ZingTruyen.Xyz

[Guria] 𝔖𝔭𝔩𝔦𝔫𝔱𝔢𝔯𝔢𝔡

𝕮𝖍𝖆𝖕𝖙𝖊𝖗 3

miiiiiin2212

-Min-

Không khí trong studio chụp ảnh ngập tràn ánh đèn rực rỡ và những tiếng xì xào, trái ngược hoàn toàn với sự tĩnh lặng vang vọng của phòng tập luyện nơi cả nhóm dành phần lớn thời gian. Những chiếc máy ảnh khổng lồ gắn trên giá ba chân, các trợ lý tất bật chạy đi chạy lại, và những tia chớp lóe lên liên tục dường như đồng bộ với bước chân của các nhà tạo mẫu tạo nên một sự hỗn loạn được sắp xếp hoàn hảo.

Minhyung tò mò nhìn mọi thứ quanh mình. Đó là buổi chụp ảnh đầu tiên của hắn với tư cách là thành viên của một đội tuyển danh tiếng, và hắn không khỏi cảm thấy một chút tự hào. Tất cả những điều này đều mới mẻ với hắn: lớp trang điểm chuyên nghiệp, những bộ đồng phục được trau chuốt tỉ mỉ, và sự đối đãi gần như tôn kính mà họ nhận được với tư cách là gương mặt đại diện của giải đấu.

Tuy nhiên, sự nhiệt tình của hắn không được mọi người chung vui. Minseok ngồi ở một góc, hàm siết chặt trong khi một chuyên viên trang điểm chỉnh sửa lại khuôn mặt cậu. Không ai không nhận thấy Minseok hòa nhập rất tốt vào môi trường đó. Nhưng bất chấp vẻ ngoài cuốn hút không thể phủ nhận của cậu—với những đường nét thanh tú, gần như lưỡng tính, làn da không tì vết và mái tóc óng ả—sự khó chịu của cậu vẫn hiện rõ. Cậu giữ tay trong túi áo khoác, vai hơi rụt lại và tránh giao tiếp bằng mắt với bất kỳ ai.

Minhyung nghiêng người về phía Hyeonjun khi cậu ta chỉnh lại cổ áo đồng phục.

"Cậu ta luôn như thế à?" hắn thì thầm, hướng cằm về phía Minseok.

Hyeonjun dõi theo cử chỉ đó bằng ánh mắt và nhún vai thờ ơ.

"Về cơ bản là vậy. Thật trớ trêu, phải không?" cậu ta đáp lại với một nụ cười mỉa mai. "Cậu ta là người mẫu hạng sang, nhưng dường như lại ghét máy ảnh."

Minhyung nhướng mày. Thật khó tin. Mọi thứ về Minseok dường như được tạo ra để thu hút sự chú ý kiểu này: dáng vẻ thanh lịch, sự chính xác gần như phi thường trong từng cử động, thậm chí cả cách ánh sáng dường như tìm được những góc hoàn hảo trên khuôn mặt cậu. Nhưng Minhyung không mù quáng. Sự căng thẳng trên vai cậu, cách những ngón tay cậu gõ nhẹ vào đùi như thể đang tìm cách thoát ra, nói lên điều gì đó sâu xa hơn.

Đến lượt Minseok tạo dáng, sự thay đổi diễn ra tức thì. Cậu tỏ vẻ nghiêm túc, tự tin, cử động chính xác và có tính toán. Nhưng Minhyung, người đã bắt đầu quan sát cậu kỹ hơn trong suốt quá trình luyện tập, nhận thấy điều mà những người khác có lẽ đã bỏ lỡ: những cái liếc nhìn thoáng qua về phía cửa, cái nghiến răng không thể nhận ra khi nhiếp ảnh gia yêu cầu một tư thế "tự nhiên" hơn. Minseok đang diễn, không chỉ cho máy ảnh, mà còn cho tất cả mọi người xung quanh, và sự gắng sức đó đang khiến cậu mệt mỏi.

Minhyung quyết định can thiệp, dù chỉ là một cách tế nhị. Khi nhiếp ảnh gia điều chỉnh góc máy và gọi nghỉ giải lao, hắn thản nhiên tiến đến chỗ Minseok đang chờ đến lượt mình.

"Họ cũng huấn luyện cậu cho việc này à?" hắn nhận xét với một nụ cười tươi, khoanh tay khi nhìn vào tư thế mà Minseok đã giữ vài phút trước đó trên màn hình. "Vì ngay cả tôi cũng không thể cười trong ảnh gia đình mà không bị nói là trông như robot."

Minseok liếc nhìn hắn, biểu cảm khó đoán.

"Chẳng có gì nhiều để luyện tập cả," cậu đáp lại bằng giọng điệu trung lập, nhưng lần này giọng nói không còn sắc bén như thường lệ.

"Ồ, thật sao? Vậy thì tôi đoán tôi hết hy vọng rồi." Minhyung làm một cử chỉ cam chịu thái quá, buồn cười đến nỗi ngay cả một trợ lý đi ngang qua cũng cười thầm. "Còn cậu thì xử lý rất tốt. Với khuôn mặt như thế, họ nên trả cậu gấp đôi."

Trong giây lát, Minhyung nghĩ rằng mình sẽ chẳng đạt được gì. Nhưng rồi hắn nhận thấy khóe môi Minseok run lên, khóe môi không kìm được nụ cười. Cậu không cười, nhưng sự căng thẳng trên vai cậu giảm đi đôi chút, và điều đó đủ để người to lớn hơn coi nỗ lực của mình là thành công.

"Đừng cố gắng quá sức," Minseok cuối cùng nói, quay ánh mắt về phía phim trường, dù giọng điệu của cậu dịu dàng hơn.

Khi buổi chụp ảnh diễn ra, Minhyung bắt đầu để ý nhiều chi tiết hơn. Những cử chỉ nhỏ nhặt mà nếu không chú ý thì hắn sẽ không nhận ra. Minseok liên tục chỉnh cổ áo khoác, như thể chất vải đang làm cậu khó thở. Ngón tay cậu gõ nhẹ lên đùi một cách lo lắng khi chờ đợi chỉ dẫn của nhiếp ảnh gia. Những cái liếc nhìn thoáng qua xuống sàn nhà, như thể cậu đang tìm kiếm một điểm tựa để neo giữ bản thân.

Khi buổi chụp ảnh kết thúc, cả nhóm được cho về, nhưng Minseok không đi cùng những người khác ra cửa. Thay vào đó, cậu ở lại trường quay, lặng lẽ quan sát các trợ lý tháo dỡ thiết bị. Minhyung, cảm thấy có điều gì đó không ổn, tiến lại gần cậu.

"Mọi chuyện ổn chứ?" hắn hỏi một cách cẩn thận.

Minseok ngẩng đầu lên, rõ ràng là ngạc nhiên trước câu hỏi. Vẻ mặt lạnh lùng thường thấy của cậu mất thêm một giây để hiện lên.

"Sao lại không ổn chứ?"

"Tôi không biết, chỉ là..." Minhyung nhún vai, chọn cách không gặng hỏi thêm. "Những việc này có thể rất mệt mỏi, tôi đoán vậy."

Người thấp hơn không đáp lại, nhưng ánh mắt cậu liếc về một góc phòng, nơi ánh sáng mờ chiếu vào một chiếc gương lớn. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hình ảnh phản chiếu của anh ta thu hút toàn bộ sự chú ý, và Minhyung gần như có thể thấy điều gì đó vỡ vụn trong ánh mắt cậu. Một thoáng yếu đuối, thoáng qua nhưng không thể phủ nhận.


Những ngày sau đó, Minhyung bắt đầu quan sát Minseok kỹ hơn, không phải vì nghi ngờ, mà vì sự tò mò ngày càng lớn dần qua mỗi lần tiếp xúc. Trên thực tế, Minseok vẫn hoàn hảo về mặt kỹ thuật nhưng lại vô cùng khắt khe.

Hắn để ý thấy Minseok thường nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính ngay cả khi nó đã tắt, giữa các trận đấu, như thể bị mắc kẹt trong những suy nghĩ mà cậu không thể chia sẻ. Hắn cũng thấy cậu vào một đêm nọ; tay xạ thủ trẻ tuổi ở lại muộn hơn một chút để luyện tập kỹ năng. Khi đang chỉnh chuột, hắn nghe thấy một tiếng động mạnh từ phòng bên cạnh. Tò mò, hắn đứng dậy và thò đầu qua cửa.

Minseok ngồi đó, trên sàn với đầu gục trên đầu gối. Một chai nước đổ úp nằm bên cạnh anh, tạo thành một vũng nước mà cậu dường như không để ý. Hơi thở của cậu nặng nề, không đều, như thể cậu đang cố gắng kiềm chế điều gì đó bên trong mình.

Minhyung lùi lại một bước, cảm thấy mình như một kẻ xâm nhập. Nhưng trước khi rút lui, hắn nhìn thấy điều gì đó khiến bản thân dừng lại: một chút run rẩy ở bàn tay của Minseok, một cử chỉ như một tiếng kêu thầm lặng của sự yếu đuối.

Cậu ấy không phải là người sẽ muốn sự giúp đỡ, hắn nghĩ, nhưng có gì đó trong hắn mách bảo hắn không được làm ngơ.

Mặc dù thế, mỗi ngày qua đi, Minhyung không thể ngừng nghĩ về hình Minseok ngồi trên sàn ngày hôm đó. Hắn quan sát cậu nhiều hơn, nhận thấy những kiểu mẫu trong hành vi của cậu: những khoảnh khắc cậu dường như mất tập trung, những ánh mắt lơ đãng khi cậu nghĩ không ai nhìn, những cử động lo lắng biến mất nhanh chóng như khi chúng xuất hiện. Vì vậy, một buổi chiều nọ, sau một buổi tập căng thẳng khác, Minhyung đã đi theo cậu lên sân thượng của tòa nhà. Cậu đang ngồi trên mép, nhìn thành phố với vẻ mặt thất thần.

"Cậu biết không, cậu nên để một tấm biển ở đây với câu 'chỉ nhân viên được ủy quyền' hay gì đó," người to lớn hơn nói, phá tan sự im lặng với tone giọng tươi sáng khi khẽ tiếp cận.

Minseok không buồn quay đầu lại, nhưng đáp lại với giọng nghẹn ngào, "Sao cậu lại ở đây?"

"Bởi vì cậu đang ngồi đây."

Minseok thở dài, như thể câu trả lời khiến cậu cảm thấy nặng nề hơn.

"Tôi không có tâm trạng cho câu đùa của cậu đâu, Minhyung."

"Đó không phải câu đùa," Người to lớn hơn đáp, dừng lại cách đó vài bước và dựa vào lan can. "Tôi chỉ nghĩ nên có người đảm bảo cậu không nhảy xuống."

Ánh mắt của Minseok cuối cùng cũng chuyển sang Minhyung, đầy mệt mỏi nhưng cũng thoáng chút khó chịu. Đó là cảm xúc chân thật đầu tiên mà cậu thể hiện trong nhiều giờ liền.

"Và điều gì khiến cậu nghĩ tôi sẽ làm điều ngu ngốc như vậy?"

Minhyung nhún vai, giữ giọng nói nhẹ nhàng. "Tôi không biết. Nhưng tôi không phải là người thích mạo hiểm không cần thiết."

Minseok bật ra một tiếng cười ngắn, trống rỗng, gần như là phản xạ tự động. "Cậu thật khó chịu, cậu biết không? Lúc nào cũng có chuyện để nói."

"Ừ, thì phải có người nói chứ," Minhyung đáp lại với nụ cười nửa miệng. "Và vì cậu có vẻ không muốn nói chuyện, nên tôi đoán nhiệm vụ của tôi là lấp đầy những khoảng lặng khó xử."

Câu trả lời khiến Minseok quay ánh mắt về phía chân trời. Đôi vai của cậu, luôn căng thẳng, dường như bớt cứng nhắc hơn một chút, mặc dù hơi thở vẫn không đều. Minhyung coi đây là một chiến thắng nhỏ và quyết định không gặng hỏi thêm nữa. Thay vào đó, hắn ngồi xuống đất, cùng ngắm nhìn ánh đèn thành phố với người kia.

"Cậu biết không? Tôi luôn thích những đêm như này. Chúng nhắc tôi rằng thế giới rộng lớn như nào, rằng mọi vấn đề cửa tôi chỉ là một phần nhỏ của thứ gì đó lớn hơn."

Minseok vẫn im lặng, nhưng những ngón tay anh khẽ cử động trên đầu gối, một cử chỉ gần như không thể nhận thấy của sự bồn chồn.

"Chắc hẳn nó phải dễ dàng cho cậu để ​​nghĩ như vậy," cậu nói sau một lúc, giọng nói gần như thì thầm. "Cứ như thể vấn đề có thể biến mất chỉ vì cậu quyết định phớt lờ chúng vậy."

"Tôi không nói là chúng biến mất," Minhyung sửa lời, liếc nhìn Minseok. "Nhưng đôi khi nhìn mọi việc từ một góc độ khác sẽ hữu ích."

Minseok mím chặt môi, như thể lời nói của Minhyung là một thử thách mà cậu không chắc mình có muốn chấp nhận hay không. Sự im lặng lại bao trùm, nhưng lần này không còn khó chịu nữa, ít nhất là đối với Minhyung, người chỉ đơn giản là chờ đợi. Hắn đã học được rằng những người như Minseok không phản ứng tốt với áp lực hay kỳ vọng; họ cần không gian để quyết định khi nào nên nói, nếu họ có bao giờ nói.

Cuối cùng, Minseok thở dài run rẩy, một âm thanh dường như bị xé toạc từ sâu thẳm tâm hồn.

"Tôi... mệt rồi," cậu thú nhận bằng giọng thì thầm. Lời thú nhận ấy nhỏ đến nỗi Minhyung suýt nữa không nghe thấy.

"Về chuyện gì?" Minhyung hỏi nhẹ nhàng, cẩn thận không để giọng mình pha chút phán xét hay thương hại.

Người hỗ trợ mất một lúc mới đáp lại. Đôi mắt cậu, vốn thường sáng rực dưới áp lực của trận đấu, giờ lại đờ đẫn, gần như trống rỗng.

"Về mọi thứ. Về việc cố gắng. Về việc thất bại. Về việc không biết bản thân mình là ai khi tắt đi màn hình máy tính. Về việc là...chính bản thân mình."

Minhyung cảm thấy được trái tim mình nghẹn lại. Từng lời của Minseok, những lời nói giản dị nhưng đầy ý nghĩa ấy là điều hắn không ngờ tới, dù bằng cách nào đó hắn đã cảm nhận được. Hắn từng học được rằng đôi khi điều quan trọng không phải là đưa ra giải pháp, mà là ở bên cạnh người kia, là để họ biết rằng họ không cô đơn.

"Hẳn là rất mệt mỏi," hắn đáp lại với sự dịu dàng như trước. Hắn không nói những lời an ủi sáo rỗng hay cố gắng giảm nhẹ cảm xúc của Minseok. Hắn chỉ đơn giản là thừa nhận sự đấu tranh của cậu

.Minseok chậm rãi quay đầu về phía hắn, như thể đang đánh giá tính chân thực của những lời nói đó. Chỉ thấy sự bình tĩnh và chân thành trên khuôn mặt Minhyung, cậu lại hướng ánh mắt về phía chân trời. Chàng trai trẻ nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu như thể không khí trong lành có thể xua tan đi sự hỗn loạn trong tâm trí. Nhưng khi mở mắt ra, sự trống rỗng vẫn còn đó. Một phần trong cậu muốn chạy xuống cầu thang và chôn vùi cuộc trò chuyện đó vào quên lãng, nhưng một phần khác, yếu đuối hơn, lại muốn ở lại.

"Cậu không cần phải giải thích nếu cậu không muốn," người lớn tuổi hơn nói thêm. "Nhưng tôi muốn cậu biết rằng tôi luôn ở đây. Nếu không phải bây giờ, thì khi nào cậu sẵn sàng."

Lời khẳng định đơn giản nhưng chân thành đó đã làm Minseok mềm lòng. Cậu không quen với việc có người lắng nghe mà không phán xét, không mong đợi điều gì đáp lại. Cậu không trả lời, nhưng cũng không đứng dậy. Cậu vẫn im lặng, ánh mắt dán chặt vào chân trời, để những lời của Minhyung lắng đọng trong khoảng không giữa hai người.


Đêm đó, ở nơi cậu gọi là nhà chìm vào tĩnh lặng, Minseok chìm vào giấc ngủ không yên. Tâm trí cậu ngập tràn bóng tối, tiềm thức tan vỡ hiện lên những hình ảnh hỗn loạn. Cậu bước dọc theo hành lang dài vô tận, những bức tường xám xịt và ngột ngạt. Đến một lúc nào đó, tiếng bước chân vang vọng phía sau cậu, một tiếng vọng càng lúc càng đáng sợ hơn với mỗi nhịp tim cậu đập.

"Vẫn giả vờ như mày có thể chịu đựng được chuyện này sao?" Giọng nói lạnh lùng và sắc bén vang lên từ bóng tối trong tâm trí cậu.

Minseok dừng lại, không thể nhúc nhích, như thể sàn nhà đã giam giữ anh trong một vòng tay băng giá. Trước mặt cậu, một bóng người hiện ra từ bóng tối: chính là hình bóng của cậu, nhưng bị biến dạng. Đó là chính cậu, và cũng không phải là cậu. Dáng người cứng đờ, khuôn mặt vô cảm, nhưng đôi mắt mới là thứ khiến cậu sợ hãi nhất: đen tối và không chút cảm thông, như thể chúng thuộc về một người khác.

"Thảm hại," hình bóng đó lên tiếng, nghiêng đầu với sự mỉa mai. "Tất cả những cố gắng chỉ để hòa nhập, để trở nên...bình thường? Nhưng chúng ta đều biết nó không có tác dụng, đúng chứ?"

Minseok cố lên tiếng, nhưng từng lời như nghẹn trong cổ họng. Cậu cảm nhận được một áp lực vô hình trong lồng ngực, như thể bóng hình đó đang hút lấy hết không khí trong cổ họng.

"Nhìn mày đi," Bóng hình đó tiến đến gần, tiếng bước chân vang vọng như búa bổ trong tâm trí Minseok. "Mày tìm kiếm sự chấp thuận ở những nơi mà mày sẽ không bao giờ tìm thấy. Minhyung à? Mày nghĩ mày có thể tin tưởng cậu ta sao? Rằng cậu ta sẽ hiểu con người thật của mày?"

"Không..." Âm thanh thốt ra như lời thì thầm, nhưng nó tràn ngập sự tuyệt vọng. Minseok lùi lại, nhưng bản sao của cậu tiến lên nhanh hơn, thu hẹp khoảng cách.

"Tất nhiên, mày không thể," bản sao bật cười. Nó lại gần hơn, đến khi gương mặt cả hai song song với nhau. "Không ai có thể cả. Và mày biết điều đó."

Minseok muốn lùi bước, nhưng ánh mắt ấy đã khiến cậu tê liệt. Hình bóng ấy, phần con người ấy của chính cậu, tỏa ra một sự chắc chắn không thể lay chuyển, khiến cậu mất hết cảnh giác.

"Rời khỏi cậu ta di. Rời khỏi trước khi chúng xé toạc mày. Trước khi chúng phản bội mày, như mọi khi. Mày biết tao tồn tại là để bảo vệ mày. Mày yêu ớt, Minseok à. Mày luôn luôn thế. Nhưng tao..." Nụ cười của nó rộng hơn, lạnh băng và đầy lo ngại. "Sẽ không thế. Và khi mày cần tao, tao sẽ xuất hiện. Và tin tao đi, mày sẽ cần đấy."

Trước khi cậu kịp phản ứng, thế giới xung quanh anh như vỡ vụn. Một tiếng động chói tai, như tiếng kính vỡ, vang vọng khắp không gian khi bóng người biến mất trong một cơn lốc bóng tối. Minseok giật mình tỉnh dậy, ngực phập phồng nhanh như thể vừa chạy marathon.

Nhưng có điều gì đó không ổn. Không khí trong phòng có mùi khác lạ, một mùi kim loại mà cậu không thể nhận ra ngay. Cậu ngồi dậy và nhận thấy mình đang mặc quần áo khác với bộ cậu nhớ đã mặc khi ngủ. Một chiếc áo sơ mi sạch sẽ, hơi ẩm, dính chặt vào da. Cậu đã tắm chưa? Cậu không nhớ. Toàn thân cậu đau nhức, đặc biệt là hai bàn tay, như thể cậu đã nắm chặt thứ gì đó suốt nhiều giờ.

Tim vẫn đập thình thịch trong lồng ngực, Minseok nhìn xuống các ngón tay mình. Có những vết cắt nhỏ trên đó, một số vết còn mới đến mức vẫn đang chảy máu. Những vết đen loang lổ trên gấu quần. Hơi thở của cậu trở nên gấp gáp hơn khi cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng đầu óc anh hoàn toàn hỗn loạn.

Cậu loạng choạng đứng dậy, như thể cơ thể không hoàn toàn nghe theo mệnh lệnh của mình, và bước về phía gương phòng tắm. Hình ảnh đập vào mắt khiến cậu rùng mình. Quầng thâm sâu dưới mắt, mái tóc ướt rối bù, nhưng điều thực sự khiến cậu bất an là biểu cảm trên khuôn mặt: một sự pha trộn giữa trống rỗng và một điều gì đó khác mà cậu không thể gọi tên. Một điều gì đó không thuộc về cậu.

Trên sàn phòng tắm, một dấu chân ướt, sẫm màu đánh dấu nơi anh vừa đứng. Cậu nhìn vết bẩn với nỗi kinh hoàng ngày càng tăng, cảm giác rằng điều gì đó khủng khiếp đã xảy ra đè nặng lên ngực. Nhưng cậu không nhớ gì cả.

Cũng không nhớ tại sao... hay bằng cách nào.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz