ZingTruyen.Xyz

/CedWood/ Ôi mất rìu🤭🤭🤭

Quidditch ☄️

Jenneta17201

[Cedric]
Sau khi học xong môn Thiên văn học, tôi cùng đám bạn ra sân để xem trận đấu giữa Gryffindor và Slytherin. Nghe các bạn nói thì hai đội này rất mạnh nên đây sẽ là một trận đấu rất gay go, vả lại anh Oliver cũng đã mời tôi đến xem nên tôi sẽ xem thử Quidditch là gì! Khi tôi vào chỗ ngồi thì cũng đúng lúc trận đấu bắt đầu. Thành viên hai đội bắt đầu cưỡi chổi ra sân đấu, với đôi mắt tinh tường của mình tôi đã nhận ra ngay anh đang đứng trước mấy cái gôn. Hỏi đám bạn mới biết đó là vị trí của thủ quân. Đang chăm chú xem trận đấu thì có một quả bóng nhỏ màu vàng còn có hai cái cánh cứ bay qua bay lại trước mặt tôi. Vươn tay định bắt nó thì thằng bạn ngồi kế bên kéo tay tôi lại nói

_ Trái Snitch đấy! Đừng có bắt, cậu mà bắt nó thì họ lấy gì mà tiếp tục cuộc chơi đây?

_ Trái Snitch hả? Tớ không biết ! Hihi

_Trái Snitch là thứ quan trọng nhất trong trận đấu, Tầm thủ hai đội sẽ phải đi tìm kết quả Snitch, khi Tầm thủ bắt được quả bóng Snitch thì đội đó sẽ nhận được 150 điểm và trận đấu sẽ kết thúc.

Sau khi được bạn thông não thì tôi cũng đã hiểu rõ luật chơi! Thú vị thật đấy! Thảo nào ai cũng muốn chơi quidditch, tôi cũng không ngoại lệ! Trận đấu đang diễn ra nổi sóng thì "Bụp"như ai đó rơi xuống nền cát. Tiếng bình luận viên vang vang

_Ôi! Thủ quân nhà Gryffindor đã bị trái Bludger đánh rơi xuống nền cát rồi!!

Nghe vậy tôi liền giật lấy cái ống nhòm của thằng bạn khiến nó mất thăng bằng mà loạng choạng. Qua ống nhòm, tôi nhìn thấy anh nằm sõng soài trên nền cát nhúc nhích! Anh ngất luôn rồi! Tôi nhét vào cái ống nhòm vô lại tay bạn, chạy thật nhanh theo mấy người bế anh đi, chắc là tới bệnh xá.

Chạy về phía trước cửa bệnh xá, chưa kịp thở được thì tôi đã nghe thấy tiếng người nói:

_Nhóc cũng vào đây à? Oliver ngất đi rồi!

Thì ra là anh Percy!

_ Dạ ! Em đến xem ảnh thế nào!

_Ừ nhưng chớ có làm ồn đấy!

Lại là giọng điệu đáng ghét đó! Lúc nào cũng ra lệnh cho người khác ! Hứ!

_ Dạ thưa anh, em biết rồi!

Tôi trả lời cho có rồi chạy đến giường bệnh của anh Oliver. Cùng lúc y tá Pomfret cũng đến xem bệnh.

_Con đến thăm anh hả? Thằng bé này bị thương cũng khá nặng, chắc phải nằm đây lâu đó!

_Ôi! Nặng đến thế ạ!

Nghe bà Pomfrey nói mà tôi buồn thiu, anh còn hứa sẽ chỉ cho tôi cách chơi quidditch cơ mà ;(

_ Còn tùy theo cơ địa của thằng bé nữa!

_Vâng ạ

Sau ngày hôm đó thì ngày nào tôi cũng đến bệnh xá thăm anh, nó như một thói quen vậy. Lúc nào đến thăm thì tôi luôn để lại hai-ba viên kẹo và một mảnh giấy viết dòng chữ "Em là Cedric" để khi anh tỉnh lại có thể biết tôi luôn đến thăm.

Hai tuần sau, khi tôi đến thì cuối cùng anh cũng tỉnh . Tôi vui mừng đến mức nhảy lên giường bệnh mà ôm anh rất rất chặt. Anh còn phải vỗ lưng tôi để tôi bỏ anh ra nữa! Anh cười với tôi và nói

_ Cảm ơn em! Cảm ơn vì đã luôn đến thăm anh và mấy viên kẹo!
———————————————————
[Oliver]
Tôi thức dậy trên giường bệnh. Đầu cứ ông ông , người thì đau nhức . Nhìn xung quanh một hồi thì tôi cũng nhớ ra vì sao tôi lại ở đây. Trong trận đấu, khi tôi đang cố ngăn trái Quaffle không bay vào Gôn nên không để ý thì từ đâu bay ra trái Bludger đập ngay thẳng mặt. Sau đó tôi té khỏi chổi và khi tỉnh dậy thì tôi ở đây. Y tá Pomfret lại gần và nói
_ Cuối cùng trò cũng tỉnh! Trong người sao rồi?

_Đầu cháu hơi nhức, còn lại thì bình thường ạ! Mà cháu nằm đây bao lâu rồi ạ?

_Hai tuần!

_Hai tuần?!!

_ Ừ, tận hai tuần đấy! Trong suốt hai tuần thì có hai trò luôn vào đây thăm trò ! Một người là Percy, trò đấy không làm gì cả, chỉ ngồi rồi xem trò thôi. Người còn lại là Cedric, trò đấy thì ngày nào cũng trò cho trò hai viên kẹo nè, giờ thành đống kẹo rồi!

_ Dạ ! Cháu cảm ơn

_Trò uống thuốc rồi nằm nghỉ đi nhé!

_Vâng ạ

Rồi bà Pomfret cũng đi ra ngoài. Theo sau đó là bóng người nhỏ con với mái tóc hạt dẻ . Chưa kịp định hình là ai thì người đó nhảy lên giường bệnh ôm tôi, hương gỗ thoảng nhẹ cùng khăn quàng cổ đen, vàng xen kẽ thì tôi nhận ra là nhóc Cedric. Nhưng mà em ôm chặt quá đi mất, tôi phải vỗ vỗ lưng thì em mới buông tôi ra. Nhớ tới mấy viên kẹo em cho, tôi cười nói:

_Cảm ơn em vì đã đến thăm anh và mấy viên kẹo nhé!

_Không có gì đâu ạ! Anh tỉnh là em vui rồi!

Vì sắp đến tiết học tiếp theo nên Cedric sẽ bảo bạn lôi đi, mặc dù khá mệt và chán nhưng tôi cũng phải kêu em đi học với đám bạn nếu như nhóc bị phạt nặng thì tôi sẽ cảm thấy tội lỗi chết mất!
Thời gian trôi qua chậm quá, tôi chẳng khác nào cái xác chết khô , là dân quidditch chính hiệu thì việc bị bắt nằm trên giường cả ngày khiến tôi khó chịu vô cùng. Mặc dù Percy đã đưa cho tôi một vài cuốn sách để chống chán nhưng thật ra có chẳng tác dụng vì tôi không thích đọc sách! Bí bách quá nên tôi cũng nên nghĩ ra một ý tưởng, tôi sẽ lên tháp thiên văn lên để ngắm sao! Vì đã quá giờ giới nghiêm nên tôi đi cẩn thận từng bước một.
   Lên tháp thiên văn, đẩy cánh cửa ra mà tim tôi muốn nhảy ra bên ngoài! Có người ở đây, bình thường chỗ này rất ít người lui tới mà, chẳng lẽ là lão Filch, vậy thì tôi chết thật rồi. Nhìn kỹ lại thì hình như không phải, lão có vẻ cao hơn người này nhiều. Tôi rón rén bước lại gần.

_Cedric!!!!

Bàn tay nhỏ bịt miệng tôi lại, tay kia đưa lên dấu im lặng.

_Em làm gì ở đây vậy? Bây giờ là giờ giới nghiêm mà! Tôi nhỏ tiếng.

_Em học thiên văn , vì phải dùng kính viễn vọng nên em lên đây ! Vậy sao anh lại lên đây?

_Anh..anh chán quá nên lên đây ngắm sao! Cho mượn sách của em có được không?

Đọc sơ qua thì đúng là cần dùng đến kính viễn vọng thật.

_Cái này cũng dễ thôi ! Để anh chỉ em!

Giảng giải một hồi thì nhóc mới hiểu được! Đúng là Cedric dở môn này là thật

_Em hiểu chưa nào?

_Em hiểu rồi ạ! cảm ơn anh

_Anh không ngờ người giỏi như em lại học dở môn này đấy!

_Anh đừng có mà chọc em! Mà anh này! Anh thích người như nào ạ?

_Hả?!?

_Em muốn biết mẫu người yêu lý tưởng của anh!

Màn đêm bao trùm cả vùng trời, chỉ có ánh đèn nhỏ lấp ló trên đỉnh tháp, gió đêm lạnh vậy mà người tôi lại nóng bừng lên. Thật ra thì đó cũng chỉ là một câu hỏi bình thường nhưng không hiểu sao tôi lại cảm thấy ngại ngùng đến vậy. Ngẫm nghĩ một hồi, tôi trả lời:

_Hmm.. người yêu như nào hả? Anh thích một người dịu dàng, dễ thương, quan tâm anh và yêu anh thật lòng!
_ Còn nhóc? Thích người như thế nào?

_Em thích anh!
__________________________

Ps / Tui tả cảnh hong được hay nên mấy bồ thông cảm nhe ! Hihi

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz