chap 5
Chapter 5: Buổi Trưa Và Những Lời Thú Nhận
Sau buổi sáng đầy sóng gió trên ban công, Taufan vẫn còn bối rối không thôi. Cậu lẩn quẩn trong đầu những nụ hôn bất ngờ của Halilintar, cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa hạnh phúc.
Buổi trưa ở sân trường, nhóm bạn tụ tập ăn cơm dưới bóng cây mát rượi. Taufan ngồi bên cạnh Halilintar, nhưng vẫn lẩn tránh ánh mắt cậu bạn.
“Cậu có ổn không, Taufan?”
Halilintar nhẹ nhàng hỏi, giọng vẫn đậm đặc sự quan tâm.
Taufan ngước lên, mắt đỏ hoe, cắn môi nhỏ: “Tớ… tớ không biết nữa. Cậu làm tớ lúng túng quá.”
Halilintar cười, kéo nhẹ tay Taufan:
“Ủa, lúng túng vậy? Hay là trong lòng cậu đang… thích thú?”
Một khoảng lặng nhẹ trôi qua, rồi Taufan ngại ngùng tới đỏ mặt :
“K-không có nha!! Ai mà thèm thích cậu chứ!!.”
Tớ thích đó rồi sao? Cậu làm gì tớ? Sao hali đoán hay vậy trời..TvT
Halilintar cười mỉa, nghiêng đầu nhìn Taufan.
“Thật không đó?~ Nhìn mặt cậu có vẻ không thành thật cho lắm nhỉ?”
Halilintar nhếch mép, ánh mắt lấp lánh đầy tinh quái, tay khẽ chạm vào vai Taufan như để nhấn mạnh lời nói.
Taufan lúng túng, tránh ánh mắt Halilintar, tay vội che mặt:
“C-cậu… cậu đang tưởng tượng gì vậy…? Ai mà lại như thế chứ!”
Taufan cố gắng cười trừ nhưng giọng vẫn lạc đi, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Halilintar cười nhẹ, giọng thoải mái:
“Tớ đùa đó mà, đừng nghĩ nhiều. Ăn trưa đi, đói rồi kìa.”
Ánh mắt Halilintar dịu lại, nụ cười chân thành hơn, nhẹ nhàng vỗ vai Taufan như muốn xoa dịu sự bối rối của cậu.
Taufan cười ngượng ngùng, gãi gáy:
“Ha ha, tớ biết mà… Cậu lúc nào cũng hay trêu tớ thôi.”
Trêu vậy thích nha~
Cậu nhìn Halilintar, ánh mắt vừa ấm áp vừa có chút bối rối, rồi vội quay sang chỗ khác để tránh ánh nhìn của Halilintar.
Taufan nhẹ nhàng thở ra, cố gắng tập trung vào bữa trưa nhưng vẫn không thể giấu được nụ cười trên môi.
Halilintar cười khẽ, nhìn Taufan với ánh mắt dịu dàng hơn:
“Thấy chưa, tớ chỉ muốn cậu vui thôi mà. Đừng có căng thẳng quá.”
Cậu đẩy khay cơm nhẹ về phía Taufan, rồi ngồi xuống đối diện, tay khẽ chạm vào tay Taufan như một cử chỉ an ủi tinh tế.
Halilintar nói nhỏ, giọng hơi trêu chọc:
“Nhưng mà nếu cậu thích tớ thật, thì cũng… đừng giấu nhé.”
Taufan đỏ mặt, lúng túng nhưng không từ chối, làm không khí giữa hai người thêm phần ấm áp và thân mật.
Taufan cắn môi, nhìn Halilintar bằng ánh mắt ngập ngừng.
“C-cậu thật khó hiểu mà… Nhưng tớ sẽ nghĩ về điều đó.”
Cậu khẽ mỉm cười, đôi mắt lấp lánh một chút e thẹn nhưng cũng có phần ấm áp.
Halilintar cười tươi, gật đầu hài lòng:
“Được rồi, thế là tiến bộ rồi đó. Ăn đi, đừng để nguội mất ngon.”
Không khí giữa hai người trở nên nhẹ nhàng, vui vẻ, như thể mọi rắc rối trước đó đều được xua tan bởi một chút đùa giỡn và sự quan tâm thật lòng.
Halilintar lấy khay cơm, nhẹ nhàng đặt trước mặt Taufan rồi ngồi xuống cạnh cậu.
Halilintar nhìn Taufan, giọng dịu lại
“Cậu biết không, tớ thích được thấy cậu cười như thế này hơn là lúc cậu có đó.”
Taufan nhìn Halilintar, lòng bỗng ấm áp lạ thường, cậu không nói gì mà chỉ gật nhẹ, rồi bắt đầu ăn cơm trong sự yên bình khó tả.
Khoảnh khắc giản dị ấy, giữa tiếng nói cười và mùi cơm thơm, như kéo hai tâm hồn gần lại hơn.
Taufan ngượng ngùng, mím môi.
“C-cảm ơn cậu… Tớ cũng thích lúc cậu cười.”
Halilintar cười ấm, vươn tay chạm nhẹ vào tay Taufan
“Thế thì phải cười nhiều hơn nữa nhé, đừng có giấu cảm xúc.”
Taufan nhìn vào tay Halilintar, tim đập nhanh rồi cũng mỉm cười thật tươi.
Không gian xung quanh như lắng đọng, chỉ còn lại tiếng cười và sự ngọt ngào ngấm vào từng khoảnh khắc.
Taufan hỏi:
"Mà Hali này…"
Halilintar nhướn mày, cười nhẹ:
"Gì nào? Cậu hỏi tớ hay muốn tớ nói thật?"
Ánh mắt Halilintar lấp lánh tinh nghịch, tay vẫn vờ chạm nhẹ vào vai Taufan như đang trêu đùa.
Taufan gãi gáy, ngượng ngùng nói:
“Tớ… thì… cậu có bao giờ nghĩ tớ thích cậu không?”
Halilintar bật cười khúc khích, mắt vẫn tinh nghịch:
“Ồ, hỏi vậy là có ý gì đấy hả?”
Taufan đỏ mặt, lắp bắp:
“Không, không… chỉ là thắc mắc thôi mà!”
Halilintar nheo mắt, giả vờ nghiêm túc:
“Thì phải thử xem sao mới biết được chứ, phải không?”
Taufan ngẩng đầu nhìn Halilintar, tim đập thình thịch.
“Tớ... thật ra...”
Halilintar nhìn Taufan một lúc, rồi nở nụ cười ranh mãnh.
“Thật ra thì sao?”
Chưa kịp trả lời, Halilintar bất ngờ cúi xuống, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má Taufan.
Taufan đỏ bừng mặt, mắt mở to vì ngạc nhiên và vui sướng.
“H-hali… cậu làm gì vậy?”
Wtf??? Hali cậu ấy hôn mình??!!
Halilintar nháy mắt:
“Chỉ là cách tớ trả lời câu hỏi thôi. Đừng lo, tớ vẫn còn đùa mà!”
Taufan cười ngượng ngùng, nhưng trong lòng thì ngọt lịm.
Taufan vẫn còn đỏ mặt, lấy tay vuốt nhẹ má mình như thể vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ nụ hôn.
“Cậu… cậu đùa hơi thật đấy, Hali.”
Halilintar cười hiền, ánh mắt không giấu được sự dịu dàng.
“Ừ, tớ biết. Nhưng mà, tớ thích nhìn thấy cậu ngượng như thế.”
Taufan gãi đầu, cười ngượng ngùng.
“Cậu thật khó hiểu mà.”
Halilintar nhíu mày, rồi nheo mắt tinh nghịch.
“Chỉ khó hiểu với cậu thôi, còn với tớ thì cực kỳ rõ ràng.”
Taufan nhìn Halilintar, không nói gì, chỉ cười nhẹ, lòng đầy ấm áp.
Halilintar nhếch mép, ánh mắt đầy đùa cợt và thích thú
“Mà công nhận… môi cậu ngọt lắm, Taufan~ Ngon tới mức nghiện luôn đó.”
Taufan nghe vậy, lập tức đỏ bừng mặt, cố giấu sự ngại ngùng bằng cách quay đi:
“Cậu đừng nói nữa… Biết tớ ngại lắm không hả!!!”
Halilintar cười khúc khích, nhẹ nhàng chạm tay lên vai Taufan:
“Yên tâm đi, tớ chỉ nói thật thôi mà.”
End.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz