ZingTruyen.Xyz

AkiHime

.

021line

chị lại say rồi. mùi rượu quyện cùng hương tóc vấn vít quanh thân thể gầy guộc như làn khói lam bảng lảng cuối chiều, nhẹ mà ám ảnh, thơm nồng đến mức dù đứng cách xa vẫn thấy lòng chếnh choáng. cái men cay ấy không chỉ ngấm vào da thịt mà như đã ngấm cả vào nỗi buồn âm thầm không tên của chị, một nỗi buồn cũ kỹ chưa từng được gọi thành lời. 

hôm nay chị uống nhiều. uống như thể đang thì thầm điều gì với chiếc ly thuỷ tinh lặng lẽ, uống để xua đi những nỗi niềm chưa kịp nguôi ngoai, những thương tổn còn rơi rớt nơi ánh mắt biết cười mà chẳng giấu nổi nỗi cô đơn. có lẽ với chị, rượu không phải để vui, mà là để quên – quên một đoạn ký ức, một cái tên, hay đơn giản chỉ là để được mềm lòng trong phút chốc. 

chị hay cợt nhả, đôi mắt lấp lánh ánh men như trêu đùa cả thế gian. nhưng càng say, càng cố giấu mình sau những tiếng cười hồn nhiên như trẻ dại, người ta lại càng thấy chị mong manh. đã loạng choạng lắm rồi vậy mà vẫn ngửa cổ cạn thêm một ly, cố chấp như một kẻ không muốn thức dậy với thực tại buồn tênh. đồng nghiệp lặng thinh, không còn lời góp ý, chỉ là ánh mắt ái ngại của người chứng kiến một trái tim đang rã rời trong im lặng.

nhiều khi, chị chẳng khác gì một đứa trẻ ngơ ngác giữa chốn đông người, bướng bỉnh trong nỗi cô độc riêng mình. là cấp trên đấy, quyền uy đấy nhưng chỉ cần chút men nồng, tất cả lớp vỏ kiên cường ấy bỗng vỡ vụn, để lộ một người đàn bà với những vết nứt lặng lẽ mà sâu hoắm. 

và người gánh vác tất cả lại là cậu, lặng lẽ như thể đó vốn dĩ là phần việc thuộc về mình. chẳng có gì quá đặc biệt, chỉ vì cậu là cộng sự của chị, người kề vai sát cánh trong từng ngày chật vật. thế nên khi chị loạng choạng bước ra khỏi cơn say, người đón lấy tấm lưng mỏi mệt ấy cũng không ai khác ngoài cậu.

cậu cõng chị, một thân thể nhẹ bẫng mà nồng nàn mùi rượu, mùi của hoài niệm của những điều chưa kịp quên. dọc theo con đường lặng gió, tiếng chị nói lảm nhảm như mưa rơi rả rích qua mái hiên. lúc thì kể chuyện ngày xưa, lúc lại cười vu vơ như thể đang đối thoại cùng trăng sao. cậu không đáp, chỉ im lặng lắng nghe để hơi rượu và giọng nói nhòe mờ ấy thấm dần vào từng kẽ nhớ.

có đôi khi hơi thở ấm áp của chị phả nhẹ bên tai, phập phồng như nhịp thở của một bài thơ chưa viết hết. và trong khoảnh khắc đó, cậu thấy lòng mình mở ra một khoảng mềm dịu, nơi cảm xúc không gọi được thành tên khẽ chạm khẽ len như một mầm non bất chợt nảy lên giữa mùa gió lặng. không ai nói gì, nhưng dường như đêm hôm ấy có điều gì đó đã bắt đầu.

           là gì nhỉ?

                           oOo
Tokyo đêm xuống như khoác lên mình tấm áo choàng ánh sáng rực rỡ mê hoặc và không hề ngủ quên. những tòa nhà cao tầng chen chúc nhau vươn lên trời, đèn đuốc từ các bảng quảng cáo điện tử chạy dài bất tận, nhấp nháy như nhịp tim không ngừng của một thành phố luôn tỉnh giấc. đâu đó vang lên tiếng tàu điện sầm sập lướt qua, tiếng loa phát thanh nhắc giờ chuyến, tiếng người gọi nhau giữa chợ đêm. tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động, náo nhiệt và không thể lẫn đi đâu được của Tokyo.

Phố x đêm nay đông nghịt người. dòng người xuôi ngược, kẻ vội vã, người dạo chơi, mỗi bước chân như đang viết nên những câu chuyện riêng. quán xá chen nhau trên từng góc phố, ánh đèn lồng đỏ treo lơ lửng, hắt lên mặt người thứ ánh sáng ấm áp. mùi yakitori nướng lan tỏa, quyện cùng hương ramen bốc khói nghi ngút từ một xe hàng nhỏ làm không khí thêm phần sôi động mà vẫn gần gũi.

giữa dòng người ấy, cậu và chị đứng bên nhau như hai điểm lặng giữa cơn xoáy màu sắc. sau chuỗi ngày dài vắt kiệt sức trong những nhiệm vụ, đây là lần đầu họ có thể thở nhẹ một nhịp, để cho đôi chân được rong chơi và đôi mắt được nghỉ ngơi trong những ánh đèn lung linh của thành phố.

chị hồ hởi kéo cậu qua từng gian hàng, không bỏ lỡ bất kỳ món ăn nào. tay chị lúc cầm xiên cá nướng, lúc lại cười khúc khích bên ly rượu sake. không biết từ lúc nào chị đã chen vào một cuộc thi uống rượu nhỏ nơi góc phố, ánh mắt long lanh như đứa trẻ bắt được món đồ chơi yêu thích, má chị ửng hồng, mắt lấp lánh trong men say. tiếng cười giòn tan vang trong đêm Tokyo rộn ràng.

cậu đứng nép một bên, ánh nhìn dịu lại, rút ra một điếu thuốc. khói thuốc cuộn lên, nhòa vào ánh đèn vàng vọt treo lơ lửng trên đầu. cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn thành phố trải dài trước mắt Tokyo rộng lớn, rực rỡ, phức tạp, nhưng cũng thật dễ khiến người ta muốn dừng lại, hít một hơi thật sâu, và quên đi những nặng nề từng đeo bám.

"cho em hỏi với..."

một giọng nói vang lên kéo cậu rời khỏi những dòng suy tưởng đang rối mù. cậu rít một hơi thuốc, khói trắng tan dần trong không khí lạnh, chẳng buồn quay đầu lại.

"em khá có ấn tượng với anh... nếu không phiền thì... cho em xin số điện thoại nhé?"

lời tỏ tình bất ngờ rơi xuống như một hòn đá lạnh buốt giữa đêm. cậu im lặng, rít thêm một hơi nữa rồi dụi tàn thuốc cạnh cây cột bên cạnh. khói phả ra lần nữa, nặng nề như tiếng thở dài chẳng thành tiếng. trước mặt là một cô gái lạ, má đỏ rực, tay run run cầm điện thoại.

cậu chẳng đáp. cũng không tỏ ra bất ngờ. lòng cậu vốn chẳng dành chỗ cho những thứ vội vã như kiểu dễ dàng trao mình cho một người chưa hề quen biết, chỉ vì vài ánh nhìn chạm nhau giữa phố đêm.

"anh gì ơi...? anh có nghe em nói không...?"

giọng cô gái vang lên lần nữa, dai dẳng như một cơn mưa phùn khó dứt. nhưng cậu vẫn đứng yên, chẳng buồn bận tâm. đôi mắt chỉ mong tìm thấy một dáng hình quen thuộc giữa biển người mịt mờ này.

rồi bất chợt một bàn tay đặt lên vai cậu, nhẹ như thể gió vừa chạm vào da. mọi thứ trong lòng cậu khựng lại. đôi mi khép hờ của cậu như chùng xuống, còn trái tim thì nhẹ đi vài nhịp.

là chị.

chị với mái tóc ngắn nhuộm xanh đậm rối bời như mây xõa sau cơn bão. gò má ửng hồng, đôi mắt lờ đờ ngà ngà say. chị tựa đầu vào vai cậu, thân hình nhỏ nhắn dựa sát như thể thế giới này không còn ai ngoài hai người. mùi rượu từ người chị phả ra ấm áp, nồng nàn nhưng không khiến cậu khó chịu mà lại khiến lòng cậu chậm rãi giãn ra.

"định tán tỉnh đồng nghiệp tôi hả cưng? không có đâu nhé~" – giọng chị vang lên, nửa cợt nhả nửa ngái ngủ, môi cong cong một nụ cười ranh mãnh như vệt son sót lại trên vành ly thủy tinh.

cậu chỉ khẽ thở ra, đôi mắt khẽ cụp xuống như thể chấp nhận cái tình huống bất đắc dĩ nhưng lại vô cùng dễ chịu này.

"đây là người của chị," chị nói, giọng say mà ánh mắt lại sáng lạ thường, rồi khẽ nấc, như thể đang kể một bí mật nhỏ.

khi dáng người xa dần, chị cũng rời khỏi vai cậu, bước loạng choạng đứng trước mặt, hai tay buông thõng, mắt nhìn cậu như đứa trẻ vừa làm xong một trò nghịch ngợm. nụ cười ngô nghê lại hiện lên, nhưng trong ánh sáng mờ đêm ấy, nó đẹp đến nhói lòng.

cậu nhìn vào mắt chị – sâu như một hồ nước khuya, ánh lên tia sáng mong manh của một điều gì đó chưa rõ tên. gió vẫn lùa qua, Tokyo vẫn sáng rực như một giấc mơ chưa tan, còn hai người. vẫn đứng đó, trong khoảnh khắc mà có lẽ cả đời này cậu sẽ không quên.

Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz