𝐙𝐒𝐖𝐖•𝐂𝐚𝐨 𝐇•𝐁𝐚́𝐜 𝐒𝐢̃ 𝐂𝐨̂́, 𝐗𝐢𝐧 Đ𝐮̛̀𝐧𝐠 𝐍𝐡𝐮̛ 𝐕𝐚̣̂𝐲
Hạ (Kết) 🔞
Hướng Không đứng cạnh bếp, tay đảo nhẹ món canh vừa sôi, chăm chú đến mức không phát hiện ra Cố Nguỵ đứng ở cửa bếp từ lúc nào.
Cố Nguỵ bước vào, chân chầm chậm tiến lại gần Hướng Không, bất ngờ siết lấy eo em, dán sát cả cơ thể cao lớn vào lưng em.
"A, anh về lúc nào vậy?" Hướng Không ngạc nhiên quay qua, ngọt ngào hỏi.
"Anh mới về." Cố Nguỵ cười lộ răng, nhẹ thơm lên má em.
"Vậy ra bàn ngồi đi, đồ ăn tối chuẩn bị xong rồi."
Hướng Không vừa nói, vừa muốn kéo tay Cố Nguỵ đẩy ra, nhưng Alpha lại siết chặt em trong lòng.
"Cố Nguỵ?"
"Hửm?"
Cố Nguỵ nhìn chằm chằm vào sườn mặt của Hướng Không, bên mũi anh thoang thoảng mùi hương ngọt ngào của Omega. Hướng Không đang ở giai đoạn nhạy cảm, sắp bước vào kì phát tình, nên người lúc nào cũng mềm nhũn, pheromone càng trở nên mê hoặc hơn.
Cố Nguỵ cúi xuống liếm nhẹ vào vành tai ửng đỏ của Hướng Không, khiến em rùng mình.
"Anh làm gì vậy..... đừng nghịch nữa, ra bàn ngồi đi, em dọn cơm."
Hướng Không cố gắng đẩy anh ra, Cố Nguỵ không những không buông, tay phải còn lưu manh luồn vào trong áo của em. Bàn tay xoa nắn lướt trên da thịt mềm mại, chạm vào một nụ hoa trước ngực, ngón tay miết nhẹ, rồi bất ngờ véo nhẹ khiến Hướng Không giật mình rên khẽ:
"Ư... Cố Nguỵ, em đang nấu ăn......"
"Để một chút rồi nấu." Anh cười, tay vươn ra tắt bếp, cúi đầu xuống hôn lên gáy em, mút mạnh một cái để lại dấu vết đỏ chói.
Hướng Không run lên, cả người bị ép xoay lại, lưng đập vào mép bàn bếp. Môi liền bị chiếm đoạt, Cố Nguỵ bất ngờ tấn công đầu lưỡi vào bên trong, khiến em ngạc nhiên quên luôn việc hít thở.
Cố Nguỵ rút một tay xuống dưới, mò vào trong quần của em, ngón tay len vào khe mông mềm mại, tìm đúng lỗ nhỏ đang co thắt nhè nhẹ. Hướng Không giãy nhẹ, hai tay chống lên lồng ngực Cố Nguỵ nhưng không cách nào đẩy ra được.
"Cố Nguỵ... đừng mà... chúng ta ăn cơm trước đã, anh đi làm cả ngày đói rồi..."
"Giờ anh chỉ muốn ăn em trước!" Cố Nguỵ cười tà, anh cúi đầu, hôn vào tuyến thể sau gáy em.
"Ưm.....a..."
"Em sắp đến kì phát tình rồi...." Cố Nguỵ vừa hôn lên cổ Hướng Không, vừa hỏi.
"Vâng...."
"Anh đã xin nghỉ phép ở bệnh viện 1 tuần, để ở nhà chăm sóc em."
Cố Nguỵ luồn một tay ra sau, kéo quần của Hướng Không xuống, nhét ngón tay vào giữa khe mông, không hề báo trước mà ấn sâu một ngón vào bên trong.
"Ưm!!" Hướng Không kêu lên, ngực phập phồng. "Đừng... công việc rất quan trọng, anh không cần như vậy...!"
"Không có việc gì quan trọng bằng bảo bối của anh hết." Cố Nguỵ vừa nói, vừa hôn hôn môi em, đầy tình cảm. Ngón tay anh xoay tròn, móc nhẹ, rồi rút ra đâm vào liên tục.
"Ưm...." Hướng Không mơ màng nhìn anh, trong lòng vô cùng cảm động. Em vươn tay vòng lấy ôm chặt cổ anh, kéo anh xuống chủ động hôn môi.
Tiếng "chụt chụt" nhầy nhụa vang vọng giữa căn bếp.
"Ư... a... anh..."
Cố Nguỵ say mê hôn mạnh lên miệng Hướng Không, lưỡi cuốn vào sâu dây dưa không dứt.
Hướng Không như bị rút cạn sức lực, dựa cả người vào Cố Nguỵ.
Cố Nguỵ cởi khóa quần, kéo cự vật đã cương cứng ra ngoài, đầu khấc đỏ bừng chạm vào khe mông nhỏ đã được mở rộng kĩ lưỡng.
"A......chậm chút, to quá em không chịu nổi.....!"
"Bảo bối, thả lỏng một chút."
Cố Nguỵ dỗ ngọt, hôn hôn lên khoé mắt ướt nước của Hướng Không. Cự vật nhét vào lỗ nhỏ, thịt mềm bị tách ra, đón lấy vật cứng nóng rực.
"Ư....ưm!!!"
"Chặt quá!" Cố Nguỵ bật cười, bắt đầu thúc hông, nhịp đầu tiên chậm rãi, như muốn để em cảm nhận rõ ràng từng tấc cự vật ma sát với vách thịt mềm mại.
Sau vài lần nhấn nhẹ, anh bắt đầu tăng tốc, mông Hướng Không bị va vào kệ bếp, phát ra tiếng "bạch bạch" ướt át.
"Ư... a... Cố... anh... mạnh quá... sâu quá...!"
"Bảo bối, sẽ thoải mái ngay thôi...."
Cố Nguỵ càng đâm càng sâu, nước hờn trào ra ngoài theo từng nhịp rút ra của cự vật, chảy dọc xuống đùi trong của Hướng Không.
Hai tay Hướng Không bấu lấy thành bếp, lưng cong lên, tư thế khá khó khăn khiến em mệt nhừ.
"Em....a a....em mệt quá....!"
Cố Nguỵ nghe vậy liền nhấc bổng Hướng Không lên, cự vật theo tư thế này lại càng vào sâu bên trong hơn, chạm đến tận tử cung, khiến cả người Hướng Không giật nảy lên. Em bật khóc thút thít:
"Ư....hức.... sâu quá...."
Cố Nguỵ vừa thúc hông, vừa bế em đi về phía bàn ăn, cả người Hướng Không nhấp nhổm liên tục trên người Cố Nguỵ. Khi được đặt ngồi lên bàn, cự vật theo tiết tấu càng đâm nhanh hơn, đầu khấc đâm trúng ngay chỗ nhạy cảm sâu bên trong.
"Ư.... a a a...."
Âm thanh ướt át vang dội, bàn ăn chấn động, từng cú thúc mạnh khiến thìa nĩa trên đó rung lên liên tục.
"Ư... ư .... a a... anh... đừng đâm sâu vậy...!!"
"Không phải rất thoải mái sao....."
Cố Nguỵ ghé miệng xuống, kéo áo Hướng Không lên đến cổ, lộ ra hai nụ hoa hồng đỏ đang nảy theo từng cú đâm.
Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên.
"Chụt..."
Đầu lưỡi đảo quanh đầu nhũ, răng nhẹ nhàng cắn một cái rồi mút mạnh khiến ngực em đỏ ửng.
"Ư... a a........."
Bên dưới, hạ thể vẫn bị chọc vào không ngừng nghỉ. Cố Nguỵ vừa chơi đùa bên trên, vừa ra vào bên dưới, mỗi nhịp rút ra rồi dập mạnh vào khiến toàn thân Hướng Không giật lên không ngừng.
"Thoải mái không?"
"Ư... aa... a! Thoải mái... a... sâu quá... sâu...!"
"Đợi chút, cho em sướng chết....."
Đầu khấc đâm trúng điểm G, khiến Hướng Không gào lên, toàn thân run bần bật, mắt long lanh nước:
"A... a... không được! Em... em bắn.....!!"
Tinh dịch bị ép bắn ra theo từng cú thúc dồn dập.
Cố Nguỵ rút ra một chút, rồi dập trở lại.
"Gọi anh."
"Ư... Cố... Cố Nguỵ...... a a!!"
Một cú thúc mạnh vào sâu bên trong, toàn bộ chất lỏng nóng ấm đều được phóng thích vào. Hướng Không ôm siết lấy Cố Nguỵ, ngửa cổ rên lên, Cố Nguỵ kêu lên một tiếng sảng khoái.
Bên trong bếp lúc này hỗn loạn như vừa trải qua một cơn bão. Bàn ăn xô lệch, khăn trải bàn bị vò nát, một bên ngực của Hướng Không vẫn còn ướt át vì dấu mút.
Em ngồi ngẩn ra trên bàn, hai má đỏ ửng, hai chân khép không nổi, đùi còn run lẩy bẩy, lỗ nhỏ giữa mông vẫn còn hé mở, đỏ bừng, chảy ra dịch trắng sữa theo từng nhịp thở dốc nặng nề.
Cố Nguỵ đứng trước mặt, đang chăm chú vén lại áo cho Hướng Không.
Anh cúi người, hôn lên trán em, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng em lên, bế kiểu công chúa.
"Anh... a..."
"Anh đưa em đi tắm."
Mỗi bước anh đi, tinh dịch bên trong lại chảy ra thêm chút nữa, nhỏ xuống dọc đùi, khiến mặt Hướng Không đỏ ửng.
Sau khi tắm rửa xong cho Hướng Không, Cố Nguỵ quay về bếp dọn lại bãi chiến trường. Xong xuôi liền dọn cơm ra bàn, rồi bế cục bông nhỏ đang ngại ngùng cuộn tròn trong chăn ra ăn cơm.
"Anh.... đồ xấu xa." Hướng Không ôm lấy cổ anh, để anh bế ra ngoài, miệng vừa lầm bầm trách móc.
"Phải phải! Là anh không tốt, giờ ra ăn cơm thôi, bụng đói meo rồi phải không?" Cố Nguỵ yêu chiều nói.
Hướng Không bĩu môi không trả lời. Đến khi được Cố Nguỵ bế ra bàn ăn, thấy anh không có ý định đặt mình xuống, vẫn ôm khư khư mình trong lòng, Hướng Không vươn tay đẩy nhẹ anh ra, nói:
"Thả em xuống đi."
"Không được, bên dưới còn đau, để anh chăm em ăn cơm."
"Em không cần!"
"Ngoan nào, đừng bướng bỉnh, bên dưới chẳng phải còn...."
Cố Nguỵ lưu mạnh luồn tay bóp lấy mông của em.
"A..... anh ..... anh lưu manh!"
"Nào, ngoan đi, không ăn là anh ăn em đấy!"
Cố Nguỵ vừa nói, vừa cất tiếng đe doạ, Hướng Không bất mãn nhìn anh, nhưng vẫn ngoan ngoãn mà há miệng để anh đút cơm.
"Bảo bối, tuần sau chúng ta đi du lịch được không?"
"Hả, đi đâu?"
"Anh xin nghỉ cả tuần rồi mà, sẽ dành thời gian đưa em đi chơi, kì nhạy cảm cũng sắp đến rồi, cũng thuận tiện chăm em hơn."
Hướng Không nghe vậy đỏ mặt, đầu hơi cúi thấp che đi vẻ ngại ngùng. Cố Nguỵ nâng cằm em lên, hôn chụt lên môi em.
"Không đồng ý sao?"
"Em.... không phải có ý đó....."
"Vậy có đi không hử?"
"Ưm..... đi... đi mà, đừng hôn nữa...."
Trong bếp vang lên tiếng cười đùa vui vẻ.....
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz