ZingTruyen.Xyz

(ENGLOT) ĐÒ DỌC.

29.

its_englotkaa

Engfa ngồi im thin thít không dám nói
chi nhiều, cô Thư thì cứ thao thao bất
tuyệt mà nói. Charlotte mới ngồi dậy
nhóm lửa, nhóm để đó chứ cũng không làm gì. Xong rồi lại đi ra ruộng, cô Thư ngó nhìn rồi quay qua nói với Engfa.

- Fa thấy da em trắng hông, em mới
lãnh được mấy hộp kem bên bển về.
Em biết Fa thích mấy cô gái da trắng nên em khoe nè, sẵn tặng Fa mấy hộp kem...

Charlotte tuy bước ra ruộng, nhưng lời vừa nãy thì đều nghe lọt hết trơn. Mắt ngó thấy làn da xỉn màu của mình thì thẹn mà bước nhanh, Engfa nhìn loạt hành động đó thì liền hiểu mà cắt ngang.

- Sao hôm bữa em hông xuống?

-/-
Đến trưa Engfa phải tiễn cô Thư đi,
song phải về trên nhà mà ăn uống chứ
cũng không cắm sào ở đây mãi được.
Nên mới cùng cô Thư đi bộ trên đường ruộng ra lộ, Engfa cũng gọi lớn với Charlotte mà nói.

- Fa về trên đó, tối Fa ghé nha. Em nhớ ăn đầy đủ đó, đừng có làm quá sức nghen.

Cô Thư thấy lạ, cớ gì mà Engfa ăn nói
nhẹ nhàng với người làm như vậy, nên mới đem thắc mắc mà hỏi cho rõ ràng.

- Fa này, chỉ là người làm mà chị lo lắng quá có kì quá hông?

Engfa cười mà không đáp làm cô Thư
thêm phần khó hiểu, nhưng Engfa
không nói cô cũng không hỏi thêm. Chỉ kiếm chuyện khác mà nói, mà trò
chuyện tiếp nối câu chuyện dang dở.

Charlotte ở dưới ruộng ngó lên, nhìn làn da trắng trẻo có duyên của cô Thư rồi ngó lại làn da dầm sương dãi nắng của mình thì thẹn mà càng cúi gầm mặt.

Thấy hai người họ rôm rả trò chuyện
thì Charlotte tuy cách không xa, mà cảm giác tầng lớp của cả hai như một bức tường chắn ngang không có lối thông qua...

-/-
Engfa đến khi trăng non đầu tháng treo trên rặng tre mới xuất hiện trong
chòi, đều kì lạ trong chòi không hề
chong đèn dù trời đã tối rồi. Engfa
thấy làm lạ, ngó mắt vào trong chòi mà nhìn.

Do trăng non yếu ớt nên chẳng rọi thứ gì bên trong càng khiến trong chòi thêm kì dị, Engfa nhíu mày nhìn trong phản thấy có gì đó động.

Quái lạ chẳng lẽ Charlotte đi ngủ sớm vậy hay sao, cô mới can đảm mà cất tiếng gọi.

- Mình ơi...

Kẽo kẹtttttttt

Tiếng phản tre kéo dài nhức đinh tai
trong ban tối đêm tuyền làm Engfa
bất an lùi lại mà ngó xem, cái vật đen
thui kia vậy mà có hai cái chấm tròn
thò lỏ ra nhìn cô.

Engfa càng thêm sợ khi không thấy cái đen thui đó đáp chi, chỉ thấy nó chuyển động chậm theo hai con mắt sáng quắc nghiêng qua nghiêng lại.

Xong rồi còn từ từ di chuyển ra tới chỗ cô, dần dần cái vật đen thui đó bị ánh răng rọi qua qua người. Cả một người màu vàng khè với hàm răng trắng làm Engfa lùi ra sau mà vấp té hét toáng lên.

- Maaaaaaaaaaaaaaaaa!

Cứu con má ơi!

Engfa vừa hét mà vừa bò trên đường
ruộng chứ chạy hổng nổi nữa, cái con
người vàng khè kia mặt mày ngơ ngác
không hiểu chuyện chi. Thấy Engfa bò
vừa mắc cười mà vừa phải đưa hai tay
ngoắc lại.

- Trời ơi em mà mình, em đây nè.

Engfa nghe giọng đúng là Charlotte thì
ngưng bò mà quay lại ngồi bệt dưới đất nhìn, Charlotte vác cái mặt vàng khè tới mà nhe hàm răng trắng bóc cho Engfa dòm.

Tuy nhìn nhưng Engfa cũng không tài
nào nhìn ra được Charlotte, nên chân tay vẫn còn run rẫy, Charlotte thấy người ta không nhìn ra thì dỗi.

- Làm sao, đến em mà mình còn nhìn không ra à?

- Em làm gì...mà người vàng khè vậy
em, em trét cái gì lên vậy?

Engfa hoang mang hỏi lại, Charlotte nhìn tay chân mình xong ngẩng lên đáp.

- Nghệ đó, em nghe mấy bà hàng xóm đồn là trét nghệ lên sẽ trắng nên em lấy củ nghệ em dầm nát rồi em trét lên...

- Trời ơi...

Engfa ôm đầu mà than trời làm Charlotte ngơ ngác ngạc nhiên.

- Đứa nào nói với em trét nghệ lên trắng đâu? Lôi nó ra đây, trét hết dòng họ nó có trắng không?

- Ơ, không trắng thật à?
Charlotte bĩu môi buồn bã, vậy là không được trắng như cô Thư rồi.

Engfa thấy cái người có một khúc kia vàng như củ nghệ thì bật cười, đành đứng dậy lôi Charlotte xuống sông đi tắm. Nhưng do để lâu, bám vào da nên da từ màu ngâm thành màu vàng làm Engfa cứ tưởng tượng nó ra cái gì thì không khỏi bật cười, nhưng cũng giận vì Charlotte nghe bậy nên vừa chà tay chân cho người ta vừa trách.

- Em khờ gì mà khờ dữ vậy, ai nói cũng nghe hay sao. Kêu trét gì là trét đó à, giờ nhìn ra coi có trắng không hay giống cái cục gì?

Charlotte nghe người ta lãi nhãi nãy giờ, thêm làn da vàng khè không chà ra được thì bật khóc nức nở.

- Em đã vàng khè rồi mà mình cứ đè
đầu em chửi quài vậy, bộ mình hổng thương em hay gì?

Engfa vừa tức mà vừa mắc cười nghe
xong thì im bặt luôn, thấy người ta thút thít thì phải nín chửi mà dỗ.

- Thôi thôi, mấy ngày nó lại hết đấy...đừng khóc, tui hổng chửi mình nữa.

Charlotte bực bội mà rút tay chân co
người lại dù người đang chẳng mặc gì,
cũng chẳng lạnh vì bị Engfa cười đến
đỏ người rồi, à không vàng người mới
đúng. Engfa mới nắm tay Charlotte tính dỗ thì Charlotte thút thít nói.

- Thì tại em nghe cô Thư nói mình thích con gái da trắng trẻo, hồng hào. Em suốt ngày đi ruộng đen đúa, chân dính phèn có được như người ta nên em mắc cỡ. Nên em mới nghe mấy bà kia nói, đặng em làm theo cho mình dòm em thôi. Mình còn chửi em quài...

Engfa nghe mấy lời đó thì tuột thẳng
tâm trạng xuống, thấy bóng dáng người ta trần trụi co ro thì xót. Mới vòng tay mà ôm vào lòng thủ thỉ.

- Nghĩ cái gì đó em? Nếu tui ngó người ta trắng trẻo, hồng hào sao tui còn nói thương mình làm chi cho phiền hà? Tui thương mình mà mình còn nghi ngờ tui hay sao? Nói vậy mình hổng tin tui à?

- Thì...mình có đụng gì em đâu nên em sợ chứ bộ...

Engfa nghe xong thì ngơ ra một khoảng, sau hiểu thì bật cười. Charlotte nghe người ta cười thì ngại mà co rúm người vào trong lòng cô, cô cũng biết chuyện vợ chồng này kia.

Tuy rằng đàn bà với nhau thì không rành lắm, nhưng cô cũng biết nó không dừng lại chỉ có ôm ngủ hoặc là hôn như bữa giờ. Hôm nay còn nghe mấy lời như thế, cô cho rằng Engfa chê mình nên không muốn đụng chạm gì cho cam, nên cô mới làm mấy trò đó. Ai mà dè đâu, nó thành trò cười luôn. May mà chỉ có Engfa thấy, để người khác thấy chắc cô đội quần quá.

Engfa ôm Charlotte sát vào lòng, đặt cằm lên bờ vai thon yếu ớt kia mà dịu dàng nói.

- Không phải tui ghét bỏ mà hông đụng chạm gì mình, mà tui biết mình còn chưa mở lòng với tui hết dạ. Tui sợ tui động chạm mình, rồi mình giận tui mình hông nói chuyện thì tui buồn lắm. Nói nào ngay chớ tui hiểu mình sao hông, mình đột ngột hỏi rồi đột ngột bên cạnh tui thì tui cũng sợ mình vì cần người bên cạnh, nên mới vơ đại
tui. Mà dầu có vậy đi chăng nữa, dầu có là coi tui tạm bợ thì tui cũng chịu. Miễn được bên Char, thì tui chịu hết thảy...

Charlotte nghe xong lời đó thì cúi gầm
mặt, bàn tay nhỏ vô thức sờ lên bàn
tay của Engfa đang ôm lấy mình.

Engfa nói không sai lời nào, ban đầu là cô đột ngột chấp nhận người ta. Có lẽ thấy chính mình khổ thì không chịu được, nên cũng là muốn có người bên cạnh mà thủ thỉ. Chỉ là lâu dần, có lẽ quen sự xuất hiện của họ thì cô cũng không còn đề phòng nữa. Cô cũng không biết tự bao giờ cô nhớ nhung họ, tự bao giờ ghen tuông nữa. Lâu dần khi tới sáng Engfa rời đi, thay vì hụt hẫng thì cô lại bị lấp đầy bằng những nỗi mong chờ, nhớ nhung người ta. Có dịp về nhà, là lại ngó coi người ta đang làm chi...

- Thế...mình không giận em hay sao?

- Giận cái gì? Mình thương tui, mình chấp nhận con người dị hợm của tui thì tui giận cái chi được? Huống hồ mình còn lo cho tui ăn uống, đêm nằm thì người lo đắp mền đoàng hoàng cho tui. Thì giận cái gì được, tui mang ơn em còn hổng hết nữa...

Chẳng đợi Engfa nói hết, Charlotte
nhướng người chủ động hôn lấy môi
Engfa cái chụt khiến cô ngạc
nhiên, sững sờ vì Charlotte chủ động.

Charlotte thấy dáng vẻ đó thì bật cười,
đem hai cánh tay nhỏ mà vòng qua cổ
người kia ghé sát mặt nhau mà nói.

- Vậy giờ mình trả ơn em đi...

Bộ dạng tinh nghịch kèm cả cơ thể trần trụi kia như thêm lửa mà kích thích những ngày đầu hè oi bức, Engffa bật cười mà nhẹ nhàng đặt Charlotte nằm xuống ván gỗ của bến đò. Đem những gì nhẹ nhàng nhất mà đặt lên cơ thể Charlotte, bằng mọi cách mà nâng niu lấy người ta. Đem những tiếng ngân nga của người nằm dưới thoát ra trong đêm tuyền...

- Mình à...

Lát sau Charlotte mệt lã người mà được Engfa bế trong lòng ôm vào trong chòi, đặt người ta nhẹ nhàng xuống phản Engfa mới chong đèn lên.

Thấy rõ những vết xanh đỏ trên cơ thể kiều diễm của của Charlotte thì không khỏi đỏ bừng mặt, song mới đi ra bến đò mà giặt bộ đồ của Charlotte cho sạch đặng phơi lên sáng còn có cái mặc.

Charlotte mơ màng không thấy Engfa
đâu thì bật dậy dáo dác tìm, tưởng
người ta bỏ mình thì òa khóc nức
nở. Engfa nghe động chạy lên coi có
chuyện gì, thấy được mặt Engfa thì
Charlotte bung mền kệ cơ thể lõa lồ mà nhảy phóc lên ôm Engfa.

- Em tưởng mình bỏ em, giống người ta bỏ Út Lệ nên em sợ...

- Không có, tui đi giặt đồ cho mình mà. Mình đừng sợ, mình hông bỏ tui thôi chớ tui hổng bỏ mình được đâu, yên tâm.

Charlotte ậm ừ mà gật gật đáng thương, để Engfa đưa mình lại giường ngủ.

Thấy Engfa tính đi đâu đó nữa thì cô ngấn nước mắt mà níu kéo.

- Đừng có đi nữa...

- Fa tắt đèn xong quay lại liền.
Engfa nói thế Charlotte mới chịu buông mà ngó theo, nhìn thấy Engfa thổi đèn rồi nhích vào trong cho Engfa nằm.

Đợi Engfa yên vị rồi liền kéo tay người ta ra đặng mình để đầu lên vai người ta, thủ thỉ.

- Em cái gì cũng trao cho mình hết rồi, luôn cả đời con gái nên mình đừng có giống người ta chơi xong rồi bỏ...Cũng đừng có giống chín Lí bỏ mặc em bị đời vùi dập, em còn có mình Fa mà Fa đối xử tệ bạc với em, là em cắn lưỡi tự tử đấy...

Engfa không nói năng gì mà ôm chặt
người ta trong lòng như là câu trả lời,
vuốt ve bờ lưng trần run rẩy của họ
mà thấy thương. Tự nhủ hứa với lòng
mà đối xử họ cho tốt, cho đoàng hoàng.

Thấy Engfa đổ mồ hôi, Charlotte ngồi bật dậy trong ánh mắt ngơ ngác của Engfa.

Đi kiếm quạt mo, thấy rồi thì lại nằm
xuống mà quạt. Engfa khẽ bật cười
cầm lấy tay Charlotte mà nói.

- Thôi, lát mát chớ gì. Mình mệt thì
mình ngủ đi, còn lo cho tui làm chi...

- Thì để em lo chớ chi, mình đừng có
phiền hà làm gì. Em quạt cho em với cả mình cho dễ ngủ..

Nói là nói vậy, chứ Charlotte toàn quạt
cho Engfa thôi. Thấy không nói lại, Engfa chỉ im lặng ôm người ta sát rạt rồi ngủ mất....

-/-

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz