7
Taesan không thể tập trung.
Những con số trên bảng tính của anh dần bị mờ lại với nhau, giọng nói của giáo viên cũng mờ dần thành sự tĩnh lặng. Tâm trí anh liên tục nghĩ về những lời của Leehan.
Tớ không cần cậu đóng vai một người bảo vệ.
Điều đó không nên khó chịu nhiều như nó đã làm.
Anh không chắc điều gì khiến bản thân mình khó chịu hơn - sự tán tỉnh không biết xấu hổ của Minjae hay cách Leehan nhìn anh như thể anh ấy là một tên ngốc độc đoán, hoặc thực tế là Leehan đã không thoải mái và vẫn không để Taesan giúp đỡ.
Đưa mắt liếc nhìn sang bên phải.
Leehan đang ngồi cứng đờ, mắt dán chặt vào sách giáo khoa của mình nhưng không thực sự chú ý. Các ngón tay của cậu hơi giật mỗi khi lật trang, như thể cậu ấy đang cố tình giữ bản thân bình tĩnh.
Và cổ tay cậu ấy - Leehan vẫn đang xoa nó, lơ đãng, như thể điều ấy có thể xóa đi sự đụng chạm của Minjae.
Taesan nghiến răng. Những ngón tay của anh cuộn tròn trên đầu gối, bồn chồn, ngứa ngáy.
Taesan thật sự không hiểu.
Tại sao Leehan không nói gì đó?
Tại sao cậu ấy phải hành động như thể nó không quan trọng trong khi nó rõ ràng là có?
Tiếng chuông vang lên, tách Taesan bật ra khỏi những suy nghĩ của mình.
Các sinh viên lê bước ra khỏi chỗ ngồi của họ, giọng nói vang lên khi họ tiến về phía cửa.
Leehan cũng nhanh chóng đứng dậy, nhét sách vào túi.
Taesan do dự trong nửa giây trước khi đi theo.
Anh bắt kịp lấy cậu ngay bên ngoài lớp học, nắm lấy cổ tay người nọ trước khi cậu có thể biến mất xuống hành lang.
Leehan căng thẳng. "Taesan—"
"Chỉ—" Taesan thở ra, nới lỏng sự kìm kẹp của mình nhưng không buông ra hoàn toàn. "Chúng ta có thể nói chuyện được không?"
Leehan do dự, liếc nhìn dòng học sinh đi ngang qua, trước khi thở dài. "...Được thôi."
Taesan dẫn họ đến một cầu thang trống, khuất tầm nhìn hành lang chính. Anh buông cổ tay Leehan ra khi họ dừng lại, quan sát cậu sau đó ngay lập tức khoanh tay.
"Cái gì?" Leehan hỏi, nghe có vẻ cảnh giác.
Taesan tìm kiếm những từ thích hợp. "Tại sao cậu không bảo thằng khốn đó tránh ra?"
Leehan thở hắt, lắc đầu. "Tớ đã làm."
"Không phải theo cách mà thằng đó sẽ nghe," Taesan lẩm bẩm.
Leehan nhìn anh một cái. "Ồ, vậy bây giờ đó là lỗi của tớ ?"
"Đó không phải là ý tớ ," Taesan nói, bực tức. "Nhưng Minjae đã không nghe, và cậu chỉ—" Anh ngắt lời, hàm siết chặt. "Tại sao cậu không để tớ xử lý nó?"
Leehan đảo mắt, nhìn đi chỗ khác. "Bởi vì đó là vấn đề của tớ."
Taesan cau mày. "Vậy sao?"
Leehan quay lại với anh một cách gay gắt. "Vì vậy, tớ không cần cậu phải lao vào như- hiệp sĩ alpha hay bất cứ thứ gì."
"Tớ không—" Taesan vuốt lấy mái tóc của mình, sự thất vọng bắt đầu sôi sục. "Tớ không cố gắng để trở thành như vậy."
"Vậy thì cậu đang cố gắng trở thành cái gì?"
Taesan sững người.
Ánh mắt của Leehan tĩnh lặng, một thứ gì đó không thể đọc được lóe lên sau đôi mắt ấy. Cậu ấy không thách thức, không hẳn. Nhưng cậu đang chờ đợi.
Taesan nuốt nước bọt.
Anh đang cố gắng trở thành cái gì?
Có thể nói như một người bạn. Đó là câu trả lời an toàn.
Rõ ràng.
Nhưng hiện tại lại quá khó khăn.
Leehan thở dài khi Taesan không trả lời. "Nhìn kìa. Tớ hiểu rằng cậu có ý tốt. Nhưng cái này?" Cậu ra hiệu sự mơ hồ giữa họ. "Nó không giúp được gì."
Taesan cảm thấy bụng mình quặn lại.
Leehan không đẩy anh ra, không hẳn. Nhưng khoảng cách giữa họ lại xa hơn so với sáng hôm đó, như thể có thứ gì đó đã bị tan vỡ.
Taesan không thích nó.
"...Tớ chỉ không muốn cậu phải đối phó với những kẻ như cậu ta một mình," anh nói, lần này im lặng hơn.
Vẻ mặt của Leehan dịu đi, nhưng vẫn lắc đầu. "Tớ có thể xử lý chúng."
Taesan muốn cãi lại. Muốn nói cậu không cần làm vậy.
Nhưng anh chọn im lặng.
Thay vào đó, anh chỉ thở ra và nhìn đi chỗ khác. "Tốt thôi."
Leehan nhìn người đối diện thêm một giây nữa trước khi gật đầu. "Được rồi."
Sự căng thẳng giữa họ kéo dài, nhưng Leehan đã đặt chiếc túi của mình lên vai và lùi lại.
"Gặp lại sau," cậu thì thầm trước khi bước đi.
Taesan ở lại cầu thang, nhìn chằm chằm vào Leehan.
Tay anh cuộn lại thành nắm đấm.
Anh đã có ý gì đó khi nói rằng anh ấy không muốn Leehan giải quyết mọi thứ một mình.
Nhưng có lẽ vấn đề thực sự không phải là Minjae.
Có lẽ vấn đề thực tế là Taesan không biết phải làm thế nào để ngừng cảm thấy như thế này.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz