𝕮𝖍𝖆𝖕𝖙𝖊𝖗 8
-Min-
Tiếng mưa rơi tí tách trên khung cửa sổ như một chiếc máy đếm nhịp hỗn loạn, lấp đầy không gian căn hộ bằng một sự căng thẳng ngột ngạt. Park Gyumin co ro trong tủ quần áo, bao quanh bởi bóng tối, cuốn sổ tay mở trên đầu gối. Tay anh run rẩy khi viết, những chữ cái biến dạng thành một mớ hỗn độn của lo lắng và tuyệt vọng.
Mỗi dòng anh viết ra dường như giống một lời cầu xin hơn là một ghi chép, một nỗ lực tuyệt vọng để ai đó, một ngày nào đó, hiểu được. Chiếc bút cào lên giấy một cách điên cuồng, trái ngược hoàn toàn với sự im lặng ngột ngạt của căn phòng.
"Nếu ai đó tìm được cuốn sổ này...làm ơn, hãy tin tôi. Tôi không hề hoàn hảo, nhưng tôi cũng không xứng đáng nhận điều này. Tất cả đều là sai lầm, điều là tôi không thể hoàn trả."
Một số chỉ là những ghi chú nguệch ngoạc đơn giản về chiến lược trò chơi, những lời chú thích dường như vô nghĩa ở lề trang, nhưng những ghi chú khác... lại khác. Những đoạn câu rời rạc nổi bật giữa mớ hỗn độn từ ngữ:
"Tôi không biết làm sao mà mình đi đến bước này. Tôi chỉ muốn...tôi chỉ muốn làm tốt phần của mình, thoát khỏi việc này, và sống tiếp. Nhưng nó lại quá mức. Kẻ đó biết bản thân cần làm gì ngay từ ban đầu. Kẻ đó lợi dụng tôi. Kẻ đó...thao túng tôi."
Lời lẽ ngày càng trở nên hỗn loạn, như thể sức nặng của chính những suy nghĩ ấy quá sức chịu đựng. Gyumin đưa tay lên đầu, ấn các ngón tay vào da đầu, cố gắng kìm nén nỗi hoảng loạn đang dâng trào trong lòng như một vòng xoáy không thể ngăn cản.
Anh biết điều gì sắp xảy ra. Kẻ đó đã theo dõi anh, chứng kiến những mảnh ghép khớp lại thành một câu đố rùng rợn mà anh không thể thoát ra được. Anh có thể cảm nhận được điều đó, cái bóng vô hình luôn rình rập anh ngay cả trong bóng tối của nơi ẩn náu.
Anh lật sang trang khác và viết bằng nét chữ chắc chắn, dù tay vẫn run rẩy:
"Tao biết mày là ai. Tao biết hết, và tao sẽ không tha thứ cho mày. Nhưng tao lại không có lối thoát. Mày thắng rồi, luôn luôn là vậy. Tao chỉ hy vọng ai đó sẽ nhận ta việc mày làm. Nhận ra mày là gì."
Anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại vài giây. Sau đó, anh quay lại với cuốn nhật ký. Lần này, anh viết chắc chắn hơn, như thể từng chữ là cây kim đâm thẳng vào số phận của anh.
"Hung thủ là..."
Anh không thể viết được nữa. Một tiếng động trầm đục vang vọng khắp căn hộ. Gyumin nín thở, tim đập thình thịch đến nỗi anh sợ nó sẽ làm lộ nơi ẩn náu của mình. Anh đứng bất động, cuốn nhật ký vẫn trong tay, mắt dán chặt vào khe cửa tủ quần áo.
"Gyumin." Giọng nói trầm thấp, bình tĩnh, nhưng âm điệu ấy khiến anh rợn người.
Cây bút rơi khỏi tay anh xuống sàn, va mạnh xuống đất. Toàn thân anh căng cứng, tê liệt vì sợ hãi. Không cần phải nhìn. Gyumin biết đó là ai.
"Anh đang ở đâu?"
Giọng điệu lịch sự, thậm chí trìu mến, nhưng sự trống rỗng đằng sau những lời nói ấy thật đáng sợ. Gyumin cảm thấy tim mình đập nhanh, những nhịp đập vang vọng trong tai như tiếng trống trận. Giọng nói càng lúc càng đến gần, vang vọng hơn nữa, ở phía bên kia cánh cửa phòng ngủ của anh. Mắt anh mở to khi cậu mím chặt môi, cố gắng không phát ra tiếng động. Nhưng sự run rẩy của đôi tay đã tố cáo nỗi kinh hoàng của anh.
Không thể nào... không phải bây giờ.
Tay nắm cửa phòng ngủ từ từ xoay, âm thanh kim loại xé tan sự im lặng như một nhát dao. Gyumin cảm thấy toàn thân mình đông cứng, tê liệt giữa khao khát muốn bỏ chạy và sự chắc chắn rằng mình không còn nơi nào để đi.
"Tôi biết anh đang ở trong đó."
Một giọng thì thầm, gần như dịu dàng, nhưng ẩn chứa một lời đe dọa khiến cậu muốn hét lên. Tiếng bước chân vang vọng trên sàn nhà. Chậm rãi, từng bước một, tiến lại gần.
"Park Gyumin..." giọng nói giờ đã gần hơn, gần như ở phía bên kia cánh cửa tủ quần áo.
Chàng trai nhắm chặt mắt, siết chặt nắm đấm vào ngực, như thể có thể biến mất nếu không nhìn thấy nó. Nhưng tiếng cửa tủ kẽo kẹt khiến cậu mở mắt ra.
Nó ở đó.
Và ngay lúc đó, Gyumin biết mọi chuyện đã kết thúc.
Đêm trước khi LCK khởi tranh đã biến bầu không khí trong đội thành một sự pha trộn giữa căng thẳng và hồi hộp. Mỗi thành viên đều tập trung vào việc hoàn thiện những chi tiết nhỏ, nhưng huấn luyện viên, nhận thức được rằng những vấn đề về sự gắn kết có thể ảnh hưởng đến hiệu suất, đã quyết định thực hiện những biện pháp quyết liệt.
"Ngày mai, không có trận đấu tập nào cả," ông tuyên bố trong cuộc họp tối hôm đó, khi các tuyển thủ nhìn nhau đầy bối rối. "Thay vào đó, chúng ta sẽ có một buổi tập huấn về tinh thần đồng đội."
Phản ứng rất đa dạng: từ những lời phàn nàn nhẹ nhàng đến những cái gật đầu cam chịu. Minhyung, như mọi khi, đón nhận nó một cách bình thản, mỉm cười tò mò. Minseok, mặt khác, càng chìm sâu vào ghế, nhìn huấn luyện viên với vẻ mặt không đồng tình.
Buổi tập huấn diễn ra tại một trung tâm dành cho các hoạt động ngoài trời, một sự thay đổi môi trường được thiết kế để ép những tuyển thủ cách xa khỏi game. Nơi đó đầy rẫy những thử thách và biến động đòi hỏi sự giao tiếp và tin tưởng: từ các trò chơi trên dây đến những thử thách thể chất buộc người tham gia phải làm việc cùng nhau.
Minhyung, với tính cách ấm áp và thoải mái, nhanh chóng trở thành linh hồn của nhóm. Hắn pha trò, cổ vũ và khiến ngay cả những người trầm tính nhất cũng phải bật cười. Nhưng có một người không chịu nhường bước: Ryu Minseok.
Người hỗ trợ này giữ khoảng cách thường thấy, tham gia vừa đủ để không thu hút quá nhiều sự chú ý, nhưng không thực sự can thiệp vào. Và tất nhiên, Minhyung đã nhận thấy điều đó.
"Này Minseok, cùng nhóm với tôi đi," hắn gọi cậu khi cả nhóm tách ra cho thử thách tiếp theo. Đó là một hoạt động giữ thăng bằng và phối hợp: một người phải dẫn người kia băng qua một cây cầu hẹp trong khi người kia bị bịt mắt.
Minseok do dự, nhìn hắn bằng ánh mắt nghi ngờ thường thấy.
"Cậu có thể làm với bất kỳ ai khác," cậu lẩm bẩm, nhưng Minhyung không hề nao núng.
"Ừ, nhưng tôi muốn làm với cậu," hắn đáp lại với một nụ cười vô tư, như thể sự phản kháng của cậu không hề tồn tại.
Cuối cùng, Minseok cũng chịu thua, dù có phần miễn cưỡng. Cậu đeo bịt mắt vào và thở dài, rõ ràng là không thoải mái với ý nghĩ phải dựa dẫm vào người khác.
"Đừng có để tôi ngã nhé."
"Tin tôi đi, Minseokie," vị xạ thủ đùa giỡn, với giọng điệu nhẹ nhàng thong thả. Biệt danh đó khiến người hỗ trợ khịt mũi khó chịu, nhưng cũng làm má cậu hơi đỏ ửng, cậu nhanh chóng cố gắng che giấu bằng cách cúi đầu.
Bình tĩnh và kiên nhẫn, Minhyung đưa ra những chỉ dẫn rõ ràng khi họ tiến qua cây cầu hẹp. Lúc đầu, Minseok cứng người, gần như miễn cưỡng di chuyển, nhưng dần dần cậu bắt đầu thư giãn, tin tưởng vào những chỉ dẫn của người lớn tuổi hơn.
"Cậu làm rất tốt!" Minhyung thốt lên đầy chân thành. "Hơn những gì tôi tưởng tượng."
"Ý gì đấy?" Minseok đáp lại, dù giọng điệu có chút thích thú.
Họ đến cuối cầu mà không gặp vấn đề gì, và khi Minseok tháo khăn bịt mắt ra, vẻ mặt cậu có phần thoải mái hơn.
Hoạt động tiếp theo yêu cầu họ cùng nhau điều khiển một quả bóng khổng lồ xuyên qua một mê cung dây thừng, điều này khiến họ tranh luận ngắn gọn về việc ai sẽ dẫn đầu.
"Tin tôi lần nữa đi," Minhyung khăng khăng nói, cười tươi rói.
Minseok thở dài đầy kịch tính, nhưng vẫn đồng ý. Trong lúc cả hai vật lộn với quả bóng, người chơi vị trí xạ thủ đưa ra những lời bình luận ngớ ngẩn đến nỗi Minseok, bất chấp mọi khó khăn, cuối cùng lại bật cười thật sự. Đó là một tiếng cười nhẹ nhàng, gần như ngượng ngùng, nhưng chân thật, và Minhyung cảm thấy đắc thắng khi nghe thấy nó. Ngay cả Minseok cũng có vẻ ngạc nhiên trước phản ứng của chính mình, như thể tiếng cười đã chiếm lấy cậu một cách bất ngờ.
"Tôi không thể tin là nó hiệu quả," người lớn hơn nhận xét, vẫn cười toe toét khi họ tiếp tục di chuyển quả bóng.
"Cái gì hiệu quả?" Minseok hỏi, giọng vẫn còn vương vấn tiếng cười.
"Làm cậu cười," người cao hơn nháy mắt với cậu. "Tôi biết tôi có thể làm được mà."
Minseok quay đi, cố để giữ phong thái thường ngày của mình.
"Đừng có làm quá."
Họ mải mê với trò chơi đến nỗi không để ý một trong những sợi dây bị lệch. Minhyung lùi lại một bước để chỉnh lại quả bóng, nhưng chân hắn bị vướng và ngay lập tức mất thăng bằng. Hắn ngã ngửa ra sau, mặc dù cú va chạm được giảm bớt nhờ mặt cỏ, nhưng vẫn khẽ rên lên vì đau.
"Minhyung!" Giọng Minseok vang lên ngay lập tức, đầy lo lắng. Trước khi chàng xạ thủ kịp cử động, người hỗ trợ đã ở bên cạnh hắn, quỳ xuống.
"Tôi không sao, không sao mà," Minhyung trấn an, giơ tay lên. Nhưng vẻ mặt của Minseok hoàn toàn trái ngược với vẻ điềm tĩnh thường ngày. Đôi mắt to, đen láy của cậu tràn đầy sự lo lắng thực sự, như thể ý nghĩ cậu trai kia bị thương là quá sức chịu đựng.
"Có chỗ nào đau không? Chân? Tay?" cậu hỏi, nhanh chóng kiểm tra người anh, giọng nói nhẹ nhàng hơn thường lệ.
Minhyung khẽ cười, nhưng không phải cười chế nhạo, cố gắng xoa dịu căng thẳng.
"Chỉ có lòng tự trọng của tôi thôi, tôi nghĩ vậy." Hắn giơ tay về phía Minseok, người mà hắn ngạc nhiên khi bắt lấy tay hắn không chút do dự. Người hỗ trợ giúp hắn đứng dậy, dù vẫn nhìn hắn với vẻ cau mày, rõ ràng là lo lắng.
"Không có gì đáng cười cả," Minseok lẩm bẩm, buông tay hắn ra ngay khi chắc chắn rằng mình có thể đứng vững. Dù vậy, ánh mắt cậu vẫn tiếp tục quan sát người con trai lớn hơn, như thể đang tìm kiếm dấu hiệu thương tích nào đó.
Người cao hơn lại mỉm cười, lần này dịu dàng hơn, đầy biết ơn.
"Cảm ơn cậu đã lo lắng, Minseok. Tôi thực sự rất cảm kích."
Người nhỏ hơn chớp mắt, bàng hoàng bởi sự ấm áp trong từng câu chữ. Ánh mắt cậu lảng tránh, không dám nhìn thẳng vào ánh nhìn rạng rỡ, chân thành của Minhyung. Tim cậu đập thình thịch, cậu không hiểu tại sao. Khuôn mặt cậu có vẻ không biểu lộ cảm xúc, nhưng má lại ửng hồng.
"Tôi không có lo lắng," cậu nói dối, nhặt quả bóng lên và né tránh ánh mắt của Minhyung. "Tôi chỉ không muốn đội ta thiếu đi xạ thủ."
"Ừ, ừ. Cậu nói gì cũng được." Minhyung nhún vai cười tinh nghịch, Để cậu trai tuổi hơn trở lại tư thế thờ ơ thường ngày.
"Đừng cười vậy nữa. Nó không...thôi không có gì."
"Sao cơ? Như này à?" người lớn hơn trêu chọc, cười còn tươi hơn.
Minseok mím môi, ánh mắt dán chặt xuống đất, cố gắng phớt lờ cảm giác ấm áp dâng lên trong lồng ngực. Mỗi lời nói của Minhyung, mỗi cử chỉ vô tư, mỗi nụ cười, dường như đều khiến cậu mất cảnh giác theo những cách mà chính cậu cũng không hiểu. Và điều tồi tệ nhất là, Minhyung biết điều đó.
"Đủ rồi ấy, Minhyung." Cậu cố gắng nói với giọng kiên quyết, nhưng giọng cậu lại yếu ớt hơn cậu tưởng.
"Đủ rồi cái gì?" Người xạ thủ nghiêng đầu, giả vờ bối rối. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ tinh nghịch, nhưng cũng ấm áp đến nỗi cậu không thể giận hắn được.
"Đủ rồi... chuyện đó." Minseok làm một cử chỉ mơ hồ bằng tay, rõ ràng là không thoải mái. Các ngón tay cậu nắm chặt quả bóng, dùng nó làm điểm tựa để giữ bình tĩnh. "Việc là chính cậu."
Chàng trai cao hơn bật cười chân thành, thoải mái, như thể họ vừa chia sẻ câu chuyện cười hay nhất trong ngày.
"Là chính tôi ư? Nó tệ thế à?"
"Đúng...không...! Thôi quên đi." Minseok lắc đầu, thầm trách mình vì lời nói thiếu mạch lạc. Cậu quay người định quay lại với cả đội, nhưng Minhyung đã ngăn cậu lại bằng một cái chạm nhẹ vào cánh tay.
"Minseok."
Người hỗ trợ đứng yên, trái tim lại đập nhanh. Cậu không hiểu tại sao giọng nói trầm ấm của Minhyung lại có sức nặng đến thế với cậu.
"Cảm ơn, thực sự đấy." Người lớn hơn mỉm cười, nhưng lần này giọng của hắn không còn sự trêu đùa. Ánh mắt ấy chân thành, ấm áp, và chứa đựng điều gì đó mà Minseok không muốn xác định vì cậu sợ hãi những gì nó có thể mang ý nghĩa.
Minseok nuốt nước bọt, không thể nhìn thẳng vào mắt Minhyung.
"Không có gì."
"Tất nhiên là có gì rồi." Minhyung buông tay, trả không gian cho cậu, nhưng sự hiện diện của hắn lại rõ ràng vô cùng. "Và nó ổn mà. Việc lo lắng là bình thường, việc cảm nhận là chuyện bình thường."
Cậu trai nhỏ hơn cắn má trong, cố gắng lấy lại bình tĩnh và kiểm soát hơi thở. Cảm nhận mọi thứ có được không? Câu hỏi đó cứ xoay vần trong tâm trí cậu, đánh vào cậu mạnh hơn cậu muốn thừa nhận.
"Cậu không biết mọi thứ đâu, Minhyung." Giọng cậu nghe gay gắt hơn cậu dự định, như một tấm khiên cậu đang cố gắng vội vàng dựng lên. Nhưng ngay cả cậu cũng có thể nghe thấy sự run rẩy tiềm ẩn trong lời nói của mình.
Minhyung không đáp lại ngay lập tức. Hắn chỉ nghiêng đầu với vẻ kiên nhẫn dường như vô tận, như thể đang cho Minseok không gian để suy ngẫm về những gì hắn vừa nói. Không có sự phán xét nào trong mắt hắn, chỉ có sự chấp nhận thầm lặng, điều đó bằng cách nào đó lại càng khiến Minseok bớt dè dặt hơn.
"Không, tôi đúng là không rõ được mọi thứ," Người xạ thủ thừa nhận, Giọng điệu của hắn điềm tĩnh nhưng không hề có chút mỉa mai nào. "Nhưng tôi không cần biết mọi thứ để biết rằng tôi quan tâm đến cậu."
Những lời nói được thốt ra một cách giản dị, tự nhiên đến nỗi Minseok cảm thấy như thể mặt đất dưới chân mình đang rung chuyển. Cậu nhanh chóng quay mặt đi, như thể tránh ánh mắt của Minhyung là cách để bảo vệ bản thân khỏi những cảm xúc đang dâng trào.
"Đừng nói những điều như vậy nữa." Giọng cậu chỉ như một tiếng thì thầm, gần như không nghe thấy, nhưng chất chứa một sự căng thẳng mà Minhyung không thể bỏ qua.
"Tại sao?" Minhyung hỏi, thực sự tò mò, nhưng không gặng hỏi. "Có phải vì cậu nghĩ tôi không thật lòng? Hay vì cậu không muốn tin?"
Minseok im lặng, không thể nói ra câu trả lời. Tâm trí cậu rối bời với những cảm xúc và suy nghĩ va chạm vào nhau, không thể sắp xếp thành bất cứ điều gì mạch lạc. Tại sao Minhyung lại phải như thế này? Tại sao cậu ta lại phải... là chính mình như vậy?
"Tôi không hiểu." Đó là tất cả những gì cậu có thể nói, giọng căng thẳng khi cậu quay người và bắt đầu bước về phía những người còn lại trong nhóm. Mỗi bước đi đều nặng trĩu, như thể cậu đang mang một gánh nặng không thể chia sẻ với ai.
Nhưng ngay cả khi bước đi, cậu vẫn cảm nhận được ánh mắt của Minhyung dõi theo lưng mình, không phải ánh mắt thúc ép hay xâm phạm, mà ấm áp, như một lời hứa thầm lặng rằng hắn sẽ luôn ở đó, chờ đợi.
Khi Minseok đến chỗ những người còn lại trong đội, cậu tránh mọi cuộc trò chuyện, vẫn đứng ngoài lề như thường lệ. Nhưng lần đầu tiên sau một thời gian dài, cậu cảm thấy có điều gì đó bên trong mình đã thay đổi, mặc dù cậu không muốn thừa nhận điều đó. Tiếng cười đã thoát ra khỏi môi cậu, sự lo lắng khiến cậu phản ứng mà không suy nghĩ, và những lời nói chết tiệt đó của Minhyung vẫn cứ vang vọng trong tâm trí cậu.
"Cảm nhận mọi thứ là điều bình thường."
Minseok siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay khi cậu cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cậu biết rằng ngày hôm đó sẽ không dễ dàng bị lãng quên. Bởi vì Minhyung, với sự ấm áp và lạc quan không ngừng nghỉ của mình, đã bắt đầu len lỏi vào những góc khuất trong trái tim mà cậu đã thề sẽ giữ kín.
Và điều tồi tệ nhất trong tất cả là, sâu thẳm trong lòng, một phần nhỏ trong cậu không muốn Minhyung dừng lại.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz