ZingTruyen.Xyz

Guria - One Short

Không rời

Hattie_wp

Lee Minhyung sinh ra trong một gia đình không mấy êm ấm, thiếu thốn cả tình thương của cha lẫn mẹ. Bố cậu là kẻ nghiện rượu chè, cờ bạc, còn mẹ thì bỏ đi khi cậu mới vừa tròn năm tuổi. Minhyung thậm chí chẳng còn nhớ rõ khuôn mặt mẹ mình như thế nào, chỉ khắc sâu câu nói trước khi bà quay lưng rời đi:
"Minhyungie à, con hãy sống thật tốt nhé... mẹ xin lỗi con nhiều lắm."

Ngày đó, cậu bé gào khóc, níu lấy tay mẹ trong tuyệt vọng, van xin bà ở lại, nhưng cuối cùng mẹ vẫn bước đi không một lần quay đầu. Từ đó, cuộc sống của Minhyung chìm trong bóng tối. Người cha say xỉn, thua bạc trở về là lại trút hết sự tức giận lên thân thể gầy gò của cậu, đánh mắng không thương tiếc.

Mãi cho đến khi một gia đình bốn người chuyển đến sát vách. Trong gia đình ấy có một cậu bé với nụ cười hồn nhiên, trong sáng – Ryu Minseok. Cậu bé được nhiều người yêu quý vì sự dễ thương và tốt bụng của mình.

Một lần, khi Minhyung ngồi lặng lẽ ngoài sân với đôi tay, đôi chân rớm máu, Minseok hoảng hốt chạy sang, đôi mắt tròn xoe lo lắng:
"Cậu không sao chứ? Sang nhà tớ đi, tớ bôi thuốc cho!"

Chưa kịp để Minhyung từ chối, Minseok đã nắm lấy tay kéo cậu đi. Từ hôm đó, Minseok như ánh sáng len lỏi, xua tan phần nào bóng tối trong cuộc đời u ám của Minhyung.

Một buổi tối, sau khi đi làm thêm trở về, Minhyung vừa bước vào nhà thì thấy đồ đạc bị đập phá tứ tung. Người gây ra cảnh đó không ai khác chính là cha cậu. Vừa nhìn thấy con trai, ông ta lập tức chửi mắng, rồi cầm cả chai bia ném thẳng vào người cậu. Đến khi mệt lả, ông lăn ra ngủ say, bỏ mặc cậu với những vết thương rỉ máu.

Minhyung cắn răng dọn dẹp đống hỗn độn trong im lặng thì bất chợt nghe tiếng gọi quen thuộc:
"Minhyung à!" – Minseok vừa gọi vừa chạy vội vào. Cảnh tượng trước mắt khiến Minseok giật mình: bờ vai Minhyung đã loang đầy máu.

"Minhyung, cậu không sao chứ?" – Minseok hốt hoảng, giọng run lên.

Minhyung ngẩng lên nhìn cậu bạn, đôi mắt đỏ hoe, rồi bất chợt khuỵu xuống, ôm chặt lấy Minseok. Nước mắt không kìm được cứ thế tuôn rơi, thấm ướt vai áo người kia.

"Minhyungie à không sao đâu, có tớ ở đây rồi." – Minseok vội siết chặt vòng tay, như muốn bảo vệ cậu khỏi tất cả tổn thương.

"Minseokie ..." – giọng Minhyung khàn đặc, vừa nức nở vừa run rẩy, nhưng trong đôi mắt đau đớn ấy lóe lên một tia ấm áp hiếm hoi.

Minseok siết chặt vòng tay ôm lấy Minhyung, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên lưng cậu bạn như muốn trấn an. Tim cậu đập loạn nhịp, không biết vì lo lắng hay vì hơi ấm nơi ngực mình vừa được lấp đầy bởi một con người đang run rẩy kia.

"Đừng khóc nữa, Minhyung à có tớ rồi. Cậu không cần phải chịu đựng một mình đâu."

Nghe giọng nói ấm áp ấy, bức tường kiên cường mà Minhyung gồng gánh bao năm trời như sụp đổ. Cậu khóc òa, mặc kệ bản thân yếu đuối đến thế nào, mặc kệ ánh mắt Minseok có nhìn thấy hết những vết thương trong lòng mình.

"Tớ mệt lắm, Minseok à mệt đến mức không muốn về nhà nữa" – Minhyung nghẹn ngào, giọng lạc đi, bàn tay siết chặt lấy vạt áo bạn mình.

Minseok khựng lại, trái tim quặn thắt. Cậu nâng mặt Minhyung lên, đôi mắt ánh lên sự kiên định hiếm hoi ở một cậu bé vẫn thường ngày chỉ biết cười vô tư.

"Vậy thì coi nhà tớ là nhà của cậu đi. Lúc nào muốn chạy trốn, cậu hãy đến tìm tớ. Tớ hứa, sẽ không bao giờ bỏ rơi cậu."

Lời nói tưởng chừng đơn giản ấy lại như một sợi dây kéo Minhyung ra khỏi vực thẳm. Lần đầu tiên sau bao năm dài tăm tối, cậu thấy lòng mình run lên bởi một thứ gọi là hy vọng.

Cậu gục đầu vào vai Minseok, khẽ thì thầm:
"Minseokie à, đừng bao giờ rời xa tớ nhé."

Từ hôm đó, Minhyung và Minseok gần như trở thành hình với bóng. Trước kia cả hai đã thân thiết, giờ lại càng không thể rời nhau nửa bước. Minseok luôn đi cạnh Minhyung, sợ cậu buồn, còn Minhyung thì âm thầm theo sau, như muốn bảo vệ Minseok khỏi bất cứ điều gì.

Ngay cả khi ở nhà, Minhyung cũng thường sang nhà Minseok. Một phần vì Minseok lo lắng cậu không an toàn ở nhà mình, một phần vì Minseok sợ cậu buồn, nên lúc nào cũng tìm cách kéo sang. Ba mẹ Minseok thì vô cùng quý mến Minhyung – một cậu bé vừa ngoan ngoãn vừa lễ phép, lại dễ khiến người khác thương.

Một đêm nọ, cả hai nằm cạnh nhau trong phòng Minseok, ánh đèn ngủ vàng dịu hắt lên trần nhà. Minseok xoay người, chống cằm nhìn gương mặt đã mệt mỏi của Minhyung.

"Cậu biết không, tớ thấy cậu rất mạnh mẽ. Nếu là tớ, chắc chẳng thể chịu đựng được đến bây giờ đâu."

Minhyung khẽ mở mắt, đôi con ngươi u buồn ánh lên chút ngạc nhiên.

"Mạnh mẽ á? Không đâu... tớ chỉ là kẻ hèn nhát, lúc nào cũng chỉ biết trốn chạy."

Minseok lắc đầu, bàn tay khẽ chạm lên những vết chai sần nơi tay bạn mình.

"Hèn nhát là bỏ cuộc cơ. Còn cậu, vẫn sống, vẫn gắng gượng, vẫn kiên trì đi tiếp dù đau đớn thế nào. Như vậy không mạnh mẽ thì là gì?"

Minhyung lặng lẽ nhìn Minseok, trong lòng chợt chộn rộn lạ thường. Từ trước đến nay, chưa từng có ai nói với cậu như vậy, cũng chưa từng ai coi sự tồn tại của cậu là điều đáng trân trọng đến thế.

Giọng Minseok dịu xuống, như một lời hứa khắc sâu vào đêm tối:
"Thế nên, Minhyung à cứ để tớ ở cạnh cậu. Dù sau này có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ không bỏ rơi cậu đâu."

Một khoảng lặng trôi qua. Minhyung khẽ chớp mắt, hàng mi run run rồi bất giác mỉm cười – nụ cười đầu tiên thật sự, từ tận đáy lòng sau bao năm u tối.

"Cảm ơn cậu, Minseokie."

Từ giây phút ấy, Minhyung nhận ra mình không thể rời xa Minseok được nữa. Minseok là ánh sáng soi rọi tâm hồn cậu, là nơi trú ngụ an toàn nhất mà cậu tìm thấy trong cuộc đời đầy giông bão. Ngược lại, Minseok cũng chẳng thể xa Minhyung – đi đâu cũng muốn kéo cậu theo, chỉ trừ lúc Minhyung đi làm thêm hoặc cậu có giờ học phụ đạo. Ngoài những khi ấy, hai người luôn quấn quýt bên nhau.

Mỗi lần Minseok nở nụ cười khiến mắt cong cong, trái tim Minhyung lại đập loạn nhịp. Mỗi lần Minseok nắm tay kéo cậu đi, hơi ấm truyền sang khiến Minhyung vừa muốn giữ chặt, vừa sợ bản thân trở nên tham lam.

Minseok còn có một thói quen nhỏ: ăn được nửa chừng lại đưa phần còn lại cho Minhyung.
"Cậu ăn đi, ngon lắm."

Minhyung chẳng bao giờ từ chối, lặng lẽ nhận lấy, rồi ngẩng lên nhìn gương mặt cậu bạn. Trong ánh hoàng hôn, sống mũi Minseok hắt bóng dài, hàng mi khẽ rung, trông dịu dàng đến mức khiến trái tim Minhyung se thắt lại.

Cậu bất giác cười khẽ, giọng lạc đi trong gió chiều:
"Cậu có thấy mệt mỏi khi làm bạn với tớ không?"

Minseok ngạc nhiên quay sang, đôi mắt sáng lên đầy chân thành:
"Không mệt mỏi gì cả. Ở cạnh cậu tớ vui lắm. Cậu chưa bao giờ chê tớ phiền, cũng chẳng ghét cái tính ngang bướng của tớ. Làm bạn với cậu là điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời của tớ. "

Khoảnh khắc ấy, Minhyung chợt nhận ra – thứ cậu tìm thấy ở Minseok không chỉ là sự an ủi, mà còn là một cảm giác muốn giữ lấy mãi mãi. Một tình yêu đang chậm rãi nảy mầm từ những vết thương sâu nhất trong trái tim cậu.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz