Chương 21
Cứ đến mùa đông và mùa hè, Susan sẽ thu xếp cho mọi người đến Jade Leng Cui, nơi nổi tiếng về đồ thủ công mỹ nghệ trên thế giới.
Trang phục đi chơi và mặc ở nhà đều đến từ hai xưởng quý tộc khác nhau. Thỉnh thoảng Tiêu Chiến cũng mặc quần áo may sẵn, nhưng anh hiếm khi đến cửa hàng, thường có người từ các cửa hàng ấy đến phục vụ riêng anh.
Chi phí sinh hoạt ở nhà cũng đồng thời thay đổi, từ chiếc khăn trên bàn ăn đến chiếc áo ngủ bó sát của Tiêu Chiến. Tiêu Chiến hiếm khi sử dụng khăn giấy, và từ phòng làm việc, hầm rượu, quầy bar đều có khăn bông lụa thêu chữ "X" ở góc dưới cùng được sắp xếp gọn gàng, nơi anh có thể dễ dàng lấy được.
Tiêu Chiến cảm thấy vui hơn rất nhiều vì năm nay có thêm Vương Nhất Bác. Anh dựa người vào chiếc gối lông vũ lớn và vô cùng thích thú nhìn Vương Nhất Bác đứng thẳng với cánh tay đang dang rộng. Thân hình chuẩn với kích thước vượt trội hiện lên trên làn vài mỏng. Tiêu Chiến lắng nghe và bật cười, đôi mắt to cong thành hình lưỡi liềm quyến rũ.
"Em cười cái gì vậy?" Vương Nhất Bác nhìn Tiêu Chiến trong gương, híp mắt nhìn mình cười.
"Không có gì đâu."
Giọng nói của Tiêu Chiến đôi khi kéo dài ở phần cuối một cách vô tình, giống như một lời than thở. Hắn quay người bước đến bên Tiêu Chiến, ngồi xuống, kéo người đang dựa vào sô pha ôm vào lòng, bất đắc dĩ nói, "Em cười cái gì vậy?"
Tiêu Chiến vòng tay qua cổ hắn, cười khúc khích một tiếng, sau đó ghé vào lỗ tai Vương Nhất Bác thở một hơi ngọt ngào, "Tôi cười, nhiều người nói anh có kích thước vượt trội, nhưng thật đáng tiếc, bộ phận ưu việt nhất về kích thước trên cơ thể anh ngoài tôi ra, không ai khác được nhìn thấy." Anh cố ý nói càng ngày càng nhẹ, cuối cùng chỉ còn như một hơi thở.
Vương Nhất Bác hiểu ra ngay lập tức, một dấu ngoặc nhỏ chìm nơi khoé miệng, đưa tay vào trong áo ngủ xoa xoa eo và ngực anh một hồi, sau đó trầm giọng nói: "Sao em không để người khác nhìn thấy?"
"Cũng được. Vậy thì ai nhìn thấy, tôi sẽ khoét mắt họ ra."
Tiêu Chiến duỗi ngón tay ra, chọc vào cái túi giữa đũng quần Vương Nhất Bác, "Không thì tự tay tôi sẽ phá huỷ nó."
"Em sẵn sàng sao?"
"Anh có dám thử không?"
Vương Nhất Bác luôn không tranh cãi với Tiêu Chiến, mà hành động theo cách của riêng mình để ngăn chặn cái miệng đó. Tiêu Chiến một giây cuối cùng vẫn còn hùng hồn bị hắn đè dưới thân hôn đến khi thở hổn hển, những lời tàn nhẫn cũng không thể thốt ra được nửa, chỉ có thể ngâm nga vài tiếng.
Vương Nhất Bác hài lòng buông tay ra, lại ôm người vào lòng, nói những lời tán tỉnh hồi lâu sau mới chịu bước ra khỏi phòng thay đồ có thể so sánh với hai phòng ngủ.
Vệ sĩ mặc đồ đen đã đứng đợi ở cửa hồi lâu. Tiêu Chiến nhướng mày, "Có gì cần báo cáo bây giờ sao?"
Thuộc hạ kinh hãi cúi đầu, "Chủ nhân, kẻ chủ mưu tấn công anh lần trước đã bị tóm gọn."
***
Trong một nhà kho cũ bỏ hoang, có một số cửa sổ nhỏ bằng sắt được khảm trên bức tường cao.
Cánh cửa đổ nát được mở ra, Tiêu Chiến nhìn thấy một người đàn ông nằm trên mặt đất với giẻ nhét trong miệng và đang bị trói. Anh bước vào với vẻ mặt thất thần. Vệ sĩ đưa ra một chiếc ghế gỗ sạch sẽ nhưng tồi tàn. Người dưới đất nghe thấy giọng nói, cử động một cách khó khăn. Tiêu Chiến ra hiệu cởi tấm vải đen che đầu người đàn ông ra, và một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước mặt anh.
Tiêu Chiến nhất thời xuất thần, trong đầu mơ hồ có một ít mảnh ký ức loé lên, đôi mắt phượng nheo lại rồi giãn ra, cuối cùng xác nhận người trên mặt đất, chậm rãi phun ra hai chữ.
"Chú hai."
Bị bịt mắt quá lâu, cho dù chỉ có ánh đèn vàng mờ ảo trong nhà kho cũng làm người đàn ông cảm thấy chói mắt. Y nhíu mày khó chịu, trợn to hai mắt trong chốc lát, thân thể bị trói khó khăn nghiêng về phía trước, lẩm bẩm một cách bàng hoàng:
"Tử Lan..."
Tiêu Chiến cũng ngây người nhìn y.
Người đàn ông sửng sốt một hồi, "Ngươi là... Tiêu Chiến? Ngươi rất giống anh ấy."
Tiêu Chiến không ngạc nhiên với phản ứng này. Từ năm 12 tuổi, hầu như mọi người ở Bắc Hồ đều nói như vậy. Lớn lên theo năm tháng, anh đã phát triển thành Cố Tử Lan thứ hai, kể cả nốt ruồi dưới môi cũng gần giống nhau. Khi nhìn vào gương không nói hay cười, Cố Tử Lan giống như được tái sinh lại, nhưng chỉ cần Tiêu Chiến thay đổi biểu cảm một chút, lại rất khác so với cha mình.
Vương Nhất Bác đã từng nhặt bức ảnh Cố Tử Lan ở Nam Hồ và hỏi người đó là ai, Tiêu Chiến hơi ngạc nhiên và nói rằng đó không phải là tôi. Nhìn thấy người đàn ông cau mày và lắc đầu trước bức ảnh, Tiêu Chiến lại cười. Anh hỏi Vương Nhất Bác cảm thấy thế nào, mọi người không thể phân biệt được tôi và daddy. Vương Nhất Bác nói rằng hai người thực sự rất giống nhau, nhưng người trong bức ảnh trông nhẹ nhàng hơn, nhìn kỹ sẽ thấy hai người vừa rất giống lại rất khác nhau.
Một là làn gió mát mẻ của buổi tối mùa xuân, một là ánh nắng chói chang vào mùa đông.
Sự lạnh lùng và ấm áp của Tiêu Chiến khác biệt và quyến rũ hơn đối với hắn.
"Hoá ra 'LI' là có nghĩa là như vậy."
Tiêu Chiến nhớ tới một chuyện thú vị, nghĩ đến kẻ ngoài vòng pháp luật đã tấn công mình, lời nói cuối cùng trước khi chết hoá ra không phải nói đến tập đoàn của họ Lee, mà là đại diện cho một cái tên.
Tiêu Á Li.
"Bây giờ cũng chưa quá muộn để hiểu ra." Tiêu Á Li chế nhạo, "Tao đã an bài không biết bao nhiêu sát thủ, chỉ có một lần tiến lại được gần mày nhất, tiếc là vẫn không thành công."
"Ồ? Tôi có chút tò mò. Tại sao ông lại muốn giết tôi nhiều như vậy?"
"Bởi vì mày là một kẻ xấu xa! Mày không nên sống trên thế giới này chút nào! Mày và cha của mày, cả hai đều nên chết đi mới đúng. Nếu không có mày, tao sẽ không như ngày hôm nay, và Cố Tử Lan sẽ không chết!"
Nghe thấy tên Cố Tử Lan, con ngươi vốn dĩ uể oải của Tiêu Chiến bỗng nhiên nhíu chặt lại, nét u ám trên khuôn mặt dày lên, giọng nói vang lên tàn nhẫn, "Ông nói cái gì?"
Tiêu Á Li sững sờ một lúc, nụ cười càng ngày càng kiêu ngạo, "Cháu trai ngoan của tao, xem ra mày vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra khi đó?"
Mũi tên thâm độc đã chạm vào gót chân của Asin.
Cái chết của Cố Tử Lan là điểm yếu lớn nhất của Tiêu chiến, và nó cũng tỉ lệ nghịch với trái tim anh.
Sắc mặt Tiêu Chiến nhanh chóng trở nên tái nhợt, ngón tay run rẩy không kiểm soát được trong cổ tay áo gió. Anh rút khẩu súng lục từ eo Vương Nhất Bác đang đứng sau lưng, nắm lấy tóc Tiêu Á Li, áp họng súng lạnh buốt vào cằm y, khí thế giết người nhuộm đỏ đôi mắt anh một màu đỏ sẫm kỳ lạ, 'Ông nếu biết chuyện gì thì nói đi."
Tiêu Á Li nhìn chằm chằm vào mắt Tiêu Chiến, khuôn mặt anh giống Cố Thất, nhưng ngoài ra lại có một khuôn mặt hoàn toàn khác, "Chính Tiêu Sinh đã giết Cố Tử Lan. Nếu mày để tao đi lần này, tao sẽ kể cho mày nghe mọi chuyện."
"Tại sao tôi phải tin tưởng ông?"
"Mày không cần phải tin điều đó. Ngoại trừ Tiêu Sinh và con chó Hạ Minh, tao là người duy nhất biết sự thật trên thế giới này. Tao có thể cho mày biết mọi điều mày muốn biết."
Tiêu Chiến buông Tiêu Á Li ra rồi ngồi lại vào ghế gỗ, giọng nói xuyên qua bụi bặm do chiếc áo gió màu lạc đà cào trên mặt đấy, bóng dáng của anh trong bụi bay khiến người ta rùng mình.
"Tốt nhất ông nên nghĩ rõ ràng đi. Nếu ông nói dối, lần sau gặp mặt sẽ là ngày giỗ của ông đấy."
***
Chú Minh đã gửi Tiêu Lộ trở lại Bắc Hồ vài ngày mỗi tháng, và những người hầu ở Bắc Hồ sẽ nhìn thấy nụ cười hiếm hoi trên khuôn mặt ngài Tiêu trong những ngày này.
Lời ông nói ra cũng ngày càng nhiều hơn. Ông sẽ tự tay sắp xếp đồ ăn và đồ chơi mà cháu mình thích, cùng cậu bé chạy quanh trang viên rộng lớn đến kỳ cục.
Một lần cậu bé đi ngang qua hồ nhân tạo và chỉ vào con cá vàng trong hồ, gọi ông nội đi câu cá, ngài Tiêu đã ra lệnh cho người mang đầy đủ dụng cụ câu cá đến và ngồi bên hồ với Tiêu Lộ trên tay, câu cá cả buổi chiều.
Sau đó, mỗi lần tiểu thiếu gia đến Bắc Hồ đều phải chơi trò câu cá một hồi. Tiêu Sinh đã phái người đi thu thập các loại cá đủ màu sắc thả vào hồ, nhất là những con xinh đẹp tuyệt trần. Các loài cá nhiệt đới có khả năng thích nghi kém, ông đã ra lệnh cho mọi người điều chỉnh nhiệt độ nước, độ cứng của nước và độ PH của toàn bộ hồ nhân tạo.
Khi Tiêu Lộ chưa đến Bắc Hồ, ông thường xuống hồ để cho những con cá đang bơi lội thoải mái đó ăn, nét vui mừng trên gương mặt ông vào những lúc này sẽ khiến mọi người nhận ra rằng ông thực sự đã già.
***
Tiêu Chiến vẫn tiếp tục cầm súng.
Anh được bao quanh bởi những vệ sĩ cao lớn huấn luyện từ bé cho đến khi trưởng thành, bây giờ có thêm Vương Nhất Bác ở bên cạnh để bảo vệ anh.
Nhưng bắn súng là kỹ năng được học từ nhỏ, có thể không dùng nhưng khó quên. Tiêu Sinh đã dạy anh lần đầu tiên khi anh 10 tuổi. Khi bóp cò súng, một lỗ đen xuất hiện ở vị trí trái tim, và hầu như không có bất kỳ xáo trộn nào trong đầu anh khi anh làm như vậy.
Nó chỉ là một hình nộm, thậm chí không có gương mặt, chỉ là một trò chơi của Tiêu Chiến.
Nhưng đây là người thật.
Tim và xương sẽ bị đâm thủng, da thịt sẽ nổ tung như pháo hoa, vẻ mặt hoảng hốt hay tuyệt vọng, không biết tim ngừng đập trước hay máu chảy cạn trước.
Điều gì sẽ xảy ra nếu anh chĩa súng vào cha mình?
Căn phòng thứ ba trên tầng hai của Bắc Hồ là phòng ngủ của Tiêu Chiến. Ngay cả khi anh chuyển ra ngoài từ khi còn là một thiếu niên, và thậm chí nếu anh chưa bao giờ sống trong đó dù chỉ một đêm. Mọi người đều biết rằng đây là phòng của anh, và những người hầu sẽ dọn dẹp mỗi ngày, ga giường cũng được thay đổi thường xuyên.
Ngay cả khi việc đó là thừa thãi và không cần thiết, anh cũng không thể thoát khỏi nó.
Tiêu Chiến đã từng xác định mối quan hệ của mình và cha theo cách này.
Tay cầm súng run lên, mồ hôi trên lòng bàn tay nhuộm ấm khẩu súng.
"Con sẽ hỏi lại, bố đã giết Daddy?"
Trong căn phòng rộng lớn, chú Minh đứng sau Tiêu Sinh, và Vương Nhất Bác đứng sau Tiêu Chiến. Có một vài tiếng gõ cửa bất thường, sau đó là giọng sữa dễ thương của Locky, vui vẻ gọi bố và daddy, sau đó được dỗ dành bởi những lời nói ấm áp của bà Phương.
"Thiếu gia, đừng nghe những người bên ngoài nói..."
Chú Minh chưa kịp nói xong thì Tiêu Chiến đã ngắt lời với một nụ cười mỉa mai, "Đừng hỏi nữa có đúng không? Từ nhỏ đến giờ tôi đã hỏi chú bao nhiêu lần rồi mà chú chưa bao giờ trả lời. Đúng rồi, ngài Tiêu, vợ, của ngài, đã chết, bởi chính tay ngài?" Anh cố ý nói từng chữ chậm rãi mà châm chọc.
Đôi mày của Tiêu Sinh chợt run lên, "Ai đã nói với con như vậy?"
"Ai nói quan trọng sao? Chuyện đó không quan trọng đúng không?" Tiêu Chiến tiến lên một bước.
Tiêu Sinh nhìn vào mắt anh một cách thờ ơ, "Chuyện không như con nghĩ đâu."
"Vậy bô snois cho con biết đi! Không phải như con nghĩ, đừng nghe những lời đồn thổi, đừng quan tâm người khác nói gì, những lời này con đã nghe đủ rồi! ! ! Con chỉ muốn biết ngay lập tức, cha con đã chết như thế nào? Nếu bố không có bí mật gì, tại sao bố không thể nói?"
Chú Minh tiến lên một chút, giọng điệu gấp gáp, "Chủ nhân, chủ nhân đều là vì..."
"A Minh!" Tiêu Sinh ngăn chú Minh lại.
"Vậy nếu bố không thể nói cho con biết sự thật thì có ích lợi gì? Vậy thì xin lỗi, con đã biết, chỉ là cha không muốn sinh con ra chút nào. Cha không yêu bố, cũng chẳng yêu con. Là bố đã cưỡng gian ông ấy. Cho nên, ngay từ đầu con đã không nên xuất hiện trên thế giới này. Con chỉ là kết quả của lần say rượu ân ái của người mà thôi! Nói trắng ra, con là người phạm tội!"
"Bố đã xúc phạm ông ấy thế này!"
"Tại sao bố lại làm như thế?"
Lòng bàn tay nâng lên, dừng lại giữa không trung mà không rơi xuống. Khẩu súng ở phía đối diện siết chạt cho đến khi nó ấm lên mới được nhấc ra.
Nước nóng lắc lư mãnh liệt trong hốc mắt, ngoan cố không chịu rơi xuống. Nếu không có sự xuất hiện đột ngột của Tiêu Á Li, Tiêu Chiến đã từng nghĩ rằng mình và cha sẽ hoà thuận theo cách đó suốt đời, năm này qua năm khác, khoảng cách giữa hai người trở thành một khe núi không thể vượt qua.
Không ai trong số họ có thể vượt qua nó.
Nhưng làm sao có thể? Sau khi nghe được sự thật, anh vẫn bình tĩnh. Những lời của Tiêu Á Li, anh không muốn tin, không thể tin, không thể tin được.
Sự im lặng của Tiêu Sinh một lần nữa tương đương với sự hối lối, phá vỡ tuyến phòng thủ chặt chẽ cuối cùng trong trái tim anh.
Anh phải tin.
Ý nghĩ duy nhất cứ lởn vởn trong đầukhi anh quay ngoắt trên đường về Bắc Hồ, nếu chĩa súng vào bố mình thì sao?
Nếu vậy...
"Bùm!"
Có tiếng bóp nghẹt của đầu gối đập xuống sàn, tiếp theo là giọng nói khàn khàn của chú Minh, "Thiếu gia, cậu hiểu lầm chủ nhân nhiều năm như vậy, anh Cố... đã tự sát!"
Đôi mắt Tiêu Chiến đỏ lên một cách đáng sợ, từ từ chớp chớp, như thể anh vừa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng. Nhìn thấy khuôn mặt của bố ở phía đối diện, đôi mắt ông buồn chưa từng thấy. Sau đó là tiếng gõ cửa rời rạc, Locky gọi anh trong tiếng khóc nức nở.
Đầu óc anh trống rỗng, và một tiếng động lớn như đục qua núi và đá, những từ ngắn gọn như vậy dường như phải mất rất nhiều công sức mới xuyên vào trong não anh.
Tự tử.
Không phải chứ?
Người nhà họ Tiêu làm sao mà tự tử được?
Căn phòng yên tĩnh trở lại, dường như có một tiếng thở dài lặng lẽ. Tiêu Sinh lặng lẽ quay người bước từng bước nặng nhọc, mở cửa, thân thể cứng ngắc cúi xuống ôm chầm lấy Locky đang khóc ở cửa, thì thầm vài câu dỗ dành, và rồi tiếng bước chân từ từ xa dần bên tai.
Vương Nhất Bác tháo súng trong tay Tiêu Chiến ra, cúi xuống đỡ chú Minh đang nằm rạp xuống. Hắn yêu Tiêu Chiến đến tận xương tuỷ, nhưng bây giờ chỉ có thể đứng bên lề quan tâm anh.
Chỉ là cho dù có chuyện gì xảy ra, hắn vẫn luôn ở đây bên cạnh anh, nghĩ đến đây trong lòng cũng có thể nhẹ nhõm một chút.
"Chú Minh..." Tiêu Chiến bước tới, trong mắt tràn đầy áp bức.
Ông lão tóc trắng thở dài, những năm tháng thăng trầm trong cuộc đời khiến ông trông già hơn khi ông chìm vào ký ức...
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz