Oneshot
Warnings: Faker top x Oner bottom, sếch bantumlum, có sử dụng thuốc kichduc,...
Mọi tình tiết trong fic đều không có thật, vui lòng không mang tác giả và fic lên cfs. Xin cảm ơn.
•☽────✧˖°˖☆˖°˖✧────☾•
Lee Sanghyeok dịu dàng ôm lấy thân thể mềm mại đang run rẩy dưới lớp chăn bông dày cộp, tiếng khóc rấm rứt nho nhỏ truyền ra không khỏi khiến anh đau lòng.
Moon Hyeonjoon không ngủ được.
Chuyện cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là trong lúc phấn khích, em đã không ngần ngại uống hết một ly cà phê đen đá không đường, để rồi cuối cùng lại bật khóc giữa đêm vì mất ngủ.
Lee Sanghyeok vốn ngủ không sâu giấc, lại bị tiếng khóc của Moon Hyeonjoon đánh thức, giật mình xoay người lại, cuống quýt tìm người trong đêm tối, vòng tay quanh eo người nọ, để nước mắt lã chã rơi xuống ướt một mảng ngực áo.
- Em sai rồi. Sau này sẽ nghe lời anh.
Người nọ nghe em thủ thỉ trong nước mắt, vừa buồn cười vừa thương, đành nuốt ngược tiếng cười đang chực chờ bật ra, tiếp tục dỗ dành em người yêu dễ khóc của mình.
- Không sao, anh không mắng em đâu mà.
Tiếng thút thít trong chăn vẫn chưa dứt hẳn, mùi cà phê thoang thoảng khiến đầu óc Sanghyeok thanh tỉnh vài phần, tim đập nhanh hơn. Người trong lòng thường ngày luôn ở trong trạng thái hoạt động hết công suất, nay dưới tác dụng phụ của caffeine lại càng ngọ nguậy không thôi. Toàn thân em như được nạp thêm năng lượng mà liên tục quẫy đạp trong chăn, chẳng mấy chốc đã vô tình kích thích đến nơi nào đó dưới thân người bên cạnh nổi lên cảm giác.
Sanghyeok nhắm mắt, cố gắng dịch người tránh thoát đụng chạm mãnh liệt của người kia hết mức có thể. Nhưng Hyeonjoon chẳng chịu ngoan ngoãn nằm im, vẫn cứ hồn nhiên cọ đùi vào giữa hai chân anh, miệng nhỏ phía trên không ngừng than thở.
- Sanghyeokie... khó chịu...
- Tim em đập nhanh quá. Có khi nào...? - Moon Hyeonjoon chợt nghĩ đến viễn cảnh tồi tệ nhất, đôi mắt đỏ hoe lại long lanh mấy giọt lệ, bám dính lấy Sanghyeok không buông.
- Phạt em cái tội ăn nói lung tung này! - Sanghyeok nghe mấy lời vừa thốt ra, không chịu nổi nữa, đè người xuống hôn lấy hôn để.
Hoạt động mạnh khiến nhịp tim Hyeonjoon giảm đi đôi chút, dưới thân cũng bắt đầu cảm nhận được địa phương cứng rắn nào đó đang muốn vùng dậy vì mấy hành động quá khích vừa rồi. Em nuốt nước bọt, gần như đình chỉ mọi động tác, nhưng lượng caffeine trong máu khiến em không dừng được việc làm loạn trên cơ thể Sanghyeok, âm thanh trầm khàn mang tính cảnh cáo lọt vào tai chỉ càng làm em cuống cuồng hơn.
Sanghyeok bày ra vẻ mặt vô tội, dùng ánh mắt mèo long lanh nhìn em, trái ngược với phần hông hư hỏng đang thành thật đẩy lên tiếp xúc với hạ thân cũng đang dần ngẩng cao đầu.
- Em đang khó chịu lắm đúng không?
- Ư... ưm... - Moon Hyeonjoon nhất thời không biết nên nói gì mới phải, chỉ có thể dùng giọng mũi đáp lại.
- Em muốn ngủ lắm đúng không?
Người nọ gật đầu, xấu hổ thút thít trong lòng Sanghyeok, bởi vì em cũng đang khó chịu lắm rồi.
Áo ngủ nhanh chóng được cởi ra, đập vào mắt Sanghyeok là vòng eo mảnh dẻ tưởng chừng như có thể ôm trọn bằng một cánh tay. Thân trên đột ngột bị kéo xuống, mặt áp vào lồng ngực rộng lớn vững chãi, từng cái vuốt ve dịu dàng trên lưng trần khiến Moon Hyeonjoon rung động, hít hà mùi sữa tắm nhè nhẹ trên da thịt người yêu.
- Đừng giảm cân nữa, anh xót.
- Xem ai đang nói kìa, đến anh còn không tăng cân được thì đừng nói em. - Moon Hyeonjoon chọc chọc vào phần xương sườn đã sắp đâm xuyên da thịt đến nơi, nhỏ giọng đáp.
Lee Sanghyeok nhéo hai má đầy đặn ngày nào giờ chỉ còn ít thịt, dịu dàng đem cả vũ trụ của riêng mình thu vào tầm mắt, tiếng môi lưỡi giao nhau vang lên trong màn đêm tĩnh mịch hẳn sẽ khiến bất cứ ai vô tình đi ngang qua đây đỏ mặt chạy biến đi mất.
Nhưng như thế vẫn chưa đủ để làm giảm bớt tác dụng của caffeine, phía dưới bị kích thích vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt, chỉ khi được thỏa mãn mới có thể an tâm chìm vào giấc ngủ.
Sanghyeok phì cười khi vật giữa hai chân bị người trong lòng cọ xát không ngừng, nâng khuôn mặt đang phụng phịu hờn dỗi kia lên mà hôn lấy hôn để, lớp nước bọt bóng loáng trên cánh môi đang hé mở càng làm nổi bật sắc hồng hào đầy mị hoặc, ngắm mãi không chán.
- Sao lại vội vàng như vậy? Hyeonjoonie lén bỏ thuốc vào cà phê à?
Sanghyeok chỉ thuận theo thói quen trêu chọc em một chút, nhưng hành động giấu mặt thường thấy mỗi khi em bị bắt quả tang làm điều mờ ám đã gián tiếp chứng minh lời nói vu vơ kia thế mà lại vô tình tiết lộ bí mật.
- Minseokie bảo... thuốc này tốt lắm. - Moon Hyeonjoon xấu hổ không dám ngẩng mặt lên, hai tai đỏ lựng vì bị buộc phải nói ra sự thật.
Nghe người trong lòng ấp úng thổ lộ không khỏi khiến Lee Sanghyeok bất ngờ, không nghĩ tới em cũng có lúc bạo gan đến mức này. Nhưng anh thích. Cảnh tượng Moon Hyeonjoon chủ động cầu hoan cứ ngỡ chỉ thấy trong mộng, nay lại được trải nghiệm trực tiếp, Lee Sanghyeok quyết tâm tận dụng triệt để cơ hội ngàn năm có một này.
Hyeonjoon lột bỏ mấy lớp vải vóc vướng víu còn lại, đùi trong men theo chuyển động cơ thể đi lên, va chạm với đôi chân dài của Sanghyeok, dừng lại ngay dương vật cứng rắn ma sát vài lần, nghịch ngợm nắm lấy phần thân đỏ tím gân guốc, chậm rãi vuốt ve, cảm thụ sức nóng kinh người cùng độ thô to của cây trụ sắp sửa cắm mình sướng đến chết đi sống lại, nuốt nước bọt thèm thuồng, cả tầm mắt lẫn lý trí đều dần dần bị dục vọng che mờ, chỉ còn đọng lại duy nhất hình ảnh của Lee Sanghyeok cùng gậy thịt nóng hầm hập trong tay.
Tình thế bỗng chốc xoay chuyển, Moon Hyeonjoon từ kẻ thống trị trở thành mèo nhỏ chờ người thuần phục, gắng sức giãy giụa dưới thân hình cao lớn của Lee Sanghyeok, vết tụ máu ở hai cánh môi càng trở nên nổi bật qua từng vết cắn không thương tiếc.
- Ưm, nhanh lên... - Hyeonjoon nức nở ôm lấy Sanghyeok, âm điệu vốn trong trẻo nay lại thêm phần nỉ non mời gọi.
- Phải mở rộng trước đã.
Cả thân thể người nọ run lên theo từng hơi thở nóng bỏng, tiếng nước ướt át bên tai khiến toàn thân ngứa ngáy như có hàng vạn con kiến đang bò qua, miệng nhỏ bên dưới đã sớm lầy lội đến không chịu được, vậy mà Sanghyeok vẫn còn đủ tỉnh táo để quan tâm đến lỗ nhỏ của Hyeonjoon.
Bất luận là về tình hay dục, Moon Hyeonjoon vẫn luôn luôn là ưu tiên số một của Lee Sanghyeok.
Một, hai rồi ba ngón tay đầy bôi trơn lần lượt ra vào miệng dưới đang khép mở van xin, thành thịt nóng ướt chật hẹp nhất quyết không chịu nhả ra, càng lúc càng trở nên tham lam sau khi bị Sanghyeok đột ngột gãi mạnh, trái với vẻ mặt ngây thơ vô tội cùng âm mũi sau gáy hệt như mỗi lần em làm nũng.
Moon Hyeonjoon phát cuồng mặt đáng yêu ấy của Lee Sanghyeok, đặc biệt là khi anh tàn nhẫn thúc liên tục vào điểm mẫn cảm phía trong, xỏ xuyên cho đến khi em không còn gì để xuất nữa. Nhưng Lee Sanghyeok không cần biết, không nên biết, và cũng không được phép biết đến bí mật thầm kín đó, bởi vì em sợ anh sẽ luôn luôn tìm cách dụ dỗ mình, còn em sẽ không cầm lòng được mà tự nguyện hiến dâng.
Bàn tay còn lại khéo léo chơi đùa hạt đậu đỏ bên trái, gảy qua gảy lại cho đến khi chuyển thành màu đỏ hồng đẹp mắt, nổi bật trên lồng ngực trắng trẻo mịn màng. Lee Sanghyeok nhìn xuống, dục vọng trong ánh mắt càng thêm chất chứa, hầu kết khẽ động, vội vã lao vào cắn mút đầu ngực xinh xắn, động tác phía dưới càng thêm nhanh, chẳng mấy chốc đã tấn công điểm gồ lên quen thuộc vừa tìm thấy. Hyeonjoon há miệng thở dốc, để lại vô số vết cào đỏ chót sau lưng Sanghyeok, hai chân quẫy đạp loạn xạ hòng chạy trốn khoái cảm bất ngờ ập đến, hông không tự chủ được mà nương theo từng nhịp ra vào của ngón tay, toàn thân tê dại như có dòng điện chạy qua, thân trên cong thành hình vòng cung hoàn hảo, vô tình đẩy điểm đỏ vào sâu trong khoang miệng người lớn hơn.
Những ngón tay thon dài xinh đẹp tự giác cấu véo bên ngực phải đang khát cầu được yêu thương, mồ hôi trơn ướt mặn chát chảy xuống vùng da sưng tấy đau rát như đổ thêm dầu vào lửa. Tiếng rên nho nhỏ tựa tiếng mèo kêu vừa đáng yêu vừa dâm đãng lọt vào tai Sanghyeok đang ngầm cổ vũ con thú trong người anh, mời gọi nó đến nhấn chìm chủ nhân của thanh âm êm ái kia trong sung sướng vô hạn.
Nhìn đôi mắt ướt át nhắm hờ cùng cái nhíu mày đầy khó chịu vì mãi mà vẫn chưa được thỏa mãn, Lee Sanghyeok mỉm cười hôn lên đôi môi đang hé mở, nuốt xuống tiếng kêu dâm ngọt lịm, ba ngón tay trong động dâm vừa tăng tốc đâm chọc vào tuyến tiền liệt vừa miết mạnh vào vách tràng, vật nhỏ cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mà phóng thích lần đầu trong đêm nay, tinh dịch văng lên bụng và thân dưới của Lee Sanghyeok, vương vãi trên người Moon Hyeonjoon, từng giọt trắng đục càng điểm thêm vài phần dâm loạn trên cơ thể người dưới giường.
Hyeonjoon hoảng hốt muốn đẩy anh ra khi thấy người nọ chợt cúi xuống, vươn lưỡi ra liếm khắp người em, không ngần ngại thưởng thức chất lỏng sau cao trào kia, sau đó lại giật mình vì mùi nồng nặc đặc trưng đã ngập tràn khoang miệng. Hai chân được Lee Sanghyeok mở rộng, huyệt nhỏ chưa kịp khép miệng đã bị một vật thô to gấp mấy lần ngón tay chen vào, từng nếp uốn căng ra bao trọn vật hùng dũng, mấy đường gân nổi lên như lưỡi dao cứa mạnh vào thành thịt bên trong. Moon Hyeonjoon có cảm giác cả cơ thể đang tan ra dưới sức nóng của gậy thịt, vô thức ngọ nguậy cọ vào người Lee Sanghyeok, tay không rảnh rỗi luồn xuống bóp vào hai túi trứng của người kia.
Sanghyeok khẽ gầm một tiếng, phía dưới cũng không nể nang gì mà lập tức tiến thẳng vào xâm chiếm động nhỏ ngọt ngào, nâng eo em lên bắt đầu ra vào không ngừng nghỉ, hai chân Hyeonjoon theo bản năng quấn quanh thắt lưng Sanghyeok, để nơi kết hợp giữa hai người thêm chặt chẽ.
Lỗ nhỏ co bóp mút chặt đến tận gốc rễ của dương vật mỗi lúc Lee Sanghyeok thọc lút cán vào tận sâu bên trong, hận không thể nhét thêm hai túi trứng vào để tận hưởng khoái lạc vô độ. Sanghyeok càng đâm càng hăng, tách hai chân đang mạnh mẽ kẹp lấy eo mình nâng lên, dùng sức thúc vào sâu hơn nữa, va chạm kịch liệt với điểm dâm, ép cho tiếng hét sắc tình bật ra trong màn đêm le lói ánh đèn ngủ dịu êm mà Moon Hyeonjoon đã bật lên vì mất ngủ và vì sợ bóng tối. Sanghyeok nhìn qua tủ cạnh giường, ánh mắt vô tình chạm phải một vật khá thú vị.
Một chiếc ribbon màu đỏ chẳng biết từ đâu ra.
Lee Sanghyeok cắn môi, biểu tình phức tạp nhìn người dưới thân đang quằn quại vì khoái cảm, thân dưới từ từ giảm tốc độ, thành công khiến Moon Hyeonjoon hừ một tiếng bất mãn, cố gắng kéo anh xuống hôn loạn xạ khắp xương quai xanh cùng yết hầu, đầu lưỡi nhỏ khẽ âu yếm trái táo Adam trước mặt, run rẩy van xin.
- Ưm... Đừng... dừng lại mà.
- Ngoan, đều là của em hết.
Lee Sanghyeok thành kính đặt sợi dây mềm mại lên ngực Moon Hyeonjoon, hai cánh môi chu du rải thêm những dấu đỏ trên khuôn hàm sắc nét, trong ánh mắt tràn ngập chờ mong, cẩn thận quan sát thái độ của em, rồi cũng không đành lòng khi thấy em sợ hãi nhìn mình.
- Anh xin lỗi. Anh sẽ không ép em.
Moon Hyeonjoon giữ lấy bàn tay đang định rời đi của Lee Sanghyeok, đặt lên đó một nụ hôn, đôi mắt lấp lánh ánh sáng của ngàn tinh tú trong vũ trụ mang tên Lee Sanghyeok, vừa sáng chói nhưng cũng rất đỗi dịu dàng chiếu thẳng vào khuôn mặt đang lộ rõ vẻ hối hận kia mà lên tiếng.
- Sanghyeokie, em tin anh.
- Chỉ cần cảm giác có anh bên cạnh là em yên tâm rồi.
- Làm đi.
Lee Sanghyeok không giấu nổi kích động, hôn tứ tung trên mặt em rồi tiếp tục chuyện còn dang dở. Hyeonjoon hoảng loạn vùng vẫy tứ chi tìm kiếm Sanghyeok, trái tim đang run rẩy hoảng loạn nhanh chóng được hơi ấm quen thuộc từ lồng ngực của người yêu trấn an, dần dần bình ổn trở lại.
- Anh ở đây.
Việc tạm thời không nhìn thấy gì dường như khiến cơ thể Hyeonjoon trở nên nhạy cảm hơn, lỗ sau mãnh liệt co rút thít chặt gậy thịt cứng rắn bên trong, khoái cảm cũng vì thế mà tăng lên gấp bội.
Sanghyeok đỏ mắt hít một hơi thật sâu, nâng hai chân Hyeonjoon lên, tàn nhẫn đâm thẳng vào tuyến tiền liệt bằng tốc độ không tưởng, tiếng hét thất thanh của người anh yêu dội vào tai là liều doping hiệu quả hơn bất kì chất kích thích nào.
Anh nắm eo Hyeonjoon, xốc cả người em lên, để em ngồi trên người mình, nơi giao hợp phía dưới theo đó mà xóc nảy đôi chút. Moon Hyeonjoon chỉ kịp rên lên một tiếng trước khi đổ rạp xuống, mông đỏ lên vì va đập dữ dội với cây hung khí dữ tợn kia.
Sau mấy chục cú thúc, Moon Hyeonjoon xuất ra lần cuối, tinh dịch đặc quánh lấp đầy lỗ nhỏ dâm đãng, mùi nồng nặc tràn ngập căn phòng.
- Ngủ ngoan nhé hổ yêu. - Lee Sanghyeok hôn lên mái tóc đẫm mồ hôi rồi nhẹ nhàng bế người vào phòng tắm, để lại sợi dây đỏ chói chang chìm giữa đống lộn xộn cả hai đã gây ra.
Tất cả chỉ vì một cốc cà phê chết tiệt nào đó.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz