ZingTruyen.Xyz

𝐠𝐨𝐧𝐠𝐟𝐨𝐮𝐫𝐳 || cedar waves

i

arasw115

tiếng nhạc xập xình từ căn hộ chung của nhóm bạn sáu người dội thẳng ra hành lang, vang vọng rôm rả cả khu căn hộ cao cấp dành cho đám sinh viên con nhà khá giả, át đi cả tiếng cười nói của mấy tay sinh viên ở bên cạnh. hôm nay là tiệc mừng kết thúc học kỳ, sau một mùa học hành ôn thi đến mức người không ra người ngợm không ra ngợm, căn phòng khách rộng rãi giờ đây nồng nặc mùi bia đắt tiền, hoà quyện với mùi gà rán thơm ngon giòn rụm và đủ loại pheromone của cả alpha lẫn omega trộn vào nhau tạo nên một bầu không khí đặc quánh, nóng bức nhưng thật kỳ diệu lại vừa đủ để con người ta không cảm thấy khó chịu. sau một hồi nhậu nhẹt ăn uống no say, nhóm bạn sáu người đã tản ra mỗi đứa một góc. park sungho đang nhăn mặt đi gom mấy cái vỏ lon vứt lăn lóc trên sàn, miệng không ngừng càm ràm về việc myung jaehyun - giờ đây đang ngồi gà gật lẩm bẩm mấy câu thơ như một ông già tám mươi tuổi - đã làm đổ cả bia lên tấm thảm mới giặt lẫn sàn nhà mới lau. phía góc kia, lee riwoo đang cố dựng tên nhóc kim woonhak to gấp đôi mình dậy để dạy cho nó mấy bước nhảy mới cho kịp tiến độ bài biên của câu lạc bộ nhảy, mặc cho cả hai đều đã ngà ngà say, chân nọ đá chân kia, má thì hồng lên như bị hun khói.

trái với không khí hỗn loạn mệnh ai nấy ồn của các anh em, han taesan là người hiếm hoi vẫn còn khá tỉnh táo. cậu ngồi một mình ở góc sofa tối nhất, chiếc mũ lưỡi trai kéo thấp che đi đôi mắt đang im lặng quan sát người đối diện đang ngước đôi mắt mơ màng ngơ ngác nhìn vào mấy miếng gà còn sót lại trên bàn. kim leehan hôm nay lạ lắm, em ấy không hào hứng nói về mấy con cá cảnh hay vụng về buông mấy câu đùa nhạt nhẽo như mọi khi mà chỉ im lặng tu hết lon bia này đến lon bia khác. gò má trắng ngần của em đỏ ửng, đôi mắt tròn xoe bắt đầu phủ một tầng sương mờ ảo vì men rượu, cộng hưởng với ánh đèn lại càng khiến chúng long lanh ánh nước, lấp lánh như hai vì sao rơi.

"này, leehan say mướt rồi kìa." - jaehyun huých vai taesan, giọng lè nhè - "đưa nó vào phòng studio của chú mày mà nghỉ, lớ ngớ còn để đây tí nữa thằng woonhak nó đè bẹp mất."

taesan không nói gì, cậu chỉ khẽ gật đầu, lẳng lặng đứng dậy dìu lấy cánh tay đang quờ quạng của leehan. em ấy gầy hơn taesan tưởng, cậu không cần tốn quá nhiều sức lực đã có thể bế được công chúa lên. leehan cũng không phản kháng nhiều, đôi tay vô thức quàng qua cổ người lớn hơn, cơ thể mềm nhũn theo bản năng dựa hẳn vào lòng taesan, tuyến thể sau gáy dịu dàng toả ra một mùi hương muối biển thanh khiết nhưng lúc này lại nhuốm đượm cái vị nồng nặc ngọt lịm của cồn.

han taesan nhẹ nhàng dùng chân đá vào cánh cửa phòng studio cách âm, không gian ồn ã bên ngoài đột ngột khép lại, trả lại sự tĩnh lặng tuyệt đối cho hai người. ánh đèn led màu xanh tím hắt lên những thiết bị thu âm, tạo nên những mảng sáng tối mập mờ, vừa đủ để cậu thấy được đường đi trong căn phòng không quá lớn nhưng cũng đủ ấm cúng. taesan cẩn thận đặt leehan nằm xuống chiếc sofa da nhỏ trong phòng, mọi động tác đều rất nhẹ nhàng như sợ đánh thức em dậy. vừa định quay lưng đi lấy nước, taesan đã bị bàn tay ai đó nắm lấy vạt áo mình kéo mạnh. cậu mất đà suýt ngã ra sau, nhưng vẫn cố gắng trụ vững. một thanh âm mềm mại pha lẫn chút nghẹn ngào phát ra từ người đang nằm ngoan ngoãn trên ghế, rơi nhẹ vào tai taesan.

"đừng đi... nóng quá..."

giọng leehan thấm đẫm mùi cồn của bia rượu, có chút nũng nịu ngại ngùng mà thường ngày em chẳng bao giờ thể hiện, như một chiếc móng mèo mềm mại cọ vào tim taesan. pheromone mùi muối biển vốn dĩ luôn dịu mát như gió đại dương, thanh tao như sóng biển cả, nhưng lúc này, dưới tác động của men rượu nồng độ cao và có lẽ là cả kỳ phát tình bị kích thích sớm, nó trở nên ngọt lịm, dính dấp và đầy mời gọi.

taesan khựng lại. mùi gỗ tuyết tùng - thứ pheromone alpha trội vốn dĩ luôn được cậu kiểm soát gắt gao - bắt đầu dao động dữ dội. nốt hương sâu lắng dễ chịu tựa một cánh rừng thông bạt ngàn giờ đây lại trộn lẫn trong đó chút vị cay mạnh mẽ, tạo nên một mùi hương hoà hợp đến bất ngờ với mùi muối biển dịu ngọt thăng hoa. trong không gian kín như bưng của phòng studio cách âm, hai mùi hương chẳng còn chút e dè mà len lỏi chạm vào nhau, quấn quýt lấy nhau rồi bùng nổ trong vũ hội của ái tình vừa mới chớm khai mạc. taesan cảm thấy máu trong người mình sôi lên, từng đường gân trên trán bắt đầu hiện rõ, thể hiện sự kìm chế của một alpha không dám làm tổn hại đến người trước mặt mình. cậu nhìn xuống leehan, người bạn thân nhất của cậu, người vẫn thường cùng cậu ngồi hàng giờ để nghe những bản demo dang dở, giờ đây đang thở dốc, mái tóc vàng xinh đẹp như ánh mắt trời lấm tấm ẩm ướt mồ hôi, bết dính vào làn da trắng ngần, đôi môi đỏ mọng như hai cánh hoa đào hé mở đầy dẫn dụ, lâu lâu lại thoát ra vài âm thanh nhỏ không rõ là tiếng thở dốc hay tiếng rên. nhìn người kia vẫn đứng như trời trồng chẳng có phản ứng, leehan vừa giận lại vừa ngại, em táo bạo vòng tay kéo cổ taesan xuống, ép cậu mặt đối mặt với mình. môi xinh khẽ hé ra, giọng ngọt như mèo kêu thì thầm khe khẽ.

"hôn... hôn em..."

sợi dây lý trí cuối cùng của taesan không còn chút sức lực để níu giữ nốt hành vi của chủ nhân nó, cậu chính thức buông giáp đầu hàng, cúi xuống chiếm lấy bờ môi đang không ngừng nỉ non nức nở. trong căn phòng nửa sáng nửa tối, trên chiếc bàn gỗ ngổn ngang dây cáp, cuốn sổ viết nhạc của taesan bị đẩy dịch sang một bên, nhường chỗ cho cơ thể mảnh mai run rẩy của leehan. một trang giấy nháp vừa được viết chiều nay nằm chơ vơ với vài nốt nhạc nguệch ngoạc và một câu hát vẫn còn đang dang dở: "giai điệu của tôi vốn không có nhịp, cho đến khi em bước vào..."

taesan dần đánh mất lý trí, để mặc cho bản thân bị nuốt trọn trong vực sâu của khoái cảm và dục vọng. cậu cúi xuống, nụ hôn nồng nặc mùi bia nhưng cũng đầy khao khát chiếm hữu rơi xuống vùng da trắng ngần nơi cần cổ thanh thoát của leehan, để lại một đoá hoa đỏ thắm rơm rớm máu. gỗ tuyết tùng bao trọn lấy cả hai, tràn ngập trong không gian đầy những âm thanh ái muội bí ẩn, hoàn toàn nhấn chìm vị muối biển vào lòng mình trong một đêm nhạc sai nhịp, chẳng biết điểm bắt đầu cũng chẳng biết điểm kết thúc.

sáng hôm sau, ánh nắng gay gắt của mùa hè xuyên qua tấm rèm cửa khép hờ, đậu trên những trang giấy trắng rơi vãi lăn lóc dưới sàn nhà. taesan tỉnh dậy trước, khẽ nhíu mày vì nguồn sáng chói chang phía bên ngoài, đầu óc đau nhức như có hàng ngàn nhát búa bổ thẳng từ trên xuống. cậu ngồi dậy, chợt nhớ ra bên cạnh mình có sự hiện diện của một người khác, liền hoảng hốt kéo vội chăn ra. leehan có vẻ như vẫn còn chìm trong giấc ngủ, đôi môi đỏ mọng bị cắn đến mức sưng tấy lên, khuôn ngực phập phồng khẽ chuyển động lên xuống theo nhịp thở nhè nhẹ, nổi bật là hai điểm nhỏ sưng tím toàn là dấu răng, làn da trắng hồng của em đầy rẫy toàn những vết bầm tím đỏ, trên vòng eo thon thả nõn nà là vết ngón tay to bản in hằn rõ nét không hề giấu diếm. han taesan cắn răng cố nén câu chửi thề sắp sửa buột ra khỏi miệng, một cảm giác hối lỗi và một thứ cảm xúc không tên khác đột ngột trào lên, như thể đang bóp nghẹt lấy lồng ngực cậu. đang mải mê trong dòng suy nghĩ, cậu không để ý thấy leehan đã khẽ cựa mình, cơn đau từ thắt lưng và cảm giác nhớp nháp trên da khiến em tỉnh giấc ngay lập tức. đập vào mắt em là cậu bạn thân han taesan đang ngồi thẫn thờ bên cạnh với tình trạng không mảnh vải che thân, leehan hốt hoảng giật lấy chiếc chăn mỏng từ tay cậu che kín người. không gian đột ngột rơi vào một sự im lặng đến nghẹt thở, chỉ còn lại tiếng quạt tản nhiệt của máy tính kêu o o.

"leehan, tớ..."

taesan là người lên tiếng trước, định vươn tay ra chạm vào vai em nhưng lại bị em nhanh chóng tránh né. bàn tay khựng lại vô định trong không khí, rồi lại được chủ nhân của nó ngập ngừng rút về.

"đừng nói gì hết, làm ơn." - leehan ngắt lời, giọng cậu run rẩy, đôi mắt hoe đỏ vì bối rối, dường nhu chỉ cần taesan lên tiếng một lần nữa thôi thì em sẽ không thể nhịn được mà oà lên khóc - "chuyện đêm qua... chúng ta đều say. cả pheromone nữa... nó chỉ là tai nạn thôi."

vừa nói, em vội vàng vớ lấy quần áo vương vãi dưới sàn, đôi tay run cầm cập đến mức không cài nổi cúc áo sơ mi. suốt quá trình đó, em không dám nhìn vào mắt taesan, chỉ chuyên tâm vào một việc trước mắt mà thậm chí em còn làm không nổi.

"nghe này taesan, chúng ta là bạn thân mà đúng không? tớ không muốn mất đi nhóm sáu người, cũng không muốn mọi thứ giữa hai đứa mình trở nên kinh tởm." - leehan hít một hơi thật sâu, cố ngăn mình không bật khóc - "nên là... hãy coi như đêm qua chưa từng tồn tại. coi như tớ chưa bao giờ nói gì, và cậu cũng chưa bao giờ làm gì. được không?"

taesan im lặng rất lâu, đôi mắt cậu tối sầm lại, sâu thẳm không thấy đáy. cậu nhìn vào cuốn sổ viết nhạc nằm chơ vơ trên bàn, nơi chứa đựng những tâm tư mà có lẽ bây giờ cậu nên chôn vùi mãi mãi. cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu nặng nề như chì, không đòi hỏi, không thắc mắc.

"được, tớ hiểu rồi. nếu đó là điều cậu muốn."

leehan thở phào một cách đau đớn pha lẫn nhẹ nhõm, em không yêu cầu thêm gì hơn, vội vã rời khỏi phòng studio như một tên tội phạm đang vội vàng chạy trốn khỏi một hiện trường vụ án. căn phòng giờ đây chỉ còn taesan ngồi lại một mình, cậu cầm lấy cây bút, lẳng lặng đóng cuốn sổ viết nhạc lại và nhét nó vào sâu trong ngăn kéo kẹt cứng. cậu sẽ không nói với em rằng đêm qua cậu không hề say đến mức mất trí, cũng sẽ không nói với em rằng bản thân đã để mặc cho bản năng lấn át vì một sự khao khát đã nhen nhóm từ rất lâu.

họ đều nghĩ rằng mình đã có thể quay lại làm bạn, nhưng cả hai đều không biết rằng, lời hứa "quên đi" ấy sẽ sớm bị xé nát hoàn toàn khi một bí mật nhỏ bé đã kịp bám rễ ngay trong đêm nhạc lỗi nhịp ấy, trong thời điểm mà chẳng ai trong số hai người mong muốn điều đó xảy ra.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz