02
"Dương, hôm nay phòng mình có người mới chuyển đến đấy."
Tôi ậm ừ vài tiếng đáp lời rồi lại tiếp tục chúi đầu vào quyển sách trên tay. Người cũ đi thì sẽ có người mới đến, đó không phải chuyện lạ ở khu kí túc xá bọn tôi ở. Có những người chỉ lưu lại vài ngày đã vội chuyển đi ngay, họ cảm thấy khó làm quen với toà nhà cũ kĩ và có phần xuống cấp này, bởi vậy tôi chẳng vội làm quen hay hồ hởi chào đón những người mà ngay ngày mai tôi không chắc có còn là bạn cùng phòng không nữa. Đặc biệt là trong mùa hè giao giữa hai năm học này, hình ảnh những chiếc vali cùng túi to túi nhỏ xếp đầy trước cửa phòng trở nên vô cùng quen thuộc.
Vài tiếng sau đó, khi tôi đang chập chờn chìm vào giấc ngủ trưa, tiếng loạch xoạch mở cửa vang lên và cậu bước vào, khi đó vẫn là một cô bé nhỏ nhắn với dáng vẻ có chút rụt rè, cất tiếng chào. Tôi chớp mắt vài cái rồi xoay mình vào trong, hoàn toàn vứt ra khỏi đầu hình bóng của cô gái mới chuyển đến.
Khi tôi tỉnh dậy đã là lúc mùi thức ăn tối ngào ngạt lan ra khắp căn phòng, xoa cái bụng đã đói meo, tôi lồm cồm bò dậy. Chỉ đến lúc nhìn thấy có người lạ đang ngồi trên bàn ăn, tôi mới sực nhớ ra điều gì. Qua tiết mục chào hỏi qua loa, tôi ngồi xuống và thầm đánh giá cậu, điện thoại di động mẫu mới ra năm ngoái, áo phông của hãng thời trang đắt tiền và sợi dây chuyền sáng chói trên cổ, những thứ đó cũng đủ cho tôi thấy rằng cậu cũng sẽ sớm chuyển đi nơi khác thôi.
Tại sao tôi biết ư? Trường chúng tôi theo học là trường liên cấp nội trú, điều đó đồng nghĩa với việc chúng tôi sẽ ở lại trong khu kí túc của trường cho tới hết năm học, một nơi ở mang danh nghĩa là cung cấp cho tất cả học sinh mà thực chất là cho những học sinh con nhà giàu, những đứa tôi cho là giống cậu. Còn ở đây, nơi tôi ở, tạm gọi là toà chung cư tập thể, một nơi được xây tạm bợ cho những học sinh không đủ tiền vào ở trong trường, hay cũng là nơi "trú tạm" vài ngày cho những học sinh nhà giàu trước khi chuyển vào ký túc xá.
Lúc đó tôi đã không biết rằng, cậu là người ở lại cùng tôi đến tận lúc toà nhà chất chứa thanh xuân của chúng ta năm đó đổ xuống nhường chỗ cho một khu dân cư tích hợp cao cấp.
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz