[BFZY] [暴风周宇] Phụ Thuộc Quá Mức
Chương 2
Cho dù đã hai năm kể từ ngày Lưu Vũ bị tịch thu tủ lạnh nhỏ, nhưng mà Châu Kha Vũ trong thời gian đó cũng ăn rất nhiều nên khó có thể phục hồi lại dáng vẻ ban đầu, cái bụng nhỏ dần phình to ra. Vóc dáng Châu Kha Vũ càng ngày càng tròn trịa. Vào một ngày khi cha Lưu Vũ hiếm hoi trở về nhà, lúc vào cửa ông ấy suýt chút nữa đã không nhận ra nhóc con đang ngồi trên sofa xem TV.
Châu Kha Vũ mặc bộ đồng phục học sinh lớn nhất, nhìn càng thêm phì phì, nhưng tên ngốc này không nhận ra, cậu giẫm lên bõng lưng của Lưu Vũ, cùng Lưu Vũ đi đến trường.
Lớp ba và lớp một không cùng tầng, Lưu Vũ đưa Châu Kha Vũ đến trước cửa lớp, bắt chước dáng vẻ của người lớn để dặn dò cậu em trai nhỏ, "Lưu Kha Vũ, sau giờ học đừng chạy lung tung có biết chưa, chờ anh đến dẫn em đi ăn."
"Vâng ạ !" Châu Kha Vũ ngoan ngoãn, mang chiếc cặp nhỏ trên lưng bước vào lớp.
Cậu nhóc không biết ngày đầu tiên đi học của anh trai cậu là như thế nào, nhýng có vẻ ngày đầu tiên đi học của cậu không được tốt lắm.
Châu Kha Vũ ngồi vào chỗ của mình, nhìn những đứa trẻ khác đã nhanh chóng kết bạn với nhau, nhưng lại không ai muốn để ý đến cậu, cũng không ai chịu kết bạn với cậu.
Cậu nhìn những đứa trẻ đang đứng vỗ tay cười xung quanh cậu, gọi cậu là đồ nói lắp. Châu Kha Vũ không biết nó có nghĩa là gì, cậu chỉ nghĩ là bọn họ đang nói đùa với mình.
Châu Kha Vũ chiều cao hơi chậm so với các bạn trong lớp, bị cô giáo cho ngồi trước, cậu bé ngồi sau Châu Kha Vũ liên tục đá vào ghế của cậu. Châu Kha Vũ cứ nghĩ rằng cậu ta muốn chơi với cậu, liền quay mặt lại và nói với cậu ta: "Bây giờ đang trong giờ học, chờ sau giờ học rồi chúng ta chơi cùng nhau nha !"
Động tác đá vào ghế rất lớn, giáo viên trên bục giảng nhìn thấy Châu Kha Vũ quay đầu nói chuyện riêng, liền cho rằng Châu Kha Vũ nghịch ngợm trong lớp, tức giận bảo cậu cùng với cậu bé phía sau đứng dậy.
Sau khi tiết học kết thúc, Châu Kha Vũ được đặt biệt danh là "tên béo", cuối cùng cậu nhóc cũng nhận ra được ác ý của lũ trẻ trong lớp, cậu nhóc cảm thấy tức giận vì những lời chỉ trỏ, nhưng không biết nên giải thích như thế nào, Châu Kha Vũ nhìn đám trẻ rồi hét lên, "Tôi không có nói lắp, tôi cũng không phải tên béo."
"Là cậu chứ ai nữa !" Một số đứa trẻ nắm tay nhau tạo thành một phòng tròn, nhốt Châu Kha Vũ vào bên trong.
Châu Kha Vũ tức giận đến phát khóc, trong lòng càng lo lắng lại càng không hiểu mình đang nói cái gì, mặt đỏ bừng lên. Tình cờ Lâm Mặc, bạn tốt của Lưu Vũ đi xuống lầu nhìn thấy cảnh này, nhìn thấy đứa nhỏ đang được vây xung quanh là em trai của Lưu Vũ, vội vã chạy lên tầng ba gọi Lưu Vũ xuống.
Lưu Vũ tức giận cầm lấy cục tẩy bằng cao su trên bàn rồi lao xuống lầu, nhìn thấy Châu Kha Vũ đang bị vây quanh đang vừa tức giận vừa sợ hãi, liền ném thẳng cục tẩy về phía bọn trẻ đó.
Cục tẩy đập trúng vào đỉnh đầu của một cậu bé, cơn đau của nó gây ra khiến cậu bé khóc ngay tại chỗ, lập tức lui ra tránh đường cho Lưu Vũ.
Lưu Vũ kéo Châu Kha Vũ ra phía sau lưng mình, một tay đẩy bọn nhỏ ra, lớn tiếng quát: "Lưu Kha Vũ là em trai tao, tao xem đứa nào dám đụng đến em ấy !"
Cuối cùng, cuộc chiến cũng dừng lại bởi giáo viên bị Lâm Mặc vội vàng kéo qua, giáo viên này gọi vài người xuống văn phòng để hỏi tội, còn mời luôn giáo viên chủ nhiệm của Lưu Vũ xuống lầu.
Lưu Vũ bình thường vừa thông minh vừa đáng yêu nên cả giáo viên và các bạn học trong lớp đều rất thích cậu bé. Ngay khi vừa nhìn thấy giáo viên chủ nhiệm của mình đến, cậu đã đưa Châu Kha Vũ lại trước mặt thầy và kể tội mấy đứa nhóc đó: "Thưa thầy, mấy bọn họ tụ tập lại với nhau bắt nạt em trai con, còn mắng em ấy, gọi em trai con bằng biệt danh xấu !"
Lưu Vũ nói xong liền tức giận, quay đầu hung hăng nói với bọn nhỏ: "Mau xin lỗi em trai tao !"
"Lưu Vũ !" Hiệu trưởng lên tiếng ngăn lại ý định xông vào đánh nhau trước mặt giáo viên của Lưu Vũ, kéo cậu sang một bên để cậu bình tĩnh lại.
"Con không làm gì bọn nó cả, là do bọn nó trước, bọn nó phải xin lỗi em trai con!"
Mấy đứa nhỏ không bị thương nặng, nhưng mấy lần xô xát cũng bị đau, cha mẹ của mấy đứa nhỏ thấy là do con mình có lỗi trước nên bảo bọn nhóc xin lỗi Châu Kha Vũ, sau đó quay sang liên tục nói với giáo viên, "Con tôi đã gây rắc rối cho thầy rồi."
Cuối cùng thì Lưu Vũ cũng đã động tay động chân, cậu lại học lớp trên cho nên cũng bị ép miễn cưỡng xin lỗi, còn bị phạt viết 200 chữ tự kiểm điểm.
Ra khỏi văn phòng, Lưu Vũ quay lại bộ dạng bá đạo, giơ nắm đấm nhe răng lên với bọn trẻ, uy hiếp: "Để cho tao thấy bọn mày bắt nạt em trai tao, tao sẽ đánh bọn mày!"
Sau khi trở về lớp, Lưu Vũ phát hiện cổ tay trái của mình đau dữ dội, sưng tấy lên, lúc nãy có lẽ do xô đẩy rồi chống tay xuống đất nên bị trẹo cổ tay rồi, Lưu Vũ không dám xoay cổ tay, nghiến răng chờ đến khi tan học.
Châu Kha Vũ tâm trạng không tốt, ủ rũ đi phía sau Lưu Vũ về nhà, vào nhà liền phát hiện cổ tay anh trai đã sưng tấy, sợ hãi hét lớn gọi gì Lý, lo lắng hỏi Lưu Vũ, "Anh ơi, anh có đau không? Anh có muốn đi bệnh viện không, anh...."
"Đau quá." Lưu Vũ bĩu môi, nhìn Châu Kha Vũ đang cầm lấy cổ tay mình chờ gì Lý mang thuốc tới, thổi vào cổ tay cậu như thói quen, nói: "Thổi thổi một chút, cơn đau liền bay đi."
Lưu Vũ dùng chân đá nhẹ vào bắp chân của Châu Kha Vũ, ngược lại an ủi cậu nhóc: "Kha Vũ của chúng ta không phải tên béo, em là em trai của anh, sau này có ai dám bắt nạt em, anh sẽ đánh hết bọn chúng, cho nên Kha Vũ đừng buồn nha !"
__________
Châu Dan lúc nhỏ đáng yêu lắm lắm luôn ý🥺
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz