Chương 39
Năm nay mùa đông ở Paris đến sớm hơn lại lạnh hơn, thời tiết còn có mưa phùn, toàn bộ toà nhà khu thiết kế đều bị bao phủ bởi một tầng hơi nước.
Trên đường cậu đi còn có một số người vội vã chạy qua.
Hyeonjoon năm trước xin vào đây học, ở Paris đã hơn một năm, nhưng vẫn như cũ chưa quen được sinh hoạt ở bên này, đặc biệt là đồ ăn và khí hậu. May mắn trong nhà có dì nấu đồ ăn Hàn, mỗi ngày đều chuẩn bị cơm trưa cho Hyeonjoon mang tới trường.
Bởi vì Hyeonjoon thật sự không thích đồ ăn mà nhà ăn trường học cung cấp hầu như chỉ có bánh mì, salad rau, chân giò hun khói, bánh ăn nhanh, và một số đồ khác.
Lúc này mưa phùn bay tán loạn, bầu trời âm u, ở cửa khu thiết kế có một thân hình cao lớn, dáng người cao to đĩnh đạc.
Nam nhân có một gương mặt xuất sắc mà lạnh lùng, môi mỏng hơi mím lại, mắt đen thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào trong, giống như đang đợi người nào đó rất quan trọng.
Anh một tay bung dù, một tay rũ tự nhiên, áo cao cổ màu xám lông chuột bên ngoài là một chiếc áo khoác màu đen, dáng người thon dài cường tráng, khí chất lại xuất chúng, dẫn tới hấp dẫn sự chú ý của người khác.
Hyeonjoon mới vừa tan học, cùng bạn học Denis trò chuyện một số vấn đề trong giờ học, đột nhiên Denis "A" một tiếng: "Joon, kỵ sĩ của cậu lại tới nữa rồi!"
Hyeonjoon giương mắt nhìn lên, nhìn về phía cửa thấy anh, bốn mắt đối nhau, nhịn không được cong khoé môi, quay đầu nói với bạn của mình:
"Denis, tôi đi trước." Denis cười xấu xa nói: "Chúc cậu cùng kỵ sĩ của cậu có một đêm vui vẻ."
Hyeonjoon tai hơi nóng lên, bước ra khỏi khu thiết kế, nhanh chóng đi đến trước mặt nam nhân khi gần đến lại đi chậm lại, cười hỏi anh: "Chờ bao lâu rồi?"
"Vừa mới thôi." Lee Minhyeong tiến lên nắm lấy tay Hyeonjoon, xúc cảm lạnh lẽo làm anh nhịn không được nhíu mày.
"Tay sao lại lạnh như vậy? Có phải cả người đều đông lạnh rồi đúng không?"
Hyeonjoon lắc đầu: "Còn tốt mà, trên người không lạnh, chỉ có tay lạnh mà thôi."
Lee Minhyeong nắm chặt tay của cậu nhét vào trong túi áo khoác của mình, một bên cho bung dù che cho cậu đi đến bãi đỗ xe.
Lên xe xong, Lee Minhyeong đưa cho cậu một ly cà phê nóng hổi: "Uống trước cho ấm người chút đi. Bên trái của em còn có bánh mứt táo cùng ít đồ ăn vặt em thích ăn đó."
Hyeonjoon uống một ngụm cà phê nóng, dạ dày ấm áp, tay cũng ấm lên.
Lee Minhyeong lái xe, liếc mắt nhìn cậu, thấy cậu đang cầm cốc cà phê, con ngươi xinh đẹp hơi hơi híp lại, giống một con mèo lười biếng, dễ chịu thoải mái mà dựa vào ghế.
Lee Minhyeong cười khẽ một tiếng.
Hyeonjoon nghiêng đầu hỏi: "Anh cười cái gì?"
Lee Minhyeong lại nhìn cậu một cái, đôi mắt thâm thúy đựng đầy ý cười: "Không biết, nhìn em liền rất vui vẻ. Hyeonjoon, anh cảm thấy cùng em ở bên nhau rất ngọt."
Biết rõ gia hỏa này nói lời âu yếm thả thính, Hyeonjoon vẫn là không tránh được động tâm, một loại cảm giác ngọt ngào tràn ra khỏi lồng ngực.
Cậu cũng nhịn không được cười: "Ngốc quá."
Trong vòng một năm nay, mỗi tuần năm Lee Minhyeong đều bay qua đây tìm cậu, tối chủ nhật lại trở về, giống như lúc trước Hyeonjoon mỗi cuối tianaf đều đi bệnh viện thăm anh.
Thế cho nên bạn học trong khi thiết kế đều biết Hyeonjoon có người, mặc kệ là trời nắng hay mưa, thời tiết xấu hay tốt, mỗi tuần đều đến đứng trước cửa khu thiết kế.
Ban đầu Hyeonjoon cảm thấy Lee Minhyeong kiên trì không được bao lâu, Han phu nhân cũng trào phúng nói: "Mẹ thấy cậu ta chính là đang làm bộ làm tịch. Xem ba tháng sau, cậu ta khẳng định lấy cớ công việc nhiều không đến đâu được."
Ba tháng sau, Lee Minhyeong đúng hẹn tới.
Han phu nhân lại nói: "Con trai, con ngàn vạn đừng mềm lòng. Con đợi nửa năm sau con còn không đồng ý tái hôn với cậu ta, cậu ta liền quay đầu đi tìm người khác."
Hyeonjoon nhàn nhạt mà nói: "Tùy anh ta, tìm ai cũng không liên quan đến con."
Lời tuy là thế, nghĩ đến Lee Minhyeong có khả năng không kiên trì được, sau đó ôm người khác đi kết hôn, Hyeonjoon đáy lòng không khỏi có vài phần mất mát.
Không nghĩ tới đã hơn một năm, Lee Minhyeong chưa bao giờ lỡ hẹn.
Han phu nhân rốt cuộc nói: "Nếu cậu ta có thể kiên trì ba năm, mẹ và ba của con cũng sẽ không ngăn các con tái hôn."
Hyeonjoon cười cười, cũng không nói cái gì.
Cậu trước sau đều nhớ rõ ba năm cùng Lee Minhyeong kết hôn kia, năm thứ nhất hai người cũng là như sơn tựa keo, ai ngờ bắt đầu từ năm thứ hai, Lee Minhyeong liền đối với cậu không có kiên nhẫn.
Cho nên mặc dù một năm nay Lee Minhyeong mỗi tuần đều tới Paris, Hyeonjoon trong lòng vẫn chưa hoàn toàn tiếp nhận anh, giống như có hai người trong cậu, một người thuận theo tự nhiên, một người thờ ơ lạnh nhạt.
Sau gần 1 tiếng đồng hồ, hai người dến chân tại một trang viên đậm phong cách Âu, đi qua một đài phun nước xinh đẹp cùng mặt có xanh mướt, cuối cùng dừng lại ở một toà lâu đài đồ sộ.
Đây là nơi ở của Han gia ở Paris.
Lee Minhyeong cùng Hyeonjoon mười ngón tay đan vào nhau đi vào phòng khách, người giúp việc tiến lên cầm lấy áo khoác cất đi, Lee Minhyeong chủ động hướng chào hỏi ông bà Han.
Han phu nhân ừ một tiếng, cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại.Chủ tịch Han đang đọc báo ngẩng đầu, cười ha ha mà nói: "Minhyeong, lần trước cháu đưa bác bức hoạ ấy không tồi."
Lee Minhyeong cười nói: "Bác thích là tốt rồi."
Đang nói, hai bé con được người giúp việc dắt tay ra.
Bởi vì trong nhà có máy sưởi hai bé con chỉ mặc một cái áo lông hơi mỏng. Kiểu dáng tương đồng, nhưng khác màu, anh lớn là màu nâu, em trai nhỏ là màu trắng., nhìn đáng yêu cực kỳ.
Hai bé con mới có một tuổi, đi đường còn chưa vững, lảo đảo mà đi chỗ Lee Minhyeong cùng Hyeonjoon.
"Cha, muốn ôm một cái." Seungmin rất thích làm nũng, gắt gao ôm lấy chân Lee Minhyeong, khuôn mặt nhỏ ngước lên cao, đôi mắt ngập nước không chớp mắt mà nhìn Lee Minhyeong.
Lee Minhyeong lập tức đem bé bế lên, cọ cọ khuôn mặt của bé, cười hỏi: "Có phải lại muốn nâng cao không?"
"A a!" Seungmin dùng sức gật đầu, con ngươi sáng lấp lánh, "Muốn nâng lên cao, rất cao rất cao."
Nói xong bé lại nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhìn về phía Hyeonjoon, môi nhỏ dẩu ra: "Ba ba không được, nâng không cao."
Hyeonjoon bị ghét bỏ: "......"
Lee Minhyeong chầm chậm mà nở nụ cười.
Hyeonjoon nhìn anh một cái, đối với bé con: "Bảo bảo, con lại ghét ba ba như vậy, ba ba sẽ rất buồn đó."
Seungmin vội vàng lắc đầu: "Ba ba không khóc, ba ba cũng nâng lên cao."
Hyeonjoon vừa tức giận vừa buồn cười. Cậu không có nhiều lực cánh tay như vậy để chơi loại trò chơi như này, mỗi lần giơ lên vài lần cánh tay liền sẽ rất đau nhức, nhưng Lee Minhyeong có thể liên tục cùng con chơi nửa giờ.
Hừm, bị ghét bỏ thì kệ đi.
Hyeonjoon bế anh trai lớn Suhwan lên hôn bé một cái: "Đi, chúng ta đi vào phòng bếp xem tối nay ăn gì."
"Con không đi đâu." Suhwan giãy giụa, xoắn thân mình dùng sức chạy đến chỗ của Lee Minhyeong duỗi tay "Con muốn ôm em trai! Cha, đem em trai cho con!"
Giọng nói của bé rất to, nói chuyện cũng so với Seungmin rõ ràng hơn, thậm chí có thể nói rất dài câu.
Nghe được con trai nói muốn ôm em trai, mọi người đều cười, Han phu nhân còn nói: "Suhwan, cháu hiện tại chưa ôm em trai được đâu, phải chờ cháu trưởng thành mới được."
Suhwan ngẩng đầu nhỏ, hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang mà nói: "Cháu có thể!"
Mọi người lại bị bé làm cho cười to.
Hyeonjoon nhìn đồng hồ treo ở trên tường, hỏi Han phu nhân: "Mẹ, anh con đến giờ vẫn chưa trở về sao ạ?"
Bình thường vào lúc này, Han Wangho hẳn là đã từ phòng âm nhạc quay trở về.
Han phu nhân có chút tức giận, hừ một tiếng, không trả lời.
Chủ tịch Han lật qua một tờ báo khác, chậm rãi mà nói: "Anh con chiều nay đột nhiên chạy về sắp xếp hành lý, hỏi nó đi nơi nào cũng không chịu nói."
"Lại trốn Jeong Jihoon ạ?" Hyeonjoon hỏi.
"Tám phần là như vậy. Nó còn sợ chúng ta nói cho Jeong Jihoon, chính là không chịu nói đi nơi nào. Con cứ kệ nó đi, người nó chọc vào thì tự mình giải quyết đi."
Han phu nhân hừ nói: "Hyeonjoon, con đừng như nó, có việc liền chạy trốn không thấy bóng người, còn không tin mẹ. Mẹ có khi nào đem nó rao bán cho Jeong Jihoon chứ?"
"Không có không có, mẹ khẳng định sẽ không làm loại chuyện này." Hyeonjoon ôm Suhwan lên, đem Suhwan đặt ở bên cạnh Han phu nhân, để bà rời sự chú ý đi.
Quả nhiên, chỉ cần nhìn thấy cháu, Han phu nhân lập tức đem Han Wangho vứt ra sau, một giây trước còn tức giận, giây tiếp theo liền dỗ dành Suhwan gọi bà ngoại đi.
Không khí trong phòng lại trở nên náo nhiệt ấm áp.
Buổi tối người một nhà vây quanh ăn lẩu. Hyeonjoon tới Pháp lâu như vậy, nhớ nhất chính là lẩu.
Lúc này ngồi ở trước bàn ăn, bên cạnh còn có Lee Minhyeong giúp cậu pha nước chấm, xong rồi anh còn thả các loại đồ ăn vào.
Cậu rất thích ăn tôm, nhưng lại ngại bẩn tay, mỗi lần bóc đều dơ hết tay, thế lại thôi không ăn nữa.
Lúc này Lee Minhyeong không nói không giằng bóc cho cậu một đĩa tôm, Hyeonjoon chưa từng có đặc cách như vậy, cậu không cần làm gì hết chỉ việc gắp đồ ăn và ăn.
Han phu nhân đem cử chỉ hai người thu vài trong mắt, bỗng nhiên dùng tay thọc chủ tịch Han một cái, hướng Lee Minhyeong bên kia hất cằm, sau đó ánh mắt lại nhìn về phía nồi lẩu.
Chủ tịch Han không rõ nguyên do: "Làm sao vậy?"
Han phu nhân giận sôi máu: "Chỉ biết ăn."
Chủ tịch Han buồn bực: "Em không ăn sao?"
Han phu nhân tức giận mà nói: "Ăn ăn, tôi cho ông ăn."
Lee Minhyeong ngẩng đầu nhìn vợ chồng ông một cái, đem một nửa đĩa tôm đã lột hết chuyển qua cho Han phu nhân: "Bác, bác ăn đi, con đã bóc xong rồi đó."
"Không cần." Han phu nhân cũng không phải muốn ăn tôm, lại đem tôm đưa đến cho Hyeonjoon, trừng mắt nhìn chủ tịch Han một cái, nghĩ thầm: Lão nam nhân này càng ngày càng không biết gì hết.
Cơm tối ăn xong, Lee Minhyeong cùng Hyeonjoon chơi cùng hai đứa nhỏ trong chốc lát, đến 8h mang hai bé con đi tắm, rồi lại đem bọn chúng đi ngủ. Suhwan một hai phải dựa gần em trai mới bằng lòng ngủ, còn muốn lôi kéo tay nhỏ, làm cho Hyeonjoon dở khóc dở cười. Cuối cùng không có biện pháp, đành phải cho hai anh em ngủ chung. Quay đi quay lai xong việc thì cũng đến 10h rồi.
Hyeonjoon cầm áo đi tắm, Lee Minhyeong theo sát ở phía sau cậu, đem người bế đặt lên chỗ rửa tay, đúng lý hợp tình nói: "Đêm nay giúp em lột nhiều vỏ tôm như vậy, anh muốn thưởng!
Hyeonjoon nhướng mày: "Tôi không có bắt làm, là anh tự muốn lột."
Vừa mới nói xong, eo đột nhiên bị Lee Minhyeong nhấc lên.
Cậu hơi kinh hãi, vội vàng ôm lấy vai Lee Minhyeong. Lee Minhyeong trong cổ họng phát ra tiếng cười, ngay sau đó dùng sức hôn lấy môi Hyeonjoon...
Ba năm sau.
Sân bay quốc tế thành phố A, nơi đón người quay về nước.
Lee Minhyeong tay trái bế con trai nhỏ, tay phải cùng Hyeonjoon mười ngón tay đan vào nhau, Hyeonjoon một tay khác nắm tay con trai lớn, hai người trợ lý phía sau đẩy đầy hành lý.
Người đi đường qua đó liền bị hấp dẫn chú ý vào cả nhà cậu, một nhà bốn người họ từ nhan sắc đến khí chất đều thu hút ánh.mắt người nhìn.
Lee Minhyeong một thân màu đen, mang kính râm, mặt mày lạnh lùng.
Nhưng mặt anh góc cạnh rõ ràng, gương mặt nghiêm nghị, hơn nữa thân hình anh cao lớn tráng kiệt cường kiện, còn có hơi thở Alpha vô hình, quả thực khiến không ít Omega ở đó mặt đỏ chân mềm.
Nhưng khi bọn họ nhìn thấy Lee Minhyeong nắm tay Hyeonjoon, tâm tư muốn ngo ngoe rục rịch nháy mắt lại biến mất, chỉ còn lại có hâm mộ và ghen tị.
Ai kêu cả nhà lớn lên đều đẹp như vậy.
Thời buổi Omega đều lớn lên xinh đẹp, tinh tế lại giống mèo con yếu ớt. gương mặt Hyeonjoon thanh lãnh cấm dục, ngũ quan xinh đẹp động làm người, khóe mắt đuôi lông mày thanh tú.
Này hai loại khí chất này không hài hoà nhau, thế nhưng không có một tia phản cảm nào, ngược lại khiến cho người xem qua khó quên, kinh diễm đến cực điểm!
Cậu cùng Lee Minhyeong bề ngoài đều rất xuất sắc, sinh được hai đứa nhỏ tự nhiên cũng không kém, bé con kia trắng nõn, khuôn mặt bụ bẫm đáng yêu dẫn tới không ít người qua đường lấy điện thoại ra chụp lén.
"Bé con đáng yêu quá! Muốn trộm về nhà!"
"Bọn chúng đáng yêu như vậy, muốn ôm một cái, bóp cái má phúng phính một cái. A a a, ngày mai ta liền đi tìm Alpha soái khí kết hôn sinh con!"
"Nhưng hai bé con này có phải là ngôi sao nhí không?"
"Chắc là không phải đâu? Bọn chúng đáng yêu như vậy, nếu là ngôi sao nhí khẳng định sẽ rất nổi tiếng. A, Alpha ôm đứa bé nhìn rất quen mắt, hình như là tổng tài tập đoàn Lee thị."
"Tớ cũng cảm thấy người đi bên cạnh anh ấy rất quen mắt, hình như là...... A...... Từ từ! Chiếc vòng cổ hãng XXX trong tuần lễ thời trang Paris năm nay là do cậu ấy thiết kế đúng không?"
"Wao, đúng là cậu ấy. Là cậu ấy đó. Là Moon Hyeonjoon! Tớ có theo dõi IG của cậu ấy."
"Ôi! Hiện tại nhà thiết kế đều yêu cầu có nham sắc cao như vậy sao?"
"Có nhan sắc thì chỉ khiến người ta nhớ trong chốc lát thôi, còn cần phải dựa vào năng lực! Hai năm gần đây thật sự thật nhiều minh tinh cùng phu nhân thích đồ trang sức mà cậu ấy thiết kế."
"Trang sức cậu ấy thiết kế siêu đẹp! Đáng tiếc tớ mua không nổi, chỉ có thể nhìn xem."
Hyeonjoon không nghĩ tới sau khi xuống máy bay sẽ bị nhiều người vây quanh xem như vậy, cậu không quen đối mặt với máy ảnh, đặc biệt là những người này một bên dùng điện thoại chụp ảnh lại một bên bàn tán.
May mắn không bao lâu, có một minh tinh đỉnh lưu cũng ở đây, minh tinh vừa ra tới, người chung quanh vừa chú ý đến Hyeonjoon lần lượt tản ra.
Hyeonjoon thở dài nhẹ nhõm một hơi, cúi đầu hỏi Suhwan: "Bảo bảo, có mệt hay không? Muốn ba ba ôm con hay không?"
"Không mệt, con tự đi được." Suhwan ba tuổi ưỡn cao ngực, một bộ dạng tiểu nam tử "Con là Alpha, không cần ba ba ôm, em trai nhỏ mới muốn ôm."
Em trai nhỏ Seungmin một chút cũng không cảm thấy được ôm có gì là mất mặt, bé một tay để lên vai cha, một tay nắm chặt que kẹo liếm tới liếm lui.
Nghe được anh trai nói, ngoảnh xuống nói với anh trai: "Anh trai, ăn kẹo?"
Cánh tay nhỏ trắng nõn duỗi tay xuống, tưởng đem kẹo que đưa cho anh trai ăn.
Anh trai ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ nghiêm nghị nói: "Không ăn."
Em trai nhỏ kêu một tiếng, lại tiếp tục ăn kẹo
Họ đợi thêm một lúc, thì xe của quản gia đã tới rồi.
Em trai ngồi ở trên đùi Lee Minhyeong, lại giơ lên hỏi anh trai: "Anh thật sự không ăn sao? Rất ngọt đó, ăn xong miệng cũng ngọt ngào nha."
Nói xong bé còn ăn thêm một miếng nữa, tỏ vẻ kẹo này rất ngon, liếm đến miệng đỏ bừng, toàn là nước miếng.
Bộ dáng này giống như bé ăn không phải là kẹo, mà là mỹ vị trần gian.
Tính ham ăn này không biết di truyền từ đâu, Hyeonjoon cố nén cười. Đứa bé này từ nhỏ đã thích ăn rồi, thấy tập tranh có đùi gà có thể chảy nước miếng, mấu chốt là còn đặc biệt thích cho anh trai đồ ăn.
Mà anh trai bé thì không thích ăn vặt, trừ bỏ một ngày ăn ba bữa, ngày thường rất ít ăn linh tinh, đặc biệt là đồ ngọt, chỉ là ngửi thấy được mùi ngọt mày liền nhăn lại chạy ra chỗ khác.
Lúc này em trai giơ kẹo liên tiếp muốn cho anh trai ăn, Suhwan khuôn mặt nhỏ nhăn lại, nhưng cuối cùng vẫn thò lại gần liếm một cái.
Em trai chớp mắt to: "Có phải ăn rất ngon hay không?"
Khuôn mặt nhỏ của anh trai miễn cưỡng lộ ra biểu tình " ngon."
Em trai nhỏ thích thú lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo que khác, đưa trên trước mặt anh trai, vui vẻ mà nói: "Anh ăn!"
Hyeonjoon cùng Lee Minhyeong liếc nhau, đều ở trên mặt nhau nhìn thấy ý cười.
Lee Minhyeong nắm lấy tay Hyeonjoon, nhẹ nhàng nói: "Ba năm trước đây lúc em sang Paris du học, anh rất sợ em không quay trở lại, vì người nhà em đều ở đó, nhưng giờ thì tốt rồi."
Hyeonjoon mỉm cười: "Nói thật, em đã từng nghĩ sẽ ở Paris định cư, nhưng vẫn không thích nghi được ở bên đó. Hơn nữa hiện tại thị trường quốc nội rất lớn, em cảm thấy về nước phát triển là một lựa chọn không tồi."
"Lý do em quay lại chỉ có hai lý do này hai sao?" Lee Minhyeong nắm chặt tay cậu, giọng điệu hơi bất mãn, "Chẳng lẽ anh không phải lý do em về nước sao? Trong ba năm nay, mỗi tối thứ sáu, mặc kệ tập đoàn có bao nhiêu việc khẩn cấp hay quan trọng, anh để bỏ tất cả, chỉ để đi tìm em đó."
Dần dà, bất kỳ ai dù là bạn bè hay đối tác công việc, mọi người đều biết thứ sáu, thứ bảy cùng chủ nhật ba ngày này đừng tìm Lee Minhyeong, tìm cũng vô dụng, vì kể cả trời có sập thì anh cũng phải đi Paris.
Hyeonjoon nhìn thấy vẻ mặt bất mãn của Lee Minhyeong, cong môi nói: "Được rồi, lý do em về nước miễn cưỡng có thêm anh."
Cậu đưa mặt lại gần mặt Lee Minhyeong, ở trên môi anh hung hăng hôn một cái: "Trở về lại thu thập anh!"
Lee Minhyeong không có mang Hyeonjoon về nhà cũ, anh biết Hyeonjoon không thích nơi đó, cho nên bọn họ trở về biệt thự, nơi đó mới xem như nhà của Hyeonjoon và anh. Nhưng Lee lão gia cùng Lee phu nhân từng gặp hai bé con qua video, lần này biết được Hyeonjoon mang theo bé con về nước, sáng sớm liền đến biệt thự chờ.
Lee Minhyeong đã ở trên máy bay nói qua cho Hyeonjoon việc này, Hyeonjoon đạm mạc nói: "Em không phản đối bọn họ gặp hai đứa nhỏ, nhưng em cũng không hy vọng cùng bọn họ ở cùng một chỗ."
Lee Minhyeong ôm lấy cậu: "Sẽ không, anh sẽ không để họ làm em khó xử đâu."
Xe còn chưa tới cổng, còn rất xa, Hyeonjoon liền thấy Lee phu nhân cùng Lee lão gia chờ ở cổng lớn, hai người đều ngồi ở trên xe lăn.
Lee phu nhân như cũ trang điểm thật sự đoan trang, nhưng trên mặt nếp nhăn hiện rõ hơn so ba năm trước đây nhiều. Lee lão gia bị tai biến không thể bình phục được, vẫn là bộ dạng uy nghiêm ấy, người giúp việc ở bên cạnh đẩy xe lăn.
Xe ngừng lại ở cửa, Hyeonjoon mang theo hai đứa nhỏ đi xuống xe, Lee phu nhân trên mặt hiện lên vẻ vui sướng, Lee lão gia biểu tình cũng vô cùng kích động.
"Mau...... Mau tới đây......" Lee lão gia miệng không nói rõ, kích động đến tay chân đều đang run rẩy, "Để cụ nội...... Nhìn rõ các cháu nào."
Hai bé con đã gặp qua Lee lão gia cùng Lee phu nhân rất nhiều lần qua video rồi, Hyeonjoon cũng dạy qua hai bé cách xưng hô, nhưng tận mắt nhìn thấy cụ nội và bà nội dáng vẻ này, hai bé con lập tức mở to mắt nhìn.
Hai đứa đứng ở bên cạnh Hyeonjoon, không có tiến lên, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhìn Hyeonjoon.
"Đi thôi." Hyeonjoon vỗ vỗ vai hai bé "Nhớ rõ phải chào hỏi thể hiện mình là một đứa cháu ngoan đó."
"Vâng." Suhwan ngước khuôn mặt nhỏ, gật gật đầu, nắm tay em trai, từng bước một đi đến trước mặt Lee lão gia.
Hai bé con đồng thanh gọi "Cụ nội", lại hướng Lee phu nhân gọi một tiếng "Bà nội", làm Lee phu nhân cùng Lee lão gia kích động đến độ muốn từ trên xe lăn đứng lên.
Ngồi trên máy bay suốt, vừa mỏi lại vừa mệt, khi vào nhà việc đầu tiên Lee Minhyeong làm đó chính là đem hai đứa nhỏ đi rửa mặt, Hyeonjoon cũng muốn đi tắm rửa một cái.
Khi cậu lên lầu Lee phu nhân đột nhiên gọi cậu lại.
Hyeonjoon quay đầu lại: "Có việc gì sao ạ?"
Lee phu nhân sắc mặt phức tạp mà nhìn cậu.
Tuy nói bà nửa người dưới bị liệt, nhưng phong thái xưa vãn không đổi, mấy năm nay bà cùng vài người bạn nói chuyện và đọc qua sách báo, vẫn luôn có thể nghe được tin tức Hyeonjoon.
Bởi vì trang sức được Hyeonjoon ở xã hội thượng lưu rất được hoan nghênh, các quý phu nhân từ trước đến nay đều theo đuổi thứ này, có đôi khi mặc dù Lee phu nhân không muốn nghe, cũng luôn có người hướng tai bà nói.
Hiện giờ Hyeonjoon đâu có như xưa, không giống như một nhà thiết kế không có tiếng tăm gì, có đôi khi những người đó sẽ cố ý lấy Hyeonjoon tới trêu đùa Lee phu nhân.
Họ trào phúng Lee phu nhân có mắt không tròng, Lee lão gia tuổi già hồ đồ, vì một Lim Jiyeon tâm địa độc ác, lại đem Hyeonjoon đuổi khỏi Lee gia!
Mà nay hời thế thay đổi, Lim Jiyeon bởi vì phạm phải tội cố ý giết người bị phán ở tù chung thân, đang ở trong ngục giam nổi điên, Hyeonjoon lại thành nhà thiết kế nổi tiếng nhất ở Paris.
Lee phu nhân thu lại suy nghĩ của mình, cười nói: "Không có gì, chính là muốn cảm ơn con đã sinh cho Lee gia hai bé con đáng yêu thông minh như vậy."
Hyeonjoon trong mắt lộ ra chút châm chọc: "Bà sai rồi, tôi không phải vì Lee gia các người, tôi là vì chính tôi."
Lee phu nhân giật mình.
Hyeonjoon xoay người muốn đi.
"Chờ một chút!" Lee phu nhân lại lần nữa gọi lại cậu, sau một lúc lâu, thấp giọng nói một câu, "Hyeonjoon, xin lỗi, ba năm trước đây là chúng ta làm sai rồi."
Hyeonjoon bước chân sững lại, không quay đầu lại, nói: "Bà là trưởng bối, tôi xin nhận lời xin lỗi của bà, nhưng tôi không nghĩ sẽ tha thứ cho hai người. Tôi hy vọng về sau bà cùng lão gia không cần xen vào cuộc sống của chúng tôi."
Trừ Lee Minhyeong, cậu không có khả năng cùng những người khác của Lee gia ở chung với nhau, cả đời đều không thể!
Lee phu nhân sắc mặt cứng đờ, mang theo vài phần xấu hổ buồn bực, lại không thể làm gì, chỉ có thể nhìn Hyeonjoon từng bước một đi lên lầu, cuối cùng biến mất ở cửa cầu thang.
Trong phòng ngủ, Hyeonjoon nằm trong bồn tắm to rộng, nước ấm áp đem thân cậu bao lại, mọi mệt mỏi như tan hết đi.
Hyeonjoon chậm rãi nhắm mắt lại, đầu dựa vào bồn tắm bên cạnh.
Lần này cậu về nước, chuyện đầu tiên làm chính là mở triễn lãm cá nhân, mở ra ở thị trường nội quốc và tạo cho mình chút danh tiếng.
Nhưng hiện giờ thư mời còn chưa có, nơi trưng bày cũng chưa, quan trọng là trang sức vẫn chưa chuyển về được...... Rất nhiều việc đều chờ cậu đi làm, ngẫm lại còn có rất nhiều việc đau đầu.
Mơ màng sắp ngủ gật, cậu cảm giác được có người đẩy cửa phòng tắm ra đi đến......
Người đi vào là Lee Minhyeong. Hai người có một thời gian không thân thiết.
Khoảng thời gian trước Hyeonjoon bận vì bản thiết kế, Lee Minhyeong cũng vì hạng mục tập đoàn bận đến mức chân không chạm đất, căn bản không có tinh lực làm loại chuyện này.
Hôm nay về nước, khó có được chút nhàn nhã này, hai đứa nhỏ lại ở bên Lee lão gia, Lee Minhyeong liền nổi thú tính, ở trong phòng tắm đè Hyeonjoon xuống. Xong việc Hyeonjoon mệt đến mức chân không đứng được, để mặc Lee Minhyeong ôm lên trên giường, rồi bọc cậu lại trong chiếc chăn ấm áp, Hyeonjoon rất mau đã chìm vào giấc ngủ.
Lee Minhyeong tinh thần lại rất hưng phấn, ôm cậu hôn khắp nơi, từ trán đến mày, lại đến mí mắt, đến cái mũi, như thế nào cũng không đủ. Hyeonjoon ngủ rất sâu, nếu là đổi ngày thường bị Lee Minhyeong làm như vậy, đã sớm không kiên nhẫn mà đem người đuổi đi. Lúc này mới vừa làm xong loại chuyện kia, cậu ngủ thật rất sâu, mặc cho Lee Minhyeong làm như vậy cũng chưa tỉnh.
Lee Minhyeong nhìn hai má cậu vẫn còn chút đỏ ửng, càng xem càng thích, thích đến mức muốn ôm cậu mãi thôi, nhịn không được cúi đầu cọ cọ mũi của Hyeonjoon.
"Em nói xem em như thế nào mà anh lại mê như vậy." Lee Minhyeong nói thầm, trên mặt mang mang theo ý cười "Hồn đều bị em bắt đi rồi." Hyeonjoon ngủ đến bất tỉnh nhân sự, tất nhiên sẽ không trả lời anh.
Lee Minhyeong lại đem người ôm vào trong lồng ngực, cảm thấy mỹ mãn mà cười một cái, lúc này mới thành thật nhắm mắt lại.
Một giấc này Hyeonjoon ngủ tới chạng vạng.
Ngoài cửa sổ chiều hôm ngả vàng, nơi xa xa có ngọn đèn đường sáng, phía chân trời còn chút ánh vàng nhạt của buổi chiều còn sót lại.
Hyeonjoon ngồi ở trên giường ôm chăn phát ngốc, đầu óc còn chưa hoàn toàn tỉnh lại, nhịn không được ngáp một cái, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ tiếp tục phát ngốc.
Lee Minhyeong đẩy cửa tiến vào, thấy bộ dạng này của cậu, cười khẽ một tiếng, tiến đến trước mặt Hyeonjoon hôn cậu một cái
Hyeonjoon nhíu mày đẩy đẩy, nhưng không được, vì thế hai người lại ôm nhau hôn một hồi lâu.
"Chúng ta khi nào đi kết hôn?" Lee Minhyeong rốt cuộc cũng nhịn được ba năm để nói được lời này, ánh mắt sáng quắc mà nhìn chằm chằm Hyeonjoon, vẻ mặt chờ mong.
Hyeonjoon hơi ngơ một chút, không có lập tức trả lời.
Ba năm trước đây vì cuộc hôn nhân cũ kia tạo cho cậu không ít vết thương lòng, cậu trong lòng vẫn cứ có một chút không chắc chắn, không dám đem mình lại một lần hoàn toàn mà giao cho Lee Minhyeong.
Lee Minhyeong yêu cậu, cậu biết, cậu cảm nhận được, nhưng việc này cũng không có nghĩa là Lee Minhyeong sẽ không phản bội cậu.
Có đôi khi yêu một người cũng là yêu, yêu hai người cũng là yêu, ai biết tương lai Lee Minhyeong có đồng thời yêu cả cậu cùng một người khác không, đây là việc Hyeonjoon vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Cậu tránh đi ánh mắt tràn ngập chờ mong của Lee Minhyeong, hàm hồ nói: "Chờ triển lãm sẽ kết thúc xong rồi nói. Anh cũng biết mà, lần triển lãm này đối với em rất quan trọng, em cái gì cũng chưa chuẩn bị, kế tiếp khẳng định sẽ rất bận......"
"Được, anh chờ em." Lee Minhyeong trong mắt mất mát chợt loé, nhưng vẫn là cười hôn trán Hyeonjoon, "Chờ em xong việc chúng ta lại nói về chuyện này."
Lee Minhyeong vẫn là bộ dạng săn sóc như cũ, Hyeonjoon ngược lại không được tự nhiên, là cảm thấy có chút chột dạ, giống như là Lee Minhyeong nhiệt tình bày tỏ tình yêu của anh với cậu, cậu lại muốn chạy trốn .
Nhưng sự áy náy này cũng không duy trì trong bao lâu.
Bởi vì triển lãm sẽ có rất nhiều việc yêu cầu Hyeonjoon tự mình đi làm, chỉ là mời khách quý cũng khiến cậu phí không ít tâm tư, nào còn có thời gian rối rắm tái hôn hay không tái hôn.
Hyeonjoon bận trước bận sau, ước chừng chuẩn bị nửa tháng, rốt cuộc triển lãm cũng sẽ đúng hẹn tiến hành.
Cậu mời một ít minh tinh thời thượng cùng một số nhà đầu tư trang sức, Lee Minhyeong cũng lợi dụng sự quen biết của mình giúp cậu mời không ít thương nhân lớn cùng minh tinh lớn, còn mời rất nhiều phóng viên trong giới thời trang.
Toàn bộ phòng triển lãm đèn sáng trưng, lộng lẫy bắt mắt, không khí sôi nổi, đối với thiết kế của Hyeonjoon khen không dứt.
Triển lãm rất nhanh đã kết thúc, Lee Minhyeong ở trước mặt mọi người tuyên bố Hyeonjoon trở thành giám đốc công ty thiết kế của Lee thị, việc này có nghĩa là toàn bộ quyền lực đều nằm trong tay Hyeonjoon.
Lời vừa dứt cả hội trường đều xôn xao, có kinh ngạc, có hâm mộ, cũng có ghen ghét, nhưng cuối cùng vẫn vì lợi ích vội vã cùng Hyeonjoon làm quen đôi chút.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz