Chaelice Khong Day
Chuyện phát sinh giữa người một nhà quá đỗi bất ngờ, những người giúp việc kia đang xem náo nhiệt kia cũng sợ ngây người. Những người già một chút, những bà lão ông lão vào nhà này từ hai mươi, ba mươi năm, tự nhiên rõ ràng chuyện đứa trẻ bị mất tích kia; những người trẻ hơn, còn tưởng rằng là lão gia phu nhân người nào bên ngoài... ở bên ngoài cùng tiểu tam sinh con!Điều này còn dữ dội hơn nữa... đây là suy nghĩ của tất cả những người có mặt ở nơi này, bao gồm cả Somi thiếu chút nữa hóa đá. Thân thế của Lisa nàng không phải không biết, thời điểm Lisa đến tìm nàng, cô đã nói sự thật cho mình biết rồi. Somi kinh ngạc, là không nghĩ đến, Hani và anh trai chị ta còn biết từ sớm.Người xung quanh, người bên dưới rất nhanh hóa đá, chính là không dám động, phía trên là gió nổi lên thông báo giông tố sắp đến."Trả thù chúng tôi? Em biết cái gì?" Lúc trước, Ahn Sukjoon đem chuyện trước kia nói cho Hani, Hani cho rằng, sự việc hai mươi mấy năm trước không mấy người biết rõ. Ahn Sukjoon càng muốn giữ bí mật chuyện này, kể cả Jaehyung cũng không biết. Lisa làm sao biết được? Bên trong sợ là có điểm kỳ quái.Lisa cắn môi dưới. Không sai, ngay từ đầu cô tìm Somi, chính là vì mục đích báo thù Ahn gia. Chẳng qua là về sau, Hahm Jaehyun nhắc nhở cô, đừng lấy thù hận làm trung tâm, cần rõ ràng giữa cừu hận và cuộc sống bây giờ, cái gì nặng cái gì nhẹ. Cô suy nghĩ thật lâu, rút cuộc quyết định không muốn có bất cứ quan hệ gì với nhà họ Ahn nữa, dù sao đã nhiều năm như vậy rồi, cuộc sống của mình không có người nhà họ Ahn tham dự, trải qua rất an bình rất yên ổn, đây là điều mà cô luôn muốn. Một khi rơi vào vòng xoáy của cừu hận, cô hiểu được, cuộc sống của mình rất khó có thể an ổn. Cho nên, cô mới có thể từ chối Somi.Chẳng qua là, cô không nghĩ tới, lúc cô nghĩ thông suốt rồi, thời điểm chuẩn bị buông tha, Somi cũng không đáp ứng, thậm chí còn uy hiếp cô. Hết lần này tới lần khác, Chaeyoung đã biết tất cả rồi. Bởi vậy, cô không những nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, hơn nữa, sau khi bị Somi uy hiếp, cô lại không thể không tiếp tục hợp tác với nàng ta. Hiện tại thì tốt hơn, việc này một khi bị vạch trần, cô hoàn toàn không còn đường quay lại nữa rồi. Dù cô nói nói mình sẽ không tiếp tục báo thù nữa, cũng không ai tin cô nữa rồi."Tôi biết tất cả mọi chuyện. Kể cả..." Lisa xoay người, ngón trỏ chỉ vào Ahn Sukjoon, ôm hận nói, "Kể cả việc ông ta hoài nghi thân phận của tôi, còn muốn giết chết tôi... A..." Cô cười lạnh, đối với Ahn Sukjoon, vô luận lúc nào, cô thật sự rất hận. Hết thảy đều do ông ta mà ra, đều là lỗi của ông ta. Cô nhắm mắt, dù cho lấy tay che mắt hay nhắm mắt lại, nước mắt vẫn từ khóe mắt theo gương mặt chảy xuống, "Đây mà là một người cha sao?""Thành thật xin lỗi..." Ahn Sukjoon trong nháy mắt hoàn toàn mất đi sự chán ghét đối với Lisa trước đó. Không chỉ bởi vì biết được thân thế của cô rồi, càng bởi vì ông không có tư cách đi oán trách. Ông biết rõ chuyện này, ông không thể phủ nhận sai lầm to lớn này."Nếu như loại người như ông vẫn tính là một người cha, vậy Chatawee Manoban, ông ấy thật sự..." Nghĩ đến Chatawee Manoban còn đang bệnh liệt giường, nước mắt Lisa rơi càng nhiều hơn.Tâm tình Ahn Sukjoon rất phức tạp, người phụ nữ mình chán ghét biến thành đứa con gái mình có lỗi nhất, Mà đối phương lại muốn trả thù mình. Nhớ lại chuyện trước kia, khiến ông không nhịn được mà rơi nước mắt.Lisa lau nước mắt đi: "Ông nói tôi liên thủ với Jeon Somi tranh giành Ahn thị của các người, tôi chỉ muốn nói một câu, trong quá trình Jeon Somi cướp Ahn thị, tôi không có xen vào. Về phần cô ta muốn đem Ahn thị đưa cho tôi, đó là chuyện của cô ta, mà tôi, cũng đủ tư cách nhận lấy. Huống chi, hiện tại cổ phần công ty vẫn chuyển nhượng cho tôi, các người... bất cứ người nào cũng không tư cách chỉ trích tôi. Nhất là ông, Ahn Sukjoon. Đương nhiên, tôi với Chaeyoung, đoạt nhân sở ái, gián tiếp cũng là trả thù anh trai tôi.""Ahn Hani... Ồ không, có phải nên gọi cô là chị không." Lisa mỉm cười.Hani quay đầu lại, trên mặt vẫn rất bình tĩnh, chẳng qua là hiện tại cô một câu cũng không muốn nói."Tôi chỉ muốn hỏi cô một vấn đề. Sao cô lại hoài nghi thân phận của tôi?"Hani ôm hai tay, cau mày: "Lúc em bị thương, chị và Jian đi thăm em. Nhớ đến lúc đó Jian nói đến cái bớt ngang hông của em chứ?"Lisa nhớ tới lúc đó Jian nói thân thế của cô có huyền cơ, thì ra thật sự bị nói trúng rồi."Mặc dù đó chỉ là một cái bớt màu đỏ, có thể rất bình thường. Nhưng mà, chị nhớ rằng, khi còn bé lúc em mới sinh ra, chị và anh hai đến bệnh viện thăm em, khi đó chị vô tình nhìn thấy được. Lúc đó còn nhỏ, còn chưa biết chuyện cái bớt này, chị hỏi mẹ cái dấu hồng hồng này có phải bị côn trùng đốt hay không, mẹ cũng nói với chị thật lâu. Cho nên ấn tượng của chị với nó rất sâu. Ngày đó sau khi nhìn thấy, thì chị có nghi vấn.""Chỉ bằng cái này cô có thể đơn giản kết luận rồi?" Lisa có chút cười nhạt xem thường.Hani nở nụ cười một chút: "Đương nhiên không phải. Có lẽ bản thân em không phát hiện, gương mặt đó của em rất giống mẹ. Ngũ quan của em so với người bình thường sắc nét hơn một chút, đây có lẽ vì bà ngoại là người ngoại quốc đi." Người khác cho đến giờ không sẽ liên tưởng đến Lisa và Hara.Lisa theo bản năng nhìn thoáng qua Hara, Hara nén lệ đang nhìn cô, Lisa lập tức lại dời mắt đi: "Cô rất thông minh.""Hani, vì sao trước đây con không nói cho ba mẹ biết?" Hara ôm ngực, nếu như không có Ahn Sukjoon đỡ lấy bà, có thể bà đã ngất đi rồi. Bà nghĩ con gái nhiều năm như vậy rồi, nhớ nhung con gái nhiều năm như thế, thì ra con gái đã lặng lẽ về bên bà rồi."Con sợ mẹ chịu không nổi. Con cũng sợ sau khi ba mẹ biết được rồi, cuộc sống của em ấy sẽ bị quấy rầy." Nếu như Lisa không biết thân thế, muốn giải thích với cô tất cả như thế nào. Nếu như em ấy biết ba mình chán ghét mình đến nỗi muốn giết chết mình, tổn thương trong lòng sẽ càng sâu hơn. Thay vì như thế, chẳng bằng để cô bình yêu sống một cuộc yên ổn vốn có đi.Hani cười khổ với Lisa: "Nhưng chị tuyệt đối không nghĩ đến, em đã đoán được. Còn em? Làm sao mà em biết được?"Nói đến đây, Lisa theo bản năng tránh né ánh mắt cô, trong mắt rõ ràng mang sự khác thường. Hani đã nhận ra."Không mượn cô xen vào." Lisa qua loa nói một câu, "Chuyện không quan trọng nữa rồi. Được rồi, bây giờ các người cũng đã biết rồi, tôi cũng không thể nói gì hơn nữa." Cô nhìn thoáng qua Jian, đau lòng lướt qua đôi mắt, "Đúng rồi, nếu như Ahn thị thật sự rơi vào tay tôi, các người liền cầu nguyện đi." Cô cười lạnh lẽo."Lisa." Ngay lúc cô chuẩn bị rời đi, Hara giữ cánh tay cô lại.Lisa dừng lại, chỉ quay đầu nhìn một cái, cô liền chịu không nổi ánh mắt này của Hara, cô không thể tiếp tục ở nơi này nữa, nhưng đồng thời, cô cũng không cách nào đáp lại, tuy cô biết rõ Hara cũng là người vô tội. Thật sự đáng hận, là người đàn ông bên cạnh bà. Lisa mấp máy miệng, cái gì cũng nói không được, sau đó vừa ngoan tâm, cầm lấy cánh tay Hara đang nắm chặt cánh tay mình đẩy ra.Jeon Hara đã khóc không thành tiếng.Lisa đón lấy ánh mắt hiếu kỳ lại kinh ngạc bên dười, từ từ đi xuống lầu. Somi nhíu mày nhìn cô, quả thực vì cô mà đau lòng."Chúng ta đi thôi." Lisa mặt không đổi nói với Somi.Somi cảm thấy thời điểm này nên an ủi cô một chút, nhưng lập tức lại nghĩ tới cục diện lúc này, nàng cũng kính dâng không ít công lao, mở miệng quá dối trá, lập tức ngậm miệng lại, đi theo Lisa ra ngoài.Trên hàng mi Jian vẫn còn thấm đẫm nước mắt, nhìn mẹ mình thương tâm rơi lệ, ba mình khổ đại thù sâu, dáng vẻ anh trai chị gái ủ dột, em nghĩ, có lẽ mình làm sai rồi. Hani nhìn em, lại nghĩ tới thương tổn trên người em, ôm em vào trong lòng, nhắm mắt lại nói: "Không phải lỗi của em, đừng buồn.""Về nhà sao?" Somi hỏi."Trở về đi." Lisa ngồi phía sau, cô đã sắp không chịu nổi nữa rồi. Cô dựa vào cửa sổ xe, nghĩ tới chuyện vừa rồi, sự chua xót ẩn giấu trong lồng ngực khiến cô run rẩy, nước mắt dường như mở ra một lỗ hổng trong trái tim cô, gió lạnh ngoài cửa sổ tùy ý tán loạn trong xe, cuối cùng dệt thành một tấm lưới bi ai vô cùng, bao phủ trong xe.Somi rất muốn ôm cô vào lòng an ủi, mà bây giờ không phải là thời điểm, trước tiên đem người về nhà rồi hãy nói. Ngay lúc nàng đang suy nghĩ phải mau về nhà, Lisa liên tục khóc sụt sùi lại cảm thấy ngực không thoải mái, tay nắm chặt ngực, trên mặt lộ vẻ dữ tợn. Ở sau xe nhịn một hồi lâu, cái loại cảm giác khó chịu này mới thối lui.Xem ra, tìm thời gian, đi gặp bác sĩ. Thật sự châm chọc mà, mình chính là bác sĩ tim mạch, vẫn còn muốn tìm người khác khám tim mạch.Một trận dày vò vừa rồi, khiến Lisa mất đi toàn bộ sức lực, cô trắng bệch nghiêm mặt, vô lực dựa vào ghế ngồi. Somi vẫn không thấy cô có động tĩnh, cho rằng khóc đến mệt mỏi rồi ngủ mất, trong lòng thở dài, cũng không gọi cô."Mẹ thế nào rồi?" Hani trông thấy Ahn Sukjoon đưa bác sĩ ra ngoài.Ahn Sukjoon vốn tiễn bác sĩ xong, mới nói với Hani: "Chịu đả kích quá lớn, chấn động tâm lý.""Không có trở ngại chứ ạ?""Không có gì đáng ngại, trong khoảng thời gian này phải nghỉ ngơi thật tốt." Ahn Sukjoon rất phiền lòng, chuyện này xảy ra quá đột ngột, ông và Hara tâm lý chuẩn bị cũng không có. Lisa, thật sự là chỗ hiểm giữa ông và Hara. Hara ở bên trong tức giận với ông, oán hận trong lòng hai mươi mấy năm qua lại đào lên một lần nữa. Ông thở dài một hơi thật sâu: "Đều là lỗi của ba."Hani duỗi hai tay ôm lấy ông, muốn cho ông chút an ủi: "Ba, đừng nói là ai đúng ai sai. Chuyện đã đi đến nước này rồi, mấu chốt là phải giải quyết như thế nào, chứ không phải để đi hối hận.""Rốt cuộc phải làm như thế nào? Lisa căn bản không có khả năng tha thứ cho ba?" Nếu như Lisa có thể tha thứ ông, cầm Ahn thị cả đời tâm huyết cho cô, mắt ông cũng sẽ không nháy một cái.Hani buông ông ra, chính cô cũng ưu sầu lo lắng. Lisa này, cô nhìn ra được, bên ngoài hiền hậu như ngọc, một khi trở nên tàn nhẫn, sẽ không dễ dàng dừng tay. Nhìn dáng vẻ của cô hôm nay, đã sắp hận ba đến thấu xương rồi."Ba đừng vội, con tin em ấy không phải người vô tình. Ba nhìn em ấy xem, mặc dù nói hận chúng ta, nhưng Jian xảy ra chuyện, bộ dạng em ấy cũng rất gấp." Nghĩ tới đây, Hani cười khẽ, "Em ấy đau lòng Jian. Em ấy vẫn nhớ đến tình thân." Điểm ấy khiến cô rất vui mừng.Ahn Sukjoon nói: "Ba chết một nghìn lần cũng không quá đáng.""Đừng nói như vậy. Ba chăm sóc mẹ cho tốt trước đi, ngoài Lisa ra, chịu tổn thương nhất cũng là mẹ. Chuyện Lisa, con nghĩ cách.""Ừ.""Chị ơi, có phải em đã sai rồi không?" Jian tựa như nai con đáng thương nhìn Hani, làm cho người sinh yêu thương.Hani uống một hớp nước: "Không có. Loại chuyện này, giấy không thể gói được lửa, sớm muộn cũng phải biết được, chẳng qua em nói ra quá sớm mà thôi." Cô ngồi xuống bên cạnh Jian, nhẹ nhàng cầm lấy cánh tay của em, "Còn đau không?""Không đau." Nhìn cánh tay quấn băng gạc, Jian liền nghĩ đến Lisa, em nhăn đôi mày nhỏ, "Bác sĩ Manoban một phút trước còn dịu dàng băng bó vết thương cho em, sao lại xoay người một cái liền trở mặt vậy? Chị ấy nhất định rất chán ghét em."Nhìn bộ dạng em ủ rũ, Hani nói: "Em ấy rất thích em, điểm này từ đầu đến cuối đã vậy rồi. Không phải em ấy đã biết em là em gái của mình từ lâu rồi sao? Sao vẫn yêu thương em như vậy chứ?"Jian đã có chút an ủi: "Bây giờ chị và Somi...""Chị không biết vì sao lại như thế. Chị cũng thấy lạ, rút cuộc là ai nói thân thế cho em ấy biết. Theo lý thuyết, em ấy căn bản sẽ không hoài nghi mình là người họ Ahn.""Ai lại xấu xa như vậy chứ?"Hani đứng lên, dạo bước quanh phòng, nghĩ tới nghĩ lui, cô thầm nghĩ đến một người, không những có lập trường làm như vậy, còn có năng lực làm như vậy, Kim Saejuk. Người hy vọng Ahn gia đại loạn nhất chính là ông ta, ông ta cũng là người biết rõ chuyện cũ nhất. Xem ra, gần đây phải phí đầu óc đối phó với ông ta rồi."Em thật ghét Somi kia." Khuôn mặt nhỏ nhắn Jian nhăn lại thành một cái bánh bao, bao nhiêu chán ghét đối với Somi đều bộc lộ qua lời nói, "Bác sĩ Manoban rõ ràng thích chị Chaeyoung, nhất định là Somi đoạt nhân sở ái!""Park Chaeyoung?" Hani mím môi, hoặc là...
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz