☆ CAPRHY ☆ 𝙆𝙀̉ 𝙎𝘼̆𝙉 𝙈𝙊̂̀𝙄 𝙆𝙄𝙀̣̂𝙏 𝙎𝙐̛́𝘾 ꔫ
21.
Kỳ nghỉ dài hạn tại căn villa sát biển vẫn tiếp tục trôi qua trong sự yên bình tuyệt đối. Kể từ ngày Hoàng Đức Duy hạ quyết tâm giữ đúng lời hứa sẽ cho Nguyễn Quang Anh một khoảng thời gian nghỉ ngơi trọn vẹn, trật tự trong mối quan hệ của cả hai bỗng chốc đảo lộn một cách ngoạn mục. Kẻ hằng ngày vốn nắm giữ quyền sinh quyền sát, dùng bạo lực và sự chiếm hữu điên cuồng để thao túng đối phương, giờ đây lại tự nguyện thu nanh vuốt, biến thành một người đàn ông dung túng cho mọi thói hư tật xấu của vợ mình.
Biết rõ bản thân đang được bảo hộ bởi "lệnh bài miễn tử" từ tuần này tới tuần sau, Quang Anh bắt đầu bộc lộ bản tính kiêu ngạo, đỏ đỏng của một ngôi sao vạn người mê. Sự chiều chuộng không giới hạn của Duy vô tình đẩy anh vào một trạng thái cực kỳ tùy hứng. Anh nhận ra, dù mình có quá quắt đến mức nào, gã chồng kém tuổi cũng chỉ biết cắn răng nhẫn nhịn, ánh mắt dẫu có hừng hực lửa giận cũng tuyệt đối không dám động vào một sợi tóc của anh.
Buổi sáng hôm đó, khi ánh nắng đã lên cao và chiếu rọi qua khung cửa kính lớn của phòng ngủ, Quang Anh mới lười biếng mở mắt. Anh không thèm bước chân xuống giường, chỉ nằm dài ra đệm, dùng chân khẽ đạp vào hông Duy đang ngồi đọc tài liệu bên cạnh.
"Duy, tao đói rồi. Đi lấy đồ ăn sáng cho tao," Quang Anh gác cả hai chân lên đùi gã, giọng điệu ra lệnh một cách hiển nhiên.
Duy đặt tập tài liệu xuống, liếc nhìn đôi chân trắng nõn đang gác vô tư trên người mình. Thanh cặc trong quần gã theo bản năng hơi giật nhẹ vì mùi hương cơ thể thanh mát của anh thoảng qua, nhưng gã lập tức hít một hơi sâu để đè nén ham muốn bậy bạ xuống. Gã nắm lấy cổ chân anh, nhẹ nhàng đặt xuống giường rồi đứng dậy.
"Anh muốn ăn gì? Tao xuống bếp làm."
"Tao muốn ăn súp bào ngư, thêm một ly sinh tố bơ ít đường. Mau lên nhé, quá ba mươi phút là tao không ăn nữa đâu," Anh xoay người, kéo chăn trùm kín đầu, bỏ lại một câu đầy hạch sách.
Nếu là trước đây, sự đòi hỏi này chắc chắn sẽ đổi lại một trận lôi tuột ra khỏi giường và một chuỗi thúc tàn phá đến mức khóc lóc van xin. Nhưng hiện tại, Duy chỉ biết bất lực thở dài. Gã bước xuống căn bếp của villa, tự tay chuẩn bị mọi thứ theo đúng ý muốn của anh, tỉ mỉ cân đo từng chút một để món súp có hương vị hoàn hảo nhất.
Hơn hai mươi phút sau, Duy bưng khay đồ ăn lên phòng. Quang Anh chậm rãi ngồi dậy, liếc nhìn bát súp nóng hổi rồi lại nhíu mày, tỏ vẻ không hài lòng: "Nóng quá, tao không buồn thổi. Em bón cho tao đi."
Gân xanh trên thái dương Duy khẽ giật mạnh. Gã ca sĩ ngạo nghệ này rõ ràng đang cố tình thử thách giới hạn chịu đựng của gã. Đôi mắt phượng của Duy hơi tối lại, gã cúi người sát gần gương mặt xinh đẹp của anh, trầm giọng khè qua kẽ răng: "Anh Quang Anh, anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Tao đang nhịn anh đấy."
Quang Anh không những không sợ, ngược lại còn thách thức bằng cách rướn cằm lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng: "Thì sao? Em ngon thì em cứ việc động vào tao xem? Chính em bảo từ giờ đến mấy tuần tới sẽ không chạm vào tao cơ mà? Có giỏi thì nuốt lời đi, tao xách vali về thành phố ngay lập tức."
Nhìn bờ môi mọng đỏ mấp máy những lời chọc tức, Duy nứng đến mức muốn bẻ quặt hai tay anh ra sau rồi đóng cọc cho anh biết thế nào là lễ độ. Khúc thịt khổng lồ dưới quần gã đã trướng nhức đến phát đau, nện sầm sầm vào khóa kéo đầy biểu tình. Gã khao khát được nghe tiếng anh rên rỉ rách nát, khao khát được nhìn thấy anh khóc lóc cầu xin dưới thân mình như mọi khi.
Thế nhưng, nhìn vào làn da mềm mại đã hoàn toàn mờ đi những vết bầm tím, nhìn thấy thần sắc anh rạng rỡ và khỏe mạnh, chút lý trí văn minh của Duy lại kéo gã quay về. Gã không muốn phá hỏng quá trình hồi phục của anh. Gã thà chịu đựng sự tra tấn tinh thần này còn hơn là để anh phải nằm bẹp giường một lần nữa.
Duy nhắm mắt, cố xua tan những hình ảnh bậy bạ trong đầu, rồi thản nhiên múc một thìa súp, thổi cho bớt nóng rồi đưa đến bên môi anh: "Ăn đi. Đừng có thách thức tao, đến lúc hết thời hạn cấm vận thì anh đừng có khóc."
Quang Anh đắc ý hừ một tiếng, ngoan ngoãn há miệng đón lấy thìa súp ấm áp. Cả buổi sáng hôm đó, anh hết bắt Duy bóp chân, lại bắt gã chỉnh nhiệt độ điều hòa, rồi lại chê bai bộ phim gã chọn. Duy cứ thế im lặng phục tùng, nuông chiều anh đến mức vô pháp vô thiên. Gã ca sĩ thần tượng hoàn toàn đắm chìm trong sự dung túng vô điều kiện này, vừa hưởng thụ sự chăm sóc của gã chồng bạo ngược, vừa thầm nghĩ rằng những ngày tháng làm vương làm tướng này thật sự quá đỗi ngọt ngào.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz