ZingTruyen.Xyz

[Fanfic Khải - Thiên] HẸN ƯỚC...

Chap 9...

Niran_swaggg


Qua ngày hôm sau thì tâm trạng của Vương Nguyên thật sự đã tốt hơn nhiều, cậu không còn ủ dột như mấy hôm trước nữa mà đã tươi tỉnh hơn hẳn rất nhiều. Cậu rất cố gắng để hoàn thành động tác nhảy của mình cho thật tốt, và sự cố gắng đó cuối cùng cũng được đền đáp. Hôm nay cậu nhảy rất tốt, còn được thầy dạy vũ đạo khen nữa, nhưng một người khác thì lại không tốt. Động tác bị thầy mắng là quá chậm, nhất là về phần xoay chân thật sự không tốt. Vương Nguyên nhìn Thiên Tỉ cảm thấy lo lắng lắng không biết cậu ấy đã xảy ra chuyện gì, cậu quay sang nói với Vương Tuấn Khải

_Khải, Thiên Tỉ hình như không được khỏe!!!

Vương Tuấn Khải đang nhìn về phía Dịch Dương Thiên Tỉ để cố tìm ra một điểm bất thường trên khuôn mặt lãnh tĩnh kia, thì đột nhiên nghe Vương Nguyên hỏi, anh quay lại nhìn cậu...

_Anh không biết

Vương Nguyên chạy về phía Thiên Tỉ, nhìn cậu từ đầu đến chân, sau đó đưa tay bắt mạch, sờ trán, sờ vào động mạch ở cổ nhìn rất ra dáng một đại phu thực thụ nha. Lúc này Thiên Tỉ sau một hồi bất ngờ đã kịp hoàn hồn để nắm lại bàn tay Vương Nguyên khi tên kia đang có ý định cởi áo mình để xem tim Thiên Tỉ còn đập không (?) Thiên Tỉ giọng nói trầm trầm hỏi Vương Nguyên...

_Cậu đang làm gì vậy

_Tớ đang chuẩn bệnh cho cậu!!!

Vương Nguyên hồn nhiên ánh mắt chớp chớp ngây thơ. Thiên Tỉ nhìn bộ dạng này của Vương Nguyên thì đưa tay lên trán cậu búng một cái "Bốc"...chỗ vừa bị búng đã lập tức đỏ ửng, Vương Nguyên ôm trán, giả vờ đau đớn quay lại nhìn Vương Tuấn Khải

_Tuấn Khải, Thiên Thiên bắt nạt em

Giọng nói như sắp muốn khóc. Lúc này Vương Tuấn Khải và Thiên Tỉ lại cùng nhau phì cười như đang xem được tiết mục hài kịch đặc sắc. Vương Nguyên tức tối bức bối bực bội bỏ lại một câu

_Em đi mua nước, không chơi với hai người nữa

Lúc này khi bóng dáng Vương Nguyên vừa khuất, căn phòng chỉ tồn tại hai người. Vương Tuấn Khải đi đến bên Thiên Tỉ, không nói gì chỉ áp trán mình vào trán của Thiên Tỉ, khoảng cách này đủ làm cho người ta đỏ mặt rồi nha. "Thịch... thịch... thịch" Là tiếng tim ai đang đập vang lên từng nhịp nặng nề rồi lập tức lại đập nhanh như đang thi chạy marathon. Lúc này khuôn mặt vốn cao lãng của Dịch Dương Thiên Tỉ đã đỏ bừng lên rồi. Trong lòng cậu thì hét ầm lên "tránh xa ra chút đi" Nhưng miệng lại không nói được lời nào cứ ú ớ mà chẳng thành câu.

Vương Tuấn Khải bây giờ mới để ý đến khuôn mặt của Thiên Tỉ đã đỏ bừng lên rồi nhẹ nhàng hỏi một câu ngây thơ vô tội

_Thiên Tỉ không sốt nhưng sao mặt em đỏ quá vậy?

Thiên Tỉ lúc này mới vội đẩy Vương Tuấn Khải ra để tìm chút oxi để thở chứ anh cứ đứng sát cậu như vậy thì thật là không thể thở nổi nữa. Vương Tuấn Khải lúc này mới trở về bộ dạng nghiêm túc...

_Thiên Tỉ, em không ổn chỗ nào sao?

Lúc nãy Thiên Tỉ đã lấy lại được bộ dạng bình tĩnh thường ngày. Vỗ vai Tuấn Khải như kiểu anh em thân thiết

_Em không sao, yên tâm đi ha!!!

Lúc này Vương Nguyên cũng kịp thời trở lại, giải nguy cho tình cảnh ngượng ngùng này. Đưa cho mọi người mỗi người một chai nước rồi lại tiếp tục tập luyện

Lo lắng cho Vương Nguyên thật không sai, trước lễ trao giải Phong Vân thì cậu lại bị sốt, thiệt là làm cho mọi người lo lắng. Bác sĩ nói là do đầu óc căng thẳng thêm nữa là tập luyện mệt mỏi, nhưng vẫn cố gắng muốn biểu diễn trong lễ trao giải...

----------------------------------------

Hiện tại...

# Lễ Trao Giải Phong Vân

Ngoài đó những ánh đèn rực rỡ đang tập trung vào Vương Nguyên, khuôn mắt trắng bệch nhưng vẫn cố gắng hoàn thành bài hát thật tốt nhất có thể để không làm thất vọng mọi người. Giọng hát dù yếu ớt nhưng vẫn hết sức ngọt ngào làm lay động lòng người, mọi người phía bên trong sân khấu ai cũng lo lắng, không phải lo lắng cho tiết mục mà là lo lắng cho Vương Nguyên, sợ cậu xảy ra chuyện gì ngất xỉu thì phải làm sao? Vương Tuấn Khải lo lắng không rời mắt khỏi Vương Nguyên dù chỉ một khắc. Anh nhìn chằm chằm lên sân khấu kia. Phía bên này Thiên Tỉ cũng đã chuẩn bị xong và cũng như mọi người đều hướng mắt nhìn lên phía sân khấu. Hình như các chị quản lí còn có người khóc nữa thì phải, thật cảm thấy không thể không yêu thương Vương Nguyên vì sự cố gắng của cậu. Khi màn trình diễn kết thúc mọi người ai cũng thở phào nhẹ nhỏm, khi Vương Nguyên bước xuống sân khấu mọi người ai cũng vây quanh về phía cậu hỏi xem cậu thấy thế nào có ổn không, còn 2 bài hát nữa liệu còn đủ sức hát không...

Vương Nguyên cười trấn an mọi người rồi nói

_Không sao đâu, em ổn mà!!!

Lúc này phía trên sân khấu âm nhạc đã vang, những động tác điêu luyện làm mãn nhãn người nhìn khắp nơi đều vang vọng tiếng cổ vũ tiếng hò reo của mọi người. Chị quản lí của Thiên Tỉ đứng dưới khán đài thật sự rất lo lắng trong lòng thầm nghĩ "thằng bé này, như vậy mà còn cố nhảy". Trên mắt chị quản lí đã loang loáng nước, biểu cảm này của chị đã được một người nhìn thấy, người đó đi đến gần chị hỏi...

_Chị, có chuyện gì vậy???

Chị quản lí vội lau đi giọt nước mắt đang chực chờ rơi xuống.

_Không có chuyện gì đâu Tiểu Khải, chỉ là cảm thấy quá xúc động thôi!!!

Người kia cũng không hỏi nhiều mà chỉ im lặng, nhưng rõ ràng biết chị quản lí đang có giấu mình điều gì đó.

Khi buổi biểu diễn kết thúc, tất cả mọi người ai cũng đã mệt rã rời, nhất là Vương Nguyên đã ngủ quên từ lúc nào. Khi mọi người ra xa thì Thiên Tỉ và chị quản lí tách ra đi riêng với mọi người. Vương Tuấn Khải nghi ngờ có chuyện gì đó nên nhờ mọi người đưa Vương Nguyên về nhà giúp. Còn anh bắt một chiếc taxi khác để đi theo 2 người kia. Khi được một đoạn đường thì xe của chị quản lí dừng lại trước cổng một bệnh viện, chị vội vàng mở cửa xe dìu Thiên Tỉ ra, lúc này Thiên Tỉ thật sự đã đau đến độ bước cũng không nổi chỉ còn cách bám vào chị quản lí đi từng bước khó khăn. Vương Tuấn Khải thấy được cảnh này thật sự trong tim nhói lên một trận đau buốt, anh vội trả tiền taxi rồi tiến đến đỡ lấy Thiên Tỉ trước ánh mắt ngạc nhiên của chị quản lí. Anh nhìn cậu trong mắt hiện rõ tia đau lòng.

Bác sĩ sau khi băng bó chân cho cậu thì xoay lại nhìn 2 người kia không thương tiếc mà mắng...

_Các người muốn cậu ta tàn phế đúng không??? May mà đưa đến kịp lúc, nếu không đã không biết cậu ta thành ra cái dạng gì rồi!!!

Bác sĩ đang định xoay qua trách luôn Thiên Tỉ thì đã có một người đứng chắn

_Là lỗi tại cháu!!!

Bác sĩ cũng không nói gì nữa, trong lòng ông nghĩ " Cái lũ nhóc này không biết yêu thương thân thể gì cả "

Đợi bác sĩ đi xa rồi anh quay qua nói với chị quản lí

_Khuya rồi chị về trước đi, em ở đây với cậu ấy

_Nhưng mà...

Chị quản lí chần chừ...

_Em không sao đâu chị

Thiên Tỉ nói trấn an.

Khi chị quản lí ra về thì trong phòng bệnh chỉ còn lại không khí nặng nề, anh không nói gì chỉ nhìn cậu chằm chằm. Cậu không chịu nổi không khí nặng nề này nữa nên đưa tay chọt chọt vào tay anh

_Nè, Tiểu Khải, anh nói gì đi!!!

Lúc này Vương Tuấn Khải đột nhiên nắm chặt lấy bàn tay của Thiên Tỉ mà gằng lên từng tiếng vô cùng tức giận

_ Dịch Dương Thiên Tỉ nếu tôi không đi theo, em định giấu tôi đến khi nào?

Thiên Tỉ cố gắng rút tay lại nhưng vẫn vô dụng lòng, bàn tay nhỏ của cậu vẫn lọt thỏm vào tay anh. Cậu không trả lời anh, chỉ im lặng nhưng cũng không cố rút tay lại nữa. Anh đưa tay chạm nhẹ vào khuôn mặt cậu như đang chạm vào một đồ vật dễ vỡ. Hai người cứ vậy trầm mặc nhìn nhau, cho đến thật lâu sau mới có giọng nói trầm thấp như vọng về từ nơi xa xôi nào.

_Vì anh không biết, nên em mới không nói!!!. Vì anh còn phải lo cho Vương Nguyên!!!

Anh sững người nhìn cậu, cậu mỉm cười ôn nhu với anh. Trong lòng anh như có điều gì đó vụn vỡ, anh đột nhiên vươn tay ôm chặt cậu vào lòng, cậu dựa vào vai anh, không nói thêm lời nào

Giọng anh khàn khàn nghẹn lại

_Còn rất nhiều người có thể lo cho em

Cậu lại im lặng không trả lời, lúc sau mới cất tiếng

_Nếu không phải là anh...

Cậu nói giữa chừng, rồi lại không nói nữa. Anh hiểu, anh biết, chỉ cần vậy anh cũng đã hiểu rồi. Vương Tuấn Khải ôm chặt lấy Dịch Dương Thiên Tỉ như sợ cậu tan biến vào thinh không. Thiên Tỉ cũng không nói gì nữa, chỉ dựa vào anh như vậy thôi...

" Một đêm thôi, Vương Tuấn Khải, cho em mượn anh dù chỉ một đêm thôi, mượn vai của anh, mượn độ ấm của anh, chỉ một lần này thôi. "

Cậu cứ vậy dựa vào anh mà chìm vào giấc ngủ, anh cứ vậy nhìn cậu suốt cả đêm.

---------------------------------------------------------------------------------------------

End chap 9...

.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Thừa Hoan

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz