Dấu ấn
Buổi sáng đầu tuần, không khí trong lớp học có chút ảm đạm sau kỳ nghỉ lễ. Vĩ đang cúi đầu chép bài, tóc hơi rũ xuống che đi một phần gáy. Bỗng nhiên, một cậu bạn cùng lớp, Tuấn Anh, vô tình cúi xuống ghé sát tai Vĩ để hỏi bài. Hơi thở ấm nóng của Tuấn Anh phả nhẹ vào cổ Vĩ, mang theo mùi hương xà phòng lạ lẫm.
Tuấn Anh thì thầm vào tai Vĩ, nhưng hành động đó lại không thoát khỏi tầm mắt của 5 kẻ chiếm hữu.
Ghé sát tai Vĩ, giọng thì thầm "Này Vĩ, cậu cho tớ xem bài này với, tớ quên mất rồi!"
Chỉ một khoảnh khắc đó, ánh mắt của Cường Bạch, Văn Tâm, Hoàng Long, Phi Long và Đông Quan đồng loạt sắc lạnh. Vĩ của bọn họ, người mà họ muốn giữ trọn vẹn, lại bị "ám mùi" của kẻ khác! Cơn ghen tuông bùng lên mạnh mẽ, đặc biệt là ở Hoàng Long, người luôn coi Vĩ là báu vật không thể xâm phạm.
Hoàng Long, vốn dĩ là người nhút nhát và dễ rơi lệ, lại là người phản ứng dữ dội nhất trong lòng khi Vĩ bị "ám mùi" lạ. Cậu bé cảm thấy như báu vật của mình đã bị làm bẩn.
Giờ ra chơi, Vĩ đang đứng nói chuyện với một vài bạn khác. Hoàng Long đi đến, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận và ghen tuông. Cậu bé không nói một lời nào, chỉ lao đến, kéo Vĩ vào một góc tường khuất.
Hoàng Long giọng run rẩy, đầy uất nghẹn "Mùi gì thế này? Tại sao Vĩ lại để kẻ khác chạm vào mình? Vĩ là của em! Chỉ của mình em thôi!" Hoàng Long ôm chặt lấy Vĩ, ghì sát vào người mình. Cậu bé cúi xuống, không chút do dự, cắn một vết hickey thật sâu và mạnh vào hõm cổ Vĩ, nơi làn da mỏng manh nhất. Vết cắn không chỉ là dấu ấn, mà còn là sự trừng phạt. Cậu bé miết răng vào da Vĩ, mút mạnh, tạo ra âm thanh rột roạt ghê người, như một ma cà rồng đang hút lấy sinh khí. Vĩ khẽ rên lên một tiếng "ưm..." đau đớn, cơ thể cậu run rẩy từng đợt, nhưng không thể đẩy ra. Nước mắt Hoàng Long rơi lã chã lên cổ Vĩ, hòa lẫn với vị máu tanh nhẹ. Khi buông ra, vết hickey đỏ bầm nổi rõ, như một bông hoa máu. Hoàng Long nhìn chằm chằm vào vết cắn, ánh mắt vừa đau khổ vừa thỏa mãn. Vĩ khẽ đưa tay lên xoa đầu Hoàng Long, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của cậu bé, như muốn trấn an cơn giận của đối phương. "Đây là dấu ấn của em. Vĩ sẽ không bao giờ được rời xa em đâu."
Cường Bạch nhìn thấy vết cắn của Hoàng Long trên cổ Vĩ, ánh mắt anh ta tối sầm lại. Anh ta không thích những hành động quá cảm tính, nhưng vết hickey của Hoàng Long đã kích hoạt sự chiếm hữu của anh ta.
Vĩ vừa thoát khỏi Hoàng Long, vẫn còn choáng váng. Cường Bạch đã đi đến, nắm lấy vai Vĩ.
Cường Bạch ánh mắt lạnh lùng, nhưng giọng nói đầy tính chiếm hữu "Em dám để nó làm thế với em? Em là của tao. Không ai được phép làm bẩn em." Cường Bạch không nói nhiều lời, anh ta kéo Vĩ sát vào mình. Một tay giữ chặt gáy Vĩ, tay còn lại siết lấy eo cậu, ép Vĩ vào tường. Cường Bạch cúi xuống, cắn một vết hickey ngang ngửa, thậm chí còn sâu hơn vết của Hoàng Long, ở một vị trí nổi bật trên cổ Vĩ. Anh ta không chỉ cắn, mà còn miết mạnh hàm răng, tạo ra âm thanh "kẹt kẹt" đáng sợ, như thể muốn xé toạc làn da Vĩ. Vĩ run rẩy, khẽ rên lên tiếng "ah..." khe khẽ vì đau đớn, hai tay cậu siết chặt lấy áo Cường Bạch. Khi Cường Bạch buông ra, vết hickey tím bầm, hằn rõ dấu răng. Anh ta nhìn vết cắn của mình, ánh mắt đầy sự hài lòng và quyền lực. Cường Bạch khẽ xoa nhẹ lên vết hickey vừa tạo, như muốn xoa dịu vết thương cho Vĩ, sau đó anh ta cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên đôi môi hơi sưng của cậu, một nụ hôn của sự khẳng định và lời cam kết. "Đây là dấu ấn của tao. Ai dám động vào em, sẽ phải trả giá."
Văn Tâm chứng kiến cảnh Cường Bạch và Hoàng Long đánh dấu Vĩ, cơn giận dữ trong cậu ta bùng lên tột độ. Vĩ là của cậu ta, và cậu ta muốn khẳng định điều đó một cách không thể chối cãi.
Vĩ đang đi về phía lớp học, cố gắng che đi những vết hickey trên cổ. Văn Tâm đi đến, chặn đường cậu.
Văn Tâm ánh mắt rực lửa, không chút che giấu sự tức giận."Cậu dám để bọn chúng để lại dấu vết trên người cậu? Cậu là của tôi!" Văn Tâm mạnh mẽ túm lấy cổ áo Vĩ, kéo cậu sát vào mình. Anh ta không chút do dự, cúi xuống, cắn một vết hickey thô bạo và sâu hoắm vào một vị trí khác trên cổ Vĩ, ngay cạnh vết của Cường Bạch. Vết cắn đầy tính áp đặt và tuyên bố chủ quyền. Văn Tâm không chỉ cắn, mà còn liếm mạnh vào vết cắn, tạo ra âm thanh ướt át ghê người, như một con thú đang đánh dấu con mồi. Vĩ khẽ rên lên một tiếng "ư...m" đầy yếu ớt, người cậu khẽ run lên, đôi mắt nhắm nghiền lại, tay ôm chặt đầu Văn Tâm . Khi dứt ra, Văn Tâm nhìn vào vết hickey đỏ bầm trên cổ Vĩ, ánh mắt đầy sự thỏa mãn và cảnh cáo. Văn Tâm đưa tay vuốt nhẹ gò má Vĩ, sau đó anh ta nắm chặt tay cậu, siết nhẹ, như một lời nhắc nhở không cần nói."Đây là dấu ấn của tôi. Cậu là của tôi. Mãi mãi~."
Phi Long, kẻ luôn ẩn mình dưới vẻ ngoài hiền lành, cảm thấy cần phải hành động để khẳng định vị trí của mình một cách tinh vi hơn. Cậu ta muốn "đánh dấu" Vĩ một cách ngọt ngào, nhưng lại đầy sự kiểm soát ngầm.
Giờ học, Vĩ ngồi cạnh Phi Long. Khi cô giáo không để ý, Phi Long khẽ nghiêng người về phía Vĩ.
Phi Long với giọng nói nhỏ nhẹ, như thì thầm vào tai Vĩ "Vĩ ơi, cậu có biết không? Có những thứ, một khi đã là của mình, thì mãi mãi là của mình. Kể cả những dấu ấn này..." Phi Long đưa tay vuốt nhẹ tóc Vĩ, rồi khẽ cúi xuống, cắn một vết hickey nhẹ nhàng hơn, nhưng dai dẳng và đầy tính chiếm hữu ngay sau gáy Vĩ, nơi khó nhìn thấy nhất. Vết cắn không gây đau đớn, nhưng lại rất dai dẳng, như muốn khắc sâu dấu vết của mình lên Vĩ, một cách bí mật và đầy tính toán. Vĩ chỉ khẽ thở dốc, bờ vai cậu run rẩy nhẹ, tay khẽ xoa đầu của Phi Long như đang chấp nhận sự định đoạt của cậu ta. Cậu ta khẽ mút nhẹ vào vết hickey vừa tạo, rồi vuốt ve nó, ánh mắt đầy sự hài lòng. Sau đó anh ta đan tay mình vào tay Vĩ, siết chặt như một lời hứa thầm lặng. "Đây là dấu ấn của tớ. Vĩ là của tớ. Và chỉ có tớ mới biết tất cả những bí mật của Vĩ."
Đông Quan, người luôn tự tin về mọi phương diện, không thể để những kẻ khác "đánh dấu" Vĩ mà mình lại không "tái khẳng định" chủ quyền một cách công khai và đắc thắng, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Chiều tan học, Đông Quan đến đón Vĩ. Khi ra đến cổng trường, anh ta kéo Vĩ vào một góc khuất, nơi ít người qua lại.
Đông Quan nhìn Vĩ với những vết hickey chồng chéo, đỏ bầm trên cổ, anh ta bật cười một cách thỏa mãn. "Có vẻ như em được yêu quý quá nhỉ, bảo bối? Mấy tên kia đã 'đánh dấu' em rồi à?"
Thế Vĩ môi hơi mím lại, có chút bối rối, khẽ chạm vào cổ mình "Em... em không biết nữa... cổ em đau lắm..."
Đông Quan lắc đầu, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn. Anh ta vòng tay qua eo Vĩ, kéo cậu sát vào người, tay khẽ bật mở nút áo rồi cúi xuống , cắn một vết hickey thật sâu ngay tại xương quai xanh của Vĩ , như muốn khẳng định "chiến thắng" tuyệt đối. Vết cắn này gây đau đớn hơn tất cả, khiến Vĩ khẽ rên lên một tiếng "ahhh..." dài và đầy khao khát, cơ thể cậu run rẩy dữ dội, hai tay vô thức bám chặt lấy vai Đông Quan. Đông Quan không ngừng mút mát, nhai nhẹ vào da thịt Vĩ, tạo ra âm thanh "chóp chép" ghê rợn, như một ma cà rồng đang tận hưởng con mồi. Vĩ hoàn toàn chìm đắm trong sự áp đặt, cơ thể mềm nhũn, gần như mất ý thức. Khi Đông Quan buông ra, Vĩ thở dốc, mắt lờ đờ, và anh ta nhẹ nhàng bế Vĩ lên. Đông Quan khẽ vuốt ve mái tóc rối bời của Vĩ, sau đó cúi xuống, đặt một nụ hôn thỏa mãn lên trán cậu, như một lời thì thầm của sự sở hữu. "Em là của anh. Chỉ có anh mới được đánh dấu em như thế này. Đừng bao giờ quên điều đó." Đông Quan ôm chặt Vĩ vào lòng, bước đi với nụ cười chiến thắng trên môi, bỏ mặc ánh mắt tò mò và ghen tị của những người kia
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz