ZingTruyen.Xyz

[ BJYX ] Tình Địch

Chap 1

ChupPT2311

Truyện BJYX hiện đại thanh xuân vườn trường đầu tay.
Cảm ơn mọi người đã ủng hộ , truyện Tình Địch mong sẽ ủng hộ mọi người tốt nhất trong những giây phúc thư giãn 🐢💚♥️.

_____________________________________________

Sáng hôm đó, thư viện Trường Trung học YeuHua vẫn giữ nguyên vẻ yên tĩnh thường nhật, ánh nắng xiên qua các ô cửa sổ, phủ lên những kệ sách cũ một lớp sáng nhạt, khiến không gian như nhuốm một màu ấm dịu. Triệu Đỗ Ngọc ngồi một mình bên bàn dài, đầu cúi xuống cuốn tiểu thuyết yêu thích, tay lật từng trang nhẹ nhàng. Ánh mắt trong trẻo, mái tóc dài khẽ bay theo gió từ cửa sổ, khiến bất cứ ai đi qua cũng phải ngoái nhìn. Ngọc luôn bình tĩnh và tự chủ, nhưng không khỏi cảm thấy tim mình khẽ đập nhanh khi nghĩ tới Đại Kim Hoàng – cậu bạn cùng lớp, người luôn khiến cô cảm thấy an toàn và ấm áp mỗi khi gần.

Đại Kim Hoàng bước vào thư viện, cao ráo, dáng đi thẳng, nụ cười tươi tắn chiếu sáng cả góc phòng. Cậu tiến đến chỗ Ngọc, giọng nói nhẹ nhàng pha chút ga lăng: “Ngọc, hôm nay cậu có vội không? Tớ có chút bài tập muốn nhờ cậu chỉ.”

Ngọc ngẩng lên, nở nụ cười dịu dàng: “Được thôi, tan học gặp ở thư viện nhé.”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt Nhất Bác từ xa rực lên một tia tức giận. Cậu đứng ở góc thư viện, tay siết chặt bìa tập vở, nhưng ánh mắt không rời khỏi hai người kia. Vương Nhất Bác vốn nổi tiếng với sự lạnh lùng và kiêu ngạo, thành tích đứng đầu bảng và vẻ ngoài hoàn hảo. Nhưng khi chứng kiến cảnh tượng Ngọc và Hoàng cùng cười nói, vẻ lạnh lùng băng giá của cậu lại khẽ dịu đi, nhường chỗ cho một cảm giác ghen tị âm ỉ.

Trong khi đó, Tiêu Chiến bước vào thư viện từ cánh cửa phía sau. Cậu đi qua các kệ sách, mắt lặng lẽ dõi theo Đại Kim Hoàng. Không ai biết, từ lâu cậu đã thầm để ý Hoàng, chăm chú từng cử chỉ nhỏ nhất của cậu. Giờ đây, chứng kiến khoảnh khắc Ngọc và Hoàng trò chuyện, trong lòng Tiêu Chiến dấy lên một nỗi khó chịu lặng lẽ – nỗi khó chịu mà chính cậu cũng không muốn thừa nhận.

Nhất Bác cảm nhận được sự hiện diện của Tiêu Chiến ngay khi cậu bước vào, ánh mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đủ để lửa trong lòng Nhất Bác bùng lên. Không ai nói gì, nhưng sự thách thức hiện rõ trên đôi mắt lạnh lùng của cả hai.

Ngay lúc đó, Hoàng bất cẩn vấp phải mép thảm gần bàn Ngọc, suýt ngã. Ngọc vội vàng đưa tay đỡ cậu: “Cẩn thận đấy, Hoàng.”

Vương Nhất Bác lặng lẽ bước đến gần, giọng lạnh lùng: “Ai dám chen ngang nữa hả? Cẩn thận thì tự đứng thẳng đi.”

Tiêu Chiến, đứng ngay sau Nhất Bác, không nhịn nổi: “À, thì ra đại thiếu gia cũng biết nóng nảy như người thường.”

Nhất Bác nhíu mày, nhìn thẳng vào cậu: “Cậu là ai mà dám nói với tôi như vậy?”

Tiêu Chiến mỉm cười nhếch mép: “Chỉ là một người đang quan sát. Không hơn, không kém.”

Căng thẳng lặng lẽ lan ra, khiến không gian thư viện vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên nặng nề. Ngọc và Hoàng quay lại, hơi ngạc nhiên khi thấy Nhất Bác và Tiêu Chiến đứng đối diện nhau, ánh mắt như dao. Ngọc thầm nghĩ: “Sao tự dưng có hai người nhìn nhau căng thẳng thế này?”

Nhất Bác khẽ nghiêng người, bước tới gần Tiêu Chiến: “Tốt nhất là cậu nên tránh xa.”

Tiêu Chiến đáp lại, giọng trầm: “Hay là cậu muốn tôi tránh ra trước?”

Ngọc và Hoàng nhìn nhau, vừa lo lắng vừa hơi tò mò. Hoàng lên tiếng: “Các cậu… có chuyện gì sao?”

Nhất Bác không thèm trả lời, nhấc chân bỏ đi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Tiêu Chiến. Tiêu Chiến đứng đó, hơi nhướn mày, theo sau là ánh nhìn dõi theo bóng lưng Nhất Bác, lòng vừa bực tức vừa tò mò.

Ngọc thì lo lắng kéo Hoàng ra chỗ khác: “Hoàng, chúng ta đi thôi, kẻo gây chú ý.”

Hoàng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn dõi về phía Nhất Bác và Tiêu Chiến, cảm giác có một cuộc chiến thầm lặng vừa nhen nhóm.

Cảnh tượng ấy, tuy ngắn ngủi, nhưng đã gieo vào lòng bọn họ một mầm mâu thuẫn âm ỉ. Từ khoảnh khắc này, Nhất Bác và Tiêu Chiến – vốn không liên quan – lại bị trói buộc bởi cùng một trái tim hướng về kẻ khác. Ghét nhau, thách thức nhau, nhưng cũng chính nhờ những va chạm này mà dần dần, họ không thể tránh khỏi sự chú ý lẫn nhau.

Khi Ngọc và Hoàng rời đi, Nhất Bác đứng lại một mình, tay siết chặt bìa tập vở, ánh mắt vẫn còn lẩn khuất nỗi ghen. Tiêu Chiến thì bước ra khỏi kệ sách, hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh nhưng trong lòng cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Cả hai đều chưa nói ra lời nào, nhưng trong khoảnh khắc im lặng ấy, họ đã hiểu rõ một điều: số phận đã đưa họ gặp nhau, và cuộc chiến âm thầm này mới chỉ bắt đầu.

Buổi chiều, khi ánh nắng bắt đầu xiên qua cửa sổ, Ngọc ngồi bên bàn, lặng lẽ quan sát Hoàng đang cười nói với các bạn. Trong lòng cô cảm thấy yên ổn, nhưng cũng chẳng thể ngờ, phía xa xa, hai đôi mắt khác – một lạnh lùng, một âm thầm – đang dõi theo từng cử chỉ của cặp đôi ấy, chuẩn bị cho những xung đột tiếp theo.

Và từ khoảnh khắc đó, thư viện vốn yên tĩnh đã trở thành chứng nhân cho mối quan hệ vừa mâu thuẫn vừa khó hiểu giữa Nhất Bác và Tiêu Chiến – hai con người mà về sau sẽ chẳng thể rời xa nhau, dù họ vẫn chưa hiểu điều đó ngay lúc này.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz