Ở chung
"Sao mà thầy biết?"
Trần Đăng Dương vừa đến lớp đã nổi giận đùng đùng đi đến bàn giáo viên, đập tay tra hỏi thầy giáo Pháp. Trái với sự giận dữ của hắn, anh rất điềm nhiên ngẩng đầu nhìn lên, mỉm cười nhẹ, nhàn nhạt nói:
"Lần sau, nếu đã giấu được những vật phản chiếu khác thì hãy bứng luôn cái cửa kính của cậu đi."
Trần Đăng Dương nghe xong liền quay sang Hoàng Đức Duy, gằn giọng:
"Sao mày không bứng luôn cái cửa đi!!!!"
"Hả????"
Duy họ Hoàng ngơ ngác. Vì thầy giáo Pháp, đại có thể chấp nhận thay cái cửa mới sao?
"Về chỗ ngồi đi, đến giờ vào lớp rồi."
"Aissss"
Trần Đăng Dương rít lên một hơi, song cũng giậm chân rầm rầm đi về phía bàn học.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của học trò Dương, hôm nay thầy giáo Pháp giảng dạy rất suôn sẻ, không có một triệu chứng mệt mỏi nào nữa cả. Tinh lực của thầy như được tăng thêm mấy mươi phần trăm. Mà chắc cũng do nghĩ đến bộ mặt khó coi của Trần Đăng Dương khi chơi anh không thành nên trong lòng cũng có chút vui vẻ.
Buổi học hôm đó là một lần hiếm hoi Trần Đăng Dương không phá phách miếng nào. Tàn dư của cái vố ngày hôm qua vẫn khiến hắn bực mình không thôi.
Hết tiết, hắn lại tính bày trò chọc phá Nguyễn Thanh Pháp thì giọng nói của ba hắn vang lên làm hắn ngưng trệ mọi hoạt động
"Thằng oắt con, đi theo ba."
Nói rồi, ông đi trước Trần Đăng Dương đi theo sau với một dự cảm chẳng lành
.
"CÁI GÌ!!!!!"
Không phải một, mà là hai giọng nói vang lên cùng một lúc. Lúc hắn đi theo ba ra khuôn viên của trường mới bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Nguyễn Thanh Pháp, ngay cả hắn cũng không tránh khỏi bất ngờ khi có sự xuất hiện của anh. Và đúng như dự cảm không lành từ trước, từng lời nói sau đó của ba mình chẳng những khiến hắn bật ngửa mà còn khiến Nguyễn Thanh Pháp chút nữa đã té ghế.
"Tại sao con phải ở chung với Nguyễn Thanh Pháp?"
Trần Đăng Dương gần như hét lên với ba mình, hắn không tin vào những gì mình vừa nghe. Ngay cả Nguyễn Thanh Pháp cũng thế, đây chắc là lần đầu tiên hắn thấy anh mất bình tĩnh như vậy.
"Ông Trần. Tôi nghĩ việc hai thầy trò ở chung với nhau không phải là một ý kiến hay. Tôi đã kèm cặp Trần Đăng Dương ở trường và cả những giờ học thêm ngoài giờ, tôi nghĩ như vậy là đủ rồi."
"Thầy giáo Pháp có phần không biết. Thằng con trai tôi ngoài học không giỏi ra còn rất phá phách. Thầy cũng biết đó, chúng tôi đều hay đi làm và không có ở nhà, khó lòng mà quản thúc được nó."
"Ba à, thầy Pháp là thầy giáo không phải là bảo mẫu!!!"
Miễn cưỡng mà nói thì đây cũng được tính là lần đầu tiên Trần Đăng Dương bênh vực thầy Pháp nhưng là vì để giữ gìn sự tự do của mình.
"Đăng Dương nói đúng rồi."
"Thầy Pháp đừng nghe thằng nhóc đó nói."
"Ba.....ơ kìa."
Ông Trần quay lại lườm hắn một cái, hắn nghĩ đến số tiền ít ỏi còn sót lại trong tài khoản cũng ngậm ngùi im lặng.
"Thằng con tôi nó học dở từ nhỏ đến giờ, cho dù có bắt nó học thêm mấy tiếng đồng hồ nữa nó vẫn không thể tiến bộ nổi. Đó giờ chỉ có thầy giáo Pháp mới trị được nó, chi bằng tăng thời gian kèm cặp cho kết quả tốt hơn?"
"Con không đồng ý. ngày nài cũng gặp đã muốn bức chết con rồi. Sống chung nhà, chung giường là muốn con chết sớm hả?"
"Nè ai bảo tôi muốn chung giường với cậu?"
Nguyễn Thanh Pháp chau mày cau có, tên này có phải đã nghĩ ra quá rồi không?
"Tôi nghe nói hôm qua thầy Pháp có ghé nhà thăm, tôi lại không đón tiếp được thật thất lễ."
"Hả... Gì cơ?"
"Sao mà ba biết?"
Nguyễn Thanh Pháp xấu hổ cúi mặt xuống, Trần Đăng Dương lại ngạc nhiên tròn xoe mắt. Sao ba hắn có thể biết được thông tin này. Ngay sau đó, ông Trần đã quay sang hắn nhướn mày lên, khóe môi cong nhẹ một bên, mặt cợt nhả y chang hắn. Song lại quay về phía thầy Pháp, nói tiếp:
"Tôi còn nghe nói thầy có vẻ rất thích nhà chúng tôi, còn ở đó hơn nửa ngày. Nếu thầy đã thích như vậy, sao không dọn vào ở chung luôn cho nó tiện?"
"Tôi không có thích....ông Trần....."
"Dù sao vợ chồng tôi cũng mới mua một căn nhà gần công ty nên cái nhà kia cũng coi như là cho thằng nhóc Đăng Dương rồi."
"Ba cho con căn đó á? Ba đã hỏi con có thích hay không chưa?"
"Thế mày không thích à?"
"Thích."
Trần Đăng Dương cười hì hì, cho hắn cả một căn nhà lớn như thế, thôi thì miễn cưỡng mà cho thêm một người ở cùng cũng không vấn đề gì.
"Ông Trần à, đó chỉ là hiểu lầm thôi. Nhiệm vụ của tôi là dạy dỗ nhưng đứa ngỗ nghịch như con trai ông, chỉ cần thời gian gặp gỡ trên lớp rồi kèm cặp sau giờ học thì tôi đã đủ khả năng để dạy Trần Đăng Dương rồi."
"Thầy nói gì cơ?"
Trần Đăng Dương đột nhiên nổi đóa. Trong mắt anh, hắn là người dễ dàng bị người khác dạy dỗ như vậy sao? Nhất thời không kìm được lòng tự ái của mình, hắn đi đến cạnh Nguyễn Thanh Pháp trong sự ngơ ngác của anh, một tay kéo Nguyễn Thanh Pháp đứng dậy, phải sau đó là hùng hổ tuyên bố:
"Con đồng ý ở với thầy Pháp, chiều nay, thầy ấy sẽ lập tức dọn vào!"
"Cậu bị điên à!?"
Anh quát lên một cái rồi đá vào chân hắn, còn chưa kịp nói gì đã bị ông Trần chen ngang.
"Tôi biết là thầy đang sống một mình ở thành phố này, nhà thầy cũng khá xa trường, chi bằng cứ dọn vào ở chung với thằng con tôi đi. Tôi cũng không bắt thầy trả tiền nhà, đồ ăn đồ uống, tiền điện, tiền nước thầy đều không phải lo."
"Ông Trần..."
"Với lại thằng con tôi tuy có hơi quậy phá nhưng cũng là người biết chịu trách nhiệm. Thầy mà sứt mẻ miếng nào, nó đảm bảo sẽ lo cho thầy đầy đủ."
"Ông Trần, ông đang nói gì vậy?"
"Quyết định thế nhé, thầy Pháp."
Nói rồi, không để Nguyễn Thanh Pháp kịp ú ớ thêm tiếng nào ông Trần đã đi mất hút. Sau đó, một dòng tin nhắn được gửi vào máy của cả Trần Đăng Dương và Nguyễn Thanh Pháp với hai nội dung khác nhau. Sau khi đọc xong tin nhắn, gương mặt của hai người cũng bộc lộ rõ hai thái cực khác biệt nhau.
--
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz