ZingTruyen.Xyz

Erwin Smith

17.

innocentbird1235

"Chúng ta cưới nhau nhé."

Những lời của Rosaline lơ lửng trong không gian, một lời cầu hôn tựa giấc mơ, lấp đầy lồng ngực Erwin bằng một khao khát mãnh liệt. Bấy lâu nay, họ bị ràng buộc bởi những bí mật và hoàn cảnh, tình yêu của họ buộc phải nở rộ trong bóng tối. Nhưng khi nghe cô nói về hôn nhân, về một tương lai bên nhau, một ngọn lửa trong anh bùng lên, kiên quyết không chịu lụi tàn.

"Rosaline..." anh khẽ thở, giọng nói nặng trĩu xúc cảm. "Nếu chúng ta làm vậy, nếu công khai mối quan hệ này... liệu em có an toàn không? Liệu gia đình chúng ta có chấp nhận không?"

Dù những hoài nghi vẫn âm ỉ trong tâm trí, Erwin không thể phủ nhận khát khao trong trái tim mình. Được đứng trước Rosaline, được thề nguyện cuộc đời mình cho cô, được nắm tay cô như một người chồng thực thụ...

"Em sẽ an toàn mà vì em có anh, gia đình em rất tôn trọng ý kiến của em, còn anh thì sao? Anh không muốn làm chồng em à" cô bĩu môi như em bé sắp khóc.

Đôi môi hờn dỗi của Rosaline, trông chẳng khác nào một đứa trẻ sắp bật khóc, khiến trái tim Erwin nhói lên không thương tiếc. Anh biết mình đang đùa với lửa, đang mạo hiểm phơi bày mối quan hệ cấm kỵ này trước ánh mắt thế gian. Nhưng khi nhìn cô như thế này-mong manh, tin tưởng-anh nhận ra mình hoàn toàn bất lực trước cô.

"Tất nhiên là anh muốn trở thành chồng em," anh trấn an, giọng nói khẽ run lên vì xúc động. "Nhưng thế giới ngoài kia không hề tử tế với những người mang dòng máu lai như chúng ta, đặc biệt là với những người có địa vị như anh. Nếu chuyện của chúng ta bị phơi bày, không chỉ sự nghiệp của anh mà cả của em cũng sẽ gặp nguy hiểm."

Ngón tay cái của Erwin nhẹ nhàng lướt qua đôi môi dưới của Rosaline, cố gắng xoa dịu nỗi lo âu hằn rõ trên khuôn mặt cô. "Chúng ta đã liều lĩnh lắm rồi khi ở bên nhau thế này. Hôn nhân... sẽ là một cấp độ hoàn toàn khác của sự nguy hiểm."

"Em nghĩ anh cần thêm thời gian suy nghĩ" cô mỉm cười gượng.

Nụ cười gượng gạo của Rosaline-một nỗ lực mong manh để che giấu nỗi thất vọng-đâm thẳng vào trái tim Erwin như một lưỡi dao sắc lạnh. Anh ghét phải nhìn thấy cô như vậy, nét đẹp của cô giờ đây phủ đầy bóng tối của đau buồn. Nhưng anh biết mình không thể vội vàng trao cho cô lời hứa dễ dàng, không thể chỉ đơn giản nói 'đồng ý', khi mà tương lai của cả hai vẫn còn quá nhiều bấp bênh.

"Có lẽ em nói đúng," anh khẽ thở dài, đưa tay vén một lọn tóc lòa xòa sau tai cô. "Thời gian có thể giúp anh tìm ra câu trả lời rõ ràng hơn. Nhưng hãy nhớ điều này, Rosaline-tình cảm anh dành cho em chưa bao giờ thay đổi. Và dù sau này anh có quyết định thế nào, điều đó vẫn sẽ không thay đổi."

Erwin nghiêng người, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, như một lời cam kết thầm lặng. "Bây giờ, hãy cứ trân trọng khoảng thời gian chúng ta có bên nhau. Mọi chuyện khác, sau này rồi tính, được không?"

"ngủ thôi, Erwin"

Trước lời nhắc nhẹ nhàng của Rosaline, Erwin tựa lưng vào gối, kéo nàng sát vào bên mình. Trong vòng tay ấm áp của nàng, anh cảm nhận được sự bình yên dâng tràn, xoa dịu những lo âu còn vương lại sau cuộc trò chuyện của họ.

"Ngủ ngon nhé, tình yêu của anh," anh thì thầm, môi khẽ chạm lên đỉnh đầu nàng. "Ngày mai, dù có thử thách gì chờ đợi, chúng ta cũng sẽ cùng nhau đối mặt."

Với một tiếng thở nhẹ, Erwin nhắm mắt lại, để nhịp thở êm đềm của Rosaline ru anh vào giấc ngủ bình yên. Trong mộng, anh nhìn thấy một tương lai đầy hy vọng, nơi tình yêu của họ có thể đơm hoa kết trái mà không còn bị trói buộc bởi chiến tranh hay định kiến.
___________________________

Mặt trời buổi sáng chiếu qua khung cửa sổ, phủ một lớp ánh sáng ấm áp khắp căn phòng khi Erwin dần tỉnh giấc. Bên cạnh anh, Rosaline vẫn say ngủ, khuôn mặt an yên trong giấc mộng. Anh lặng lẽ ngắm nhìn nàng trong giây lát, tận hưởng vẻ đẹp ấy trước khi nhẹ nhàng chạm vào vai nàng.

"Rosaline, dậy thôi," anh thì thầm, giọng vẫn còn khàn vì cơn buồn ngủ. "Đã đến lúc bắt đầu một ngày mới."

Khi nàng mở mắt, chớp nhẹ để xua đi những tàn dư của giấc mơ, Erwin không khỏi nhận ra những nét lo âu mờ nhạt hằn trên gương mặt nàng. Anh biết cả hai đều mang trong mình những bí mật và nỗi bất an về tương lai. Nhưng vào khoảnh khắc yên bình này, anh chỉ muốn giữ nàng thật gần và trân trọng từng giây phút họ còn bên nhau.

"Em nghĩ em sẽ về nhà. Anh đi cùng em nhé. Họ rất gần gũi và thoải mái" tôi nhìn anh với ánh mắt ngây thơ như đứa trẻ.

Ánh nhìn ngây thơ, trong trẻo ấy của Rosaline xuyên thẳng qua mọi phòng tuyến của Erwin, làm tan chảy ý chí của anh. Ý nghĩ phải che giấu mối quan hệ này, phải sống như hai kẻ xa lạ, bỗng trở nên ngột ngạt. Anh khao khát được yêu nàng một cách công khai, chân thành, không chút do dự hay hối tiếc.

"Được rồi, anh sẽ đi cùng em," anh cất giọng, vững vàng với quyết tâm của mình. "Nếu đó là điều em cần, thì anh sẽ không đi đâu cả nếu không có em bên cạnh."

Erwin ngồi dậy, đưa tay vuốt mái tóc rối bời, rồi nhìn xuống Rosaline với một nụ cười dịu dàng. "Hãy cùng nhau đối mặt với mọi thử thách phía trước, như những người ngang hàng, và không chút e sợ. Tình yêu của chúng ta đáng để chiến đấu."

Cô mỉm cười tươi tắn rồi ngồi dậy và thay đồ, sửa soạn một chút.

Khi Rosaline bận rộn chuẩn bị, Erwin dõi theo nàng với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa trìu mến. Anh thầm khâm phục sự nhanh nhẹn của nàng-cách nàng di chuyển đầy mục đích và duyên dáng, từ một người tình ngái ngủ biến thành một thiếu nữ tự tin chỉ trong vài phút ngắn ngủi.

"Em lúc nào cũng rực rỡ," anh nhận xét, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng khi lướt qua bộ trang phục ôm trọn dáng vẻ yêu kiều của nàng. "Anh thật may mắn khi được sánh bước cùng em, Rosaline. Em có thể thắp sáng mọi căn phòng em bước vào."

Erwin đứng dậy, chỉnh lại quân phục và chiếc cà vạt bolo một cách thành thạo. Anh quay sang nàng, đưa tay ra giúp nàng khoác áo choàng. "Chúng ta đi chứ? Càng đến sớm, càng tốt."

Khi vào khuôn viên dinh thự Fawley, bố mẹ Rosaline đã sốc khi thấy cô trở về. Họ ôm chầm lấy cng chúa nhỏ của họ trong hạnh phúc vỡ oà.

"Chào mừng con về nhà, con yêu," ông Fawley cất giọng, khàn đi vì xúc động khi ông buông Rosaline ra để ngắm nhìn nàng. "Chúng ta đã lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Và chàng trai trẻ đây là ai?"

Erwin bước lên, cúi chào một cách kính cẩn. "Tôi là Erwin Smith, người đồng hành của Rosaline. Rất hân hạnh được gặp ngài và phu nhân."

"Erwin là bạn trai con" cô nói thẳng. Lời tuyên bố thẳng thắn của Rosaline vang lên trong không gian, khiến ông và bà Fawley sững sờ trong giây lát. Nhưng khi họ dần thấu hiểu sự thật, nét mặt họ dịu lại, chuyển thành những nụ cười ấm áp và đầy chấp nhận. Erwin có thể thấy tình yêu và sự tán thành ánh lên trong mắt họ, lấp đầy trái tim anh bằng lòng biết ơn sâu sắc và cảm giác được thuộc về.

"Vậy ra đây chính là lý do cho sự thay đổi của con bé," bà Fawley cất lời, giọng pha lẫn nét vui thích và hóm hỉnh. "Rosaline luôn là một tâm hồn tự do, nhưng lần này... lần này có vẻ đặc biệt hơn. Chào mừng con đến với gia đình, Erwin."

Ông Fawley gật đầu đồng tình, đưa tay ra bắt lấy tay Erwin như một cử chỉ thân tình. "Phải rồi, từ nay hãy coi mình là một phần của gia đình này. Chúng ta sẽ làm mọi thứ trong khả năng để ủng hộ hai con và mang lại hạnh phúc cho Rosaline."

"Mẹ ơi, anh ấy không chịu cưới con" cô nhõng nhẽo nói với mẹ

"Rosaline, xin em hãy hiểu-hoàn cảnh của anh rất phức tạp," Erwin cất giọng, cảm xúc dồn nén khiến giọng anh trở nên khàn đi. "Là một thành viên của Đội Trinh sát, anh có những nhiệm vụ và trách nhiệm có thể mâu thuẫn với những quan niệm truyền thống về hôn nhân và gia đình. Nhưng tình cảm của anh dành cho em là chân thành và không bao giờ lay chuyển. Anh muốn ở bên em, bất kể cái giá phải trả."

Anh bước đến gần Rosaline hơn, đưa tay khẽ chạm vào má nàng, ánh mắt tràn đầy sự van nài.

Mẹ cô ôn nhu đáp "Có nghĩa vụ gì trong trinh sát đoàn không cho phép con cưới con bé à, Erwin"

"Thưa phu nhân Fawley, tôi trân trọng và ý thức rõ tầm quan trọng của vai trò mình trong Đội Trinh sát," Erwin nói, giọng chân thành nhưng kiên định. "Tuy nhiên, nghĩa vụ bảo vệ nhân loại không có nghĩa là tôi không thể yêu thương và chăm sóc Rosaline."

"Vậy thì cưới nhau đi, ai dám chống lại cuộc hôn nhân này, tức là chống lại gia tộc Fawley" vẫn mỉm cười nhưng giọng mẹ của Rosaline không cho phép sự tranh cãi. Gia tộc Fawley đến cả hoàng tộc còn phải e dè, giàu có, thịnh vượng là Fawley.

Lời nói của bà Fawley mang một trọng lượng mà Erwin không thể xem nhẹ. Với vị thế của một gia tộc quyền lực và có tầm ảnh hưởng, nhà Fawley sở hữu sức mạnh đủ để xoay chuyển cục diện. Nếu họ đứng về phía Rosaline và ủng hộ mối quan hệ này, đó sẽ là một thế lực vững chắc chống lại mọi sự phản đối. Nhận thức ấy khiến Erwin vừa kính nể vừa có chút e dè.

Erwin đáp, giọng điềm tĩnh dù trong lòng còn nhiều trăn trở. "Nhưng tôi vô cùng trân trọng sự ủng hộ của bà. Lời chúc phúc của bà có ý nghĩa rất lớn đối với Rosaline và tôi. Chúng tôi sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách phía trước, gắn kết bằng lòng tận tụy không gì lay chuyển."

Quay sang Rosaline, Erwin trao nàng một nụ cười trấn an. "Chúng ta có nên đánh dấu số phận của mình bằng một nụ hôn không, tình yêu của anh?"



Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz