Chương 3
Gaeul là giám đốc công ty thời trang, một trong số chi nhánh của công ty mẹ. Và bản thân cô cũng là một nhà thiết kế thời trang lẫy lừng và có tiếng tăm
Những thiết kế của Gaeul được các người mẫu nổi tiếng mặc lên người và trình diễn ở các sự kiện nổi tiếng. Cô cũng hay tham gia vào tuần lễ thời trang mỗi năm
Mới sáng sớm nét mặt đã không vui, bước vào đại sảnh công ty với vẻ mặt lạnh lùng kiêu ngạo khiến cho nhiều người phải sợ. Ai trong trong công ty cũng biết tính cách của Gaeul, vì không muốn bị sa thải một cách vô lí nên không một ai dám vi phạm
Vào tới phòng làm việc, Gaeul cởi bỏ chiếc áo blazer bên ngoài ra, vắt nó lên trên ghế. Cô thả lỏng cơ thể ngồi xuống, nhắm mắt xoa hai bên trán
Nghĩ đến chuyện Hyunseo chỉ khiến bản thân thêm nhứt đầu, cô phải sống chung với một người như thế sao? Cô sẽ tìm lời ăn tiếng nói để nói cho ba biết và nhanh chóng kết thúc cuộc hôn nhân này.
*Cốc cốc*
Một cô gái trẻ bước vào, trên tay còn cầm những tài liệu. Nàng ta đi chậm đến trước bàn làm việc của Gaeul, nhẹ giọng: "Sếp, lát nữa sếp có buổi hẹn gặp mặt bên đối tác"
"Đổi sang ngày mai, hôm nay tôi có việc bận"
"Vâng"
Thấy Gaeul vẫn còn nhắm mắt tịnh thần, cô gái này nhìn bao quát cơ thể ấy một lượt rồi nhếch môi cười tà mị. Cô ta đi vòng qua bên phải, lấy tay sờ lên cổ của Gaeul một cách tự tiện.
Gaeul nhanh chóng giữ tay cô ta lại, trừng mắt nhìn: Minhee, cô nên biết bản thân mình ở đâu, đừng làm chuyện quá phận"
Bị người ta phản đối, gương mặt Minhee hiện lên nét hụt hẫng. Nàng luyến tiếc rời tay khỏi cổ Gaeul, lặng lẽ đi ra ngoài bởi vì chị ta quá phũ phàng với mình
Gaeul nhăn mặt nhìn theo dáng người đó, cô không thích cô ta một chút nào cả. Hầu như ai trong công ty cũng biết chuyện Minhee thích cô
Những theo đuổi không chính đáng và đàng hoàng, thích làm mấy hành động quyến rũ trước mặt cô. Có khi còn cố tình ăn mặc hở hang làm người đối diện đỏ mặt ngượng ngùng
Gaeul đã nhiều lần nhắc nhở rồi nhưng hình như Minhee bỏ ngoài tai lời nói đó. Cứ thích làm những chuyện mà cô ta muốn
Là con gái của bạn thân của ba nên cô không muốn nói nhiều, ỉ có ba làm chỗ dựa nên không xem ai ra gì.
Giữa trưa, Gaeul lái xe trở về Kim gia thay vì là nhà riêng của mình. Vừa lúc cô về nhà cũng lúc gia đình đang dùng cơm
Hôm nay có chị gái cô nữa à, chuyện hiếm thấy đó nha
"Vào ăn cơm luôn đi con"- Bà Kim nói
Hai ông bà khá bất ngờ khi Gaeul trở về nhà vì đó giờ nó toàn ở bên kia thôi. Một năm về đây chỉ đếm trên đầu ngón tay, không nói nói riêng Gaeul mà cả Yeji, chị gái cô
Đợi Gaeul ngồi xuống ghế, ông Kim mới lên tiếng nói về chuyện của cô: "Con thấy Soyun thế nào, có hài lòng không?"
"Người hôm qua đến không phải Soyun"- Gaeul ngừng lại, ngước nhìn ba: "Mà là Hyunseo"
"Sao lại như vậy được"- Ông Kim hơi tức giận, ông nhíu mày: "Bên đó dám qua mặt ba, lần này ba sẽ qua đó nói chuyện rõ ràng"
"Ba đừng đi qua đó, chuyện này để con tự giải quyết. Ba qua nói thẳng thì mất mặt cho họ, cứ từ từ"
Yeji nghe chuyện của Gaeul cũng thú vị đấy chứ, cô nhìn em gái, mặt hào hứng chen vào: "Bộ cô ta xấu xí hơn Soyun nên em không chịu à?"
Gaeul trừng mắt nhìn Yeji: "Không phải, có điều. . ."
Cô ta bị câm câu này định nói ra nhưng Gaeul đã cho nó trở ngược vào trong. Cô không muốn ba thêm tức giận vì ba cô mắc bệnh tim, không thể chịu đã kích hoặc những chuyện sốc
Thôi, giữ cho Hyunseo một chút sĩ diện và danh dự trước mặt ba mẹ.
"Điều gì?"- Yeji không buông tha mà hỏi
"Cô ta đẹp hơn chị"- Gaeul không làm chủ được lời nói nên đã nói ra những gì cô thấy bên ngoài Hyunseo
Yeji được một trận cười đau bụng, chưa bao giờ thấy Gaeul khen ai đẹp trước mặt gia đình này. Mà hôm nay lại nói vậy, chắc cô gái ấy đẹp nghiêng nước nghiêng thành rồi
Biệt thự của Gaeul cách hai ngày sẽ có người giúp việc đến dọn dẹp. Và hôm nay vẫn vậy, có ba người đến như mọi ngày
Hyunseo không thể nằm mãi một chỗ trong phòng, nàng ngồi dậy, mở cửa đi xuống dưới. Nơi này nàng chưa biết hết, muốn hôm nay đi lòng vòng khám phá xung quanh
Mới đi xuống được nửa cầu thang, Hyunseo ngạc nhiên khi thấy có ba người lạ đang làm việc nhà. Nàng hoang mang vô cùng, thắc mắc tại sao họ lại vào đây được
Khi thấy Hyunseo đứng bất động trên cầu thang, ba người họ đồng loạt cúi đầu chào rồi tiếp tục công việc đang dở dang
Không lẽ đây là người giúp việc mà Gaeul thuê đến? Nhưng sao hôm qua nàng không thấy bọn họ, mà cho tận hôm nay mới thấy
Hyunseo thấy họ làm nên tay chân ngứa ngáy, nàng cũng muốn phụ giúp một tay. Chứ ở không như vậy chắc chết quá
"Chu choa, chu choa mợ hai đừng có đụng tay vào, để tôi làm được rồi"- Dì giúp việc thấy Hyunseo cầm cây chổi lên thì dì ấy ra tay ngăn lại
Nàng ngơ ngác để dì ấy lấy cây chổi trong tay, bất động nhìn
Nàng thiết nghĩ, nếu họ làm việc ở đây lâu năm rồi thì chắc cũng biết rõ con người của Gaeul. Nàng sẽ tìm cách hỏi một chút thông tin từ họ để coi bản thân nên hay không nên làm gì
Hyunseo kéo tay dì ấy, chỉ tay lên ghế đối. Dì ấy nhìn Hyunseo rồi cũng hiểu ý, khép nép ngồi xuống
Hyunseo lấy quyển sổ hôm qua ra, viết cũng kha khá chữ, sau đó đưa dì ấy
[Tôi đang bị đau họng nên không nói được, dì có thể nói một chút về công việc của dì và cả Gaeul cho tôi biết được không?]
Dì ấy gật đầu mỉm cười, cũng không thắc mắc gì nhiều. Dù sao đây cũng là mợ hai danh giá của Kim gia, họ cần và muốn gì thì mình đáp ứng theo
"Tôi cùng với hai người kia chỉ đến đây dọn dẹp theo yêu cầu của cô chủ là cách hai ngày đến một lần"
Thì ra là vậy, hèn chi hôm qua nàng không thấy
Ủa mà hôm qua mình đến buổi tối mà ta, làm sao thấy được
"Cô chủ là người thích sạch sẽ gọn gàng, cô ấy không thích người khác nói dối. Cô chủ không thích bị quấy rối khi đang làm việc. Và đặc biệt hơn là không được vào phòng làm việc của cô ấy, ngay cả người làm như tôi cũng không được vào đó dọn dẹp"
Lại thêm thông tin bổ ích nữa rồi, Hyunseo cần biết về con người Gaeul để tránh làm những chuyện cô ta không thích.
Hyunseo cầm cây bút lên rồi viết thêm gì đó
Dì ấy nhận lấy bằng hai tay, đọc thầm trong lòng
[Gaeul bao nhiêu tuổi vậy? Dì có biết thói quen của Gaeul là gì không?]
"Cô chủ vừa tròn 25 tuổi, còn thói quen thì tôi không rành cho lắm"- Dì ấy gãi cổ suy nghĩ, nhớ được điều gì đó liền nói ra: "Cô chủ có thói quen uống nước lọc vào buổi sáng và uống cà phê vào buổi tối, chủ yếu là để làm việc"
Vậy là chị ta lớn hơn mình tận bốn tuổi - Hyunseo nói thầm trong đầu
Xong công việc hết rồi thì ba người đó trở về, bây giờ chỉ còn nàng với căn biệt thự rộng lớn này thôi. Hyunseo cũng không biết khi nào Gaeul đi làm mới về, chắc giống như hôm qua, gần tối mới xuất hiện ở đây
Nàng đi xung quanh, đến phía dưới cầu thang thì thấy trong góc đó có dụng cụ để vẽ tranh. Hyunseo đi thêm vài bước nữa, nàng tò mò lấy nó ra bên ngoài
Những thứ ở đây bao gồm: Giá đỡ, một hộp cọ đủ loại, bản màu, . . .
Nói chung là không thiếu thứ gì, Hyunseo từ nhỏ đã biết vẽ tranh, nàng có đôi bàn tay mềm mại và trên mười đầu ngón tay đều có hoa tay.
Bây giờ rảnh rỗi không có việc gì làm, Hyunseo quyết định đem mấy thứ này ra ngoài sân vườn để vẽ.
Khung cảnh bên ngoài rất đẹp, hôm nay trời không quá nắng, phù hợp cho việc vẽ tranh.
Chọn cho mình một chỗ ngồi thuận tiện và bắt đầu ngay. Từng nét vẽ ban đầu có chút nguệch ngoạc nhưng vẫn chưa là kết quả cuối cùng.
Muốn có một bức tranh đẹp thì phải bỏ ra nhiều tiếng đồng hồ liền. Hyunseo chỉ tập trung cho bức tranh mà quên luôn giờ giấc của hiện tại
Gaeul lần này về nhà sớm hơn một chút, chỉ là ở công ty không còn việc để xử lý. Cô đi từ bên phải gara vào, còn Hyunseo thì ở bên trái nên hai người không thấy nhau
Cô nhìn một lượt xung quanh ở dưới, sau đó đi lên phòng của mình để tắm rửa sạch sẽ. Khoảng chừng nửa tiếng sau, Gaeul bước ra trong bộ dạng thoải mái dễ chịu
Cô vô tình đi ngang phòng Hyunseo, thấy cửa mở hé ra khiến cô không khỏi tò mò. Một chút trách mắng tại sao không chịu đóng cửa lại mở ra như thế này đây
Gaeul cũng muốn biết Hyunseo đang làm gì trong đó, cô đắn đo một lúc sau mới mạnh dạng bước vào. Chợt nhận ra không có ai trong phòng, mọi thứ thật ngay ngắn gọn gàng
Nếu không có ở đây thì ở đâu? Lúc này dưới phòng khách cũng không thấy bóng dáng, Gaeul hơi hoang mang trong lòng.
Cô đóng cửa lại rồi đi dạo thêm một vòng, xem Hyunseo đang ở đâu và làm gì
Bây giờ cô mới thấy căn biệt thự rộng lớn này bất lợi vô cùng, đi tìm một người cũng khó khăn. Đã vậy cô ta lại không chịu ở yên một chỗ, cứ thích đi lung tung
Trong nhà không thấy đành phải ra ngoài tìm xem thử, biết đâu lại gặp
Và đúng như vậy, Gaeul thấy Hyunseo từ xa, cô chau mày lại nhìn kĩ thì thấy cô ta đang tập trung ngồi vẽ tranh
Khá bất ngờ, không ngờ là người như vậy cũng biết đến hội họa, người này không tầm thường. Cô bước nhẹ nhàng đến gần, không phát ra âm thanh chỉ vì muốn nhìn xem Hyunseo đang vẽ đề tài gì
Nhìn sơ qua thì cũng không tệ, cũng đẹp đấy chứ. Rất biết phối màu sao cho phù hợp với cảnh vật xung quanh
"Cô cũng biết vẽ tranh nữa à? Làm tôi bất ngờ đấy. Nhưng tôi nhớ là cái này của tôi mà. . .cô đã hỏi tôi chưa mà tự ý lấy hả?"- Gaeul vừa nói vừa đến gần
Hyunseo bị giọng nói ấy hù dọa muốn ngất xỉu tại chỗ. Nàng giật mình muốn giấu đi những thứ này nhưng có lẽ quá muộn
Bởi nàng chưa xin phép Gaeul mà đã tự tiện lấy ra dùng, chắc chị ta mắng nàng một trận quá
Hyunseo dùng ngôn ngữ cơ thể để giải thích:
[Xin lỗi, tại tôi thấy nên muốn vẽ một chút. Lần sau tôi không tự ý như vậy nữa]
Gaeul bất lực đập tay lên trán: "Cho dù cô có dùng ngôn ngữ cơ thể thì tôi cũng đâu có hiểu. Chán thật sự"
Hyunseo cúi đầu trầm mặt, nàng cảm thấy rất buồn khi bị nói như vậy. Nàng chỉ là theo phản xạ tự nhiên mà làm vậy thôi, quên rằng Gaeul không biết đến chuyện này
"Vào nhà đi, làm ơn mai mốt ở yên trong nhà giùm tôi. Cô không nói được mà cứ thích đi lung tung thế ai mà tìm được"
Vẻ mặt Gaeul vô cùng chán nản khi nhìn thấy Hyunseo cứ lầm lì như vậy. Đã căn biệt thự này ảm đạm rồi, cô ta về đây còn góp phần u ám hơn.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz