Late Night Texts
Tôi và Elicia quen nhau đã 8 tháng. Cô ấy đôi khi sẽ nhắn tin cho tôi vào lúc 3 giờ sáng, thường thì cô ấy sẽ phàn nàn về chứng mất ngủ của mình, hoặc chỉ đơn giản nói rằng cô ấy yêu tôi rất nhiều. Sự ngọt ngào đó ở Elicia đã xóa đi nỗi buồn bực khi bị đánh thức, tôi cũng chẳng bao giờ phàn nàn cô về chuyện này.
Cho đến một đêm nọ, như thường lệ, tin nhắn của Elicia được gửi đến trong khi tôi đang ngủ. Tôi đã không định xem những dòng tin sến súa ấy, vì hôm nay tôi rất mệt và chỉ muốn đánh một giấc. Suy đi nghĩ lại, tôi cũng mở điện thoại lên.
Đúng là tin nhắn từ Elicia, nhưng không phải câu "Em yêu anh" hay "Em không ngủ được" như những đêm khác. Nội dung của nó chỉ có vỏn vẹn một chữ:
"Tom"
Sự khó chịu trong tôi cũng vơi đi khi đọc xong mẩu tin ngắn củn này, Elicia chỉ đơn giản nhập tên tôi và gửi đi, nhưng tôi vẫn cảm thấy ấm lòng. Nhưng vấn đề ở đây là, tôi chưa từng nghe cô ấy gọi tôi là Tom bao giờ, cô ấy sẽ gọi Thomas. Điều đó làm tôi thấy khá khó hiểu.
Ngay khi tôi định trả lời lại, tôi lại nhận được từ Elicia thêm một tin nhắn nữa. Cũng chỉ là một chữ:
"Cứu"
Tôi bắt đầu sởn gai ốc, ruột gan quặn thắt và vô cùng lo lắng. Mặc kệ bây giờ là 3 giờ sáng, tôi phóng xe chạy nhanh sang nhà Elicia trước khi có chuyện tồi tệ xảy ra.
Đoạn đường đến nhà Elicia bỗng dài ra một cách bất thường. Không ngăn nổi sự bồn chồn đang chiếm lấy mình, tôi nhấc điện thoại gọi cho Elicia. Ba tiếng tút dài xuất hiện cho đến khi hai đầu dây được kết nối. Tôi gào vào điện thoại và hỏi cô ấy có ổn không, nhưng tất cả những gì tôi nghe được là tiếng thở hổn hển...
Tôi liên tục gọi tên Elicia, dường như nỗi sợ đã khiến tôi hóa điên. Sau đó, tôi nghe được những tiếng bước chân giậm mạnh vào sàn nhà, một tiếng thét đau đớn, thêm một tràng cười ma mị, ồn ào và ghê tởm. Tôi la hét và hỏi rằng ai đang cầm điện thoại của bạn gái mình, nhưng kết nối bị ngắt ngay lập tức. Chỉ vài giây sau, tôi cũng đến được nhà của Elicia.
Tôi phóng như bay lên trên phòng ngủ của cô ấy, chuẩn bị sẵn tâm lý để chứng kiến khung cảnh đầy máu me và sẵn sàng gọi cảnh sát ngay khi có thể. Nhưng những gì tôi thấy không giống với suy nghĩ của tôi. Elicia vẫn nằm yên say ngủ, mọi thứ vẫn hoàn toàn bình thường. Sau khi lục tung căn nhà cô ấy lên, xem xét dưới gầm giường, trong tủ quần áo, phòng vệ sinh,... và không thấy gì bất thường, tôi đánh thức Elicia dậy, cô ấy từ từ mở mắt, nhìn tôi với vẻ mặt rất bất ngờ, và có chút khó chịu.
- Elicia, em vẫn ổn đúng chứ?
- Đúng, có chuyện gì sao?
- Không, không có gì. Chỉ là anh thấy hơi lo lắng nên mới đến thăm em thôi.
Sau khi ngồi nói chuyện một lúc, Elicia tiếp tục chìm sâu vào giấc ngủ. Tôi mở điện thoại cô ấy lên, lịch sử cuộc gọi trống trơn, tin nhắn mà cô gửi cho tôi nửa tiếng trước cũng biến mất như chưa hề tồn tại. Nhìn bạn gái mình ngủ say, tôi cũng an tâm ra về. Tôi đã nghĩ có thể do mình mơ ngủ, tưởng tượng, ảo giác, hay mộng du, nhưng sự ớn lạnh kì lạ chạy dọc cơ thể vẫn khiến tôi có chút bất an.
Tôi lái xe về, cố gắng trấn an bản thân mình. Mọi chuyện vẫn ổn thôi, tôi đã mơ ngủ, không có gì đáng lo ngại cả. Suốt quãng đường đi về, tôi vẫn cứ giữ mãi suy nghĩ đó trong đầu. Đúng lúc chiếc xe của tôi vừa dừng trước cửa nhà, Elicia lại nhắn tin cho tôi. Ngay khi mở điện thoại lên, tôi biết, đây sẽ là lần cuối cùng tôi nhận được tin nhắn từ cô ấy.
"Mày quên kiểm tra trên trần nhà rồi, thằng ngu"
==
trans: hanple
via pinterest.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz