Chap 237 + 238
Hùng Huỳnh có chút choáng đầu bị tiểu ác ma kiên quyết lôi ra gian phòng, lúc đi ra không có một bóng người, đến dưới lầu có thể thấy mấy người phụ nữ nằm trên sô pha dường như là đang ngủ, người ở trong phòng có lẽ đều trúng thuốc mê.
"Dừng lại, cậu muốn mag tôi đi đâu? Tiểu Vũ bọn họ còn đang ở trên!" Nếu tất cả mọi người trúng thuốc mê, hiện tại chính là cơ hội tốt để chạy trốn, Hùng Huỳnh cố sức đẩy ra tiểu ác ma, chạy lên lầu, người sau thoáng cái nhào tới đem Hùng Huỳnh đặt trên mặt đất.
Tiểu ác ma mắng: "Bọn họ không chết được! Anh có biết hay không chúng ta nếu không đi liền đi không nổi, sao anh lại đáng ghét như vậy!"
Hùng Huỳnh chỉ là có chút phát sốt cũng không phải bị bệnh nguy kịch, sức lực trên người vẫn có, hai ba cái liền đẩy tiểu ác ma, người sau vừa tức giận trực tiếp một quyền đánh vào bụng Hùng Huỳnh, Hùng Huỳnh nhất thời cảm thấy trước mắt biến thành màu đen, chỉ biết tiểu ác ma vừa ôm vừa kéo đem cậu túm ra gian phòng.
"Ngồi lên đi!" Tiểu ác ma đem Hùng Huỳnh đẩy vào trong một chiếc xe jeep, còn mình sau đó ngồi trên vị trí lái xe đem cửa sổ đều khóa lại, nhấn ga vọt đi vào trong rừng.
Xe bay nhanh trong rừng, Hùng Huỳnh nằm ở ghế sau ôm bụng, tên kia ra tay thật nặng, vừa rồi thiếu chút nữa cậu liền hôn mê bất tỉnh, may mắn cậu cũng là người có chút gốc rễ, bình thường cùng Đăng Dương bọn họ coi như là từng bị đánh, nếu không phỏng chừng lúc này còn đang ngất.
Hùng Huỳnh không có kinh động tiểu ác ma, chỉ là liếc nhìn cửa xe, cửa xe đều bị khóa, dù cậu muốn kéo mở cửa xe cũng không có biện pháp, hơn nữa tốc độ xe chạy nhanh như vậy, cho dù nhảy ra ngoài phỏng chừng cũng sẽ bị thương ở chỗ nào đó.
Tiểu ác ma vội vội vàng vàng đột nhiên mang cậu đi, nhìn qua giống như là đang trốn tránh gì đó, là ai muốn tới đây, hay là ai đang đuổi theo cậu?
"Két —— "
Bánh xe đột nhiên trượt, lốp xe ma sát mặt đất phát sinh thanh âm chói tai, trong bùn đất trộn lẫn tuyết đã hòa tan cực kỳ trơn, Hùng Huỳnh vừa nghe thấy thanh âm chói tai ngay sau đó liền cảm giác thân thể chấn động, "Ầm" một tiếng, xe tông vào một thân cây trong rừng, Hùng Huỳnh cả người đều ngã xuống sàn xe.
"Chuyện gì xảy ra?" Bị đụng không phải rất đau, Hùng Huỳnh thở ra một hơi nhìn về phía vị trí lái xe.
Đầu tiểu ác ma tựa trên tay lái, một ít máu đỏ tươi một giọt một giọt rơi xuống.
"Tiểu ác ma? !" Va chạm vừa rồi thương đến người này, Hùng Huỳnh vội vã đứng lên chuẩn bị đi xem thương thế của đối phương, lúc này cửa xe đột nhiên bị người kéo mở, Hùng Huỳnh còn chưa đụng tới tiểu ác ma đã bị người từ bên ngoài kéo cánh tay.
Trong rừng mờ tối thấy không rõ dáng dấp đối phương, liếc mắt nhìn qua là một người đàn ông cao gầy toàn thân đều bọc trong bóng đêm, quần áo đi đêm khẩu trang màu đen, trên mắt cũng đeo kính mắt nhìn qua không đơn giản, người này một chữ cũng không nói, lúc tóm lấy Hùng Huỳnh liền một súng bắn tới tiểu ác ma.
"Không!" Hùng Huỳnh kinh hãi ra một thân mồ hôi, theo bản năng dùng tay đánh vào cánh tay người đàn ông cầm súng, sát thủ trải qua huấn luyện sẽ không bởi vậy mà đánh rơi súng trong tay, thế nhưng súng chuyển hướng không bắn trúng tiểu ác ma, nhưng thật ra đem thủy tinh ở đầu xe bắn vỡ.
"Pằng. . ." một tiếng, ở chung quanh trong rừng vọng lại.
Hầu như vào lúc đồng thời, tiểu ác ma thoáng cái từ tay lái ngẩng đầu lên, cũng không biết từ lúc nào cầm súng trong tay, một tay kéo vai Hùng Huỳnh, một bên nổ súng về phía người áo đen, người sau cấp tốc tránh né.
Thừa dịp lỗ hổng này, tiểu ác ma lôi kéo Hùng Huỳnh từ vị trí lái xe nhảy ra ngoài, một bên nổ súng về phía sau một bên chạy vào trong rừng.
Ban đêm đen kịt cái gì cũng nhìn không thấy, Hùng Huỳnh chỉ có thể liên tục chạy theo về phía trước, trên bầu trời ngay cả cái bóng nửa vầng trăng cũng không có, vươn tay không thấy mười ngón có lẽ chính là loại tình huống hiện tại.
Ngoại trừ thỉnh thoảng tiểu ác ma nổ vài phát súng về phía sau, phía sau bọn họ không có một chút động tĩnh, Hùng Huỳnh có thể cảm giác được dường như có một con mãnh thú đang đuổi theo bọn họ, nhưng bọn họ cái gì cũng không nhìn thấy, cái gì cũng không nghe được, chỉ thỉnh thoảng có âm thanh cành cây bị giẫm nát nhắc nhở Hùng Huỳnh phải chạy thật nhanh.
"Hắn là ai?" Ngoài chuyện chạy trốn, Hùng Huỳnh hỏi, thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn, không biết có phải mắt hoa hay ảo giác không, cậu luôn luôn cảm thấy có một bóng đen thủy chung đi theo phía sau bọn họ.
Hùng Huỳnh cảm thấy đầu càng đau.
"Đừng nói chuyện!", tiểu ác ma thấp giọng mắng một câu, "Anh không thể chạy nhanh thêm một chút sao?"
"Chân tôi sắp gãy rồi." Hùng Huỳnh chạy không chậm, chỉ là so với sát thủ từng được huấn luyện chuyên nghiệp khẳng định không có sức bền như tiểu ác ma, chạy khoảng sáu bảy phút sau chân bắt đầu có chút mỏi nhừ.
Không phải chạy bộ, mà là chạy nhanh như chạy nước rút 100m, mặc cho một người bình thường nào dần dần đều sẽ có chút ăn không tiêu, trên người Hùng Huỳnh bắt đầu chảy ra mồ hôi, trái lại khiến cái đầu mơ màng của cậu trở nên thanh tỉnh.
"Sao anh lại phiền như vậy? !" Tiếp tục chạy cũng không phải biện pháp, tiểu ác ma quay đầu lại nhìn, sau đó kéo Hùng Huỳnh nhào vào một chỗ cỏ dại rậm rạp.
Thực sự là chết tiệt, Hùng Huỳnh làm người giữ chức đệm lưng, nếu như không phải cậu cố chịu đựng, lần này bị tiểu ác ma nhào ngã trên mặt đất đã sớm đau đến hô lên.
"Tôi nghĩ tôi sẽ bị các người lăn qua lăn lại đến chết."
Nho nhỏ hít một hơi, Hùng Huỳnh thử đem tiểu ác ma đè ở trên người cậu đẩy xuống, người sau che miệng cậu, dán lỗ tai cậu nói: "Đừng cử động."
Giọng điệu dị thường nghiêm túc của đối phương cũng khiến Hùng Huỳnh cảnh giác lên, lẽ nào bọn họ chạy lâu như vậy, ở trong rừng tối như thế vẫn không thể cắt đuôi cái tên áo đen kia sao?
Ban đêm đen tối, bầu không khí buộc chặt khiến thời gian trở nên dị thường chậm chạp, Hùng Huỳnh chuyên tâm cảnh giác tất cả bốn phía, mặc kệ cậu và tiểu ác ma từng có khúc mắc gì, chí ít hiện tại bọn họ đứng ở trên trận tuyến đồng nhất.
Chỉ là hiện tại lực chú ý của tiểu ác ma có chút khó có thể tập trung, Hùng Huỳnh có lẽ là buổi tối đã từng tắm, trên người còn có một chút mùi hương thơm ngát của sữa tắm, sữa tắm lão trọc kia đưa cho Hùng Huỳnh là mùi hương hoa hồng phụ nữ ở đây thích dùng, hương thơm càng thêm nồng nặc.
Vào ban đêm mùa đông giá rét, mùi thơm này giống như hoa hồng sáng sớm còn dính sương, tản ra trận trận thơm ngát.
Một thằng đàn ông thơm như vậy làm gì? Tiểu ác ma âm thầm nói một câu, nhưng lại nghĩ cũng là rất dễ ngửi.
Từ lúc nào cậu biết người đàn ông Hùng Huỳnh này? Hình như là hai năm trước, tên ngu xuẩn này luôn luôn đuổi theo phía sau Đăng Dương muốn chết muốn sống, khiến người ta nhìn mà phiền lòng, nếu không phải Đăng Dương nói không cho cậu hành động thiếu suy nghĩ, cậu đã sớm đem cái tên ngu đần này giết chết.
Kết quả đến năm nay, cậu đột nhiên biết Hùng Huỳnh hiện tại thay thế được vị trí của Pháp Kiều, thành minh tinh Đăng Dương dốc sức nâng đỡ, ngay từ đầu cậu còn chưa lưu ý, dù sao đều là mấy diễn viên mà thôi, không lên được mặt bàn, kết quả sau đó Đăng Dương cư nhiên yêu Hùng Huỳnh.
Chuyện này khiến tiểu ác ma bị đả kích không nhỏ, mặc kệ thế nào Hùng Huỳnh ở trong ấn tượng của cậu đều là cái tên vừa ngu vừa bốc đồng, làm gì có tư cách đứng bên Đăng Dương, cũng không biết người trên thế giới này có phải điên rồi hay không, ngay cả Wean cũng vì người này mà lục đục với Đăng Dương, càng đừng nói đến Hải Đăng kẻ điên kia.
Mặc dù cậu cũng biết Hùng Huỳnh cùng với ấn tượng ban đầu của cậu có chút không giống, nhưng cậu vẫn không rõ trên thân người đàn ông này rốt cuộc có cái gì tốt, cư nhiên khiến mấy người kia đều thích Hùng Huỳnh.
Tiểu ác ma bắt đầu nhìn chằm chằm Hùng Huỳnh, đáng tiếc bốn phía rất tối, cậu ngoại trừ có thể thấy đôi mắt vẫn như trước sáng sủa trong đêm của Hùng Huỳnh thì cái gì cũng thấy không rõ, cậu đột nhiên nghĩ con mắt của người này đúng là rất đẹp.
Hùng Huỳnh chớp chớp mắt đột nhiên quay đầu đụng phải ánh mắt của tiểu ác ma, người sau có chút mất tự nhiên quay đi.
"Tôi nghĩ kính mắt người kia có chuyện." Từng trải nhiều luôn luôn có chút kinh nghiệm, Hùng Huỳnh vào lúc đầu tiên nhìn thấy người áo đen kia liền nghĩ có chút không quá thích hợp, cậu nói khẽ với tiểu ác ma, "Rất có thể là kính nhìn xuyên đêm."
Bằng không cũng sẽ không đuổi theo bọn họ sít sao như vậy.
Bị Hùng Huỳnh nói như thế, tiểu ác ma đột nhiên nghĩ mình thực sự là sai lầm, sao có thể ngay cả loại chuyện này cũng không phát hiện.
"Anh nghĩ tôi không biết à? !" Tuy rằng giọng điệu vẫn không tốt, nhưng nghe vào hình như không có ác ý.
Tiểu ác ma vừa nói xong, trong rừng đột nhiên lại vang lên một tiếng súng, người thanh niên kinh ra một thân mồ hôi lạnh, viên đạn sượt qua sợi tóc của cậu, chỉ cần cậu ngẩng đầu thêm một chút phỏng chừng liền mất mạng, đối phương hẳn là thực sự lo lắng an nguy của Hùng Huỳnh, bằng không lấy thân thủ của đối phương, một súng vừa rồi hẳn là lấy mạng cậu.
Rõ ràng là cậu tới cứu Hùng Huỳnh, kết quả người này hiện tại ngược lại thành bùa hộ mệnh của cậu.
Đã làm thì làm cho chót, tiểu ác ma thẳng thắn kéo Hùng Huỳnh chắn trước mặt mình la lớn: "Mày không phải là muốn người đàn ông này sao? Hắn hiện tại ở trong tay tao, mày dám lộn xộn tao sẽ giết hắn."
Ở một chỗ nào đó trong rừng dường như có chút động tĩnh nhỏ, tiểu ác ma một súng bắn ra, nhưng song song tại một địa phương khác có người nổ súng về phía cậu.
Đạn bắn trên mặt đất cách tiểu ác ma và Hùng Huỳnh không đến nửa mét, phía sau cái cây phát sinh tiếng súng song song còn có thanh âm một người.
"Đừng!"
Hùng Huỳnh một cái giật mình, thanh âm này có chút quen tai, không phải Đăng Dương, cũng không phải Wean.
Không bao lâu từ trong rừng chạy đến một người đàn ông Châu Âu trẻ tuổi: "Đi mau, hắn phỏng chừng rất nhanh sẽ đuổi tới."
"Hurrykng?"
---------------------
"Không cần phải đề phòng tôi như thế, tôi tới nơi này có hai mục đích, thứ nhất là vì tôi tuân lệnh quốc tế hình cảnh tới cứu con tin bị phần tử vũ trang bắt; thứ hai, đây cũng là thành ý chúng tôi cần làm để hòa giải với Wean." Tùy ý ngồi trên mặt đất sơn động khô ráo, Hurrykng châm lửa lên cành lá khô trên mặt đất.
Nương theo ánh lửa, Hùng Huỳnh quét mắt nhìn sơn động, sơn động này tương đối sâu, cho dù bên trong châm lửa bên ngoài cũng không thấy rõ, mà lúc bọn họ chạy vào Hurrykng và tiểu ác ma còn dùng một ít cỏ dại khô che giấu cửa động.
Trên mặt đất sơn động coi như sạch sẽ, nhìn qua giống như từng được người quét sạch qua, nhưng sau khi bọn họ tiến vào thì không có người trong động, hơn nữa Hurrykng rất có mục đích dẫn bọn họ tới đây, điều này có nghĩa trước đó Hurrykng đã từng ở đây.
"Anh làm thế nào tìm được sơn động này?" Hùng Huỳnh hỏi.
Hurrykng hơi thổi thổi đống lửa, xem lửa đã cháy không sai biệt lắm, nói: "Tôi tới đây từ hôm qua, thế nhưng không giống vài người sốt ruột muốn xông vào hang hổ."
Trước khi hành động, Hurrykng đi thăm dò hoàn cảnh bốn phía trước, trước đó đã xác nhận lộ tuyến có thể hành tẩu trong đêm đen, bằng không cũng không thể dẫn Hùng Huỳnh và tiểu ác ma tới đây nhanh như vậy.
"Đừng nói khó nghe như vậy, anh là cảnh sát ưu tú xuất thân quý tộc được giáo dục như một quý tộc, có chuyện thì cứ nói thẳng, còn học bản lĩnh chỉ cây dâu mắng cây hòe của tôi, nói cho ai nghe vậy? Mọi người cũng không muốn để ý tới anh, nếu không phải thấy chúng tôi sắp bị tên áo đen kia giết chết, tôi nghĩ anh sẽ một mực ngầm xem kịch vui nhỉ."
Tiểu ác ma trước sau như một phát huy bản lĩnh miệng độc của mình, hừ lạnh nói: "Trai cò tranh nhau ngư ông đắc lợi, anh nghĩ nhưng thật ra rất mỹ, đáng tiếc, anh lớn lên cũng không đẹp, muốn cũng không được đẹp như vậy."
"Tôi không đấu võ mồm với chuột trong cống ngầm." Hurrykng cũng không phải kẻ dễ chọc, hai người nhất thời ở trong sơn động anh một câu tôi một lời tranh đấu lên, chẳng qua Hurrykng nói đến nói đi cũng chỉ có mấy câu kia, cái gì "Loài bò sát trong cống ngầm" các loại, không giống tiểu ác ma, sống trong tầng dưới chót hắc ám của thế giới, mắng chửi người cũng là đủ kiểu, Hùng Huỳnh nghe vào cũng rất kinh ngạc.
Trước đó tiểu ác ma mắng cậu vẫn còn là văn minh, mắng Hurrykng mới kêu là vừa lợi hại vừa hung ác.
Tiểu ác ma biết quá khứ của Hurrykng và Wean, mỗi lần đều lấy cái này đến kích thích Hurrykng, Hùng Huỳnh ở bên cạnh đều có chút tuốt mồ hôi, luôn cảm thấy tối hậu pháo sẽ nhắm vào cậu.
"Hai người có thể đừng ấu trĩ như thế được không, đừng ầm ĩ nữa." Ở bên cạnh nghe đến đau đầu, Hùng Huỳnh lên tiếng hô lên.
Cậu hơi chút đến gần đống lửa, một trận chạy trốn vừa rồi làm cho cậu thanh tỉnh không ít, nhưng sau khi ra mồ hôi thân thể bắt đầu rét run, cậu phải bảo trì ấm áp cho mình, nếu không ngày mai khẳng định sẽ bị cảm nặng.
"Lạnh à?" Tiểu ác ma liếc nhìn Hùng Huỳnh, đem áo khoác trên người cởi ra ném tới chỗ người kia, "Bọn người các anh đều là không chịu nổi lạnh, nhớ năm xưa khi tôi huấn luyện cũng là ngồi trong nước đá vài tiếng."
"Vậy sau đó cậu nhất định chảy nước mũi." Hùng Huỳnh nở nụ cười một chút, đem áo khoác tiểu ác ma vứt trên mặt đất nhặt lên, ngón tay đụng phải áo khoác màu đen, trên áo còn lưu lại nhiệt độ thuộc về cậu thanh niên.
"Ai cần anh lo!" Thoáng cái bị người nói trúng, tiểu ác ma buồn bực trừng Hùng Huỳnh, người này thế nào không khích lệ cậu hai câu, hoặc là sùng bái một chút, lại còn nói cậu chảy nước mũi, thật không có ý nghĩa.
"Trời rất lạnh, cậu tốt nhất đến đây một chút, nếu như cậu bị bệnh đến lúc đó ai mang tôi đi ra ngoài." Vẫy vẫy tay với tiểu ác ma, Hùng Huỳnh xê dịch sang bên ý bảo người thanh niên đi qua.
"Thể chất của tôi không có suy yếu như anh, gió nhẹ nhàng thổi liền gục." Hừ một tiếng, tiểu ác ma cuối cùng vẫn không tình nguyện ngồi sát bên cạnh Hùng Huỳnh, người sau đem áo khoác choàng lên trên người hai người.
"Khụ khụ." Buồn bực khụ hai tiếng, Hùng Huỳnh nói với cái người giống như gấu ôm cây treo ở trên người cậu, "Đừng kề sát người tôi, cẩn thận tôi lây bệnh cảm cho cậu."
Lông mày tiểu ác ma dựng thẳng, thẳng thắn cả người đều đem Hùng Huỳnh ôm lấy: "Người như anh sao lại phiền như thế, bảo tôi qua đây là anh, bảo tôi cách xa một chút cũng là anh, tôi thích thế nào thì làm như thế, ai cần anh lo!"
Hurrykng liếc nhìn hai người, một mình một người tựa trên vách tường sơn động, thỉnh thoảng dùng cành cây gảy gảy đống lửa.
"Chúng ta không thể cứ trốn ở chỗ này, bọn họ phỏng chừng rất nhanh sẽ tìm tới."
"Cái tên đuổi giết giết chúng ta kia nhìn qua rất lợi hại." Hùng Huỳnh có chút lo lắng khẽ nhíu mày, tối nay đã định trước sẽ không quá yên lặng, "Tôi rất lo lắng tiểu Vũ bọn họ."
"Cậu hẳn là sửa lại chữ, là đuổi giết tôi và cậu ta", Hurrykng chỉ chỉ tiểu ác ma, đường nhìn dừng lại trên người Hùng Huỳnh, "Mà không phải cậu."
"Nghe có vẻ các anh biết người đuổi giết anh và cậu ta là ai." Hùng Huỳnh nói, "Không bằng nói cho tôi biết?"
Tiểu ác ma từ trên người Hùng Huỳnh đứng lên, trừng mắt Hurrykng, trong miệng phun ra hai chữ: "Ngu ngốc!"
Dễ dàng như vậy đã bị Hùng Huỳnh phát hiện, thật không biết phải nói Hùng Huỳnh thông minh hay Hurrykng quá ngu ngốc, chưa thấy ai vội vàng muốn nói ra như thế.
"Nói cho cậu ấy cũng không sao, cậu cho rằng cậu thực sự có thể giấu được cậu ta?" Hurrykng liếc nhìn Hùng Huỳnh, thâm sâu nói một câu, "Đừng nhìn cậu ấy dường như rất vô hại, so với ai khác đều phải khôn khéo."
"Cảm ơn đã khen ngợi." Hùng Huỳnh trở về một câu.
"Cậu đã đoán được, không cần hỏi lại chúng tôi." Đem cành cây bị đốt trọi ném xuống đất, Hurrykng mở túi tùy thân mang theo, kéo khóa mở ra chính là vài kiện vũ khí nguy hiểm, hình cảnh quốc tế cúi đầu xoa xoa súng, song song lại làm gì đó Hùng Huỳnh nhìn không hiểu.
Hai tay để sát vào đống lửa cố sức chà xát, đường nhìn của Hùng Huỳnh rơi vào đống lửa đang cháy, ngọn lửa nhỏ như đang khiêu vũ tùy ý đong đưa người, cái bóng rơi trên vách tường sơn động rất mất trật tự.
Thanh âm Hurrykng chỉnh lý súng ống có vẻ đặc biệt rõ ràng, đạn không có mắt, bắn lên người không phải nhẹ nhàng một chút đơn giản như vậy.
"Là Hải Đăng." Giọng điệu một mực chắc chắn, Hùng Huỳnh giương mắt nhìn về phía Hurrykng, ánh mắt kia rõ ràng đến mức khiến Hurrykng cúi đầu chỉnh lý súng ống cũng phải ngẩng lên.
"Ùm" một tiếng, Hurrykng giắt súng bên hông, hờ hững nói: "Cậu có thể yên tâm, tôi sẽ không đem cậu giao ra."
"Tôi cũng vậy." Tiểu ác ma ở bên cạnh nói.
"Tôi cảm thấy các người nên giao tôi ra." Chiếm được xác nhận Hùng Huỳnh hầu như lập tức nói, cậu cũng từng nghĩ có thể là Hải Đăng hay không, thế nhưng dù sao sau mấy tháng bọn họ phát sinh quan hệ, cậu liền không còn gặp Hải Đăng, cũng không có bất cứ tin tức gì của đối phương.
Hùng Huỳnh đoán rằng có thể là đối phương sau khi đạt được liền cảm thấy không có ý nghĩa, cũng sẽ không lưu ý thêm.
Vậy nên ngay từ đầu cậu đã không đem Hải Đăng kéo vào vấn đề này, hiện tại Hurrykng và tiểu ác ma trả lời trái lại khiến cậu có chút an tâm, nếu như thật là Hải Đăng, vậy rất nhiều vấn đề có thể không cần dùng vũ lực đi giải quyết.
"Anh điên rồi sao? ! Hải Đăng là một đại biến thái, đại người điên! Tên kia ở trên giường đã chơi tàn không ít người!" Tiểu ác ma thoáng cái nhảy dựng lên, không thể tin tưởng nhìn Hùng Huỳnh, "Tôi đã nói đầu óc anh có chuyện mà, anh thật đúng là có vấn đề, lần trước chúng tôi khổ cực như vậy cứu anh ra, anh hiện tại nhưng thật ra tốt, còn muốn chạy về, anh có phải là bị ngược cuồng hay không vậy? !"
"Cậu nghĩ tôi là bị ngược cuồng à?" Hùng Huỳnh thở ra một hơi.
Có lẽ cảm thấy lời mình có chút quá mức, mấy lời khó nghe sau đó tiểu ác ma cũng không nói ra được, giọng điệu rất không được tự nhiên: "Anh xem chúng tôi đều là vì anh mà tới, anh nếu như đi cùng Hải Đăng, chúng tôi trở lại cũng không thể báo cáo kết quả công tác."
Kỳ thực cậu muốn nói cũng không phải ý này, nhưng cái miệng đã quen nói lời khó nghe, vẫn không lái đi được.
Tiểu ác ma tức giận cực kỳ, nôn nóng nói: "Dù thế nào đi nữa cũng không cho anh đi!"
"Các cậu chỉ là tới cứu tôi, vậy tiểu Vũ thì sao, còn có người khác trong tổ phim?" Hùng Huỳnh nói, "Cho dù tôi sống đi ra ngoài, nếu như bọn họ không thể đi ra được nữa, cuộc sống sau đó của tôi sẽ thoải mái sao? Các cậu nghĩ tôi sẽ an tâm?"
"Vì sao không thể an tâm, đó là mệnh của họ." Tiểu ác ma không hiểu nói, "Sao anh có nhiều lòng trắc ẩn đến vậy."
"Tôi chỉ biết là, tôi đã có năng lực đều cứu bọn họ ra, tôi đây vì sao không đi giúp bọn họ?" Hùng Huỳnh từ trên mặt đất đứng lên, mỗi chữ mỗi câu nói với tiểu ác ma, "Đừng ngăn cản tôi, tôi biết cậu nghe lời Đăng Dương."
Hùng Huỳnh lại nhìn về phía Hurrykng: "Tôi cũng biết anh bị Wean quản chế."
"Hai người nghĩ, nếu như tôi trở về bảo Đăng Dương hay Wean đối phó với các người thì sẽ ra sao, bọn họ sẽ nghe không?" Hùng Huỳnh hơi cười cười, "Vậy nên đừng ngăn tôi."
"Anh. . . Anh không sợ Hải Đăng sẽ đem anh. . ." Tiểu ác ma một bộ dáng dấp ủ rũ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Anh ta có thể làm gì tôi, cho dù anh ta làm gì tôi thì sao?" Giọng điệu khó lay chuyển, Hùng Huỳnh cười nói, "Tôi hiểu anh ta hơn hai người, dù sao anh ta sẽ không giết tôi, xảy ra một chút quan hệ với anh ta là có thể đổi lấy tính mệnh mười mấy người, cũng là được lợi đúng không."
"Dùng tự tôn buồn cười kia của tôi so với mạng người, có vẻ rất bé nhỏ không đáng kể."
Hùng Huỳnh nói xong, Hurrykng liếc nhìn cậu: "Tôi mới là cảnh sát chân chính, chuyện cứu vớt dân chúng không cần cậu đi làm, chúng ta hiện tại đi cứu con tin."
Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz