ZingTruyen.Xyz

AllDraken

Thầy giáo mới

NguynLee891

Bối cảnh: Draken vừa tốt nghiệp Đại học ngành sư phạm, đồng thời là ngành có tỉ lệ thất nghiệp lớn nhất Nhật Bản. May mắn có vài mối quan hệ nên cậu được nhận vào trường cao trung.
★★★
Draken vui mừng vì cuối cùng cũng được tốt nghiệp ngành sư phạm mà mình yêu thích sau 4 năm mệt nhoài tại Đại học Tokyo. Cứ tưởng đâu cuộc đời sẽ thuận buồm xuôi gió mà thăng hoa tiến bước, nào ngờ cuộc đời không như mơ.

Do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế, nguồn tài chính của đất nước giảm mạnh, nhiều ngôi trường buộc phải đóng cửa, hậu quả khiến nhiều giáo viên mất việc, thành ra muốn tìm việc cũng khó.

Thế đấy, mới ra trường mà đã thấy tương lai tăm tối mịt mờ vậy rồi. May sao có một đàn anh chung kí túc xá ra trường trước cậu vài năm đã giới thiệu cho cậu đến trường cao trung dành cho nam sinh ở tỉnh Gunma, khá xa chỗ ở hiện tại. Mà cũng chẳng sao cả, cậu có quen vài đàn anh ở đó chắc sẽ có chỗ ở.
.....
Hôm nay là một ngày khá đẹp trời, bầu trời cuối tháng 3 như chìm trong biển hoa anh đào, đâu đâu cũng bắt gặp cánh hoa anh đào rơi. Draken rảo bước trên con đường đến trường, cảm giác bồi hồi xao xuyến làm cậu nhớ lại bản thân của thuở ban sơ, cũng từng xao xuyến bồi hồi bước đến trường. Chỉ khác là, hôm nay cậu đã trở thành một người thầy.

Chẳng mất bao lâu để đến trường, việc khó khăn nhất ở đây chính là tìm đường đến phòng hiệu trưởng, ôi một đứa mù đường như cậu thì đấy đúng là một cực hình mà. Trong lúc đang lóng ngóng tìm đường đi, một cậu nhóc lùn hơn cậu 1 cái đầu va vào cậu mà chẳng thèm xin lỗi một câu còn vênh váo với cậu. Nhưng phận làm thầy phải nhẫn nhịn, cậu cũng tiện hỏi thăm đường từ miệng thằng nhóc.

" À..ừm...bạn này, có thể cho tôi hỏi đường đến phòng hiệu trưởng được chứ, do là ..ừm tôi mới đến nên không biết đường."

" Ông đây không rảnh, tự đi mà hỏi người khác!"

Nói rồi hắn tính rời đi, nhưng chẳng hiểu làm sao khi vừa bước đi được một bước liền quay đầu lại, cầm tay cậu dẫn khi khiến cậu hoang mang tột độ.

" Này... Này cậu dẫn tôi đi đâu đấy. Này trả lời tôi...A... cậu đang làm tôi đau đấy, có nghe tôi nói không hả?"

Hắn vẫn bước đi trước không nói gì, vẫn một mạch đi thẳng, nhưng lực tay vẫn giảm đi đôi phần. Qua một ngã rẽ, trước cửa một căn phòng hắn ta dừng lại, kéo cậu lại khiến cậu mất thăng bằng mà ngã vào người gã, nhân cơ hội hắn liền thì thầm vào tai cậu.

" Ra về đợi tôi ở cổng trường, nhớ kĩ tôi là Sano Manjiro."

Nói rồi hắn nhanh chóng rời đi, để lại cậu với cái dấu hỏi chấm to đùng, nhưng khoan đã Sano ? Đây không phải là họ của một vị học tỉ cậu từng quen - Sano Ema sao? Trùng hợp thật đấy. Bỗng lúc này cậu mới nhớ bản thân đến đây gặp hiệu trưởng, nhìn lên mới thấy đây chính là phòng hiệu trưởng.

"Ra là cậu ta dẫn mình đến phòng hiệu trưởng, vậy mà... Đúng là ngoài lạnh trong nóng mà."

Nói rồi cậu lịch sự gõ cửa, được sự cho phép liền đi vào trong. Sau hơn 30 phút ở phòng hiệu trưởng với vô số áp lực cuối cùng cậu cũng được giải thoát, và dễ dạy lớp E năm 3 theo lời hiệu trưởng.

Bước đến cửa lớp, không khí im bặt của lũ học sinh khiến cậu nghi ngờ, nhẹ nhàng đẩy cửa vô liền nhận thấy ngu hiểm, theo bản năng mà lùi về sau, may mắn thoát được một kiếp. Gượng nở một nụ cười hoà nhã, cậu cố bước lên bục giới thiệu bản thân.

" Chào các em, thầy là Ryuguji Ken, từ nay sẽ dạy các em môn Vật lí.." - ngập ngừng đôi chút rồi cậu lại nói tiếp - " Đây là buổi đầu thầy đi dạy, nên có nhiều bỡ ngỡ hi vọng các em bỏ qua và sẽ cùng nhau cố gắng học tập"

Nói rồi cậu cúi người chào học sinh của mình như một phép lịch sự, thế nhưng trái ngược với suy nghĩ của cậu, đám học sinh có vẻ không quan tâm đến việc học hành ngược lại còn buông lời trêu đùa.

" Thầy à, buổi đầu đi dạy mà đã đòi chạy đến chỗ chúng tôi, thầy đây có được gọi là mỡ dâng miệng mèo không?"

" Haha phải đó phải đó, dù sao cơ thể thầy ngon như này, chắc không ngại cho bọn em húp một miếng đâu nhỉ?"

" Thầy ơi cho em hỏi thầy đã... được ai ch!ch bao giờ chưa, nếu chưa thì cho em xin lấy đi lần đâm đầu tiên vào lỗ sau thầy nhá.."

Cứ thế những lời trêu chọc ngày càng quá đáng, như vì công ăn việc làm, cậu nhịn, dù sao cũng là lũ mới lớn lại học trong ngôi trường thiếu bóng dáng con gái, nên bỏ qua.

Cố gắng kiềm chế cơn giận cậu đứng giảng bài cho học sinh, cảm giác như đang chôn chân nơi chốn địa ngục trần gian.Cuối cùng chuông reo, buổi học kết thúc, cậu cũng tranh thủ ở lại dọn dẹp đồ một chút rồi mới ra về. Dù sao đây cũng là tiết cuối, ở lại muộn một chút cũng không sao, có khi còn tránh được buổi tiệc của mấy giáo viên khác trong trường.

Lúc cậu bước ra khỏi lớp cũng là khoảnh khắc hoàng hôn đẹp nhất, không kìm được vẻ đẹp mà lấy điện thoại ra chụp, bỗng đằng sau vang lên tiếng nói trầm ấm của 1 cậu trai.

" Ken - chin, anh thật to gan đi phỏng vấn mà lại mặc đồ bó sát vậy sao?"

Vừa nói hắn vừa đưa tay xoa nắn nhào nặn bờ mông căng tròn sau lớp quần đen bó sát kia, tay còn lại cũng đưa ra đằng trước vân vê đầu ngực đỏ hồng ẩn hiện dưới lớp áo sơ mi mỏng tang.

"Cảm giác được học sinh của mình châm biến cơ thể, nghe học sinh của mình nói thao mình cảm giác ra sao, hửm?"

" Kích thích nha, nhưng không bằng em. Vậy thầy nên gọi em là Manjiro hay là Mikey đây? Nên coi em là học sinh của tôi hay là kẻ cướp người yêu của chị họ mình đây nào?"

" Anh đoán xem?"

Không một động tác dư thừa, hắn xoay người cậu lại ép cậu vào một nụ hôn sâu đến khi cậu thấy khó chịu không ngừng cầu cứu hắn hắn mới buông cậu ra, kéo theo đó là một sợi chỉ bạc lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.

" Anh có cảm thấy cái áo này vô cùng vướng víu không? Hay để em loại bỏ nó nhé?"

Cậu liền choàng tay qua cổ hắn, cố ý cọ dương vật của mình vào đùi hắn khiêu khích.

" Không phải dù anh không đồng ý thì em vẫn loại bỏ nó sao?"

Hắn không đáp, chỉ nở một nụ cười dâm tà rồi lột chiếc quần của cậu xuống, khẽ hôn nhẹ lên cự vật đang ngóc đầu sau lớp boxer của cậu rồi không ngừng chà xát lấy nó.

" A~ưm...Mi...Mikey....đừng...hm..dừng lại đi..."

" Hưm... Mikey... sẽ có người....nghe thấy..."

"Về hết rồi, sẽ chẳng ai nghe thấy đâu. Vậy Ken - chin, anh muốn chủ động hay...."

Cậu hiểu lời hắn nói, liền cúi xuống hôn lấy hắn, tay cũng không yên phận mà cởi bỏ chiếc quần đồng phục của hắn, sau đó biết ý mà quay lưng lại, hạ thấp mông xuống cho hắn dễ hành sự.

Hắn thấy thì nở nụ cười thoả mãn, cứ thế đâm vào lỗ hậu đang e thẹn khép mình kia, ép nó phải mở ra chào mừng cự vật của hắn. Cơn đau truyền theo thần kinh lên đại não khiến cậu vô thức kẹp chặt lấy vật của hắn.

" Hưm....anh thả lỏng chút nào, tính kẹp đứt của em sao hửm?"

Bàn tay hắn không ngừng nhào nặn rồi lại đánh, rồi lại xoa, tất cả đều kích thích bản tính damdang sâu trong cậu thức tỉnh, dâm thủy cũng theo đó mà chảy ra khiến cho việc ra vào dễ dàng hơn.

Chớp lấy thời cơ, Mikey không ngừng đâm rút vào bên trong cậu, mỗi lần đều rút ra gần ngọn rồi lại một phát bào sâu tận tuyến tiền liệt khiến cậu tê dại, đầu óc trống rỗng, chỉ biết kêu lên những tiếng rên vụn vặt.

" Ah~ưmm....chậm...chậm một chút..ah~chỗ đó, nha.. nhanh lên...ah~"

" Tiểu yêu tinh, anh thật khó chiều đấy."

Trận mây mưa vẫn không ngừng lại cho đến khi mặt trời hoàn toàn khuất sau những toà nhà, cho đến khi đôi chân của Draken như nhũn đi thì mới miễn cưỡng dừng lại. Khoác lại bộ đồ của mình cậu đành miễn cưỡng để cho tên lùn dìu mình về.

Lắm lúc nghĩ lại, Draken tự hỏi tại sao khi đó lại đồng ý làm người yêu của tên lùn này, để giờ đây bị hành đến toàn thân tê liệt vẫn phải tự thân dọn dẹp chứ, thật đau đầu.

Note: Yêu người lùn hơn có vẻ cực đấy, các cô xem xét lại nha :333

♪♪♪♪♪★ Ai tiếp theo đây ? ★♪♪♪♪♪

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz