4
- Sao vậy? – Namjoon hỏi.
- Tớ phải về thay ca cho Geum-jae hyung rồi. Tới giờ đi ngủ mà ổng không được ngủ là ổng nổi điên lên cho mà xem.
- Ừ. Có vẻ cũng chuẩn bị kết thúc rồi mà.
- Tớ muốn coi đến cuối cơ...
Sau đó Yoongi vẫn là đành tiếc nuối mà chen khỏi đám đông để ra về, không quên bỏ chai nước Taehyung đưa vào trong áo khoác mà bọc lại cẩn thận rồi mới cất vào trong ba lô.
Cậu còn muốn ở lại xem đến cuối cùng. Bởi sau khi diễn xong, nhóm thường giao lưu trò chuyện với các bạn đến xem, mà những lúc như thế Taehyung rất hay làm mấy trò dễ thương để trêu chọc các anh. Dù chỉ đùa nghịch bình thường, đôi khi rất nhảm nhí cũng đủ khiến Yoongi cảm thấy thích thú. Mỗi khi nhìn Taehyung cười vui vẻ để lộ răng, đáng yêu hay tăng động, chọc phá các anh là cậu lại vô thức cảm thấy hạnh phúc trong lòng...
Taehyung trong mắt Yoongi giống như cậu em nhỏ tài năng, đẹp trai, vừa cool ngầu lại vừa dễ thương, làm sao mà không cưng chiều cho được chứ?
Dù trong lòng tiếc nuối vì phải về sớm nhưng rất nhanh khi nghĩ đến việc hôm nay Taehyung đưa chai nước cho mình làm Yoongi thỏa mãn vô cùng. Không thể ngờ được giữa một rừng các fan nữ xinh đẹp xung quanh, Taehyung lại quan tâm đến một thằng fanboy bình thường như Yoongi. Cậu càng nghĩ càng không kiềm được sung sướng mà nhảy nhót hát hò ngay trên đường đến cửa hàng.
------
@yoongichi đã tweet: Hôm nay Seulgi đã đưa nước cho mình nè. Seulgi của chúng ta đúng là thiên thần mà.
→@kthforever: Trời ơi. Kiếp trước anh giải cứu thế giới sao không rủ em?
→@christianseulgi113: Lúc đó chị đứng ở ngay phía sau mày mà chỉ muốn xông lên cướp thôi. Sao mày may mắn thế hả thằng quỷ kia?
→@alwayskm: Seulgi thật là một chàng trai ấm áp. Nhảy mệt như vậy mà vẫn lo lắng cho fan bị say nắng.
→@joonie: Hãy tha cho chai nước đi.
Yoongi lăn lăn trên giường đọc các bình luận trên twitter mà không thể ngừng mỉm cười hạnh phúc. Sau khi làm thêm về, đương nhiên việc đầu tiên là phải khoe cho cả thế giới biết cậu đã may mắn thế nào rồi, rồi tiếp đó tắm rửa dọn dẹp xong thì cũng đã hơn 12h khuya.
Nằm trên giường, Yoongi cố nhắm mắt lại bắt bản thân ngủ nhưng cảm giác hưng phấn vẫn còn tràn ngập trong lòng khiến cậu thao thức không thể chợp mắt nổi, cuối cùng lại lôi điện thoại ra xem lại mấy clip hôm nay mình đã quay.
Đây là đoạn clip quay trước lúc Taehyung đến đưa nước cho cậu đây mà. Đoạn này Yoongi đang quay sang nói chuyện với Namjoon nên không hề chú ý đến mình đang quay gì. Góc quay vì thế mà có chút lệch lạc.
Quyết định phóng to lên để nhìn rõ hơn thì Yoongi liền nhận ra nét mặt Taehyung lúc này có chút lo lắng. Taehyung cứ nhìn về phía Yoongi rồi lại lưỡng lự quay đi, thỉnh thoảng vẫn tiếp tục quay lại nhìn. Môi thỉnh thoảng mím lại như thể đắn đo điều gì đó, có lẽ cậu nhóc đang suy nghĩ có cần đưa chai nước cho Yoongi hay không thì phải?
Yoongi liền cẩn thận nhớ lại. Mặt mình lúc đó thật sự rất đỏ, rất mệt mỏi sao? Hóa ra lúc đó Taehyung đúng là sợ mình bị say nắng sao?
Nhìn vào ánh mắt quan tâm ấm áp của Taehyung dành cho mình mà Yoongi không tự chủ được rung động trong lòng. Cậu nhóc này đều là con trai giống Yoongi, lại còn bé hơn Yoongi 2 tuổi, nhìn bề ngoài có vẻ vô tư, nghịch ngợm, thích trêu chọc các anh lớn, thế nhưng bên trong đã là một chàng trai tinh tế biết lo lắng cho người khác như vậy rồi sao? Sự ngưỡng mộ và yêu thương của Yoongi dành cho Taehyung cứ thế lại dày thêm một tầng.
''Aigoo. Seulgi của chúng ta lớn thật rồi.'' Yoongi xuýt xoa vỗ vỗ vào màn hình điện thoại, tưởng tượng như mình đang xoa đầu Taehyung.
''Trời ơi. Không được. Không được coi nữa...''
Yoongi tự dặn lòng rồi ném điện thoại qua một bên mà trùm mềm lên đầu. Giờ mà cứ coi nữa thì kiểu gì mai cũng không dậy nổi để đến trường cho mà xem.
Nhưng trùm mền lại chưa đến mấy giây, bỗng như nhớ ra điều gì đó làm Yoongi lập tức tung chăn bật dậy. Đúng rồi. Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật của Taehyung rồi. Mình phải tặng gì cho em ấy đây?
Tình cảm đang dạt dào dâng lên trong lòng khiến Yoongi quên béng mất việc phải đi ngủ mà quyết tâm phải làm gì đó tặng cho Taehyung ngay lập tức.
Từ trước đến giờ, vì là con trai nên dù thần tượng ai đi chăng nữa, Yoongi cũng chỉ theo dõi hoạt động của nhóm rồi đi theo chụp ảnh, quay phim chứ ít khi chuẩn bị quà cho thần tượng như các bạn fan nữ khác. Cậu cảm thấy một đứa con trai như mình mà tặng quà thì cứ kì quặc kiểu gì đó, nhất là tặng cho idol nam thì lại càng dễ gây hiểu lầm.
Thế nhưng lần này Yoongi thật sự muốn làm gì đó để tặng Taehyung. Người ta dưới thời tiết nóng bức như thế mà còn cho cậu chai nước của mình thì chuyện một fan trung thành như cậu tặng quà cho Taehyung là hiển nhiên rồi.
Sau một lúc ngồi vò đầu bứt tai nghĩ xem phải tặng gì cho hợp lí , Yoongi cuối cùng cũng quyết định vẽ tranh. Ít nhất về khoản vẽ vời thì khá tự tin vào tay nghề của mình. Cậu theo học vẽ từ nhỏ, chỉ là cuối cùng lại không thể theo học chuyên ngành mỹ thuật mà thôi.
Đó sẽ là một bức vẽ chân dung Taehyung lúc em ấy đang nhảy. Với đôi mắt to tròn sáng ngời, sống mũi cao thẳng và bờ môi mỏng đầy ương bướng, bên dưới là đường quai hàm góc cạnh nam tính. Tất cả đường nét hoàn hảo ấy hòa cùng thần thái đam mê khi nhảy, chắc chắn sẽ là một bức tranh khiến Taehyung thích thú cho xem.
Đường phố về chiều tối có phần mát mẻ hơn, ánh nắng chói chang dần nhường chỗ cho những cơn gió êm dịu, xua tan cái nóng khó chịu ban ngày. Có lẽ vì vậy mà tầm giờ này khách vào cửa hàng cũng đông hơn.
Thanh toán cho một nhóm nữ sinh cấp 3 xong, Yoongi thở phào vì cuối cùng cũng vơi bớt khách. Đã đến giờ giao ca để về mà vẫn chưa thấy Geum-jae hyung đâu. Chắc chắn là lại đang nằm ngủ quên ở nơi nào đó rồi.
Mặc dù Geum-jae hyung luôn có vẻ lạnh lùng, thờ ơ , đôi khi lại hay cáu gắt với Yoongi nhưng thực ra bên trong lại luôn âm thầm quan tâm người khác. Rất nhiều lần Yoongi lỡ quên giờ thay ca cũng chỉ bị anh gọi điện quạt cho mấy câu như lần trước, chứ sau đó Geum-jae vẫn làm tiếp giúp cậu mà không hề dọa trừ lương hay gì.
Dù sao cũng là anh em họ với nhau, cho nên việc chia ca giữa 2 người cũng chỉ là một hình thức giúp đỡ nhau thôi chứ không hề bắt buộc. Nói cho cùng thì Geum-jae cũng chỉ là muốn giúp thằng em họ của mình có chỗ làm thêm kiếm chút tiền đu idol, đồng thời cũng kiếm cho mình thêm thời gian để thỏa mãn đam mê nằm và ngủ.
Vì vậy cho nên những lúc thế này, dù đã thấy đói bụng rồi Yoongi vẫn vui vẻ mà làm thêm một chút chờ Geum-jae đến.
Cúi người xoa bóp nhẹ bắp chân mỏi nhừ vì đứng lâu, Yoongi vô tình nhìn đến cái túi để dưới chân mình. Là một túi vải mà cậu mới nhận được lúc nãy, bên trong túi là hũ mắm cá mẹ cậu mới gửi từ Daegu lên thông qua một người họ hàng làm ăn ở trên này.
Ngẩn người nhìn chằm chằm cái túi, bỗng dưng trong lòng cậu dâng lên những cảm xúc không rõ tên. Yoongi nhớ nhà, nhớ ba mẹ, nhớ cậu em Yoonshi nghịch ngợm, nhớ cả hương vị mặn mòi của vùng biển quen thuộc.
Cho dù chẳng phải kiểu yếu đuối sẽ khóc lóc mỗi khi xa nhà nhưng mỗi khi vô tình nghĩ về những thứ ở nhà vẫn đủ để khiến cậu cảm thấy sống mũi cay cay. Con người là vậy, luôn có một yếu điểm khiến bản thân không kìm được mà xao xuyến mỗi khi nghĩ về.
Cũng dễ hiểu thôi bởi ba mẹ luôn luôn là người yêu thương và lo lắng cho Yoongi nhất, ngay cả khi cậu chẳng giỏi giang gì, ngay cả với việc Yoongi đã hơn 20 tuổi đầu vẫn hâm mộ idol.
Mỗi lần thấy cậu dành cả ngày trời để xếp hàng mua vé concert rồi mua album, ba mẹ cũng chỉ trách mắng vài câu rồi sau đó lại cười xòa dung túng. Ba mẹ từng nói chỉ cần cậu hạnh phúc và vui vẻ là được. Cùng ở trong fandom thấy rất nhiều bạn bị cấm đi stage, concert rồi còn bị đốt album, xé poster nên Yoongi tự biết mình may mắn thế nào.
Và Yoongi luôn biết ơn vì điều đó. Từ sự bao dung của ba mẹ cho đến những món quà nho nhỏ mà mẹ gửi từ quê nhà lên.
Yoongi miên man nghĩ, đang định cất túi mắm cá vào ba lô thì lại bắt gặp một túi vải khác cậu đựng trong ba lô. Bên trong túi này lại là ống đựng bức chân dung vẽ Taehyung. Tranh đã vẽ xong mà phải tận 3 ngày nữa mới đến thứ 7 để có thể gặp Taehyung. Yoongi thở dài nhưng cũng không quá buồn lòng.
Vì chỉ là nhóm nhảy đường phố nên các thành viên của K.S.J rất thoải mái nhận quà của fan, chứ không khắt khe như các nhóm idol trước đây Yoongi từng theo dõi. Chỉ cần đừng thể hiện hoặc tặng những món quà quá lố là được.
Nhưng thật ra mà nói thì nhóm cũng không có quá nhiều fan trung thành để mà được tặng quà mỗi ngày. Đối với phần lớn người hâm mộ, K.S.J chỉ là một nhóm nhảy mà họ theo dõi thêm mà thôi. Bởi họ đều có idol và fandom của riêng mình, hoạt động bài bản và quy mô hơn hẳn. Có lẽ vì điều đấy mà K.S.J luôn rất hạnh phúc và vô cùng quý trọng tình cảm cũng như những món quà của fan dành cho mình.
Đang định lôi bức tranh ra xem lại lần nữa thì điện thoại Jimin đã réo lên. Là Lee Yoonna – một bà chị mà Yoongi khá thân trong fandom của K.S.J
- Yoonna...
''Gấp! Tin gấp! Seulgi đang ở Myeongdong nè."
- Sao cơ ạ?
''Mau đến đây đi. Seulgi đang ăn đồ nướng với mấy anh ở ngay quán chị đang ăn. ''
- Địa chỉ cụ thể là ở đâu vậy Yoonna?
''Ở quán đồ nướng ngay đối diện tiệm Nature Republic mà lần trước bọn mình đi qua đó.''
- Ok. 10 phút nữa em có mặt.
''Ok. Nhanh nha. Hình như họ sắp ăn xong rồi đấy.''
Gần như ngay lập tức Yoongi quay người túm lấy ba lô định chạy , nhưng cũng rất nhanh liền khựng người lại.
Sau khi cúp máy rồi Yoongi mới bừng tỉnh đại ngộ rằng vẫn chưa có ai đến thay ca cho mình để mà chạy đến chỗ Seulgi. Giờ thì cậu đã hiểu được cảm giác của Geumjae khi đang buồn ngủ mà thằng em vẫn chưa chịu đến thay ca.
Yoongi gần như rối tung lên đi đi lại lại trong cửa hàng. Đang định liều mạng gọi cho Geum-jae thì đã thấy anh thấp thoáng phía đằng xa làm Yoongi mừng muốn khóc. Ba chân bốn cẳng nhét đồ dùng vào balô rồi bay ngay ra cửa chính.
Geum-jae vừa đi đến cửa, còn đang buồn ngủ thì đã thấy Yoongi phóng như bay ngang qua mặt mình. Chỉ kịp nghe được mấy chữ ''Em về đây'' và cảm nhận một cơn gió thoảng qua thì quay lại đã không thấy mặt đâu nữa rồi.
Không khỏi lắc đầu híp mắt một cái, Geum-jae chậm rãi bước vào quầy làm việc mà cảm thán
- Bọn trẻ bây giờ sống nhanh quá rồi thì phải?
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz