ZingTruyen.Xyz

BECAUSE I MISS YOU - YULSEO

CHAP 57

yoonhyun__ss

"Không! Con không đi!"_Seohyun gỡ tay bà Seo, chạy vào nhà nắm chặt áo Yuri:

"Yul, Yul giữ em lại đi...Bảo với umma là chúng ta sẽ không li hôn đi!"

Yuri nhíu chặt mày. Yuri muốn lau nước mắt cho cô nhưng cánh tay giơ đến giữa không trung liền dừng lại.

Giây sau cương quyết gạt tay Seohyun ra khỏi vạt áo mình.

"Umma đưa cô ấy đi đi"

Ngữ khí của Yuri làm lòng cô như bị nhấn chìm dưới đáy biển.

-"Đừng mà..."_Giọng Seohyun trở nên bất lực, cuối cùng cũng bị bà Seo kéo ra ngoài. Trước khi cửa nhà khép lại, Seohyun chỉ kịp nhìn thấy nửa bên mặt đầy cô độc của Yuri...

Yuri đứng trầm mặc như vậy suốt nửa tiếng đồng hồ.

Đầu Yuri cảm thấy vô cùng khó chịu, nhưng tim còn đau đớn gấp trăm lần.

Yuri khó khăn thở dốc, đưa tay lên xoa ngực. Nỗi thống khổ không kìm nén được dâng lên từ đáy mắt.

Yuri rất mệt, chưa lúc nào cảm thấy mệt mỏi và bất lực như lúc này. Mãi lâu sau, Yuri mới cúi đầu nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Hồi đó Yuri chưa từng nghĩ mình sẽ có tình cảm với cô gái này. Vậy mà không ngờ chỉ trong một thời gian ngắn Seohyun bước vào lại làm thay đổi cả cuộc sống của Yuri. Cô khiến Yuri mỉm cười, cũng làm Yuri lo lắng; cô khiến Yuri tức giận, lại làm Yuri nhớ nhung...Đây là người con gái đầu tiên Yuri không nỡ buông tay

Nếu lúc đầu Yuri không đồng ý kết hôn, nếu như Yuri giữ khoảng cách với cô một chút, nếu Yuri làm theo bản hợp đồng, nếu Yuri không một mực giữ cô ở lại... Thì Seohyun sẽ không phải chịu nhiều đau khổ đến vậy

Mắt Yuri vô tình lướt qua túi thuốc rơi trên sàn nhà.

Đây là thuốc bác sĩ kê cho cô. Vừa nãy suýt chút nữa Yuri đã mất Poo. Nghĩ đến đây, tim Yuri run lên.

Gần một tháng trước, Yuri đang nằm trong phòng phẫu thuật dành giật sự sống. Tất cả những cố gắng, kiên cường ấy...chẳng phải là vì Seohyun và đứa bé trong bụng sao?

Yuri chợt nhớ cô đã nói với mình:

"Chỉ cần chúng ta bên nhau thì sẽ không sao hết, Yul nhất định không được bỏ em lại một mình đấy..."

Giống như cả thế giới đột nhiên thức tỉnh. Nước mắt Yuri cuối cùng cũng hung hăng rơi xuống.

Yuri nghĩ một lúc liền cầm chìa khoá xe chạy ra khỏi cửa...

Seulgi từ bên ngoài chạy thẳng vào phòng chủ tịch: "Umma! Xảy ra chuyện rồi!"

Cô vội vàng đưa tờ báo cho bà Kwon.

Bà đọc xong, sắc mặt liền thay đổi.

"Sao lại có chuyện này?"

"Tại Hara quá đáng quá nên Seohyun unnie mới tát cô ta một cái, không ngờ cô ta lại bị ngã nên mới sảy thai. Seohyun unnie cũng rất ân hận, còn đến xin lỗi cô ta. Mọi việc chỉ là vô tình thôi, Hara rõ ràng nói dối không chớp mắt"

Bà Kwon nghe xong liền đi ra ngoài

"Umma! Umma đi đâu thế?!"

Yuri vừa bước xuống xe đã bị phóng viên vây kín:

-"Giám đốc Kwon, xin nói vài lời về sự việc gần đây được không?"

-"Hình như vợ giám đốc vừa phải nhập viện ạ?"

Cũng may bảo vệ kịp thời nhận thấy nên đã ra cản phóng viên lại để Yuri vào thang máy. Yuri đi thẳng lên phòng chủ tịch. Đúng lúc này bà Kwon cũng bước ra.

-"Yuri, con vừa xuất viện sao đã vội đến đây làm gì?"

-"Con muốn tổ chức họp báo"

-"Không được! Bây giờ mọi chuyện chưa rõ ràng, làm sao tổ chức họp báo được"_Bà Kwon phản đối"Vậy còn phải đợi đến bao giờ mọi chuyện mới rõ ràng?!"_Yuri mất bình tĩnh lớn tiếng_"Vợ con không thể chịu đựng thêm được nữa đâu, umma có biết hôm nay suýt chút nữa Seohyun đã sảy thai rồi không??"

-"Cái gì?"_Bà Kwon run run

"Con phải làm gì bây giờ? Sao lại có nhiều chuyện đến cùng một lúc như vậy? Con thậm chí không biết phải giải quyết từ việc gì nữa..."_Yuri nhìn ra cửa sổ, thanh âm trống trải không rõ là nói với bà Kwon hay tự hỏi chính bản thân.

-"Umma đã tìm được một số thông tin quan trọng về Hara, đợi đến cuối tuần cô ta ra viện sẽ tổ chức họp báo. Mà Seohyun đang ở đâu??"_Bà Kwon lo lắng hỏi

"...Cô ấy về nhà mẹ đẻ rồi"_Yuri thở dài

-"Sao con lại để Seohyun về bên đó? Chắc chắn con bé sẽ rất buồn, bây giờ người nó cần nhất là con.."_bà vừa nói vừa chỉ vào người Yuri

-"Ở bên con đâu có gì tốt hơn? Seohyun cần được chăm sóc mà con chỉ khiến cô ấy lo lắng. Hơn nữa trước mặt con, cô ấy luôn tỏ ra rằng mình không sao, tự chịu đựng hết mọi chuyện. Nhưng như thế con còn đau lòng hơn...Con cảm thấy mình rất vô dụng..."_Đôi mắt đen thẫm của Yuri tràn ngập đau đớn

-"Con đã bao giờ thử đặt mình vào vị trí của con bé chưa?"_Bà Kwon nhìn thẳng vào mắt Yuri

Yuri im lặng không trả lời.

"Umma tin con sẽ biết mình nên làm gì"_Bà vỗ vai Yuri rồi đi ra ngoài.


Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz