Chapter 12.
"Anh có còn nhớ chuyện anh nói với tôi, vì một con mèo mà anh giết cả nhà họ Lâm không?"
Hắn dừng một nhịp, đôi mắt đã trở nên hung tợn, sớm đã bị những tơ máu bao bọc khiến cho đôi mắt đã trở nên đỏ ngầu, chứa đựng đầy sự ai oán, thù hằn.
"Tôi mang họ Lâm..!"
Từng câu từng chữ thốt ra, hắn đem tất cả sự căm thù, phẫn nộ dồn vào đó. Ánh mắt hắn nhìn anh, không còn ôn nhu, dịu dàng như trước nữa. Anh cảm thấy vừa sợ vừa đau, cuối cùng vẫn là hắn mù tâm, hắn không hiểu.
Anh vẫn không thể mở miệng nói được gì. Bởi lẽ, sự thống khổ đang dày xéo tâm can anh, nước mắt anh không ngừng rơi, từng đợt từng đợt ồ ạt chảy xuống. Anh khóc rất nhiều, khóc đến nổi khô cả cổ họng, tựa như tận sâu bên trong có ai đang châm mòi lửa khiến cuốn nọng anh nóng ran lên vậy. Anh không phải không biết, cũng sớm đã biết được hắn cũng sẽ có ngày vì chuyện Lâm Gia năm xưa mà trả thù anh, anh vốn dĩ từng nói rằng dù sao thì cũng là lựa chọn của anh, anh sẽ chấp nhận được. Nhưng cuối cùng khi thời khắc này cận kề, đứng trước thân ảnh nam nhân mình yêu, nghe từng lời chất vấn, từng sự căm phẫn cứ lần lượt ồ ạt dày xéo tâm can, anh vẫn là yếu đuối đến không thể đối diện được. Hóa ra anh yêu hắn nhiều như vậy, nhiều đến cỡ nào, chắc lẽ anh cũng chẳng biết nữa.
Miệng ấp úng muốn nói gì đó nhưng lại không thốt lên được, anh muốn biện minh, nhưng lại chẳng biết nói gì, cũng không biết nói từ đâu. Hơn nữa, chắc gì bây giờ anh đem hết thảy những chuyện đã xảy ra, những khổ tâm mà bản thân đã chịu bộc bạch cho hắn nghe, hắn liệu sẽ tin sao? Khi mà người bắn chết Lâm Quách vốn dĩ chính là anh.
Hắn cứ mãi lao đầu vào thù hận, đem người yêu mình quên cả bản thân ra mà dày xéo, hắn cũng chưa từng nghĩ tại sao anh phải bắn chết Lâm Quách. Hay cho một người cao cao tại thượng như hắn việc gì cũng thấu đáo, thế mà lại ngu ngơ tin vào cái lí do tạm bợ chuyện anh bắn chết Lâm Gia kia. Thử hỏi hắn là thông minh tuyệt thế, hay là ngốc nghếch vô cùng đây.
Hắn là không hiểu thật, hay giả vờ không hiểu.
Sao hắn không xem xem, anh khổ tâm cỡ nào.
Sao hắn không xem xem, căn cơ của mọi chuyện từ đâu mà ra.
Sao hắn không hỏi xem, anh làm những chuyện đó vì ai.
Trách hắn có mắt như mù, việc gì cũng không thấy, việc gì cũng không thấu.
Cũng phải thôi, ngay cả tình cảm của chính hắn dành cho anh hắn còn không hiểu được, thì cầu hắn hiểu được điều gì cơ chứ. Rõ ràng từ tận sâu nơi trái tim lạnh lẽo của hắn, đã nhe nhóm lên một chút rung động dành cho anh, thế mà hắn vẫn luôn tự lừa mình dối người, đem sự đau khổ, sự thống hận đặt lên trên, lấn áp đi chút ái tình yếu ớt sót lại.
"Năm đó, tôi mới 14 tuổi, là chính mắt tôi nhìn thấy, anh hùng hùng hổ hổ tiến vào sảnh chính Lâm gia. Trên người anh rõ ràng còn khoác đồng phục học sinh, vậy mà thứ anh cầm trên tay là súng, từng đợt, từng đợt giết chết hết người của Lâm gia, khiến máu nhuộm đỏ cả biệt phủ, anh như vậy mà không buồn liếc nhìn lấy một cái, một chút sợ hãi, một chút xót xa cũng không có. Thế mà bây giờ, anh khóc vì cái gì? Hả? Dáng vẻ lạnh lùng đến đáng sợ của anh đâu rồi, sao vừa mới bị tôi bắn một cái, lại không kìm được mà rơi nước mắt chứ? Anh như vậy, là diễn cho ai xem?"
"Anh vì một con mèo mà giết chết cả nhà tôi. Sao tôi chưa từng nghe anh khóc vì cảm thấy hối hận vậy?"
"Anh thật khiến tôi ghê tởm, tôi đêm nào cũng nhớ về cái cảnh đỏ, cái cảnh ba tôi nằm trên sàn nhà, níu chân anh xin tha mạng, anh đưa ánh nhìn lạnh lẽo rồi bắn chết ông ấy. Anh thì lại chẳng mảy may, đêm nào cũng có thể gối đầu ngon giấc trong lòng tôi. Anh là cái loại người gì vậy? Anh biết tôi cảm thấy căm ghét còn người anh như thế nào không? Từng ngày, từng ngày đều phải tỏ vẻ rất yêu anh, tôi cảm thấy mình diễn rất đạt. Anh mà cũng muốn được yêu thương? Anh đã làm ra nhưng chuyện gì còn muốn được tôi yêu thương."
Hắn dừng một nhịp, giọng nói run run. Tận sâu trong hốc mắt hắn đã hằng đỏ lên những tơ máu, còn có một loạt chất lỏng ứ đọng, chỉ cần không kìm nén nỗi, thì chúng sẽ đua nhau chảy ra.
"Tôi chỉ hận là không thể giết chết anh trăm lần."
Từng câu, từng chữ hắn thốt ra như ngàn mũi dao đâm thẳng vào tim anh. Anh vẫn hy vọng, từng giây từng phút hắn đối đãi dịu dàng, ôn nhu với anh đều là thật lòng. Nhưng có lẽ đó chỉ là hảo huyền, là vọng tưởng. Hắn chưa từng yêu anh, hoặc có lẽ có, một chút le lói nơi trái tim hắn, hình như cũng có chút yêu anh, thế như thù hận vốn dĩ đã chiếm lĩnh nơi trái tim hắn, khiến hắn vốn dĩ không nhận định yêu là gì. Hắn hận anh, rất hận.
Hắn nói đúng, hơn nữa còn hỏi rất hay, câu khỏi khiến anh không thể trả lời được. Bao nhiêu chuyện xảy ra như vậy, dù cho có cố gắng tìm xúc cảm như thế nào đi nữa, thì một giọt nước mắt anh cũng không rơi ra được. Vậy sao hôm nay bị hắn bắn một cái, liền không kìm được mà rơi lệ. Hay thật. Hắn hỏi rất hay. Chung quy là hắn đang giả ngu hay cố tình không hiểu, thứ chạm đến tận sâu nơi trái tim anh, thứ khiến anh đau lòng đến rơi nước mắt, chính là cái liếc nhìn lạnh ngắt chứa chan sự căm thù đó của hắn, từng đợt, từng đợt xoáy thật sâu vào trái tim anh, khiến nó đau đớn đến rỉ máu.
Hắn chưa từng hiểu cho anh, anh chỉ trách hắn, chuyện gì cũng nhớ, nhưng chuyện năm hắn 3 tuổi lại không thể nhớ, dù chỉ là một chi tiết nhỏ. Có phải đoạn kí ức đó của hắn, theo xâu kẹo hồ lồ năm đó mà bị xe cán qua rồi không?
Hắn vẫn không để tâm, chỉ liếc nhìn anh một cái. Đưa ánh mắt chán ghét, căm phẫn nhất nhìn anh. Sau đó cho người nhốt anh lại, còn hắn thì rời đi cùng Jessica.
__________
"Em có chắc chắn việc mình làm chưa?"
"..."
"Em đừng tự lừa dối bản thân nữa, đêm đó em nghe tin anh ta bị tai nạn không rõ sống chết, em đã trốn trong phòng, sau đó khóc. Chị đã thấy rất rõ Paolo, em yêu anh ta rồi. Chị không biết rốt cuộc chuyện này thù hằn từ đâu, nhưng em căn bản không thể nhìn thấy anh ta đau khổ được."
"Khổ chút thì đã sao chứ. So với việc anh ta giết ba em, em có giết anh ta ngàn lần cũng không thể bù đắp."
"Paolo, em thật sự muốn như vậy sao?"
"Em nhất định sẽ khiến anh ta chịu đựng cảm giác thống khổ nhất, tự tay tiễn anh ta đoạn đường cuối cùng. Dù không muốn cũng phải làm, chỉ trách bản thân em ngu ngốc, lại đem lòng yêu lấy con người độc ác, hạ tiện đó."
Đúng, hắn yêu anh. Hắn đúng thật là yêu anh rồi. Rõ ràng ngày hôm đó, sau khi nghe Đại Lục nói anh bị tai nạn không rõ sống chết, hắn thật là rất lo. Đêm đó hắn đến chỗ Jessica, tự nhốt mình trong phòng, loạt cảm xúc kì lạ kéo đến dày vò nội tâm hắn, hắn yêu rồi, đã trót đem lòng yêu anh. Hắn đã khóc, lần đó hắn khóc trong thầm lặng, khóc vì bản thân vô dụng, vốn định trả thù nhưng lại đem lòng yêu kẻ sát nhân đó. Hắn cuối cùng cũng không thông nỗi, giết anh rồi, hắn cũng không biết bản thân sẽ phải trải qua loạt cảm giác gì nữa, có thể là một chút buồn, hay là đau lòng đến trời long đất lở, hắn cũng chẳng buồn quan tâm nữa. Bởi trong mắt hắn bây giờ, chỉ có 2 chữ thù hận, hắn muốn đem anh bồi tán theo Lâm Gia, sau đó thì, sau đó thì...
Nhưng liệu đó có phải là kết cục tốt đẹp, khi mà ta cứ vì thù hận mà đánh mất nhau.
____________
Thân ảnh người con trai gầy guộc, nhếch nhác vì một chút ánh sáng yếu ớt mà ẩn ẩn hiện hiện. Trong không gian tĩnh mịch, khi mà tất cả được bao trùm bởi màn đêm yên tĩnh, thì trong góc tối nơi căn phòng này lại phát ra âm thanh uất nghẹn.
Đúng, anh đang khóc.
Anh co ro nép mình vào một bên góc tường, đôi chân trần chạm xuống nền nhà lạnh lẽo, nhưng đâu đó nơi trái tim anh, có lẽ đã đóng băng từ lâu. Một cảm giác đau đớn khó tả cứ luôn tấn công đại não anh. Anh co chân, đưa tay ôm chặt đầu gối, gục đầu xuống mà khóc. Âm thanh của tiếng nấc, của sự chua xót cứ như thế mà phát ra trong đêm đen khiến người ta vừa nghe cũng có thể cảm nhận được nỗi đau lớn lao này. Anh khóc như một đứa trẻ, những giọt nước mắt ấm nóng cứ thế rơi xuống trong vô thức, một loạt chất lỏng cứ chảy qua gò má, rớt xuống nơi cánh tay đang rỉ máu của anh, khiến vết thương có chút nhói.
Nhưng căn bản, nó không nhói bằng trái tim anh. Một trái tim vỡ nát.
Một căn phòng, một bóng tối, một người con trai với những âm thanh thút thít cứ liên tục phát ra. Anh vẫn cứ khóc, những giọt nước mắt nóng ran đang từ đôi mi cứ liên tục lăn dài xuống hai gò mà. Ánh mắt anh vẫn đăm đăm nhìn xuống sàn nhà lạnh lẽo, chút ánh sáng le lói qua khung cửa sổ, ta vốn có thể thấy được người con trai ưu tú này, sớm muộn đã bị nỗi đau cùng những giọt nước mắt dày vò đến khóe mi sưng húp lên, vì một cái gì đó, lòng anh lại nặng trĩu như vậy.
"Sao có thể....sao có thể.."
Anh vẫn cứ khóc, từng âm thanh thút thít phát ra, miệng anh cứ luôn lẩm bẩm " Sao có thể.." bởi bản thân anh vốn không thể chấp nhận nỗi sự thật đau lòng này, ở tận sâu nơi trái tim anh, nó vẫn còn le lói một chút hi vọng nhỏ nhoi mọi chuyện xảy ra đều không phải là thật, tất cả đều là giả, cả việc hắn chính là Paolo, chính hắn cho người giết chết ba mẹ anh.
Hắn liệu có hay không, anh nơi này đau đớn tột cùng?
Hắn đang hả hê chăng?
Không, hắn không hả hê.
Hắn cũng đau.
Hắn cũng giống anh, cũng xót xa. Hắn yêu anh rồi. Căn bản thứ tình cảm đó vốn dĩ không nên nảy sinh, khi mà đối với hắn, anh lại chính là người bắn chết ba của mình. Phải chăng ông trời đang cố trêu ngươi hắn, hắn như vậy mà lại động lòng với anh. Đó có lẻ là một sự trừng phạt chăng?
Họ chọn dày vò nhau, thay vì cùng nhau giải quyết những khúc mắc.
Hắn dày vò anh, khiến anh hứng chịu loạt cảm giác bị người mình yêu, tin tưởng nhất một tay đẩy anh xuống hố sâu vạn trượng không buồn liếc nhìn, vốn nghĩ bản thân sẽ cảm thấy thoải mái khi làm như vậy.
Nhưng Nhất Bác à, cậu sai rồi. Sai lầm lớn nhất đời mình đó chính là không nhìn rõ trắng đen, sai lầm lớn nhất là đem lòng yêu lấy Tiêu Chiến.
Hắn cũng khóc, những giọt nước mắt cứ ứ đọng trong khóe mi, đảo một vòng rồi bất giác rơi ra, mang theo chút đau thương, chút chua xót.
Cả đêm hôm đó, 2 con người, 2 căn phòng, đều hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch, cứ thế mà chìm vào đau thương.
Khóc hết rồi, ngay mai lại đeo lên lớp mặt nạ đầy thống hận đó mà dày vò nhau. Cứ thế mà lay lắt sống những ngày thánh bi thương cùng cực.
__________________
Hê hê thích thì thả sao cho tui nha😍
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz