ZingTruyen.Xyz

caprhy ; không về

không về.

toukouu

couple : hoàng đức duy x nguyễn quang anh.

"Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ."

𓆝 𓆟 𓆞 𓆝 𓆝

giữa muôn vàn tiếng hò reo trong niềm hân hoan của chiến thắng, của độc lập, tự do, bên khoảng đồng nồng mùi cỏ cháy, có một cậu thanh niên bâng khuâng tự hỏi 'chẳng biết người đã về hay chưa'.

hôm chia tay bên bờ suối mát, nắm cơm muối vừng của hai người tri kỉ sao lại mặn đến lạ thường. mùi mồ hôi cùng mùi tanh tanh của máu, mùi cháy xém của bom mỹ dội xuống rừng cây. cái vừa quen vừa lạ, có chăng chúng báo hiệu một điều gì chẳng hay.

.

"nhất định phải về đấy nhé." cậu liên lạc nhỏ thó siết chặt tay người chiến sĩ, đứng trông anh ngả mũ rồi khuất sau chiếc ba lô to oành kèm một quả tim đỏ nặng trịch.

"người ơi, tôi muốn lắm chứ. chỉ sợ chẳng may đạn địch níu chân tôi lại, chẳng đủ lành lặn mà trở về."

.

bà thui thủi, rơm rớm chẳng cầm được lệ. một mình suốt mấy hôm nay, tờ giấy báo tử của hoàng đức duy đã được bà chôn cất cẩn thận cùng chiếc áo màu bùn đã sờn vai ngày con chưa nhập ngũ. bà chẳng đành nói cho cậu liên lạc nọ, sợ nó đau lòng sinh phân tâm, đâm ra sơ sảy việc nước. tuy vậy, lòng bà vẫn áy náy, sợ ngày cậu trở về, trái tim khiến bao người nể phục kia phải vỡ vụn.bà rõ, nỗi đau đó có khi còn hơn ngàn nhát giáo đâm, trăm viên đạn địch.

nhưng bà hiểu, tình yêu nước của nó cũng lớn biết nhường nào.

.

"duy ơi, duy! em về rồi, hòa bình về rồi đấy. nghe tin ai nấy gần đây đã về cả, em sang tìm anh đây. anh có nhà không đấy? anh ơi, u ơi!" - quang anh nhảy chân sáo, líu lo như chú chim sẻ nhỏ. chiếc túi bên hông đã nhẹ hẫng, giờ đây chỉ vỏn vẹn vài chiếc bánh gio và một túi mật mía nhỏ ăn cùng.

"con trai ơi, duy nó chẳng về nữa đâu. u nghe người ta bảo nó bị quân mỹ bắn chết rồi biệt xác trong rừng." - bà cười hiền, đặt hai tay giữ chặt vai nó, tiếp - "nhưng u thấy nó hi sinh đẹp lắm, nó vẫn cười tươi đấy thôi. nó bảo nó ra đi vì tổ quốc, nó thương đồng bào mình, thương cả con nữa, quang anh ạ."

nghe đến đây, lồng ngực cậu như bị ai bóp nghẹt. quang anh gật đầu chào u nó, quay đi lẳng lặng ra về.

nó không muốn u trông thấy nó khóc, nó sợ u áy náy, buồn lòng mà khóc theo.

.

quang anh ngồi trước hiên nhà, thẫn thờ gặm chiếc bánh gio giờ đây chợt chẳng còn mùi vị, chỉ hơi thoáng cay cay.

nó ngâm khe khẽ khúc thơ hàn mặc tử, lòng bồi hồi, ruột gan thắt lại.

"lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...

người đi, một nửa hồn tôi mất,

một nửa hồn tôi bỗng dại khờ."

nguyễn quang anh tự hứa với lòng mình chỉ buồn nốt chiều đó thôi. vì hoàng đức duy hi sinh cho tổ quốc, hi sinh cho nó và vì một mai mặt trời lên giữa bạt ngàn cỏ lúa tốt tươi; để nó cầm ngòi viết chữ, cầm cọ tô lên giọt sương sớm, dỏng tai nghe tiếng gà gáy một buổi sáng làng quê yên bình.

nguyễn quang anh yêu tổ quốc, và thương cả hoàng đức duy.

༘ ̊⋆𐙚。 ⋆𖦹。 ✧ ̊

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz