33.
Charlotte vừa nấu nước để ấm ấm mà
còn vào chăm cho Út Lệ, may mà té bụng bầu nó không có sao nếu không
chẳng biết làm sao nữa. Út Lệ nó rướn
người ngồi dậy mà thút thít.
- Tại em nên chị với má mới khổ sở bận lòng, em thấy mà em thẹn quá chừng. Em muốn chết quách đi cho rồi, sống làm chi mà nhục nhã còn báo hại chị với má...
- Ăn nói gì vậy đa, người ta quấy mình mà họ ăn ngon, ngủ kĩ. Còn em ở đây ăn không vô, ngủ không ngon là vừa bậy với mình, mà bậy với chị và má nữa.
- Em sống làm sao nổi, giờ má vừa bị bắt lên trên quan biết nào về. Em sống làm chi...
Charlotte lắc đầu không nói, chỉ thở ra
khốn khổ vô cùng. Nghe phía trước con Mực ư ư thì cô ngó ra mà nhìn, thấy bóng dáng má về mà cô hoảng hốt bật dậy, chạy ra mà mừng bà. Bà bị nhốt có mấy ngày mà hao gầy rõ, thấy Charlotte nghẹn nghẹn nhìn mình thì bà mới cất giọng mà nói.
- Thôi con, má về rồi...
- Sao người ta chịu thả má ra vậy má?
Bà nắm tay Charlotte mà vỗ vỗ, rồi xoay qua nhìn bên sân. Bên kia Engfa đang đứng nói chuyện cùng cậu Võ, Charlotte nhìn thấy thì lặng thinh. Tay cô đang nắm bà hai Hưởng run run, bà thấy rồi bà chỉ đáp.
- Má hay được là cô hai bên đó nói
chuyện với chồng cổ, nên chồng cổ nhờ người ta thả má ra. Lúc nãy má đi ngựa của cổ với chồng cổ về, chồng cổ cưng cổ lắm thấy mà mắc ham. May mà con thân thiết với cô hai, nên má mới được thả ra...
Charlotte nghe bà kể thì đỏ mắt, nghe
đau trong tim như gai sầu nhọn đâm
lên khó thở vô cùng. Đôi chân trần của cô phải bấu chặt nền đất để đứng cho vững mà hỏi lại.
- Quan cưng... Engfa lắm hả má?
- Cưng lắm, lên xe xuống xe đều tự tay nắm lên. Ngồi trên xe sợ cô hai té mà ôm sát rạt, má thấy má vô duyên nên má ra ngồi với Tèo ngoài đầu xe. Mà cô hai có phước lắm mới lấy được quan Thông Phán...
Charlotte nghe không vào nữa, tai cứ
lùng bùng mù mịt đi mà nhìn hai người kia trò chuyện. Chẳng biết nói chuyện chi mà cậu Võ vui lắm, tuy Engfa không cười nhiều nhưng cũng không phải phiền hà gì. Charlotte ngó mãi, lát sau Engfa vô tình ném ánh mắt sang đây thấy Charlotte đứng ở ngạch cửa.
Đôi mắt hiền mà cứ nhìn cô đăm đăm
khiển Engfa nghẹn mà xoay qua chỗ
khác, cô nhìn không nổi. Thà rằng cứ
giận đi, cứ dùng ánh mắt căm ghét mà
nhìn đi cô còn chịu. Đằng này ánh mắt đó thật khiến người khác chẳng dám nhìn lấy...
Charlotte nặng nề thở ra một hơi, miễn cưỡng mà gượng cười với má mình.
- Má vào nhà ăn cơm đi, đi đường chắc cũng đói, cũng mệt rồi...
Bà hai Hưởng không hiểu chuyện gì mà Charlotte hạ tông giọng, nhưng bà cũng không hỏi gì. Charlotte trước khi xoay vào trong, thấy cậu Võ nắm tay Engfa thì cô cụp mắt mà cố nhấc bước đi vào, lòng nói không muốn nhìn nhưng ánh mắt cứ dán qua. Thấy cậu Võ siết chặt tay Engfa thì cảm giác tim mình cũng bị người ta siết như thế, vắt cạn máu ra mà khô quắp lại, thoi thóp...
Charlotte để má chăm Út Lệ, còn mình
phải ra chăm ruộng dưa. Con trăng yếu ớt vắt vẻo ở đầu ngọn tre, cảm tưởng như một cơn gió nhẹ nào đó vô tình thôi qua thì nó sẽ rụng xuống, nát bét như chính Charlotte bây giờ.
Charlotte khuấy đi khuấy lại nồi canh khổ qua cho nóng, sợ lát đây Engfa ra ăn nó nguội, ngồi đợi đói bụng thì cô không đành.
Chẳng biết Engfa bao giờ sẽ ra, Charlotte mới lật đật đi tắm. Nước sông những ngày đầu hè không quá cao, nhưng cũng không thấy được đáy. Charlotte đem những lọn nước lạnh chia nhau chạy dài trên thân thể mình, như một cách gột rửa nỗi mệt nhọc thân thể từ mấy hôm nay. Cô tắm rất chậm, mà khi mặc đồ lên chòi rồi vẫn không thấy Engfa đâu.
Ngó mắt thấy trăng đã lên cao lắm rồi, nồi canh khổ qua cũng dần nguội lạnh, người thì không thấy đâu...
Cô hướng mắt ra đường lộ, băng nỗi
niềm của chính mình qua ruộng dưa
xanh mướt mà cả hai vun trồng. Chỉ
thấy, một khoảng tối đen bao trùm
trong mắt. Ngoài tiếng tí tách phát ra từ lò bếp hâm canh khổ qua, thì một điểm sáng nho nhỏ nào đó, cũng chẳng có. Cô thả người dựa vào vách chòi, trầm tư nhìn ra mãi, gió như được dịp mà luồn qua mấy sợi tóc bay bay. Mái tóc ướt nhem nặng trịch, chẳng biết là gió thổi nó khô hay là đã đợi qua bao lâu mà nó nhẹ tênh đi, nhẹ lắm...
Engfa nhìn thấy cái dáng ngủ co ro của Charlotte ngồi dựa vách thì xót vô cùng, bên cạnh là cái nồi gì đó mà cạn cả đít nồi, khét đen đi. Engfa không kêu Charlotte dậy nhưng nhẹ nhàng xốc lên tay mình, gần đây Charlotte nhẹ hơn rất nhiều rồi. Bị bế xốc lên thì Charlotte giật mình, thấy Engfa thì ngó mặt người ta rồi luống cuống nhảy xuống, mà nói.
- Mình đói không, để em hâm canh lại cho mình...
Charlotte đi tới cái bếp lò chỉ còn tro tàn, với cái nồi cạn nước thì bối rối nhìn Engfa. Engfa vẫn im ru từ nãy giờ, mãi mới đáp.
- Tui hổng đói, tui ăn ở trển rồi. Mà
mình mệt lắm hay sao mà để cái nồi khét luôn vậy?
- Hổng có...
Charlotte lặng lẽ nói.
- Em để lửa liu riu ở đó hâm cho nóng, mình ra tới thì vừa ăn...mà thôi, tại em hư em ngủ quên nên mới ra cớ sự này. Mình đừng giận em, mình ăn no là em mừng rồi. Trễ rồi mình ngủ thôi...
Engfa nghe xong mấy lời đó thì vành
mắt nóng rực đi, lửa liu riu mà để cạn
cả nước thì đã đợi cô từ bao giờ? Đợi
khi trăng ở ngọn, rồi trăng đã triền miên vắt ngang bầu trời, chỉ có người
là không có mà thôi. Charlotte thấy ánh mắt trầm lặng của Engfa dán chặt trên mặt mình thì bối rối mà nhích tới gần, nắm tay Engfa mà siết chặt.
- Em hư em xin lỗi, mình đừng giận em. Mai mốt em sẽ chú ý hâm cho đoàng hoàng...
- Fa có giận gì em đâu, em xin lỗi Fa
làm chi?
Charlotte nghe xong lời đó thì ứa nước mắt mà hỏi.
- Sao mình hôm nay xưng Fa với em
thế? Sao hông xưng tui với mình nữa, bộ...bộ mình ghét bỏ em hay sao?
Engfa vốn cũng không để ý mình ăn nói ra sao, đợi Charlotte nói ra mới hay thì lúng túng. Charlotte thấy người ta lúng túng, lại cho rằng người ta ghét bỏ thiệt thì buông tay ra mà lủi thủi đi vào chòi, một tiếng cũng không trách mắng.
Engfa lập tức đi theo vào, chỉ thấy Charlotte lặng lẽ nằm lên phản rồi xoay mặt vào trong, không nói năng gì. Engfa mới trèo lên mà nằm xuống bên cạnh, vịnh lấy vai người ta mà nói.
- Tui hổng phải ghét bỏ gì mình mà
xưng hô quấy, tại tui thấy mình vì đợi tui mà ngủ ngoài chòi, rồi vì tui mà hâm canh như thế. Tui để mình đợi, tui quấy mình mà mình hổng trách tui nên tui thẹn, chớ hổng phải ghét bỏ chi.
Charlotte nghe mấy lời kia thì ứa nước mắt quay phắt mà dụi vào lòng Engfa, cô nhớ người ta đến phát điên rồi. Engfa mới đưa tay mà xoa đầu cô,
nghĩ đến ánh mắt lúc sáng nhìn mình
thì trầm tư mà hỏi.
- Tui hổng những để mình đợi tui, mà lúc sáng còn làm mình buồn, mình ghen nữa. Mà thà mình giận mình mắng chửi cho tui nghe, mình đừng có im ru vậy tui sợ. Nhe mình.
Charlotte ở trong lòng người ta mà mím môi, lặng lẽ đem bàn tay nhỏ bấu chặt vạt áo người ta mà khe khẽ lắc đầu.
- Mình nói nghe lạ không, em giận gì
mình mà em chửi đa. Em thấy, cũng
không có gì để ghen với mình hết...
Chẳng biết không có gì để ghen của
Charlotte là ý gì, là hiểu cho Engfa phải đứng giữa sự lựa chọn của má con cô và cậu Võ, hay là ý rằng cô không có tư cách ghen với chồng người ta. Mà dầu có là ý gì đi nữa, cho dù là vạn lí do có khác biệt nhau, thì nỗi đau cũng chẳng khác nhau là mấy.
Mà con người họ ngộ lắm đa, họ biết
họ ở bên cạnh ai đó có kết cục nào đi
chăng nữa, có tệ đến mức tim gan họ
nhào lộn ra mà trầy trụa dưới mặt đường oi bức, họ cũng chịu, miễn là
người đó. Mà dầu con người họ biết họ bên cạnh người kia là kết cục tốt đẹp đến mức người đời họ ngưỡng mộ, họ tôn thờ mà chẳng phải người họ muốn, họ cũng kệ. Họ kệ là bởi, tim gan họ trao đi mất rồi...
----------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz