7. 🔞
(Vẫn là giai đoạn quá khứ nha!)
Đêm nay là buổi tiệc kín của hội. Tại phòng VIP của hội, Pháp Kiều là người đứng ra xin được dẫn theo Thành An - một kiểu bảo lãnh ngầm, một đặc ân ẩn ý, một sự giới thiệu không cần đặt tên
Lần đầu vào phòng VIP. Cảm giác như đứng trước một màn sân khấu - ánh sáng tím bao phủ, âm nhạc trầm nặng, tiếng ly va chạm và tiếng người cười rì rào như sóng ngầm
Thành An bước vào, ánh đèn lướt qua gương mặt trắng đến trong suốt, đôi mắt ngước lên như thể lần đầu thấy thế giới này bằng góc nhìn từ vực thẳm. Em không quen ai ngoài Pháp Kiều, cũng chẳng ai cất lời chào em. Tất cả đang mải đắm chìm vào trò chơi bản năng của họ
“Vào đây đi. Tao có linh cảm, khi mày quen... mày sẽ hợp với nơi này đấy” - Pháp Kiều cười cười, ngồi xuống, đẩy nhẹ ly rượu về phía em
*Mẹ Kiều đoán chuẩn quó
Em không trả lời chỉ gật đầu. Trong đầu là một viễn cảnh khác
Là khi bản thân đến, hắn sẽ bất ngờ như thế nào. Là hắn sẽ đứng dậy, chặn em lại, lôi em ra khỏi nơi này. Là hắn sẽ không để ai vấy bẩn lên em nhỏ của gã. Là hắn sẽ giữ em lại, hỏi em “Em đến đây làm gì?” hay “Ai cho phép em đặt chân vào thế giới của tao?”
Thành An đánh cược cả trái tim vào một khoảnh khắc có thể không bao giờ đến.
Và như tất cả những kẻ ngốc vì yêu, em chỉ nhận lại sự trống rỗng
Lê Quang Hùng cả đêm không có mặt. Hắn đã không đến. Không lời nhắn, không sự bất ngờ, không câu hỏi. Em - người đeo nhẫn trên tay - chính thức bị loại khỏi thế giới hắn đang sống
“Hùng hôm nay có con mồi riêng rồi” - Jsol vừa nốc nốt phần đá trong ly, vừa nói bâng quơ như thể tên ấy là chủ đề rác
“Anh Hùng xin off phòng, nghe nói tìm được trò mới dưới sảnh” - Khang gật gù, tay xoay xoay đồng hồ, chẳng buồn ngẩng lên
“Tiếc nhỉ, bạn mới vào phòng ăn đứt con mồi tối nay của anh Hùng chắc luôn” – Dương Domic nhướng mày, mắt liếc qua An một cái rồi liếm môi
“Ủa Dương, anh nhìn thấy mồi của anh Hùng rồi hả?” – Captain thắc mắc hỏi, rót thêm rượu
“Vừa rồi dưới sảnh, thấy ảnh đứng cạnh cô nào... không thể ngon bằng bạn mới này đâu” – Dương cười khẽ, ánh mắt không giấu nổi sự tò mò thích thú
Mọi người bật cười. Mọi tiếng cười như tiếng nổ nhỏ trong đầu An. Không ai để ý khuôn mặt em lúc ấy. Không ai biết... em vừa chết thêm một lần nữa
Vậy còn tôi thì sao?
Tôi - người vẫn đeo nhẫn trên tay
Tôi - người từng được hắn giữ bằng lời tỏ tình trong cơn mưa đại lộ ở trời Paris.
Nước Pháp, nơi khoảng trời tình yêu bắt đầu...
À, tôi quên mất... có lẽ vẻ hoa lệ của Paris mộng mơ đã che mờ tất cả
Và giờ, tôi là gì… trong cái đêm Hùng vắng mặt?
Một vật trang trí?
Một con thỏ non bước nhầm vào sào huyệt của sói?
Không ai để ý đến em lúc đó. Không ai thấy lòng bàn tay em đang siết chặt lấy ly rượu như thể chỉ cần buông ra là vỡ
Ly rượu trước mặt bỗng trở nên cay xè. Cay như thể chính cổ họng bị lưỡi dao cứa nhẹ. Cay như thể nỗi đau đang trào lên, hóa thành axit thiêu cháy cổ họng từng chút một. Không phải vị rượu. Mà là cái cay của một người vẫn mong được giữ lại nhưng cuối cùng lại bị phớt lờ
Thành An nâng ly lên, rượu chưa vào miệng đã nghe cổ họng nóng ran như bị đốt. Nó đi qua thực quản như xé ra từng lớp mô. Em tưởng mình sẽ nôn, nhưng không, em chỉ im lặng nuốt xuống. Không khí trong phòng lạnh nhưng em lại thấy nóng
Không ai đụng vào An, nhưng em thấy bẩn. Mọi tiếng cười xung quanh đập vào màng tai như tiếng đập của móng tay lên mặt kính - sắc, dai, và lặp lại đến buốt óc
Cái cay thật ra mãi mãi không nằm ở rượu
Mà ở việc…
Tôi đã tưởng tượng anh sẽ giữ tôi lại.
Nhưng anh lại giữ ai đó khác!
Phòng VIP của The Gate không có cửa sổ. Đèn tím chiếu rọi như một thứ ánh sáng giả tạo soi lên sự thật trần trụi. Không gian phủ kín bởi mùi nước hoa nam cao cấp, da thuộc và rượu mạnh. Gương lớn tròn phía sau sofa U phản chiếu từng gương mặt đang ngồi - những gã đàn ông trong bộ suit đắt tiền, miệng cười, mắt nhấn, tay chơi ván bài, đầu đong đưa theo beat DJ chậm rãi phía xa
Một thế giới không có chỗ cho tình cảm - chỉ có trò chơi, luật hội và bản năng
Thành An ngồi ngay giữa dãy sofa. Tay đặt trên đùi, ly rượu trong tay run lên một chút. Không ai nhìn em thật lâu, nhưng mọi ánh mắt đều đã thấy em là “mồi mới”
Ánh mắt không tò mò, không ngại ngùng - mà là sự đánh giá
“Trắng thế” – Công Dương khẽ nói, nhướng mày
“Da kiểu này chỉ cần hằn một chút cũng thấy rõ"
“Môi cong ghê ha, chắc khóc lên đẹp lắm” - Isaac nhếch mép, tay xoay chiếc nhẫn trên ngón trỏ
"Lần đầu tới hội là ai đưa vào thế?” - Lou Hoàng hỏi lớn, nghiêng đầu nhìn em
“Em" - Pháp Kiều ngả người ra sau, đưa tay lên vai An
“Món này em tặng mọi người. Nhưng mà… để xem ai đủ bản lĩnh có được" - Kiều cười ranh ma
Cả phòng bật cười. Giọng cười dội trong đầu An như những đợt sóng lạ lẫm. Không một ai nhắc đến tình yêu. Không ai hỏi em là ai, đến từ đâu, thích gì, ghét gì. Không ai hỏi em có ổn không.
Bởi vì ở đây, chỉ cần biết: thịt em ngon không?
Kewtiie lúc ấy đang đứng gần quầy bar mini. Gã mặc áo đen cổ sâu, ngón tay cầm ly whisky, ánh mắt nửa buồn nửa lạnh
"White rabbit" - gã buột miệng
Mọi người đồng loạt quay lại
“Hả?” - Rhyder hỏi
“Cậu ấy, nhìn đi. Da trắng, mắt ướt. Kiểu này dễ bẫy, dễ dạy. White rabbit” - Kewtiie nhếch mép
Ánh mắt Kewtiie khóa chặt lấy An, như thể gã đã nhìn thấy trước kết cục cuộc chơi
“Ê thỏ, sao ngồi im thế?” – Rhyder nghiêng người, chống tay lên đùi, nhìn em đầy hứng thú
“Lần đầu mà, đừng căng. Luật chơi vui lắm, thích là làm, không cần yêu đương gì đâu” - Atus lên tiếng
“Lần đầu thường sốc...." - Hiếu cười khẩy
“Tối nay xong là nghiện luôn ấy mà" - Song Luân tiếp lời rồi đưa tay nâng ly cùng Hiếu
“Có cần tao ngồi sát cho ấm không?” - Anh Tú Voi huých vai, ngả đầu vào em một chút
An nghiêng người, né tránh, cười nhẹ - nụ cười méo mó như vẽ bằng bút mực lem
Tôi không sợ đụng chạm. Tôi sợ bản thân mình sẽ bắt đầu thấy quen với nó
____________________
Tiếng nhạc chậm lại. Beat trầm, sẫm màu. Mọi ánh mắt đổ về nơi người điều khiển luật cuộc chơi đang đứng
Kewtiie thong thả đặt ly xuống bàn bar, ánh mắt chưa từng rời khỏi An
Gã thắng ván tối đó
Một kiểu thắng dễ như định mệnh an bài. Gã chẳng cần nói nhiều, chỉ giơ lá bài lên, ánh đèn quét một đường, vẽ nét cười trên môi gã như vẽ dấu vết máu
“Xong ván. Người thắng là tao. Người được chọn - mày biết là ai rồi đấy” – gã khẽ nhếch môi
“Trò đầu tiên… mồi đầu tiên… mày đúng là hợp với tao, thỏ trắng à” - Kewtiie nhấp một ngụm whisky, ánh mắt chưa từng rời khỏi Thành An
Không cần ai xác nhận. Tất cả đều hiểu: đêm nay, Thành An sẽ qua tay củ Kewtiie
"Qua tay" - chỉ vỏn vẹn hai từ. Vừa là nghi thức, vừa là cuộc trao đổi cả thể xác và tâm hồn
Không ai nói gì. Không ai phản đối. Và cũng chẳng ai thấy xót xa
Chỉ có một Thành An vẫn ngồi đó. Nhẫn trên tay vẫn đeo. Tay nắm ly rượu đến trắng bệch cả khớp ngón
Đây là luật. Đây là giá. Và tôi đã bước vào bằng đôi chân mình
Kewtiie vươn tay về phía em, ngón tay thon dài, móng tay đen nhánh được sơn nhám, đeo một chiếc nhẫn bạc bản to
“Đi thôi, white rabbit. Tao không thích phải lặp lại lời mời”
An không trả lời. Chỉ đứng dậy, bước theo
Ánh mắt em lướt qua từng người trong căn phòng. Mọi người đều nhìn
_____________________
Khách sạn trên tầng 20, phòng suite đặt riêng. Phía dưới vẫn là The Gate với nhạc, rượu, da thịt và ánh đèn tím đập thẳng vào đồng tử. Trên đây… là chỗ kết thúc ván đầu tiên của một kẻ muốn tự mình sa ngã
An không nhớ nổi mình bước vào thang máy thế nào. Không nhớ nổi mình đã bước vào phòng khi nào. Chỉ nhớ… là cửa đóng lại cạch một tiếng rất khẽ. Và trong khung cửa ấy, chẳng có ai kéo em lại
Một cánh cửa, một chiếc thẻ từ, vài bước chân. Mọi thứ sẽ không bao giờ như cũ nữa
Căn phòng gã chọn - phòng 2003 - được đặt riêng từ chiều, gã nói thế. Căn phòng mang hơi lạnh như đá cẩm thạch. Rèm kéo nửa chừng. Một lọ hoa bị bỏ quên trên bàn kính. Tivi không bật. Chỉ có đèn ngủ màu cam mờ hắt ra từ góc trần. Không gian đầy ánh đèn vàng dịu, có giường king, sofa lông lạc đà, rượu sẵn trên bàn và mùi nước hoa Oud ngấm vào từng lớp chăn gối.
An đứng giữa phòng, tim đập nhanh đến khó thở. Nhưng khuôn mặt vẫn điềm tĩnh hoặc cố tỏ ra như vậy
“Mày có chắc chắn với lựa chọn của mình không?” – Kewtiie cởi áo khoác, ném lên ghế bành, giọng trầm và khản
“Tao cho mày một cơ hội cuối. Nếu mày không muốn... bước ra khỏi phòng này.
Còn nếu mày ở lại… thì Thành An nhỉ? Welcome to the game, đừng mong tao nhẹ nhàng nhé?”
Thành An đứng đó, tay em khẽ run
Cả đời em được chọn nước hoa trước cả khi chọn sơ mi. Được bảo vệ khỏi bùn đất. Được yêu như một điều gì trong suốt. Đêm nay em chọn bẩn tay
Để hiểu vì sao hắn lại buông em ra như một kẻ chẳng còn giá trị
“Mày biết không?” – Kewtiie cười, liếm môi
“Tao là người đầu tiên gọi mày là white rabbit đấy. Vì cái vẻ sạch sẽ, tròn trịa và run run như thể chỉ cần chạm nhẹ là vỡ. Giờ thì tao muốn biết… mày thật sự có vỡ không”
Thành An cởi áo. Mỗi nút áo bung ra là một lời tuyên chiến thầm lặng, một sự từ bỏ những gì em từng tin là trong sạch. Em không muốn gã chạm vào mình nhưng em cần ai đó làm điều đó để dập tắt thứ tình yêu đã mục ruỗng trong tim em, biến nó thành tro tàn không còn một chút vương vấn. Đây là con đường em chọn, một lối thoát đầy đớn đau
Kewtiie cởi đồ không nói nhiều, ánh mắt như con thú hoang dã. Gã liếm môi em như một món tráng miệng, đầy khát khao, một nụ cười tàn độc hé nở trên môi khi gã đánh giá con mồi. Gã hiểu rõ trò chơi này, và em cũng vậy
Gã đẩy An xuống giường không chút chậm trễ. Nụ hôn lạnh lẽo cắn lên vai rồi liếm dọc cần cổ, tách hai chân em như thể đang bóc một món đồ vừa mua, không chút ngần ngại nào. Mùi hương nam tính của gã bao trùm lấy em, ngột ngạt và cưỡng bức nhưng em không phản kháng. Đây là một phần của cái giá em phải trả
“Mềm thật. Da như lụa luôn đấy, white rabbit…”
Giọng gã khẽ khàng ngay sát tai em, mang hơi ấm của một kẻ đã quen với việc săn mồi, mỗi từ ngữ như một sợi xích vô hình trói chặt em, vĩnh viễn, tước đoạt mọi sự tự do. An không phản kháng
Em không đáp cũng không đẩy ra. Em tự đặt thân lên đùi gã. Em tự để Kewtiie đặt tay lên ngực mình, kéo em sát xuống nệm. Một sự buông xuôi đầy đau đớn, khi ý chí đã hoàn toàn bị lấn át bởi sự tuyệt vọng, chỉ còn lại một cơ thể vô hồn chấp nhận số phận, chấp nhận sự sa ngã
Lần đầu tôi rên dưới thân người mình yêu, là vì yêu. Cảm giác đó nhẹ nhàng, êm ái, như một giấc mơ đẹp. Anh hỏi tôi có đau không, tay giữ chặt lưng tôi như sợ tôi tan mất. Anh nói lần đầu là phải đẹp, phải nhớ suốt đời. Và tôi nhớ thật. Để bây giờ... tôi biết mình đã đánh mất điều đẹp nhất ấy, đánh mất nó dưới bàn tay của kẻ khác, trong một buổi tối không có ánh trăng, không có cả một tia hy vọng
Lần này, là để chứng minh rằng tôi đủ bản lĩnh bước vào thế giới của người từng yêu tôi. Để hắn biết, tôi cũng có thể bị vấy bẩn. Để hắn biết không còn ai trong chúng ta trong sạch nữa
Kewtiie cắn nhẹ lên bắp đùi trong của An. Hơi thở phả ra như con thú săn mồi, nóng hổi và đầy tham vọng, mỗi nhịp thở như muốn thiêu đốt em thành tro bụi. An nhắm mắt, cố gắng hít thở đều, chấp nhận cảm giác bỏng rát
Gã nhẹ nhàng chiếm lấy từng thớ thịt, mỗi nơi đi qua đều để lại con dấu đỏ thắm của riêng gã như một lời khẳng định chủ quyền tàn bạo. Kew nhẹ mơn trớn trên làn da sứ rồi ngậm lấy một bên nhũ hoa, day nhẹ, khiến một dòng điện chạy khắp cơ thể An. Em không ghê tởm chỉ thấy một nỗi trống rỗng lan rộng
"Thả lỏng hoặc tao sẽ khiến mày phải tự nguyện thả lỏng" – gã thì thầm sát tai, môi lướt nhẹ qua dái tai rồi cắn một cú đầy cố ý
An khẽ rùng mình, cảm giác tê dại lan tỏa, hòa lẫn vào sự ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày nhưng em vẫn giữ vững sự cam chịu
Kewtiie di chuyển tay xuống, ngón cái miết nhẹ dọc theo bờ xương hông, khiến An run rẩy. Gã luồn tay vào giữa hai chân em, từ từ tìm đến nơi ẩm ướt nhất. Đầu ngón tay gã lướt nhẹ, dò dẫm, rồi ấn sâu hơn, khuấy động từng mạch cảm giác
Một tiếng nức nở nhỏ thoát ra từ cổ họng An, không phải của sự đau đớn thể xác mà là của sự bất lực khi cơ thể phản bội lại tâm trí nhưng em không ngăn cản
Ngón tay gã lướt đi, chậm rãi nhưng đầy chủ đích, vẽ nên những đường cong cảm giác cháy bỏng khiến An phải cắn chặt môi để ngăn tiếng rên rỉ, nhưng vô ích. Cơ thể em cong lên, từng thớ thịt căng cứng như một sợi dây đàn sắp đứt
Khi cả hai thân thể sáp vào nhau đầy ấm áp còn trái tim Thành An thì lạnh đến mức vỡ vụn. Kew đút vào trong, rồi tiếp tục hôn lên môi em, nụ hôn cưỡng đoạt lấy hơi thở và mọi kháng cự cuối cùng như muốn hút cạn sinh khí của em
Một tiếng xé toạc nhỏ vang lên, cảm giác rách toạc bén nhọn xuyên thấu qua An. Gã không hề ngần ngại hay dò hỏi, mà cứ thế đưa thẳng vào, chiếm đoạt không một chút báo trước, không một lời ủi an
Em cắn chặt răng, móng tay cào cấu ga giường như muốn xuyên thủng lớp vải để thoát khỏi hiện thực. Nước mắt không thể kiềm được mà trào ra, nóng hổi lăn dài xuống thái dương, thấm vào mái tóc bết mồ hôi*. Nó là một sự xâm chiếm tàn bạo, không chút dịu dàng khiến An cảm thấy mình như một vật thể bị xé toạc, bị lấp đầy bởi một thứ xa lạ, một nỗi tủi nhục vô bờ bến
*đừng thắc mắc sao lăn dài trên thái dương tại vì mọi người nhỏ mắt đi rồi sẽ hiểu=))), ẻm đang ngửa cổ ắ
Ngay khi xâm nhập hoàn toàn, Kew ghé sát tai An, thì thầm những lời tục tĩu, thô lỗ, miêu tả những gì hắn đang làm và sẽ làm như muốn giày xéo nốt chút tự trọng còn sót lại của em
Gã bắt đầu di chuyển chậm rãi, ban đầu, thăm dò và cố ý gây ra sự khó chịu cho An. Mỗi cú đẩy sâu hơn lại khiến một tiếng nấc nghẹn ngào bật ra từ cổ họng em. Gã nắm chặt lấy hông An, ghì sát cơ thể em vào mình, không cho em một chút không gian để trốn tránh. Bàn tay còn lại của gã luồn xuống dưới lưng em, giữ chặt lấy thắt lưng, vừa như cố định vị trí, vừa như muốn nghiền nát em vào tấm nệm
Gã hôn ngấu nghiến lên môi An, vừa hôn vừa di chuyển mạnh bạo bên trong, tạo ra những âm thanh nhầy nhụa, trần trụi vang vọng trong căn phòng. Em cố gắng quay mặt đi nhưng Kew giữ chặt cằm em, ép em phải đối diện với gã, phải chịu đựng từng hành động xâm lược của gã một cách trọn vẹn
Gã chiếm lấy cả khoang miệng ngọt ngào ấy. Thứ bên trong như muốn lấp đầy em mà thúc từng cú mạnh bạo, không một chút khoan nhượng, không một giây ngừng nghỉ. Hơi thở của gã phả vào mặt An, nóng rực và đầy dục vọng, làm em gần như ngạt thở. Cơn khát của gã như một con thú đói không ngừng gặm nhấm, nuốt chửng mọi sự kháng cự của em
Thân thể em va vào ga giường. Lưng cong lên theo nhịp đẩy, từng tiếng va chạm thô bạo vang vọng trong căn phòng kín như tiếng trống dồn dập của sự mất mát. Cơn rên không ngăn lại được - không phải của hạnh phúc mà là khoái cảm trần trụi, gấp gáp và không tình yêu, một sự hỗn loạn của cảm giác và sự trống rỗng của sự đầu hàng tuyệt đối
“Ưm... a— sâu quá... Kewtiie... sâu quá...”
“Kew… Kewtiie… chậm một chút… Làm ơn… em đau… ưm... thích... ưm... sâu nữa đi...”
*đừng hỏi sao thế vì ẻm là bot răm đời sốp😭
Giọng An yếu ớt, cầu xin nhưng lại ẩn chứa sự rên rỉ như tiếng vọng từ vực sâu khiến gã càng thích thú
Gã chẳng dừng. Kew bật cười, bóp chặt lấy eo em, kéo về phía mình mạnh hơn khiến toàn bộ cơ thể An dán chặt vào gã, không thể thoát ly. Tiếng rên của An vang vọng cả căn phòng, vang lên từ một nơi không còn biết đúng sai - chỉ biết cảm giác, chỉ biết sự hành hạ và đê mê đan xen
Nước mắt hòa lẫn vào mồ hôi nhưng ánh mắt em lại vô hồn như thể linh hồn đã lìa khỏi xác, chỉ còn lại thể xác đang gồng mình chịu đựng
Tay An bấu vào ga giường, mồ hôi rịn ra từng lỗ chân lông, bám chặt lấy vải như đang níu kéo một chút gì đó còn sót lại của chính mình, một chút phẩm giá cuối cùng
Kewtiie nghiêng mặt, liếm dọc cần cổ em, ghé vào thì thầm
“Giờ thì mày biết… Một con thỏ muốn sống trong rừng thẳm… Phải học cách rên cho chuẩn” - gã thì thầm, giọng nói đầy quyền lực và sự chiếm hữu, nhấn mạnh sự thống trị tuyệt đối của hắn và sự tan vỡ của em
Gã thúc mạnh, dứt khoát, từng cú như muốn xé toạc mọi thứ bên trong An. Tiếng "bạch bạch" da thịt va chạm vang vọng rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, hòa cùng tiếng thở dốc của gã và tiếng nức nở bị bóp nghẹt của em
Mỗi cú thúc là một lần An bị đẩy lên, lưng cong vút, cơ thể giật nảy theo nhịp điệu tàn bạo của gã
Kew ghì chặt lấy hông An, không để em có chút khoảng trống nào để trốn thoát, từng thớ thịt căng cứng dưới tay gã. Bàn tay còn lại của gã di chuyển lên, vuốt ve khuôn ngực An, rồi không ngần ngại vần vò, xoa nắn, và đôi khi còn véo mạnh lên nhũ hoa đang căng tức khiến em khẽ rít lên trong vô thức
"Rên nữa đi, An. Rên cho tao nghe" - gã gằn giọng, đôi mắt rực lửa nhìn thẳng vào em
Gã ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm như muốn đọc thấu từng nỗi đau, từng sự hổ thẹn đang giày vò em
Một nụ cười thỏa mãn nhếch lên trên môi gã khi An khẽ co người lại, báo hiệu sự kết thúc cận kề. Gã nghiêng người, luồn một tay xuống dưới đầu An, nâng nhẹ lên để ghì chặt lấy gáy, sau đó cúi xuống, tham lam cắn nhẹ vào môi em, rồi kéo cả môi dưới vào trong miệng mình mà mút mạnh tạo ra những âm thanh nhầy nhụa đến ghê tởm
"Mày ngọt thật đấy, An" - gã thì thầm, lưỡi liếm dọc cằm, xuống cổ, liếm theo xương quai xanh để lại những vệt ướt át và cảm giác bỏng rát
"Tao sẽ nếm trọn mày"
Gã thô bạo xoay người An, ép em nằm nghiêng sang một bên để hắn có thể nhìn ngắm và chiếm đoạt từ một góc độ khác như một kẻ trưng bày chiến lợi phẩm
"Lên đây!" - Kew bất ngờ gằn giọng, bàn tay mạnh mẽ nắm lấy eo An, thô bạo nhấc bổng em dậy rồi đặt ngồi hẳn lên người gã, hai chân em tách rộng vòng qua hông gã, cảm giác ma sát đột ngột khiến An rùng mình
"Ưm... a...! Đau quá... ưm... sâu quá... Kew! Sâu nữa đi... Em muốn... ưm...!"
An khẽ rên, giọng run rẩy, khẩn cầu nhưng lại pha lẫn sự yếu mềm đầy quyến rũ. An còn chưa kịp định thần, gã đã cúi xuống, thì thầm sát tai, giọng khàn đặc
"Tự nhấp đi, white rabbit. Tự mày di chuyển, cho tao thấy mày khao khát tao như thế nào. Hay là mày muốn tao giúp mày nhấp?"
Bàn tay gã đặt lên hông An không phải để đỡ mà là để ghì chặt, ép em phải cảm nhận từng cử động, từng lần da thịt cọ xát vào nhau
An run rẩy, cơ thể cứng đờ, không muốn nhúc nhích nhưng Kew không buông tha. Gã bóp mạnh vào eo em, thúc giục
"Nhanh lên! Mày muốn tao giúp hay muốn tao hành mày cả đêm để mày tự động?"
Ánh mắt gã rực lửa, đầy sự thách thức và áp bức. An cắn chặt môi, tiếng nức nở nhỏ thoát ra, đau đớn nhưng dưới ánh mắt dọa dẫm của Kew, em buộc phải nhích hông, di chuyển lên xuống một cách gượng gạo
Từng nhịp nhấp là một sự giày vò, tiếng rên cứ thế bật ra không còn là tiếng cầu xin mà là những âm thanh trần trụi của khoái cảm bị cưỡng ép
"Ưm... a... ư... Kew... sâu... sâu quá! Chậm... chậm lại... em không chịu nổi... A... aaaa! Sâu nữa đi, Kew! Sâu nữa! Em... em muốn... ưm..."
Tiếng va chạm ướt át vang lên đều đặn khi An nhấp, chất lỏng bên trong huyệt em bắt đầu ứ ra, hòa quyện với những âm thanh nhục dục. Gã cười khẩy, vùi mặt vào hõm cổ An, tham lam hít lấy mùi hương của em
"Tốt lắm, cứ thế đi, An à" - gã gằn giọng rồi bất ngờ đổi tư thế
"Nhấp nữa đi, bé dâm. Cho tao thấy mày dâm đãng thế nào!"
Gã nâng hông em lên rồi lại hạ xuống, từng cú như muốn đóng đinh em vào người gã khiến An cong lưng lên tột độ, tiếng rên cao vút đến lạc giọng
"A... aaa... em... em ra rồi! Ưm... ưm... nóng quá... Kewtiie!"
An co giật kịch liệt, dịch đặc bắn ra từ nơi sâu thẳm, ướt đẫm phần đùi Kew. Tiếng bắn (?) nghe rõ mồn một
Gã rít lên một tiếng trầm đục đầy khoái cảm, toàn thân căng cứng, rồi một dòng chảy nóng hổi, đặc quánh phun trào mạnh mẽ vào sâu bên trong An, lấp đầy mọi ngóc ngách, khiến em cảm nhận rõ ràng từng đợt co thắt của gã
"Ha... ha... Mày đúng là đồ hồ ly tinh, bé dâm ạ! Dâm lắm!" - Kew gằn giọng, thở dốc, ghì chặt lấy hông An, không hề rút ra ngay mà cố ý miết nhẹ vào bên trong, thưởng thức sự run rẩy còn sót lại của em
"Ngậm lấy của tao, bé dâm. Mút chặt đi. Giờ thì mày đã biết mùi của tao rồi đấy" - gã thì thầm, giọng nói đặc quánh dục vọng và sự chiếm hữu
Gã vẫn không rút ra để nguyên trạng thái xâm nhập hoàn toàn, rồi mới đổi tư thế. Kew lật An lại, ép em quỳ xuống, mông ưỡn cao
"Doggy đi, con thỏ hư" - gã ra lệnh, giọng nói đầy quyền lực, vang lên như tiếng sét đánh
Gã tiến đến từ phía sau, đẩy mạnh vào, không một chút báo trước, khiến An rên lên chói tai
"A... không... ưm... đau... đau quá! Dừng lại... làm ơn... dừng lại! Em... em muốn chết... ưm...!"
Lưng An cong tột độ, mông nhấp nhô theo từng cú thúc dã man của Kew
"Mày thích mà, đúng không? Thích cái cách tao làm mày rên rỉ thế này" - gã thì thầm, vừa nói vừa vỗ mạnh vào mông em, thúc giục
"Nâng cao mông lên, cao nữa! Để tao nhìn rõ cái lỗ nhỏ của mày. Nó đang mút chặt tao đấy. Trông dâm đãng vãi~~"
Tay gã luồn xuống dưới, nắm lấy bắp đùi trong của An, nâng lên cao hơn nữa khiến An mất thăng bằng chỉ có thể bấu víu vào ga giường
"Giờ thì ôm gối vào" - Kew thì thầm rồi ấn đầu An xuống chiếc gối mềm, ép em nâng cao mông hết mức có thể, phơi bày hoàn toàn mọi thứ
"Nhìn xem, An này, mày đang mở rộng ra cho tao này. Đẹp thật đấy. Cái lỗ của mày, nó đang nuốt chửng lấy tao như muốn bóp nát tao. Nhìn mày dâm đãng thế này, tao chỉ muốn đâm nát mày thôi!"
Tư thế này khiến An không còn bất kỳ đường thoát nào, mọi thứ đều bị phơi bày và chiếm đoạt hoàn toàn. Tiếng rên của An trở nên đứt quãng, xen lẫn tiếng nức nở, tiếng va chạm da thịt ướt át và những lời tục tĩu của Kewtiie vang vọng khắp căn phòng tạo nên một bản giao hưởng của sự đê mê và nỗi nhục nhã
Một tiếng rên cao vút đột ngột bật ra từ cổ họng An, kéo dài như một sợi chỉ mỏng manh, rồi đứt quãng. Đôi chân em run lên không kiểm soát được, móng tay cào mạnh vào gối, An ngửa cổ, mắt nhắm nghiền, hoàn toàn buông xuôi trước cơn sóng cảm giác đang ập đến
"A... a... ư... ưm... Đủ rồi... làm ơn... em... em ra rồi... Aaa! Em không chịu nổi nữa... ưm...!"
Tiếng rên vỡ vụn, không còn là của sự đau đớn mà là sự bùng nổ của khoái cảm trần trụi, dù đầy tủi nhục
Kew khẽ rít lên một tiếng trầm đục, như con thú đạt được thỏa mãn tột cùng. Gã giữ nguyên tư thế, tiếp tục thúc thêm vài nhịp chậm rãi
"Thế nào, thỏ trắng? Mày đã lên rồi đấy. Ngoan lắm" - gã thì thầm, giọng nói đầy chế giễu và chiếm đoạt
"Cái lỗ của mày, nó đang mút lấy tao, chặt thật đấy. Cảm ơn vì đã phục vụ tao, bé dâm" - Kew nghiến răng, đẩy một cú cuối cùng, sâu hơn, mạnh hơn tất cả những cú trước đó như muốn đóng dấu sự chiến thắng của mình vào sâu thẳm tâm hồn An
Một tiếng gầm gừ vang lên từ lồng ngực Kew, rồi gã rút ra một cách dứt khoát. Một dòng chất lỏng ấm nóng, đặc quánh khẽ khàng trào ra từ nơi hậu huyệt của An, chảy dọc xuống đùi, ẩm ướt và nhầy nhụa
Nơi ấy, sau sự giày vò, dường như trở thành một bữa ăn no nê, trương phình nhưng lại trống rỗng một cách khó tả. An nằm sõng soài trên giường, hơi thở đứt quãng, suýt ngất đi vì kiệt sức nhưng eo vẫn bị Kew nắm chặt, mông bị bóp mạnh đến đau điếng, nhũ hoa bị nhéo liên tục, và nơi hậu huyệt vẫn còn cảm giác tê dại bởi sự lấp đầy của gã. Kew xoay người An lại, để em nằm ngửa đối mặt với hắn, ánh mắt gã vẫn rực lửa tham lam
"Chưa xong đâu, An" - gã gằn giọng, bàn tay thô bạo vuốt ve nơi bụng dưới của em, nơi có chút gồ lên sau cơn hoan ái vừa rồi
"Vẫn còn một hiệp nữa cho mày, nhưng lần này, mày sẽ phục vụ tao bằng miệng" - gã nhếch mép, kéo An ngồi dậy, không cho em kịp phản kháng rồi thô bạo đẩy vật kia về phía khuôn mặt tái nhợt của em
"Nào, liếm sạch nó đi, An. Liếm nó như ăn kem đi, ngọt ngào và ngoan ngoãn. Tao muốn thấy mày nuốt trọn từng giọt của tao, bé dâm" - Kew ra lệnh, giọng nói không chút nhân nhượng, ép buộc An phải cúi xuống, đối mặt với sự trần trụi và nhục nhã cuối cùng
Gã nắm lấy gáy An, ấn mạnh đầu em xuống, ép môi em phải ngậm lấy
"Mút đi, An. Ngậm hết vào. Để lưỡi mày rê trên đầu khấc rồi làm tao sướng~" - Kew thì thầm, thúc giục
An nuốt khan, cổ họng đau rát nhưng vẫn phải làm theo. Đầu lưỡi em khẽ chạm vào, rồi mút nhẹ. Kew rít lên một tiếng thỏa mãn
"Sâu hơn, An. Ngậm hết vào, bé dâm" - gã thúc mạnh, ép An phải nuốt trọn cả phần thân, cảm giác nóng bỏng, mặn chát lấp đầy khoang miệng
An nghẹt thở, hai tay bấu chặt vào đùi mình, nước mắt giàn giụa
"Ưm... ưm... Khụ... Khụ... Em... em không nuốt nổi... ưm...!"
Tiếng rên bị bóp nghẹt trong cổ họng, xen lẫn tiếng ho sặc sụa, tiếng nức nở tuyệt vọng. Gã không ngừng thúc mạnh, mỗi cú đẩy đều chạm tới tận cùng cổ họng An khiến em như muốn tắt thở. Gã còn cố tình xoay nhẹ hông, khiến vật kia cọ xát vào vòm họng An tạo ra cảm giác cộm lên, ghê rợn
"Thích không, An? Nuốt trọn của tao đi. Mày sinh ra là để phục vụ tao mà" - gã cười khẩy
"Tao sẽ lấp đầy mày bằng thứ này! Nuốt hết đi, bé dâm của tao!"
Cuối cùng, Kew rít lên một tiếng dài, cảm giác nóng bỏng trào ra, lấp đầy khoang miệng An, một dòng chảy không ngừng nghỉ, dồn dập, ép buộc. An bị ép nuốt trọn, cơ thể gần như muốn ngất lịm
Một tiếng "ực" khô khốc vang lên, báo hiệu sự nuốt chửng hoàn toàn
"Thế đấy" - Kew gằn giọng, vuốt nhẹ mái tóc bết bát của em
"Tao biết ngay là thỏ trắng dễ dạy mà"
Hắn buông An ra để em nằm sõng soài trên giường, cơ thể rã rời, đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt vẫn còn đọng lại trên mi
Gã thờ ơ đứng dậy, duỗi người một cái như thể vừa hoàn thành một bài tập thể dục buổi sáng. Gã liếc nhìn An thêm một lần nữa, cơ thể đầy dấu hoan ái, nơi ấy vẫn đang chảy dịch rồi lạnh lùng cất lời
"Dậy đi tắm rửa sạch sẽ đi. Đừng để nó vương ra giường, mệt thì thít chặt vào"
Giọng gã dứt khoát, không một chút cảm xúc như ra lệnh cho một con vật
"Tắm được thì nhanh lên, tao ở đây đợi. Hay muốn tao tắm cho mày" - Kew liếm nhẹ môi
An vẫn nằm im bất động, từng thớ thịt đều nhức buốt, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò dưới da. Tiếng nói của Kewtiie vang vọng trong đầu em
Em cố gắng cử động ngón tay, rồi từ từ gồng mình chống tay xuống sàn, run rẩy đứng dậy. Mỗi bước đi là một sự tra tấn, đôi chân mềm nhũn như không còn xương. Em lê bước vào phòng tắm, cơ thể trần trụi, những dấu hằn đỏ thẫm chằng chịt trên làn da trắng muốt như bằng chứng cho đêm hoan lạc đầy nhục nhã vừa qua
An đứng dưới vòi sen để dòng nước lạnh buốt xối xả lên cơ thể như muốn gột rửa đi tất cả những nhơ bẩn vừa bám víu lấy em. Em chà xát thật mạnh, mạnh đến mức làn da đỏ ửng lên nhưng vẫn không thể xóa đi cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong dạ dày và sự trống rỗng trong tâm hồn. Tiếng khóc không thành tiếng của An hòa lẫn vào tiếng nước chảy, tan biến vào hư không
Cơ thể tôi đã run rẩy, không vì sợ mà vì quen quá rõ mùi nước hoa không phải của Hùng
Bàn tay trên lưng tôi không phải bàn tay từng nâng niu lần đầu tiên ấy
Tôi khóc vì đau, vì giận, vì tuyệt vọng
Và tôi khóc... để chính mình nghe thấy: tôi không còn là tôi nữa
Khoảng mười lăm phút sau, An bước ra khỏi phòng tắm. Cơ thể em sạch sẽ, nhưng tâm hồn thì tan nát hơn bao giờ hết. Em nhìn quanh căn phòng lộn xộn, quần áo vương vãi khắp sàn, gợi lại từng chi tiết của cơn ác mộng. Em cúi xuống, nhặt từng món đồ lên. Chiếc áo sơ mi, quần dài... Mùi hương của gã vẫn còn vương vấn trên đó, như một lời nhắc nhở tàn khốc. Em mặc từng món vào, cảm giác như đang khoác lên mình một lớp vỏ bọc mới, che giấu đi sự vỡ nát bên trong và cả sự ô uế không thể gột rửa
Kewtiie vẫn ngồi trên giường, nửa thân trên trần trụi, ánh mắt lướt qua em một cách hờ hững
"Nhanh hơn tao tưởng đấy, bé dâm của tao" - gã bình luận, giọng điệu đầy sự trêu chọc và chiếm hữu
"Lại đây"
Gã vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình, ánh mắt vẫn không rời khỏi em như một kẻ đang chờ đợi để tiếp tục trò chơi
Giây phút ấy, Thành An chính thức chết đi một lần
Ánh sáng trong phòng vẫn vàng rực như phơi bày tất cả vết bầm chưa kịp hiện.
Kewtiie vươn vai, với lấy bao thuốc trên tủ đầu giường
“Muốn hút không?”
“Tôi không thích thuốc lá” – An trả lời, cài cúc áo lại đến nút cuối cùng.
“Cảm ơn. Từ giờ... chúng ta cùng hội rồi nhỉ?”
Kewtiie chỉ cười rồi đáp
"Ừ, chào mừng vào Hội. White rabbit"
Và cái tên Kew đặt cho tôi vẫn theo mãi về sau. Từ một con thỏ trắng bị dẫn đường, tôi dẫn người khác vào Wonderland do mình tạo ra. Một cú trượt dài của bản ngã. Tôi chưa từng hết yêu Hùng, đêm đó tôi đã rời đi ngay sau câu nói của Kew
Nhưng trước sự phản bội của anh, Đặng Thành An chọn cách trượt dài theo Hùng để xem ai vượt giới hạn xa hơn.....
____________________
Ồ wowww. Xin chào mọi người tui đã trở lại với chap H dài hơn 6,2k chữ. Thiệt ra thì tui không nghĩ sẽ dài như vậy đâu nhưng mà đến lúc viết xong thì mới nhận ra mà tui không nỡ cắt chap ó. Coi như bù cho mọi người vì đáng lẽ tui phải đăng chap vào tối cn hoặc thứ 2 mà giờ tui mới đăng nhó
Thật ra anh Kew khỏe làm nhiều hiệp lắm nhưng mà ba hiệp thì dài mọe nó 6k chữ rồi nên lượt bớt đi he... Ước tính ấy ấy nhau hơn 5 tiếng. Chúng mình cứ vậy nhen hẹ hẹ
Chuyện là nay tui bị chửi nhiều quó với nay tui theo bà vào viện vì bà tui mổ, nên lỡ đoạn 6=)) có lặp thì mọi người thông cảm chút
Éo thíc thì lần sau tui hong viết nữa ạ... Viết xong đọc thấy hơi sợ bản thân😊
À khoe với mọi người=)))
Mọi người nhận ra tui in cái j honggg? Chap 🔞 này dài quó nên chap sau sẽ xen cả quá khứ và hiện tại nhen😭. Thông cảm cho tui đi, tui cùng có lí do của mình mà....
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz