Chương 7
Kuroko bước chậm rãi trên con đường mòn phủ đầy rêu ven rừng Mikado, tay nắm chặt thanh đoản đao hình bông hoa năm cánh. Bé tiên nhỏ nhảy nhót trên vai cậu, ánh sáng xanh nhấp nháy từ thân cây thảo như một dấu hiệu nhỏ, nhắc nhở cậu luôn tập trung. Không khí rừng đặc quánh mùi cỏ ẩm và hương hoa, xen lẫn âm thanh gió xào xạc qua lá, làm trái tim cậu vừa hồi hộp vừa hứng khởi.
Bỗng nhiên, ở một khoảng rừng yên lặng, Kuroko để ý thấy mặt đất phía trước lấp lánh một ánh sáng rất mờ — xanh nhạt, giống hệt màu ánh sáng từ linh thú của cậu. Cậu nhíu mày, cúi xuống kiểm tra. Trên lớp rêu dày, có những cánh hoa nhỏ năm cánh, trắng tinh với viền xanh nhạt, trải thành hình vòng tròn kỳ lạ, như được đặt ra một cách có chủ ý.
Cậu sững người. "Đây... là..."
Chưa kịp thốt ra lời, bé tiên nhỏ rung nhè nhẹ thân cây thảo, ánh sáng nhấp nháy như thể báo hiệu: "Có gì đó đặc biệt ở đây."
Cậu bèn quỳ xuống, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào cánh hoa. Chúng mềm mại, không phải hoa thường thấy trong rừng Mikado, mà tỏa ra một luồng linh khí nhẹ nhàng, ấm áp nhưng lạ kỳ. Cậu khẽ nhắm mắt, cố gắng cảm nhận bằng trực giác: luồng linh khí đó... dường như đang kết nối với ý chí bên trong cậu, nhắc nhở cậu rằng những bông hoa này không chỉ là vật trang trí.
Một giọt sương từ lá rơi xuống vai cậu, nhưng Kuroko không rùng mình. Thay vào đó, cậu cảm nhận được một nhịp điệu — nhịp điệu của rừng, của linh khí, và của chính bé tiên nhỏ đang nhấp nháy trên vai. Tất cả hòa làm một, tạo nên cảm giác vừa lạ vừa quen: dường như rừng Mikado biết rằng cậu đang ở đây, và đang... thử thách ý chí của cậu.
Kuroko đứng lên, hít một hơi thật sâu. Bảng nhiệm vụ hiện lên trong đầu cậu, nhắc nhở mục tiêu:
Tìm hiểu ý nghĩa của "Bông Hoa Năm Cánh".
Cậu nhìn vòng tròn cánh hoa trên mặt đất, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu trên thanh đoản đao.
"Không phải tình cờ đâu... Chắc chắn phải có lý do gì..." Cậu thì thầm, ánh mắt dõi theo từng chi tiết nhỏ: vị trí của hoa, cách ánh sáng phản chiếu, cả những khe hở giữa lá cây phủ rêu.
Bé tiên nhỏ nhảy xuống đất, nhún nhảy quanh vòng hoa, thân cây thảo nhấp nháy theo nhịp từng bước. Kuroko chú ý, linh thú không chỉ phản ứng với ánh sáng hay linh khí mà còn... có vẻ thích thú với hình dạng năm cánh, như thể nhận ra sự quan trọng của chúng. Cậu mỉm cười: "Hình như... nó cũng biết điều gì đó rồi."
Nhưng thật ra là do cậu nên sinh linh bé nhỏ đó mới có hứng thú với ấn ký bông hoa năm cánh. Tiếc là cậu không biết điều này mà thôi.
Cậu nhấc chân bước vào vòng hoa, cảm giác mềm mại từ lớp rêu và cánh hoa tạo ra một rung động nhẹ trong lòng bàn tay cầm đao. Từng nhịp thở chậm rãi, từng bước đi cẩn trọng, cậu bắt đầu hiểu rằng "Bông Hoa Năm Cánh" không chỉ là vật trang trí hay dấu hiệu — nó là chìa khóa, mình phải tìm hiểu nó từng chút một.
Cậu nhìn lên, ven rừng dường như rộng mở hơn, những tia nắng xuyên qua tán lá tạo ra những vệt sáng lung linh, như dẫn đường. Cảm giác hồi hộp tăng lên, xen lẫn tò mò. Mỗi bước đi, mỗi cây cỏ, mỗi âm thanh trong rừng Mikado có thể là manh mối tiếp theo.
Kuroko đứng trong vòng tròn cánh hoa năm cánh, ánh sáng xanh nhạt từ thân cây thảo của bé tiên nhấp nháy dịu dàng. Cậu cúi xuống, mắt quét quanh mặt đất rêu mốc, từng gốc cây, từng khe đá — và rồi, một chi tiết nhỏ khiến tim cậu thắt lại.
Trên lớp rêu ẩm, có dấu chân người, nhưng khác thường vì chỉ còn lại một nửa bàn chân, phần còn lại như bị "hút mất" vào lớp đất mềm dưới rừng. Cậu nhướn mày, nghiêng đầu nhìn kỹ hơn. Những dấu chân này dẫn ra khỏi vòng hoa, xuyên qua bụi cây dày, nhưng càng đi xa càng mờ nhạt, như thể... ai đó hoặc thứ gì đó đã biến mất giữa chừng.
"Người dân... biến mất... ở đây à?" Kuroko thì thầm, lòng vừa hồi hộp vừa rùng rợn.
Bé tiên nhỏ rung rung thân cây thảo, ánh sáng xanh nhấp nháy dồn dập hơn, dường như cảm nhận được mối nguy hiểm hoặc sự bất thường. Nó nhảy xuống đất, chạy quanh Kuroko, ánh sáng phát ra từng đợt nhịp nhàng như muốn bảo vệ cậu.
Cậu nắm chặt cán đao, bước theo dấu chân còn lại, mắt dõi theo từng chi tiết nhỏ, lá cây bị vén lên, lớp rêu bị xáo trộn, những cành cây gãy vụn. Tất cả đều cho thấy một trận động hay một sự kiện kỳ lạ đã xảy ra — nhưng không có tiếng người kêu, không có dấu hiệu cắm trại hay cuộc sống thường nhật.
Kuroko dừng lại, hít sâu và mở cửa sổ nhiệm vụ ra lần nữa. Nhớ lại câu gợi ý của hệ thống:
"Không phải người dân nào cũng là người sống.
Ngôi làng không phải lúc nào cũng tồn tại.
Bông hoa năm cánh xuất hiện mỗi mùa hoa nở lại lần nữa."
Cậu nhíu mày, ánh mắt dõi theo bóng rừng mờ xa. Nếu đúng như gợi ý, những dấu chân này không thuộc về người bình thường, mà là... linh hồn, hay những sinh vật bị trói buộc bởi một sự kiện siêu nhiên nào đó.
Bé tiên nhỏ nhảy lên vai, ánh sáng từ thân cây thảo dịu lại, như muốn nhắc nhở cậu: "Cẩn thận"
Cậu gật đầu, giơ ngón tay nhẹ xoa đầu Tiên Thảo, bước vào sâu hơn vào rừng Mikado, mắt vẫn chăm chú quan sát. Mỗi cánh hoa năm cánh, mỗi nhịp ánh sáng xanh từ linh thú, và từng dấu hiệu lạ trên mặt đất giờ đều có thể là manh mối dẫn đến sự biến mất của người dân, hoặc thậm chí là bí ẩn lớn hơn về ngôi làng này.
Tim cậu đập nhanh hơn, vừa vì hồi hộp, vừa vì tò mò. Đây là lần đầu cậu thực sự đi làm nhiệm vụ với linh thú đồng hành, từng bước đi đều phải cẩn trọng, vì một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến cậu bỏ lỡ manh mối quan trọng.
Kuroko bước thận trọng trên con đường mòn ven rừng Mikado, tay nắm chặt thanh đoản đao hình bông hoa năm cánh. Bé tiên nhỏ nhảy nhót trên vai, ánh sáng từ thân cây thảo nhấp nháy dịu dàng, như nhắc nhở cậu luôn tập trung.
Bỗng nhiên, giữa những thân cây cổ thụ cao vút, cậu để ý một vệt sáng xanh nhạt trên mặt đất. Khi tiến lại gần, tim cậu lập tức đập mạnh — trước mắt cậu là những con búp bê bằng rơm, nhỏ bằng người thật, xếp thành vòng tròn kỳ lạ. Mỗi con búp bê được buộc bằng dây rơm, đôi mắt được vẽ sơ sài, nhưng ánh sáng xanh nhạt phản chiếu trên chúng lại tạo cảm giác... sống động một cách kỳ lạ.
Cậu sững người, không dám tin vào mắt mình.
"Ch...chuyện gì thế này...?" Cậu thì thầm, ánh mắt dõi theo từng chi tiết: một số con búp bê đứng thẳng, một vài con ngồi, và có những con nghiêng người như đang nhìn về phía cậu.
Bé tiên nhỏ nhảy xuống đất, thân cây thảo rung nhẹ, ánh sáng xanh nhấp nháy nhanh hơn, như thể cảnh báo. Nó chạy quanh vòng búp bê, nhún nhảy, rồi quay đầu nhìn Kuroko, ánh sáng phát ra nhịp nhàng theo nhịp tim đang đập nhanh của cậu: "Cẩn thận..."
Cậu cúi xuống, sờ nhẹ một con búp bê. Cảm giác rơm khô và mùi rơm hăng nhẹ khiến cậu giật mình, nhưng càng quan sát, cậu càng thấy kỳ lạ, những con búp bê này sắp xếp theo một trật tự tinh vi, xen kẽ với những cánh hoa năm cánh rải rác trên mặt đất. Ánh sáng xanh nhạt từ thân cây thảo của bé tiên phản chiếu lên cánh hoa, tạo nên một mô hình giống như vòng tròn linh khí, dường như vừa là bùa chú vừa là dấu hiệu.
"Vậy ra... người dân biến mất không chỉ là ngẫu nhiên... mà liên quan đến những búp bê này." Kuroko thì thầm, lòng vừa kinh ngạc vừa hồi hộp. Cậu chợt nghĩ, có khi nào những búp bê rơm này không chỉ là vật trang trí, mà có thể là nơi chứa linh hồn, hoặc một phần bí ẩn của Bông Hoa Năm Cánh. Nghĩ đến đây cậu có chút không kiềm lòng được mà muốn thoát ra ngoài để xem trò chơi này có gắn tag kinh dị thần quái hay không, chứ cậu thấy mới vô làm nhiệm vụ cho tân thủ mà đã khó nhằn cỡ này thì không khỏi ngưỡng mộ những người có thể chất cao hơn cậu quá.
Vâng, Kuroko nghĩ đây là nhiệm vụ dành cho tân thủ, và cậu không hề nghi ngờ rằng mọi người đều sẽ trải qua nhiệm vụ này.
Cậu nhìn xung quanh, cầm lấy thanh đao khẽ dạt ra một bụi cỏ cao kế bên, quả nhiên nhìn thấy từng hàng búp bê rơm được xếp thẳng ngay ngắn không thấy điểm cuối hướng sâu vào trong rừng.
...quả nhiên vẫn là nên xem lại thể loại trò chơi này.
Bé tiên nhỏ nhảy lên vai, ánh sáng thân cây nhấp nháy dịu lại, như thể an ủi cậu: "Đừng sợ, chúng ta sẽ tìm ra sự thật."
Như được an ủi, cậu thở hắt rồi đứng thẳng, nắm chặt cán đoản đao, mắt dõi theo vòng búp bê: "Được rồi... từng bước một... bé tiên, chuẩn bị tinh thần. Chúng ta sẽ khám phá ý nghĩa thật sự của bông hoa này... và lý do người dân biến mất."
Rừng Mikado vẫn im lặng, nhưng từng tiếng xào xạc, từng ánh sáng xanh nhạt phản chiếu từ búp bê và hoa năm cánh khiến không khí trở nên vừa kỳ ảo vừa đáng sợ. Và như thế, bí ẩn Bông Hoa Năm Cánh và những con búp bê rơm chính thức mở ra, đón chờ Kuroko bước vào sâu hơn trong rừng, giữa mối nguy hiểm và những điều chưa từng thấy.
**********************************************
Sen: dàn ý lúc đầu là vui vẻ một đường thu luôn cả boss, nào ngờ viết một hồi lái sang vô hạn lưu kinh dị rồi...T^T
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz