ZingTruyen.Xyz

COVER THY TIÊN THIS LOVE

CHAP 15

VyXuan6

- Tóc Tiên ! Hôm nay nghỉ sớm đi, tôi có hẹn ăn cơm với bạn - Thy Ngọc ngồi bên bàn trợ lý nhìn Tóc Tiên chăm chú

- Không! Tôi còn nhiều việc lắm

- Tôi muốn đi mà

- Em đi một mình đi, không thì gọi Mai Tiến Dũng đưa em đi

- Anh ấy hẹn anh Trúc Nhân rồi

- Vậy đi taxi

- Không muốn..không muốn - Thy Ngọc bắt đầu làm nũng, cô phát hiện 3 tháng qua chỉ cần cô làm nũng Tóc Tiên sẽ đầu hàng ngày, cô ngày càng thích Tóc Tiên chiều cô, cảm giác không giống lúc anh trai hay ông nội chiều cô. 3 tháng bên cạnh Tóc Tiên cô hiểu được Tóc Tiên chả có ý nghĩ phá hoại gì Mai gia hay anh cô, nếu có chỉ là Tóc Tiên ghi thù anh trai vụ bổ nhiệm cô làm CEO mà đến giờ cứ có cơ hội là chỉnh anh, khiến anh sợ đến mức không dám để Trúc Nhân giáp mặt Tóc Tiên luôn.

Nhìn Thy Ngọc lại giở chiêu cũ, Tóc Tiên cảm thấy đau đầu, Dương Hoàng Yến nhà cô còn chưa dám nháo cô đến mức này mà cô không thể làm gì được con rùa con trước mặt. Trừng mắt cũng không được, quát tháo cũng không xong, đành phải thỏa hiệp

- Được rồi! Tan ca sớm vậy - Tóc Tiên thở dài lắc đầu, sao Thy Ngọc cứ như khắc tinh của cô vậy chứ

Tóc Tiên mệt nên Thy Ngọc lái xe, hai người đến nhà hàng đã được đặt bàn trước, có vẻ họ đến sớm vì thế đành gọi nước trước rồi ngồi chờ.

- Tóc Tiên, tôi khó chịu mắt quá

- Bụi vào mắt sao?

- Chắc vậy, chị xem giúp tôi với - Thy Ngọc khó chịu

Tóc Tiên quay sang nhìn Thy Ngọc, nhẹ nhàng thổi thổi mắt cho cô bé, Thy Ngọc chớp chớp được mấy cái liền mở mắt nhìn khuôn mặt Tóc Tiên gần trong sát cô, bốn mắt nhìn nhau tự nhiên như có điện giật, Tóc Tiên hoảng sợ quay đi chỗ khác, Thy Ngọc thấy phản ứng của Tóc Tiên không hiểu sao trong lòng hơi khó chịu. Tóc Tiên cầm ly nước uống vài ngụm điều chỉnh tâm trạng, cô thật sự sợ, lúc nãy cô hiểu rõ cảm giác của mình, là cô muốn hôn Thy Ngọc, cô bắt đầu cảm thấy sợ chính mình, cô bắt đầu cảm thấy sợ khi bên Thy Ngọc, nhìn ra cửa sổ về một phía xa xăm nào đó cô tự nhủ "Tóc Tiên à! Đừng hủy hoại Thy Ngọc!"

- Hey Misthy! - Một giọng nữ mang hơi hướng trẻ con vang lên cắt đứt cảm nhận của hai người

- Ngọc Phước!! - Thy Ngọc vẫy vẫy tay

- Đến lâu chưa? - Ngọc Phước hỏi Thy Ngọc

- Mình vừa đến thôi

Lúc này Tóc Tiên cũng để ý đến cô bạn của Thy Ngọc, tóc ngắn uốn xoăn nhẹ, khuôn mặt bầu bĩnh, có phần trẻ con, khi cười cũng dễ thương nhưng lại không có lúm đồng tiền như Thy Ngọc khiến nụ cười ấy với Tóc Tiên cũng chỉ ở mức dễ thương bình thường. Tóc Tiên giật mình, cô vừa so sánh một người khác với Thy Ngọc? Điên thật rồi.

Cả Thy Ngọc cùng Tóc Tiên liền chú ý đến một người đi sau Ngọc Phước. Tóc Tiên ngước nhìn người đó, cả người cô đông cứng lại, nụ cười xã giao trên mặt giờ cứng đờ, môi mỏng khẽ thì thầm

- Lê Ngọc Minh Hằng?

- Chào Tóc Tiên, lâu quá rồi nhỉ

Thy Ngọc thấy người đi cùng Ngọc Phước dường như quen biết Tóc Tiên, cô quay sang nhìn Tóc Tiên thấy biểu tình cứng đờ của Tóc Tiên, một dự cảm không lành xuất hiện trong lòng Thy Ngọc, tự nhiên sao Thy Ngọc thấy sợ hãi?

- Hai người quen sao? - Ngọc Phước cười

Cả hai cùng gật đầu, Tóc Tiên lấy lại tâm trạng bình thản nở nụ cười nhẹ, gặp thì sao chứ, cũng hơn 2 năm rồi, mọi thứ cũng đã lành rồi.

- Thy Ngọc! Đây là chị dâu cậu sao?

- Chị dâu? - Minh Hằng nhấn mạnh nhìn Tóc Tiên thú vị nghĩ

- Ngọc Phước, đây là Tóc Tiên- Thy Ngọc ghét người ta gọi Tóc Tiên là chị dâu của cô, vì vậy không khẳng định chỉ giới thiệu tên của Tóc Tiên

Ngọc Phước khó hiểu nhìn nét mặt Thy Ngọc khó chịu, ngồi xuống cùng Minh Hằng

- Đây là Lê Ngọc Minh Hằng, bạn mình

- Chào chị - Thy Ngọc gật gật đầu, cô lại nhìn sang Tóc Tiên lo lắng.

3 tháng qua cô đã quen thân cận với Tóc Tiên, 3 tháng qua Tóc Tiên bên cạnh cô như tan băng dần dần, cô đã quen với một Tóc Tiên hay cười ấm áp với cô, đã quen với không khí gần gũi khi bên cạnh nhau. Nhưng mà vì sao giờ phút này, từ khi con người tên Lê Ngọc Minh Hằng xuất hiện, dường như Tóc Tiên của nửa năm trước đã trở lại, không, thậm chí còn lạnh hơn, Thy Ngọc khó chịu, Tóc Tiên giờ phút này xa lạ với cô, lòng cô sợ, sợ rằng Tóc Tiên sẽ lại xem cô như xa lạ, cảm giác đó khiến cô muốn xé nát những thứ trước mắt mình.

Ánh mắt băng lãnh, vẻ mặt lạnh lùng, Tóc Tiên nhìn hai người đối diện cười như không cười đáp lễ lời chào.

- Không nghĩ giờ em lại là chị dâu của người khác nha! - Minh Hằng mở miệng châm chọc

- Không phải đời luôn đầy bất ngờ sao? - Giọng Tóc Tiên không chút độ ấm vang lên, Thy Ngọc ngồi cạnh cô cảm thấy lạnh quá, Tóc Tiên lại chui vào vỏ bọc của mình rồi.

- Bất ngờ này thì quá sức bất ngờ rồi

- Chị nên tập quen với các bất ngờ đi

Không khí toàn mùi thuốc súng khiến Ngọc Phước cảm thấy ngột ngạt còn Thy Ngọc lại lo lắng về Tóc Tiên nhiều hơn. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra để trong giây lát Tóc Tiên thay đổi như vậy chứ?

Ngọc Phước liền gọi đồ ăn, Tóc Tiên chỉ im lặng ngồi ăn, Thy Ngọc thì cố gắng tươi cười tiếp chuyện Ngọc Phước cùng Minh Hằng, nhưng lòng cô lại đặt ở người đang ngồi bên cạnh.

Được một lúc, Tóc Tiên xin phép đi toi let, sau đó Minh Hằng cũng đi theo, Thy Ngọc nheo nheo mắt theo nhìn, cảm giác của cô thôi thúc cô phải đi theo họ. Ráng kiên nhẫn ngồi thêm một tí cô liền viện cớ đi gọi điện thoại để lại Ngọc Phước một mình ngồi trên bàn ăn khó hiểu.

---

- Tóc Tiên! 2 năm không gặp em làm tôi bất ngờ nha - Minh Hằng dựa vào cửa toilet châm chọc

- Chị cũng làm tôi bất ngờ, cô ấy đâu? Không đi cùng chị à? - Tóc Tiên phản kích

- Cô ấy đang bên Mỹ, Ngọc Phước là em gái cô ấy

Tóc Tiên chợt nhớ ra gì đó, đúng rồi, lúc trước cô gái kia có một người em nhưng cô cũng không mấy quan tâm vì vậy cũng không tìm hiểu.

Thấy Tóc Tiên im lặng, Minh Hằng tiến đến mở miệng

- Không nghĩ 2 năm rồi lại vẫn có thể gặp em - Nhìn Tóc Tiên im lặng Minh Hằng chỉ nở miệng cười đểu - Thy Ngọc ...

Tóc Tiên nghe Minh Hằng nhắc đến tên Thy Ngọc liền trừng mắt phản ứng

- Đây! Đúng phản ứng này, lúc này em mới là Tóc Tiên mà tôi biết - Minh Hằng khiêu khích Tóc Tiên

- Cô muốn gì?

- Tóc Tiên à Tóc Tiên! Em nên tự ý thức được rằng người như em chỉ có phá hoại kẻ khác là giỏi thôi. Cô bé ấy thuần khiết như thế, xinh đẹp như thế, em định hủy hoại một thiên thần à? Em không sợ quả báo sao? - Minh Hằng gằn giọng, từng câu từng chữ khiến Tóc Tiên cứng người, cô không phản bác được.

Nhìn Tóc Tiên bất lực, đúng ánh mắt bất lực đầy đau đớn đó, Minh Hằng tiếp lời

- Tóc Tiên! Đừng phá hoại thêm một ai nữa... nhé! - Nhìn vẻ mặt cam chịu đau đớn của Tóc Tiên, Minh Hằng nở nụ cười rời đi.

Tóc Tiên nhìn bóng lưng Minh Hằng rời đi, cô quay nhìn mình trong gương, nở nụ cười thê lương, cô làm sao quên được chứ ... người như cô không xứng có được hạnh phúc, cô không nên làm ai tổn thương thêm nữa ...

Thy Ngọc đứng khuất bên ngoài, cô đến sau nên chỉ nghe được Minh Hằng nói một câu cuối "Tóc Tiên à! Đừng phá hoại thêm một ai nữa!" Rốt cuộc giữa họ đã xảy ra chuyện gì, Thy Ngọc không nghĩ nhiều liền bước vào, lúc này Tóc Tiên cũng quay sang nhìn người vừa bước vào cửa.

Thy Ngọc nhìn thấy dáng vẻ bất lực của Tóc Tiên, ánh mắt thê lương đau đớn của người trước mắt như hung hăng nện một quyền vào tâm cô, Thy Ngọc cảm thấy như ai đó bóp nghẹt trái tim mình.

Tóc Tiên thấy Thy Ngọc liền hít một hơi sâu giọng run run

- Tôi mệt tôi về trước, em lái xe về sau nhé - Nói rồi đi ngang qua Thy Ngọc, Thy Ngọc nghe rất rõ giọng Tóc Tiên là đang kiềm chế, cô đang kiềm lại nước mắt, Thy Ngọc níu tay Tóc Tiên lại

Tóc Tiên nhăn nhó nhìn Thy Ngọc, cô giờ chỉ muốn yên tĩnh, cô không muốn nháo cùng Thy Ngọc

- Tôi đưa chị về

Tóc Tiên sững người không đáp chỉ quay lưng đi, Thy Ngọc nhìn theo bóng lưng cô độc đó lòng nhói đau.

Thy Ngọc tính tiền rồi nhắn cho Ngọc Phước một cái tin sau đó lấy xe đưa Tóc Tiên về nhà. Dọc đường không ai nói với ai câu nào, xe vừa về đến nhà Tóc Tiên liền nói

- Tối nay em về phòng ngủ đi, tôi muốn yên tĩnh

- Cô ta là ai? - Thy Ngọc gằn giọng

Tóc Tiên nhìn Thy Ngọc đang nhìn cô với ánh mắt tức giận, Tóc Tiên không muốn đáp, vì quá khứ ấy nó quá nhem nhuốc, nó quá đen tối, cô không muốn Thy Ngọc bị vấy vào những thứ dơ bẩn của cuộc đời cô. Tóc Tiên chỉ mỉm cười đưa tay xoa đầu Thy Ngọc

- Không phải chuyện của em, ngủ ngon! - không đợi Thy Ngọc phản ứng, Tóc Tiên mở cửa xe đi một mạch lên phòng, khóa cửa lại.

Thy Ngọc siết chặt nắm đấm, không phải chuyện của cô, hừm, Thy Ngọc cô muốn xen vào đấy, ai cản được cô?

- Thư! Tra quá khứ của Minh Hằng bạn của Ngọc Phước cho tao!

Vì sao không tra Tóc Tiên mà lại là Minh Hằng? Thy Ngọc cô hiểu, Tóc Tiên đã muốn giấu nhẹm thì sẽ khó, hơn nữa anh trai đã từng điều tra cũng không ra kết quả gì, vì vậy thay vì điều tra Tóc Tiên, Thy Ngọc sẽ lựa chọn điều tra người con gái xa lạ lúc chiều, Lê Ngọc Minh Hằng.

Một tiếng sau, "tít tít" âm tin nhắn đến, Thy Ngọc mở ra đọc, là Thư

"Minh Hằng là người yêu cũ của Tóc Tiên"

Một câu trong tin nhắn khiến tay nắm điện thoại của Thy Ngọc siết lại, cô nhịn lại không đập điện thoại, nhấn nhắn lại "1 tiếng nữa, GX"

Nhắn xong, Thy Ngọc thay quần áo rời đi, lúc ra cửa cô nhìn cửa phòng của Tóc Tiên kiềm chế sự bất an trong lòng, rời đi.

---

End chap 15

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz