Dm Mat The Ke Hoach Tron Thoat Cua Robot Nho
Nam An ngơ ngẩn nhìn báo cáo, nhất thời chưa hoàn hồn.Cậu đã nghĩ mình không thể thoát khỏi lần kiểm tra sàng lọc này, cũng đã tìm sẵn đường chạy trốn, nhưng bây giờ lại nói với cậu rằng cậu hóa ra là một con người?Làm sao có thể chứ?Nghĩ vậy, Nam An chợt nhớ lại lời Einar đã nói với cậu hôm đó, rằng robot trí tuệ tối cao cần phải tìm ra chip trí não, đây là thứ quan trọng nhất của Thành phố Hoa Hồng.Từ tình hình hiện tại xem ra, Nam An cảm thấy chỉ có hai khả năng.Một là trong Viện nghiên cứu có thể có sự tiếp ứng từ căn cứ Kepler, dù là chiếc ba lô rỗng tuếch trước đây, hay là lần này thì đều có người đang âm thầm giúp đỡ cậu, giúp cậu vượt qua nguy cơ bị phát hiện hết lần này đến lần khác.Và một khả năng khác——Nam An cúi đầu nhìn bàn tay mình, vài giây sau liền xòe ngón tay ra. Dưới làn da trắng nõn, những mạch máu xanh tím mảnh mai đan xen nhau —— đây là tổ chức mạch máu mà chỉ con người mới có.Trong lúc ngây người, cậu chợt nghe thấy Lâm Trạch hờ hững nói: "Đi thôi."Nam An dùng tay nhỏ chống để nhảy xuống thiết bị kiểm tra, lạch cạch theo sau.Bọn họ quay lại bên ngoài hành lang, Flo đi theo Beedle xuống lầu, Elly đang sắp xếp lại báo cáo. Nam An ngoan ngoãn theo sau Lâm Trạch. Trong chốc lát, hành lang chỉ có tiếng bước chân. Khi đợi thang máy, Nam An nghe thấy Lâm Trạch hỏi: "Có khó chịu ở đâu không?""Vẫn ổn ạ." Nam An nhỏ giọng.Lâm Trạch dừng lại một chút như ngẫm nghĩ điều gì đó, cuối cùng chỉ nói: "Nếu sở cảnh sát tìm cậu thì cứ gọi trực tiếp vào thiết bị liên lạc của tôi."Nam An vâng một tiếng.Ánh mắt cậu dừng lại trên người Lâm Trạch, nghiêng đầu nhìn anh một lúc.Nói thế nào nhỉ, Nam An cảm thấy kỳ lạ, hình như Lâm Trạch muốn nói gì đó với cậu nhưng cuối cùng lại không nói ra.Cuối cùng, bọn họ quay lại tầng 15 của Viện nghiên cứu. Đúng vào giờ nghỉ trưa, các nghiên cứu viên lần lượt ra khỏi văn phòng, cách gật đầu chào hỏi khi thấy Nam An và Lâm Trạch dường như mang theo một chút ý tứ khác.Nam An không hiểu ý nghĩa của điều này, sự chú ý của cậu cũng không đặt tại đó.Bởi vì Flo đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cậu rồi. Một hộp sữa nhỏ có hình siêu nhân, và một túi bánh mì chocolate.Nhìn thấy thứ này, Nam An hoàn toàn không thể rời bước. Cậu kéo tay Flo, mắt sáng rực nói: "Mấy cái này là cho em hết ạ?"Flo cười: "Đúng vậy, Giáo sư Beedle nói em thích những thứ này."Nam An cười đến hai má cũng phồng lên phúng phính.Cậu nhìn lớp đường trắng phủ trên bánh mì còn có những hạt đường cốm sắc màu điểm xuyết trên đó, gấp không chờ nổi mà muốn mở ra ăn. Nhưng đương lúc cậu xé một góc nhỏ, động tác chợt khựng lại.Quên mất một chuyện rất quan trọng. Không được ăn đồ ăn vặt và bánh quy trong văn phòng.Thấy Nam An nhíu mày nhỏ, Flo lại cười: "Chúng ta xuống phòng nghỉ dưới lầu ăn nhé."Nam An lập tức nhảy cẫng lên: "Hết sảy."Đúng lúc cậu vui vui vẻ vẻ tính cùng Flo đến phòng nghỉ thì chợt nghe Lâm Trạch lạnh lùng nói: "Không cho phép."Nam An:"?"Lâm Trạch: "Ăn ở đây."Giọng điệu rất bình thản. Nhưng Nam An nghe vậy vẫn run lên.Không hiểu sao, lúc này giọng nói của Lâm Trạch như vừa mới được vớt ra từ sông băng vậy, vừa lạnh vừa băng giá, dường như cả văn phòng cũng lạnh đi không ít.Nam An khẽ quay đầu, liếc mắt nhìn Lâm Trạch——Ối dồi ôi~Sắc mặt anh trông đáng sợ ghê.Nam An sợ hãi.jpg;Cậu không hiểu tại sao cảm xúc của con người này lại thay đổi thất thường như vậy, rõ ràng vừa rồi ở hành lang đâu có thế đâu. Cũng không hiểu bản thân rốt cuộc đã chọc giận anh ở đâu, rõ ràng chỉ là đi ăn với Flo thôi mà.Nam An suy nghĩ hồi lâu, cảm thấy vô cùng khó hiểu. Nhưng bây giờ cậu đói meo rồi, nếu không có dịch dinh dưỡng và bộ sạc thì ít nhất cũng phải cho cậu ăn chút cơm của loài người chớ.Chẳng qua, với tư cách là một nhân viên tốt của Viện nghiên cứu, một tấm gương lao động mẫu mực của giới robot, cậu biết ăn ở đây có nghĩa là...Cậu sẽ bị trừ lương đó!Tưởng tượng đến đây, Nam An sợ đến nỗi không nói nên lời, vội vàng xua xua tay nhỏ lắc đầu lia lịa như trống bỏi. Mặc dù cậu là một robot nhỏ không có chí tiến thủ nhưng sẽ không qua loa với việc kiếm tiền đâu, trừ khi cậu hết điện hoặc não bị vào nước vào mới có khả năng cam tâm tình nguyện để đồ đại gian ác này trừ lương.Nam An đi đến bên cạnh Flo, khẽ nói với Lâm Trạch: "Tôi vẫn nên đi cùng anh ấy đến phòng nghỉ thì hơn."Nói xong, cậu chớp chớp đôi mắt cún con to tròn ngập nước.Vẫn nhỏ yếu đáng thương và bất lực như vậy.Nam An tự cho rằng phương pháp này là trăm lần thử trăm lần linh, là kỹ xảo cầu xin kiểu Nam An mà cậu hay dùng cho hết thảy con người và robot, bao gồm cả con người trước mặt này.Chỉ cần đôi mắt tỏ vẻ đáng thương vô cùng mà nhìn người ta là được rồi~Dù sao cậu cũng chỉ muốn ăn một chút xíu đồ ăn thôi mà.Nghĩ vậy, Nam An đầy mong đợi nhìn Lâm Trạch, liền thấy mặt anh vẫn lạnh tanh như vậy, có thể là đóng băng được luôn.Anh đi thẳng đến chỗ FLo rồi thẳng tay lấy bữa sáng trong tay anh ta, đặt lên bàn: "Hoặc là ăn ở đây, hoặc là đừng ăn."Nam An:"!"Ê quá đáng nha!Đúng lúc cậu định phản kháng và kịch liệt lên án con người này, thì thấy Flo cười khẽ như đã nhìn ra điều gì đó."Cũng được." FLo nói, "Giáo sư Beedle còn có việc phải xử lý, vậy tôi đi trước nhé."Anh ta nói xong còn liếc nhìn Nam An: "Chúc hai người ăn ngon miệng."Nam An nghi hoặc nhíu mày. Cậu không hiểu tại sao lại nói "hai người", rõ ràng túi bánh mì này là của mình cậu thôi mà.Trong lúc tự hỏi, cậu vẻ mặt không nỡ mà nhìn Flo đã ra khỏi cửa, đôi mắt trông mong xem xét tình hình trong chốc lát, cuối cùng quyết định chấp nhận số phận ở lại đối mặt với tên loài người hung dữ này.Không thèm nhìn Lâm Trạch, Nam An miễn cưỡng di chuyển đến chỗ làm việc của mình, cũng không ngồi xuống mà cứ đứng đó.Rồi liền nghe Lâm Trạch hỏi: "Sao vậy?"Nam An mặt không cảm xúc: "Không ăn."Lâm Trạch nhìn cậu."Bị anh trừ hết lương rồi còn đâu nữa." Nam An nhỏ giọng lầm bầm, "Ăn bữa này xong lấy đâu ra bữa sau."Mặc dù sáng nay trước khi xuất phát cậu còn lén mang đi một túi bánh quy, coi đó là bữa ăn cuối cùng ở thế giới loài người, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc oán giận bây giờ của cậu.Đúng lúc này, cậu nghe thấy thiết bị liên lạc của Lâm Trạch vang lên một tiếng. Dường như——lại có tình huống khẩn cấp nào đó."Hôm nay là ngoại lệ." Lâm Trạch liếc nhìn cậu trước khi rời đi, "Không trừ lương." Nói xong, anh sải bước ra khỏi văn phòng, để lại Nam An một mình.Đợi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất khỏi hành lang, Nam An vươn cổ cẩn thận nhìn một cái, thấy tên loài người hung dữ kia không có ở đây nữa là nóng lòng mở túi bánh mì ra ăn ngấu nghiếnTiện thể còn bưng theo hai chậu hoa robot nhỏ.Cậu vừa xem chúng nó uốn éo, vừa nhỏ giọng hát thầm mà ăn sáng.Sau khi Nam An ăn hết miếng bánh mì cuối cùng, mãn nguyện ợ vài cái nhỏ, cậu mới từ từ hoàn hồn. Vài giây sau, ánh mắt cậu chợt dừng lại trên màn hình máy tính đen kịt trước mặt.Có lẽ là do môi trường xung quanh quá lạnh lẽo, Nam An không kìm được lại nghĩ đến đêm qua.Cùng đôi mắt bạc nhìn cậu trong đêm mưa ấy.Nam An nhảy xuống khỏi chiếc ghế xoay văn phòng, ném hộp sữa rỗng và túi bánh mì vào thùng rác, rồi, vô cùng nghiêm túc ngồi trở lại ghế.Nhìn chằm chằm vào máy tính vài giây, cậu đưa tay lên, nhấn nút khởi động.Tiếng "tít tít" rất nhỏ vang lên. Máy tính khởi động.Ánh sáng từ máy tính chiếu vào đôi mắt sáng của cậu, Nam An nhìn thêm bốn năm giây, khẽ nhấp chuột, mở trang tìm kiếm ẩn danh.Văn phòng vẫn không có ai. Nam An biết đây là cơ hội tuyệt vời.Cậu có thể thông qua mạng internet tìm hiểu được tất cả mọi thứ về thế giới loài người hiện tại, và, những từ ngữ phức tạp mà cậu hoàn toàn không hiểu, ví dụ như người máy mô phỏng sinh học.Nam An trước tiên nhập địa chỉ của mình, "Thượng Thủy Long Đường, Thành phố Hoa Hồng số Hai", vào ô tìm kiếm.Rồi nhấn xuống——Ngay lập tức, kết quả điều hướng màu đỏ xanh xuất hiện trước mắt. Đi kèm còn có rất nhiều ảnh, có bản đồ vệ tinh, cũng có ảnh chụp của cư dân bình thường, ảnh chụp từ máy bay không người lái, v.v.Chỉ một cái nhìn, Nam An liền hơi sững người, theo bản năng mở to mắt.Cậu đã hiểu tại sao địa chỉ trên thẻ ID không có bất kỳ số nhà nào, cũng hiểu tại sao lúc đó không ai nghi ngờ gì. Bởi vì, bởi vì —— đây là một cảnh tượng mà Nam An không có cách nào miêu tả rõ được. Nó khác hẳn với những khu dân cư loài người mà cậu từng thấy trước đây.Trong ảnh, Thượng Thủy Long Đường mơ hồ trong cát bụi, là một công trình kiến trúc lớn hình thang, nhưng lại có vẻ cũ kỹ và đổ nát. Hàng ngàn căn phòng chen chúc nhau dày đặc như những chấm đen trên giấy. Phần không gian vốn dĩ chỉ có thể dành cho một hộ, lại biến thành hai hộ, ba hộ san sát nhau, thậm chí bốn năm hộ. Chúng xen kẽ vào nhau, lẫn lộn với biển hiệu tiệm thuốc lá, phòng khám nha khoa, lò mổ thịt, méo mó vặn vẹo như loài bò sát kí sinh ở mặt trênNhững căn nhà như vậy, Nam An căn bản không thể tưởng tượng nổi làm sao lại có người có thể ở được. Nhưng con người quả thật đã coi chỗ này là nơi ở được.Như vậy thì cái địa chỉ trên thẻ ID của cậu thực chất là không có hộ khẩu.Nam An nhìn chằm chằm màn hình vài giây, xóa "Thượng Thủy Long Đường" khỏi ô tìm kiếm. Suy nghĩ một lúc lại quyết định nhập một thuật ngữ khác.Người máy mô phỏng sinh học.Đây là điều cậu nghe được từ thiết bị liên lạc của Lâm Trạch, cũng là điều cậu đang bức thiết muốn biết.Thanh tải nhấp nháy. Nam An tập trung nhìn màn hình không chớp mắt.Văn phòng vẫn không một bóng người, điều này khiến Nam An cảm thấy an toàn, ít nhất sẽ không bị ai nhìn thấy gì. Lâm Trạch người luôn nghi ngờ cậu cũng không có mặt, tất cả đều như thiên thời địa lợi nhân hòa dẫn lối cho Nam An đi tìm hiểu rõ cái thuật ngữ này.Thật ra ở căn cứ Kepler học lâu như vậy, cậu đã quen thuộc không ít đối với ngôn ngữ loài người. Bởi vậy hiện tại – trước khi kết quả tìm kiếm xuất hiện, trong lòng cậu cũng đã đoán được thất thất bát bát.Theo nghĩa đen, đó là robot mô phỏng lại các đặc điểm của con người.Nam An kiên nhẫn đợi vài giây.Cuối cùng, cậu nhìn trang web chuyển hướng, rồi——"Không tìm thấy kết quả phù hợp với tìm kiếm của bạn."Nam An:"?"Cậu ngơ ngẩn nhìn màn hình trống, rồi, tìm kiếm rất nhiều từ khóa khác, ví dụ như "người mô phỏng", "mô phỏng sinh học", "robot hình người". Đều không có kết quả.Nam An nghi hoặc nhíu mày.Đúng lúc này, một giọng nói già nua vang lên sau lưng cậu: "Nhóc con đang tìm gì vậy?"Nam An sững sờ.Cậu như bị dọa mà vội vàng quay đầu lại, đối mặt với đôi mắt màu xanh lục sẫm.——Là Giáo sư Beedle.Nam An căng thẳng gãi đầu, cậu hoảng loạn định tắt máy tính, thì thấy ánh mắt của Giáo sư Beedle dừng lại trên màn hình."Mô phỏng sinh học..." Ông chậm rãi nói, "Cháu tìm cái này à?"Nam An nhìn ông ấy, một lúc lâu, rất cẩn thận gật đầu."Không tìm thấy thông tin đó ở đây đâu nhóc con." Giáo sư Beedle dường như không nghi ngờ gì mà chỉ cười cười.Tim Nam An đang treo lơ lửng chợt hạ xuống, cậu hỏi: "Tại sao vậy ạ?""Bởi vì, đây là thứ đồ vật mà loài người dễ mất quyền khống chế nhất, là một vùng cấm không thể chạm vào." Beedle nói, "Không chỉ Thành phố Hoa Hồng mà kể cả con có ở thành phố Chuông Bạc thử tìm kiếm người máy mô phỏng sinh học thì kết quả tìm được cũng sẽ rất ít ỏi.""Vậy..." Nam An khẽ nói, "Người máy mô phỏng sinh học rốt cuộc là gì vậy ạ?""Đó là một kỹ thuật mô phỏng sinh học hoàn chỉnh, nhóc con ạ." Beedle vuốt bộ râu trắng của mình, "Mặc dù loài người vẫn chưa đủ năng lực tạo ra người máy mô phỏng con người, nhưng kỹ thuật này đã được nhắc đến trong vô số lý thuyết. Nói ngắn gọn, con người có thể ngụy trang thành robot, còn robot cũng có thể ngụy trang thành con người, Khi đó chúng sẽ sở hữu tất cả mọi thứ của con người, bao gồm cả tổ chức da, máu, mạch máu, thậm chí từng tế bào đều sinh động như thật, đến mức vượt qua mọi thuật toán mà một robot nên có."Nam An mở to mắt."Ví dụ, trước mặt cháu là hai người, một người có dáng vẻ hoàn chỉnh của con người, mặc quần áo bình thường nhưng lại là robot. Còn người kia, anh ta có lớp vỏ bên ngoài màu bạc kim loại, nhưng lại có giấy khai sinh của con người." Beedle nói, "Nếu chúng ta không thể phán đoán ai là con người ai là robot thì không thể kiểm soát được hành vi của họ.""Đây chính là lý do tại sao Thành phố Hoa Hồng không cho phép việc phát triển khoa học kỹ thuật vượt quá mức cho phép, bởi vì một khi xảy ra tình trạng pha trộn như thế hậu quả sẽ không thể lường trước được. Đây là một sự hỗn loạn về mặt trật tự, nếu có một ngày loài người thực sự phát triển khoa học kỹ thuật tới mức đó thì giống như mở ra chiếc hộp Pandora*, tất cả mọi thứ sẽ mất khống chế."*Trong thần thoại Hy Lạp, chiếc hộp Pandora là một chiếc hộp mà nàng Pandora – người phụ nữ đầu tiên đến thế giới loài người sở hữu. Nàng Pandora đã được thần Zeus dặn kĩ rằng không được mở chiếc hộp đó ra. Nhưng với sự tò mò của mình, Pandora đã mở chiếc hộp ra và tất cả những gì trong chiếc hộp kì bí đó đã khiến cho tất cả những điều bất hạnh tràn ngập khắp thế gian: thiên tai, bệnh tật, chiến tranh...Nghe những lời này của Beedle, Nam An run rẩy.Cậu biết loài người chưa đạt được loại kỹ thuật này, nhưng điều đó không có nghĩa là căn cứ Kepler sẽ chưa.Vậy, vậy thì——cậu hiện tại, là loại người máy mô phỏng sinh học mà loài người cho là khó kiểm soát nhất sao?Nam An run rẩy hàng mi.Cậu nhìn Beedle, đối diện với đôi mắt thông thái như mang theo sự phát triển khoa học kỹ thuật của loài người, hỏi: "Nếu loài người nhất định phải đi đến bước đó, người máy mô phỏng sinh học rồi sẽ xuất hiện, vậy thì kết cục sẽ ra sao ạ?"Giáo sư Beedle chợt cười."Vừa hay hôm nay ta có thời gian rảnh." Ông nhìn Nam An, nhẹ nhàng nói, "Ta kể cho nhóc nghe một câu chuyện nhé, nhóc con có muốn nghe không?"Nam An ngoan ngoãn gật đầu."Đây là câu chuyện về thời đại của chúng ta." Giáo sư Beedle ngồi cạnh Nam An, giọng ông trầm ổn, nhưng lại mơ hồ như vượt qua dòng chảy dài của lịch sử, "Hiểu câu chuyện này, cháu sẽ biết loài người cuối cùng sẽ đi về đâu, và dự kiến được kết cục nên có.""Bởi vì nó không chỉ liên quan đến sự chia rẽ của hai phe loài người, đồng thời..."Giáo sư Beedle dừng lại một chút, khẽ nói: "Cũng liên quan đến nhà khoa học cao cấp nhất của khu vực Hoa Hồng hiện tại, Lâm Trạch."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz