tiện vài chữ thôi, lại khiến cậu có cảm giác khổ sở cứ như bị bắt quả tang đang làm chuyện gì xấu vậy.

Sim Jaeyun phiền não, hẳn bản thân nên nói gì đó để phản bác lại một chút...

Ví như: Tim tôi tốt, nên mới đập nhanh thế.

Hay có thể là: Anh nghe nhầm rồi, đó là tiếng điện thoại rung đấy chứ.

Thế nhưng cậu còn chưa kịp nghĩ ra cái gì, tiếng đàn lại lần nữa vang lên...

Sau khi Lee Heeseung ấn phím Mi xong, liền tiếp tục đàn một bài nhạc ngắn.

Ngón tay Lee Heeseung nhảy múa trên những phím đàn.

Sim Jaeyun nhìn những phím đàn lên lên xuống xuống, cảm thấy trái tim mình cũng hòa cùng âm nhạc lên bổng xuống trầm.

Đây là một giai điệu khiến người khác cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, tựa như gió xuân tháng Ba phất qua những nhành đào mơn mởn chồi non, có thể ngay giây tiếp theo những đóa hoa sẽ lặng lẽ bung nở.

Âm nhạc thể hiện cảm xúc.

Cậu nghĩ, lúc này tâm trạng của Lee Heeseung nhất định rất tốt.

Sim Jaeyun bỗng nhiên nghĩ thế.

Cậu không biết vì sao Lee Heeseung lại tự nhiên vui như thế, có điều nếu chỉ "bắt nạt" cậu một chút mà anh có tâm trạng tốt thì cậu cũng chẳng ngại ngần gì mà không cho anh "bắt nạt" cả.

Nghĩ đến đây, mặt Sim Jaeyun càng lúc càng nóng: Sao cứ như tâm trạng của mấy cô bé yêu thích thần tượng thế này?

*

Đến khi đàn hết bài, Lee Heeseung mới mở miệng: "Jaeyun, lấy giúp tôi cây bút."

Sim Jaeyun ngẩn ra một chút, nhưng vẫn nhanh chóng rút quyển sổ và cây bút trong túi mình ra đưa cho anh.

Lee Heeseung nhận xong liền nằm bò ra trên đàn viết liên tục.

Sim Jaeyun hiếu kỳ nhìn anh viết hết số này đến số khác, mãi mới đợi được Lee Heeseung viết xong, cậu không nén được, hỏi: "Đây là cái gì?"

Lee Heeseung còn chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Linh cảm."

Sim Jaeyun suy nghĩ một chút: "Là nhạc phổ đúng chứ? Đoạn nhạc ban nãy à?"

Lee Heeseung không đáp lời.

Qua một lúc lâu sau, Sim Jaeyun mới nghe thấy hình như anh đang nói thầm câu gì đó.

Sim Jaeyun cúi đầu xuống: "Anh nói gì?"

Lee Heeseung quay đầu lại: "Tôi nói, là..."

Thời gian như ngừng lại.

Sim Jaeyun chỉ cảm thấy trên môi đột nhiên ấm nóng, tiếp theo liền nhìn thấy khuôn mặt phóng đại của Lee Heeseung.

Khoảng cách giữa hai người họ hình như hơi gần quá, bởi vì Sim Jaeyun có thể nhìn rất rõ ràng khuôn mặt người đối diện đang đờ ra.

Ý, hóa ra Lee Heeseung cũng có biểu cảm này.

Ừm?

Đợi đã...

Rầm! Cửa phòng làm việc bị đẩy ra, một đám nhân viên đang học nhiếp ảnh vui mừng sung sướng chạy cả vào...

"Thầy Sim, thầy giỏi thật đấy!"

"Đúng thế đúng thế, cảnh vừa rồi nhìn cứ như hai người hôn nhau thật rồi ấy!"

"Hóa ra mấy tấm ảnh nghi vấn của các ngôi sao được tạo ra như thế này!"

"Không phải là sếp và thầy Sim thông đồng với nhau để cho bọn này chụp đấy chứ?"

"Thầy Sim, vừa rồi giống thật lắm ấy, thầy xem này!"

Sim Jaeyun dường như cuối cùng nhận ra được điều gì, cậu vừa căng thẳng, lại có chút mơ hồ.

Mãi đến khi xem mấy bức ảnh trong máy đám "học viên".

Đó không phải cảnh đối mắt cậu dự định mà là một tấm ảnh hôn nhau...

Đúng thế, hôn nhau.

Cậu và Lee Heeseung, môi chạm môi.

Sim Jaeyun trợn tròn mắt.

Xung quanh rất ồn ào, mấy nhân viên kia còn đang vui mừng vì chụp được những bức ảnh lợi hại hệt như thợ săn ảnh thứ thiệt, mồm năm miệng mười bàn luận không dứt.

Trong đầu Sim Jaeyun lại chỉ có một ý nghĩ:

Tim đập quá nhanh rồi, xung quanh ồn ào thế này mà vẫn nghe thấy được.

Cậu cứ đứng ngẩn ra đó, nghe thấy tiếng Lee Heeseung vang lên: "Jaeyun, tôi..."

Sim Jaeyun như bị cái gì đâm vào, lập tức hoàn hồn "soạt" một tiếng lấy lại quyển sổ trong tay anh, nói nhanh: "Ờ, đột nhiên nhớ ra còn buổi phỏng vấn phải làm, tôi đi trước đã", nói rồi cũng chẳng ngoái đầu lại, cứ thế đi thẳng.

Lâm trận bỏ trốn.

Sim Jaeyun cũng không rõ vì sao mình lại hốt hoảng, mà thực tế là cậu căng thẳng đến độ sắp khóc luôn rồi.

Rõ ràng đây chỉ là một bất ngờ ngoài ý muốn.

Rõ ràng chẳng có gì cả, không phải sao?

#17

Y như Lee Heeseung dự liệu, Sim Jaeyun sau khi trốn đi thì chẳng liên hệ với anh nữa.

Nụ hôn hôm đó, mặc dù là bất ngờ ngoài ý muốn, nhưng Sim Jaeyun vốn luôn dễ căng thẳng và hay xấu hổ, bởi vậy cậu phản ứng như thế cũng không có gì bất thường.

Vấn đề là so với phản ứng của Sim Jaeyun, Lee Heeseung lại càng để ý đến cảm nhận của mình hơn.

Lee Heeseung vẫn luôn biết mình thích Sim Jaeyun, "thích" đơn giản như thích một người bạn. Mà bây giờ, cái loại "thích" này hình như lại mang thêm một ý nghĩa không rõ khác.

Sự thay đổi tinh tế này, rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào vậy?

Lee Heeseung rít một hơi thuốc, đột nhiên nhớ lại lần đầu tiên gặp Sim Jaeyun.

Khi ấy cậu đội một chiếc mũ, đầu cúi gằm không nhìn thấy mặt, trên tay còn cầm một túi ni lông, nói mình đưa hàng.

Lúc đó anh chỉ thấy rất buồn cười: Diễn vụng quá.

Thế giới này vô cùng kỳ diệu, khi đó anh tuyệt đối không thể nghĩ sẽ có một ngày mình vì người trước mắt mà tâm tình rối loạn.

Thậm chí, anh còn giống tên dê xồm, trong đầu không ngừng hồi tưởng lại khuôn mặt đỏ bừng của cậu sau nụ hôn bất ngờ hôm trước.

Sim Jaeyun, Sim Jaeyun.

Lee Heeseung thầm gọi tên cậu hai lần, chậm rãi nhả một vòng khói thuốc.

Trong lúc Lee Heeseung còn đang suy nghĩ làm thế nào để tìm lại Sim Jaeyun đã trốn mất thì cậu lại tự động dâng đến cửa.

Lee Heeseung rất bất ngờ, vốn anh cho rằng với tính cách của Sim Jaeyun, ít nhất cũng phải một thời gian nữa mới có thể gặp lại. Ấy vậy mà người trước mặt, mặc dù vẫn trốn tránh ánh mắt anh nhưng quả thật là đã đến hẹn anh dùng cơm.

Sim Jaeyun bộ dạng mất tự nhiên: "Ừm, sổ ghi chép của tôi không thấy đâu nên qua đây tìm thử."

Người này đến nói dối cũng không biết cách, rốt cuộc là làm sao mà trở thành phóng viên được vậy?

Lee Heeseung gật gù: "... Ồ, thế tìm thấy chưa?"

Sim Jaeyun: "Chưa... chưa thấy."

Lee Heeseung: "Ồ."

Sim Jaeyun khụ khụ hai tiếng: "Thời gian cũng không sớm nữa, anh đã ăn cơm chưa?"

Lee Heeseung xoa xoa cái bụng vừa bị tô mì ăn liền lấp đầy: "Chưa ăn, nhịn đói cả ngày rồi."

Trên mặt Sim Jaeyun cuối cùng cũng có vẻ nhẹ nhõm: "Vậy chúng ta đi ăn đi."

Khóe miệng Lee Heeseung không kìm được, khẽ cong lên.

Nói chung, không khí bữa ăn lần này rất tốt, hai người giống như mọi ngày, tùy tiện nói đùa đôi ba câu chuyện phiếm.

Lee Heeseung nhìn ra được, Sim Jaeyun mặc dù không tự nhiên cho lắm nhưng vẫn rất nỗ lực cố gắng không căng thẳng trước mặt anh.

Bởi vậy Lee Heeseung cũng tự khắc chế chính mình, không để mình trêu chọc cậu ấy, khéo lại dọa người ta chạy mất thì khổ.

Ăn xong bữa, hai người trở lại phòng làm việc, Lee Heeseung đưa cho Sim Jaeyun một tấm vé, là vé vào cửa buổi biểu diễn cá nhân của Yang Jungwon.

Sim Jaeyun nhìn qua, hình như là ghế VIP.

Lee Heeseung: "Tôi là khách mời của buổi diễn đó, cậu đến xem đi."

Sim Jaeyun gật đầu: "Cậu ta rất nổi. Nhất định phải đi rồi."

Ý là, tòa soạn nhất định sẽ cử người đến sắp xếp phỏng vấn và chụp ảnh.

Lee Heeseung nghe vậy lại thở dài một hơi: "Quả đúng là phải nhờ phúc của cậu ấy rồi. Nếu cậu muốn, lần sau tôi gọi cậu ta đến đây cho cậu phỏng vấn."

Sim Jaeyun ngẩn ra, im lặng lắc đầu.

#18

Chớp mắt đã đến buổi biểu diễn của Yang Jungwon.

Buổi biểu diễn này được xem như bước khởi động cho việc tuyên truyền trước khi phát hành album mới, quy mô cũng không lớn lắm.

Dù vậy, chất lượng lại vô cùng cao.

Phần nhạc đệm được giao hẳn cho dàn nhạc đứng đầu toàn quốc, đến cả Yang Jungwon cũng luyện tập cật lực, đổ không ít mồ hôi công sức để chuẩn bị cho buổi biểu diễn này.

Nguyên văn lời Yang Jungwon thì là, thay vì gọi đây là buổi biểu diễn thì nên gọi là "quà cảm ơn"...

Cảm ơn bạn bè, người nhà và người hâm mộ đã luôn cổ vũ và giúp đỡ cậu.

Sim Jaeyun cầm chiếc vé Lee Heeseung cho mình, vào chỗ từ rất sớm.

Quả không hổ là vé VIP, nằm ở phòng quan sát trên tầng hai, đối diện thẳng với sân khấu, tầm nhìn cực kỳ tuyệt vời.

Nghe nói vé VIP như thế này rất hiếm, hơn nữa cũng không bán mà do chính Yang Jungwon tự mình sắp xếp. Nếu không phải là người cực kỳ thân quen thì còn chẳng lấy được vé VIP chứ đừng nói lại nằm ở vị trí đẹp nhất như thế này.

Sim Jaeyun cúi đầu kiểm tra và thiết lập thông số cho máy ảnh, trong lòng xuất hiện cảm giác rất phức tạp: "Quan hệ giữa Lee Heeseung và Yang Jungwon quả nhiên không phải tốt bình thường."

Rất nhanh đã đến lúc buổi biểu diễn bắt đầu.

Yang Jungwon biểu diễn rất xuất sắc, không khí trên khán đài cũng rất hào hứng.

Vậy nhưng Sim Jaeyun lại cứ thất thần, chỉ chụp vài bức ảnh cho đủ số.

Buổi biểu diễn đã đi được nửa đường, đèn trên sân khấu tắt hết, chỉ còn một mình Yang Jungwon hát chay bài hát đã đưa tên tuổi cậu đến với người hâm mộ.

Khán giả vẫy gậy phản quang, tự động hòa cùng lời ca với Yang Jungwon.

Ngay lúc chuẩn bị vào điệp khúc, Yang Jungwon đột nhiên im lặng, hiện trường giống như chuông báo thức bị tắt, cũng trở nên tĩnh lặng.

Sim Jaeyun giật mình.

"Dinh, dinh, dinh."

Không biết từ đâu vang lên ba tiếng piano, tiếp sau đó đèn trên sân khấu bật sáng...

Trên sân khấu rực ánh đèn, Lee Heeseung khoác một bộ tây trang đen đang ngồi trước đàn piano.

Tiếng hoan hô bên dưới vang dội, anh khẽ mỉm cười, đặt ngón trỏ lên môi, nhẹ nhàng "suỵt" một tiếng. Đợi đến khi cả hiện trường đều im lặng, anh mới cúi chào khán giả, sau đó quay người ngồi xuống.

Tay Lee Heeseung đặt trên phím đàn, mắt nhìn về phía Yang Jungwon.

Yang Jungwon nắm chặt mic, cũng nhìn về phía anh...

Cùng lúc đó, tiếng nhạc đệm vang lên lấp đầy không gian.

Khán giả gào thét điên cuồng, nhiệt tình đến độ mái vòm cũng như sắp vỡ tung.

Hơi thở của Sim Jaeyun hơi run rẩy. Dường như cậu đã mất hết năng lực suy xét, trong đầu chỉ có một âm thanh lặp đi lặp lại không ngừng gào to:

Lee Heeseung! Lee Heeseung! Lee Heeseung!

Đây là lần đầu tiên cậu xem Lee Heeseung biểu diễn trực tiếp.

Anh không hát.

Anh chỉ ngồi đó đánh đàn.

Nhưng chỉ cần như thế cũng đã đủ để phát ra ánh sáng chói lóa đến độ cậu không thể mở mắt ra được.

Đó chính là Lee Heeseung.

Cậu vốn luôn nghĩ tính cách mình đã lạnh nhạt đến độ không thể lạnh nhạt hơn được nữa rồi, ấy vậy mà chớp mắt vừa rồi, cậu cũng có thể cảm nhận được vô cùng rõ ràng...

Trái tim cậu nảy lên vì anh.

Bài hát vừa rồi đã kết thúc, hai người lại tiếp tục cùng biểu diễn thêm một bài.

Vẫn là Lee Heeseung đánh đàn, Yang Jungwon hát chính.

Tiếng hú hét của người hâm mộ liên tục đập vào màng nhĩ Sim Jaeyun, cậu bịt chặt miệng, ánh mắt một khắc cũng không rời sân khấu...

Lee Heeseung và Yang Jungwon, hai người phối hợp hoàn hảo không chê vào đâu được.

Cảm giác hòa hợp trọn vẹn, tựa như trên thế gian này chỉ còn lại hai người họ vậy.

Màn biểu diễn kinh điển đến vậy.

Nhẽ ra cậu nên cầm máy ảnh lên, chụp lại khoảnh khắc đẹp đẽ này.

Thế nhưng cậu lại sợ, cậu không dám nhìn.

Cậu ghen tỵ phát điên.

Những ý nghĩ mơ hồ đến độ chính cậu cũng không nói ra được đột nhiên tỏa sáng chói lóa tới mức không thể giấu đi đâu.

Chúng quay cuồng trong đầu cậu.

Gặm nhấm cậu.

Hành hạ cậu.

Trước nay cậu vẫn chưa từng nhận ra địa vị của Lee Heeseung trong trái tim mình.

Mãi cho đến khi bên cạnh anh cũng xuất hiện một người rực rỡ không kém.

Hai người bọn họ ở bên nhau trông thật...

Đẹp.

Sim Jaeyun chầm chậm khép mắt vào, lại mở bừng mắt ra.

Cậu cảm thấy bản thân thật nực cười.

Cạch, cửa phòng VIP bật mở.

Sim Jaeyun quay đầu nhìn.

Lee Heeseung đứng dựa vào cửa, thở hổn hển nhìn cậu, cười hỏi: "Nghe thấy tôi chào cậu không?"

Sim Jaeyun ngẩn ra nhìn anh, không động đậy, giống như đột nhiên không biết người trước mắt là ai vậy.

Lee Heeseung thu lại nụ cười, đi đến trước mặt cậu, vẻ mặt thất vọng: "Nhanh như thế đã quên rồi sao? Là ba nốt Đồ, Rê, Mi cậu đánh mà."

Sim Jaeyun lắc đầu.

Sau đó lại gật đầu: "Heeseung, anh, anh và Yang Jungwon thật tuyệt."

Khuôn mặt Lee Heeseung lại bừng sáng: "Cảm ơn."

Dưới sân khấu, sau khi nghỉ một chút, Yang Jungwon lại tiếp tục xuất hiện.

Dựa theo danh sách bài hát phát lúc trước, ca khúc tiếp sau chắc là nằm trong album mới, dành tặng người hâm mộ thưởng thức trước.

Yang Jungwon: "Bài hát tiếp theo, là món quà gửi đến một người. Tôi tiến vào giới giải trí, thật ra là bởi vì người ấy."

Người hâm mộ bên dưới thét lên.

Yang Jungwon: "Người này, lúc bình thường thì rất thông minh, nhưng tôi lại cảm thấy người đó ngu ngốc chết đi được. Hôm nay người đó tuyệt đối không biết bài hát này tôi gửi tặng mình đâu."

Tiếng cười vang dội trên khán đài, có mấy người còn hét lên tên Lee Heeseung.

Sim Jaeyun len lén quay đầu sang bên cạnh nhìn Lee Heeseung, mặt đối phương lại chẳng có biểu cảm gì đặc biệt.

Yang Jungwon: "Năm nay tôi đã hai mươi tám tuổi, để hát được bài hát này tôi đã tốn mất..."

Yang Jungwon ngừng một chút, lại tiếp: "Tốn mất tám năm. Hóa ra đã lâu như thế rồi."

Khán giả tại hiện trường đột nhiên im lặng.

Ánh đèn lại lần nữa tối đi.

Yang Jungwon bắt đầu cất giọng.

Là một bài hát tiếng Anh kinh điển, "The rose".

Giọng cậu hơi run rẩy.

Có mấy giây, Sim Jaeyun cảm thấy hình như Yang Jungwon đang nghẹn ngào.

Tám năm.

Nghe đằng đẵng mà xa xôi.

Sim Jaeyun cảm thấy có lẽ bản thân vĩnh viễn cũng không thể tưởng tượng được cảm giác dùng tám năm để hát một ca khúc.

Cậu hơi hối hận đã đến buổi biểu diễn này.

Cậu muốn rời đi.

Nhưng Lee Heeseung lại túm chặt lấy cậu.

Nhìn anh có hơi buồn bực, nói vẻ bất đắc dĩ: "Cậu đang nghĩ gì thế, Jaeyun? Người cậu ta nói đến không phải tôi."

Anh dừng lại một chút, lại tiếp: "Jaeyun, cậu nghe đi, bài này hay lắm đấy."

Sim Jaeyun nhìn về phía Yang Jungwon trên sân khấu: Ánh đèn lúc sáng lúc tối giao hòa trên khuôn mặt cậu, giữa không gian của bóng tối và ánh sáng, trông cậu ta thật dịu dàng và bình yên.

Trái tim nãy giờ vẫn không yên của Sim Jaeyun rốt cuộc cũng bình ổn lại.

Cậu không rõ là giọng hát của Yang Jungwon an ủi mình, hay lời giải thích của Lee Heeseung khiến cậu thả lỏng.

Điều duy nhất cậu có thể làm được là khẽ nói một câu: "Ừ, bài hát hay thật."

Vào lúc bàn tay Lee Heeseung nắm chặt lấy tay cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz