ZingTruyen.Xyz

Đơn Phương

_1_

mymiass

Trong một căn phòng lớn, một cô gái ăn mặc trên người bộ đồ hiệu đắc tiền, liên tục tạo kiểu trước ống kính.

Vừa nghe khẩu hiệu "cut" có một vài ngưòi lập tức chạy vào giúp cô chỉnh trang, người chỉnh tóc người chậm mồ hôi, ngưòi chuẩn bị lại set makeup.

Bên sau ống kính, có vài người cãi nhau, họ tranh luận về bộ tiếp theo mà cô gái kia phải mặc.

"Nhưng mà bộ đó là của bộ sưu tập cũ, em chỉ sợ... "

Một cô gái có vấp dáng thấp, tóc ngang vai, không mặt dữ tợn quát "Nè Baidaol tôi mới là người chịu trách nghiệm cho tuần báo này, có chuyện gì tôi tự chịu trách nghiệm, làm việc của cô đi. "

                

"Nè không phải chứ? Đây rõ ràng là mẫu của bộ sưu tập cũ? Làm việc thế nào vậy hả? " một người đàn ông, nhưng cũng không hẳn là đàn ông chống tay lên bàn, xem từng tấm ảnh đã được chụp tức giận, quát tháo ba người nhân viên chính.

"Là Baidaol là cô ấy đưa trang phục cho Irin. Chúng tôi có nhắc nhở rồi. "

Cô gái tên Baidaol đó ngỡ ngàng dù không phải bản thân làm vẫn không hề phản bác mà lập tức nhận lỗi.

Một cô gái bận chiếc quần dài cùng với  áo hoodie bước lại gần chỗ hỗn chiến đó tươi cười cuối chào.

"Irin cũng xin phép về đây ạ."

Khi mọi người vừa cuối chào Irin đã lập tức nhìn cô gái vừa dứt lời kia nói tiếp "Mấy bộ hôm nay chị để em bận đẹp lắm đấy ạ, nếu chị nghe theo lời chị gái này không cho em bận nó thì uổng phí thật đấy. Không biết là chị tên gì vậy ạ?"

Ở đó ai cũng bất ngờ trước lời nói này. Cô gái kia cũng vậy, vừa đảo mắt nhìn ông chủ vừa lắp bấp trả lời. "Là nalon ạ."

"À dạ, vậy em xin phép về trước đây. "

Mặc cho cô gái kia bị mắng te tét Irin cũng chính là thấy thỏa mãn vô cùng.

                 

Irin bước vào một căn nhà hoang, bản thân đi trong ánh đèn mờ ảo lại thuần thục kì lạ, bước một mạch đến chỗ cây đàn piano đặt. Phía trước còn có một cánh cửa tự động không có ổ khóa.

Cô ngồi vào ghế, móc từ túi xách ra một cái điện thoại, bấm vào một cái group rồi xem mật khẩu bữa tiệc hôm nay lại được đổi thành cái gì.

Vừa xem vừa bấm nốt trên phím đàn, vừa xong vài nốt cửa đã mở ra như được kết nối sẵn.

Cô bước vào cánh cửa đó, phía trong đó ánh đèn càng mờ ảo hơn, nhạc xập xình, mùi nước hoa của những người dự tiệc hòa lẫn vào nhau tạo thành mùi nồng gắt, có chút nhức đầu.

Đi sâu vào dòng người, tiếng nhạc có chút giảm dần nhưng bắt đầu có những làn khói bao quanh, trong làn khói đó còn có cả mùi thơm, không nói chắc cũng biết đó là gì.

Irin dường như quá quen nên cũng chẳng mảy may quan tâm đến, đi thẳng đến phía trong cùng, vị trí bàn đắc địa nhất, góc nhìn bao quát, rộng nhất, nội thất và cách trang trí khác biệt cũng là đẹp nhất, bàn "Jungle"

Cũng vì vậy nó không dành cho bất kì người nào khác ngoại trừ The Jungle.

                      

Nathee Hack và Nanfah đang chơi trò King*.

*trò King là trò chơi về bài. Mỗi người tham gia sẽ được chia 1 lá bài, mỗi ván ai cầm trên tay con già thì sẽ là King người có thể nắm quyền sai khiến những lá bài khác bất cứ điều gì mà king muốn.

Ván này Nanfah lại thắng, Nanfah là người rất thích và hàm chơi, nên chơi bất cứ trò chơi gì đều khá giỏi, tuy vậy việc cậu nhóc thắng quá nhiều cũng khiến những người anh hơi không thuận mắt.

Hack có vẻ không vui khi chơi không ít ván mà không ván nào thắng được Nanfah. Anh quăng mạnh lá bài xuống bàn. "Mẹ nó, thằng oắt con."

Hack vừa dứt lời thì Nanfah đứng dậy, cầm một chung rượu nhỏ "Mấy anh nên tìm cái gì để để có thêm may mắn thì hơn." Rồi bỏ chung rượu đó vào ly bia của Hack.

Rồi ngồi xuống đợi xem Hack uống nó.

"Anh sẽ cho chú mày biết thế nào mới là chất. "

Hack đang định uống ly rượu trên tay thì bị ai đó từ bên cạnh giựt lấy, quay sang thì thấy Petai đang uống cạn nó.

"Chưa kịp thể hiện đã bị người khác hớt tay trên luôn rồi."

"Đêm nay ai là người tới trước?." Petai ngồi ghế dựa tường trong cùng, chống tay lên đầu gối,  đặt ly rượu xuống bàn, vẻ mặt không vui.

Hack đưa hai tay sang hai bên rồi đẩy vai lên như bản thân không hề biết, Petai khó chịu ngồi xuống ghế, mới cầm ly lên đã nhăn mặt.

"Hôm nay đừng cho ai khác biết mật khẩu, tối nay tao chẳng muốn gặp ai hết."

Nathee ngồi bên cạnh có chút ngạc nhiên quay sang nhìn Nanfah rồi trả lời "Nhưng Nanfah nó đã đi nói rồi."

"Hả? Mày đã đi nói với ai?"

Mặt của Nanfah không chút thay đổi, còn có chút hiển nhiên "Người mà anh thích nhất đó."

Petai không nói gì mà cứ uống liên tục, khuôn mặt khó xử của anh càng làm những ngưòi anh em kia càng muốn trêu chọc.

"Cô em gái đó của chúng ta lát nữa sẽ đến thôi, anh không cần phải như vậy." Nanfah khuôn mặt có chút đáng yêu ra giọng an ủi.

Vừa nghe đến ba chữ "cô em gái" cậu thanh niên kia đã mở tròn mắt ai oán.

Thấy bạn mình chưa đủ bối rối Nathee ngồi cùng ghế bên cạnh lên tiếng "À cô em gái mà chúng ta không thể lên giường cùng ấy à?"

Petai nhấp thêm ngụm rượu, mặt có chút khó khăn "Nhưng hiện tại, tao chưa muốn gặp cô ấy."

Nathee lần này thật sự không hiểu chút gì "Không phải mày nói 6300 ngày là đủ rồi hả?"*

"Thì cũng phải, nhưng tao không nghĩ cô ấy về sớm vậy."

Nanfah bắt đầu nhăn mặt nhìn Hack "Vậy đây không phải tin tốt hả?"

Mấy anh em ngồi trong bàn khó hiểu nhìn nhau, chưa bao lâu thì người lại đến. Người khiến lòng ngực của Petai nhói lên, không tin vào mắt mình.

"Mấy anh.. "

Nanfah đang đứng bàn bên cạnh với vài cô gái nghe tiếng liền trở nên háo hức, tươi cười bước đến dang tay.

" A, Irinnn "


Nhưng thay vì vui vẻ đáp trả bằng cái ôm, cô lại khom ngưòi luồn qua rồi đi thẳng vào hàng ghế.


Ngưòi muốn gây sự chưa dừng ở đó, Hack ngồi ở ghế đơn bên cạnh bàn đạp chân lên thành bàn chặn cô lại không muốn để cô vào.

Nhưng lại bị cô đạp một cái đau điếng, chỉ còn biết ôm chân.

"Ôi mẹ nó, từ trước chân của tao đã không ổn rồi. "

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz