ZingTruyen.Xyz

Độc dược

Chương 39

TammmyTammy

 Vương Thanh cùng Phùng Kiến Vũ rạng sáng trở về sau đó chia ra thông báo cho công ty sẽ nghỉ nửa ngày , hai người ngủ gần nửa ngày, buổi chiều mới rời giường thu thập.

"Bảo nhi, hôm nay "i" cùng tôi đến hội "ở" đi, đừng "ến" bên kia " Vương Thanh vừa đánh răng vừa nhìn Phùng Kiến Vũ bên cạnh cũng đang đánh răng hàm hồ nói không rõ

Phùng Kiến Vũ uống một hớp nước súc miệng rồi phun vào ở trong bồn "Anh có phải bị bệnh hay không, thật giống như công ty tôi không có việc gì làm vậy " Phùng Kiến Vũ lau miệng rời khỏi phòng vệ sinh

Vương Thanh để ly xuống cũng lau miệng "Em nói em sáu giờ tan việc, bây giờ đã hai giờ rưỡi rồi , đến công ty cũng phải ba giờ đi. Em có thể làm việc gì? Hơn nữa, có chuyện Đại Hưng sẽ không gọi điện thoại cho em sao a? Hắn cũng không ngốc "

"Vạn nhất hắn ngốc thì sao ,hắn làm việc lơ là không động đầu óc" Phùng Kiến Vũ đem áo khoác của mình đưa cho Vương Thanh, Vương Thanh thuận tay nhận lấy giúp cậu mặc vào.

"Tôi mặc kể, em phải cùng tôi qua bên chỗ tôi ! ! Nếu không tôi liền đem em trói về, em còn tin hay không "

Phùng Kiến Vũ cầm áo khoác của Vương Thanh mặc vào cho hắn "Hắc, anh cái người này . Được, cùng đi với anh , Vũ ca cưng chìu anh "

Hai người vừa mới tới hội sở

"Thanh gia "

"Thanh gia, ai, Vũ ca cũng tới  "

" Ừ, tới xem một chút "

"Thanh gia, Vũ ca "

...

Thanh gia bởi vì thành công đem người yêu gạt tới trong lòng một trận đắc ý, đi bộ cũng nhanh như gió

" Anh nhìn thái độ khoe khoang của anh xem , thật giống như toàn thế giới đều là nhà của các ngươi vậy" Phùng Kiến Vũ cùng Vương Thanh vào phòng làm việc liền bắt đầu phun tào hắn

"Đúng vậy, toàn thế giới vốn chính là nhà của chúng ta "

"Vả cho anh một cái "

"Em chính là toàn thế giới của tôi, em là gia đình của tôi  "

Phùng Kiến Vũ chính là chịu không được Vương Thanh tùy thời tùy chỗ tâm tình, tùy thời tùy chỗ rải cẩu lương . Mỗi lần nghe được những lời tỏ tình từ miệng Vương Thanh nói ra, Phùng Kiến Vũ luôn là ngoài miệng nói hắn buồn nôn, nhưng trong lòng lại nổi bong bóng hồng phấp phới

Phùng Kiến Vũ không nhẹ không nặng ở trên mặt Vương Thanh đánh một cái

"Thằng nhóc con, em còn dám đánh tôi, a?" Vương Thanh sau khi kịp phản ứng liền bắt đầu chọt lét cậu, hai người từ cửa một mực ầm ĩ đến trên ghế sa lon, Vương Thanh đem Phùng Kiến Vũ đè ở dưới thân, nhìn cậu cười cong cong đôi mắt trong lòng một trận ngứa ngáy, cúi đầu hôn lên môi của cậu, Phùng Kiến Vũ vẫn còn chưa thoát ra khỏi trận chọt lét lúc nãy, vẫn luôn cười

Vương Thanh dùng tay đâm vào thắt lưng của cậu "Có phải vẫn muốn chọt lét hay không , hôn hay không hôn nha !"

Phùng Kiến Vũ vừa tránh vừa cười , cánh tay vòng qua cổ Vương Thanh , đem Vương Thanh đè xuống "Hôn hôn hôn, không cười không cười "

Lời là nói như vậy, nhưng Vương Thanh thật sự đụng đến môi Phùng Kiến Vũ , người nọ vẫn là nghiêm chỉnh không quá ba giây.

" Con mẹ nó, không hôn nữa " Vương Thanh giận dỗi đem cánh tay Phùng Kiến Vũ khoác lên cổ hắn gỡ xuống , đi tới ngồi ở trên ghế trước bàn làm việc

"Ai ai ai, Thanh ca, ha ha ha ha ha ha" Phùng Kiến Vũ một đường đuổi tới, đi tới trước bàn làm việc ngồi chồm hổm dưới đất cười

Vương Thanh bị Phùng Kiến Vũ không ngừng cười chọc giận "Cút đi, cười đủ rồi lại tới chuộc tội!"

Cốc cốc cốc...

Hai người huyên náo vui vẻ , một tràng tiếng gõ cửa dừng lại tiếng cười của Phùng Kiến Vũ

"Ai a?" Vương Thanh hỏi

"Cận An "

"Vào đi "

Cận An lúc tiến vào, Phùng Kiến Vũ đang ngồi chồm hổm dưới đất lau nước mắt vì cười quá nhiều mà chảy ra "Vũ ca đây là thế nào..."

Vương Thanh nhìn Phùng Kiến Vũ cười "Hắn có bệnh "

"ha ha ha ha ha ha ha ha..." Một câu nói dường như lại đâm đến huyệt cười của Phùng Kiến Vũ, làm cho cậu cười không ngừng

"Cha mẹ ơi..." Cận An lần đầu tiên thấy Phùng Kiến Vũ cười điên cuồng như vậy , không khỏi kinh ngạc một chút

"Tới làm gì "

"Nga đúng rồi" Cận An bị Vương Thanh hỏi mới nhớ có chánh sự, vừa nói đưa cho Vương Thanh mấy tấm hình "Đây là hai người ở lại trông chừng Bành Trạch chụp, ta mới rửa ra ."

Phùng Kiến Vũ vừa nghe có hình, cố sức nín cười , chống bàn đứng lên, tiến tới bên cạnh Vương Thanh "Ta cũng xem ta cũng xem "

Vương Thanh cùng Phùng Kiến Vũ nhìn mấy tấm hình trong tay Vương Thanh . Bành Trạch chết rất khó coi , trong hình da thịt trên người hắn cơ hồ bị chính hắn cào nát , khắp người đều là vết máu, hạ thể đã nát vụn không dám nhìn thẳng, trong phòng đều là tinh dịch, dâm mỹ lại ghê tởm

"Sách, thuốc của lão Ngũ thật là lợi hại " Phùng Kiến Vũ nhìn xong hình thở dài nói

Vương Thanh thuận tay đem hình quăng vào trong thùng rác "Bên kia xử lý như thế nào?"

"Nên đốt đều đốt "

" Ừ, vậy thì tốt "

"Thanh gia, ngài đã nói với lão gia chúng ta thu Đông Thành chưa?"

" Ừ, nói rồi"

"Lão gia nói như thế nào "

"Ông ấy còn có thể nói thế nào, nếu như ông ấy không vui ta cũng làm, dù sao cũng là bảo ta thu thêm một số người , quản lý Đông Thành . Được rồi, ngươi đi xuống chỉnh lý tư liệu của Đông Thành, ngày mai đưa cho ta "

"Dạ "

Cận An vừa đi Phùng Kiến Vũ liền vỗ vai Vương Thanh chọc ghẹo

"Ai nha ~ Thanh gia của tôi đây là lại phải bận rộn, Đông Thành Tây Thành đều là của anh rồi , cảm giác thế nào?"

Vương Thanh để cho Phùng Kiến Vũ ngồi ở trên đùi, cánh tay ôm thắt lưng của cậu, ở trên môi nhẹ mổ một cái "Cái gì cũng không quan trọng bằng em , hơn nữa, tôi cùng một số người không giống nhau, tôi cũng không phải là cái loại bận rộn một chút liền rời nhà bỏ con, không ngày không đêm, vội vội vàng vàng, đốt đèn dạ chiến "

Phùng Kiến Vũ mỗi lần nghe Vương Thanh ngầm mỉa mai liền muốn đỗi chết hắn "Sách, Vương Thanh anh có thấy anh phiền hay không a "

" Em mới phiền ."

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz