ZingTruyen.Xyz

12cs; falling you

chương 28.

september_diary

Sau một bữa tối gặp mặt gia đình đầy "tự nguyện", Hoàng Kim Ngưu không trở về căn hộ mà đi đến công viên Ước Nguyện, nơi anh thường tìm đến để xoa dịu đi những phẫn uất cuộn trào trong lòng. Anh bước chậm vào không gian yên tĩnh, gió đêm thổi qua những tán cây già, rít lên như tiếng thở dài của chính anh. 

Hoàng Kim Ngưu giật mạnh chiếc cà vạt, quăng nó sang một bên ghế như muốn ném đi gông xiềng đang trói buộc lấy mình. Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa, rít một hơi sâu rồi thở ra từng làn khói xám đặc. Khói thuốc lượn lờ trong không khí, hệt như cõi lòng anh đang bị bao phủ bởi màn sương mịt mờ, u uất. 

Hoàng Kim Ngưu tự hỏi rốt cuộc đến khi nào bản thân mới thoát khỏi gông cùm ngột ngạt này.  Dù anh có cố gắng mọi cách, vùng vẫy, kháng cự, nhưng tất cả đối với họ chỉ như đang xem một trò tiêu khiển giải trí. Chỉ cần một câu nói, một cái nhướng mày lạnh lùng, mọi thứ sẽ lập tức bị kéo về đúng vị trí mà họ đã sắp đặt. Anh vẫn sẽ là con chim bị nhốt trong lồng, còn họ là những kẻ nuôi dưỡng không bao giờ để anh bay đi.

Chợt, một giọng nói trong trẻo vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, phá tan chuỗi suy nghĩ nặng nề của anh. 

"Em thế mà lại không biết anh hút thuốc lá đấy."

Hoàng Kim Ngưu nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt thoáng bất ngờ nhưng rồi khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt:

"Cô còn chưa biết nhiều điều về tôi lắm."

Hạ Song Ngư bước chậm rãi đến gần Hoàng Kim Ngưu, đôi mắt long lanh ẩn chứa sự điềm tĩnh lạ thường. Khóe môi cô khẽ cong lên, nụ cười mong manh như sương khói: 

"Thế nên...anh hãy cho em cơ hội được biết nhiều hơn đi."

Cô đứng đối diện anh, không chút e dè: "Em ngồi cạnh anh được chứ?"

Hoàng Kim Ngưu vứt điếu thuốc xuống đất, dùng mũi giày dẫm nát tàn thuốc đang le lói, đến khi chỉ còn lại vệt tro lạnh:

"Một buổi tối cô chưa thấy đủ ngột ngạt sao mà còn theo tôi đến tận đây?"

Ánh mắt Song Ngư nhìn thẳng vào anh, không chút nao núng: "Chính vì người đó là anh nên em không thấy ngột ngạt."

Nói rồi, Hạ Song Ngư không đợi Hoàng Kim Ngưu đồng ý, dứt khoát ngồi xuống chỗ trống bên cạnh anh. Nhưng lạ thay, Kim Ngưu không ngăn cản, thay vào đó là một tiếng thở dài sâu xa cùng ánh nhìn như bị cuốn về đâu đó rất xa xăm.

"Tôi chẳng phải người tốt, hết lần này đến lần khác nói những lời tổn thương cô. Rốt cuộc ở tôi có gì đáng để cô kiên trì đến thế?"

"Em biết anh cố tình nói ra những lời đó." 

Hạ Song Ngư cười nhạt, nhưng trong đáy mắt là một thoáng buồn vương. Cô không phủ nhận bản thân đã tổn thương, nhưng tình cảm dành cho anh chưa bao giờ chỉ là một thoáng cảm nắng. 

"Sao cô chắc chắn rằng tôi cố tình?" Hoàng Kim Ngưu cười nhạt, hướng mắt nhìn lên màn đêm đen đặc, nơi những vì sao lấp lánh như những đốm lửa hi vọng xa xăm.

"Chỉ là em tin thế thôi." 

Giọng Hạ Song Ngư nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một niềm tin vững chắc đến lạ. Có thể nói cô cố chấp, điên rồ cũng được, nhưng tình yêu của cô dành cho anh chẳng còn là thứ cảm xúc nhất thời nữa. Nó đã bám rễ sâu trong trái tim cô.

Hoàng Kim Ngưu thoáng sững lại, niềm tin sao? Đó là thứ quá xa xỉ đối với anh lúc này.

"Em không sợ anh lừa em à?"

"Không, em tin anh sẽ không nỡ làm thế với em."

"Em dễ tin người quá đấy."

"Vì đó là anh nên em mới tin tưởng."

Gió đêm thổi qua, làm tán lá vang lên từng âm xào xạc, không khí chỉ còn tiếng hít thở đều đặn của hai người.

Hạ Song Ngư cũng không nói gì thêm, chỉ yên lặng ngồi đấy, cảm nhận sự gần gũi hiếm hoi này. Cô hướng mắt về mặt hồ tĩnh lặng trước mặt, nơi anh vẫn thường đến khi có tâm sự, và cũng là nơi chứa nhiều kỷ niệm của anh và người con gái ấy. 

"Có lẽ anh không nhớ, nhưng em thì nhớ rất rõ." 

Đột nhiên Hạ Song Ngư lên tiếng, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. 

"Chiều hôm ấy, khoảnh khắc anh đỡ đường bóng lệch cho em tại sân thể thao...em đã thích anh, ngay từ ánh nhìn đầu tiên."

"Chỉ là một khoảnh khắc thoáng qua thế thôi, mà khiến cô thích tôi?"

Hạ Song Ngư khẽ thở dài, ánh mắt xa xăm: "Đôi lúc em cũng tự hỏi như vậy...Nhưng đôi khi, chỉ cần một cuộc gặp gỡ tình cờ...một thoáng tim lệch nhịp...cũng đủ để bản thân lún sâu vào một mối duyên."

"Cô cố chấp thật." Hoàng Kim Ngưu lẩm bẩm, trong giọng nói pha lẫn chút hoài niệm. "Giống một người tôi từng quen..."

"Châu Xử Nữ, đúng chứ?"

Cái tên quen thuộc bất ngờ được thốt ra khiến Hoàng Kim Ngư thoáng sững lại, quay sang nhìn Hạ Song Ngư, ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc.

Hạ Song Ngư không nhìn anh, chỉ biết cười gượng, giọng nhỏ như gió thoảng: "Anh đúng là giấu rất kỹ, nhưng nỗi nhớ của anh đã bán đứng anh." 

Cô hít một hơi thật sâu, nhớ về khoảnh khắc nghẹn ngào ấy, đó là lần đầu tiên cô cảm nhận được tim mình thắt lại.

"Hôm đó, tại buổi tiệc ở nhà anh. Khi thấy anh ngồi một mình nơi vườn sau, lặng im với ly rượu trong tay. Em định đi đến, vờ như lạc đường, tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ với anh. Khi em gọi tên anh, anh quay lại, rồi đột nhiên đứng phắt dậy bước đến ôm chầm lấy em."

Hạ Song Ngư vừa nói vừa liếc mắt sang gương mặt sửng sốt của Hoàng Kim Ngưu: "Em còn đang bối rối thì anh đã thì thầm bên tai em một cái tên."

'Xử Nữ...là em sao?'

Hạ Song Ngư bỏ lửng câu nói, cô biết anh đã hiểu được đó là gì. Ánh mắt cô xa xăm, nhìn về ánh sao lập lòe trên nền trời đen.

"Em không nói gì, chỉ để anh tựa đầu lên vai. Đến khi có người đưa anh về lại phòng, bả vai em đã ướt đẫm."

Gương mặt Hoàng Kim Ngưu lúc này chỉ toàn vẻ bối rối, anh hoàn toàn không nhớ đã xảy ra chuyện này, mãi một lúc sâu mới khô khốc lên tiếng:

"Tôi...không biết chuyện đó...tôi xin lỗi..."

"Chuyện đã qua lâu rồi, cũng chỉ là quá khứ. Điều em quan tâm hiện tại."

Hạ Song Ngư xoay người, nhìn anh với ánh mắt chân thành và hi vọng: "Anh có sẵn lòng bước sang một trang mới không?"

Hoàng Kim Ngưu lại lần nữa im lặng, bởi tâm trí anh lúc này ngổn ngang những suy nghĩ, như những sợi chỉ rối. Gác lại quá khứ mà bước trên con đường mới sao? Anh đã nghe lời này rất nhiều từ Bảo Bình, đã nhiều lần nghĩ đến nó nhưng rồi lại lùi bước. Liệu có thể dứt khỏi một bóng hình đã hằn sâu như vết khắc trong tim?

Hoàng Kim Ngưu đưa mắt nhìn người bên cạnh, Hạ Song Ngư vẫn kiên nhẫn ngồi đấy, ánh mắt không oán trách, chỉ có chờ đợi. Anh chợt nhận ra...có lẽ điểm đồng điệu duy nhất giữa anh và cô chính là sự cố chấp. Cố chấp vào thứ tình cảm chơi vơi, cố chấp bám víu vào những mộng tưởng viển vông.

Hoàng Kim Ngưu thở ra, giọng khẽ như làn sương đêm: "Đặt hi vọng vào tôi...chỉ khiến cô tổn thương mà thôi."

Hạ Song Ngư cười nhạt, ánh mắt chất chứa chút bi ai: "Anh và em...quả thật rất cố chấp."

Trong khoảng không tĩnh mịch chỉ còn tiếng gió rì rào và nhịp tim nặng nề trong lồng ngực, Hoàng Kim Ngưu cảm thấy bản thân như đang mắc kẹt giữa hai bờ vực - một bên là quá khứ chưa từng buông tha, một bên là tương lai mù mịt chưa dám bước tới.

Tình yêu đối với anh...đã từng là một điều rất đẹp, khi anh còn tin vào lời thề dưới trăng, tin rằng chỉ cần hai người nắm tay nhau đủ chặt thì sẽ vượt qua tất cả. Nhưng thực tế cho anh thấy chỉ một lời nói lạnh lùng của cha, một ánh mắt lạnh lẽo của mẹ, là đủ để phá tan tất cả.

Xử Nữ - một cái tên anh không dám gọi, cái tên chất chứa những nỗi day dứt chưa tan, và lời xin lỗi chưa trọn vẹn. Giờ đây, lại chồng chất thêm sự kiên trì đến cố chấp của Hạ Song Ngư, người hết lần này đến lần khác bị anh tổn thương nhưng chẳng hề lùi bước.

Hạ Song Ngư nghiêng đầu, nhìn thẳng vào anh, không chút lảng tránh: "Để em giúp anh thoát khỏi sự kiểm soát của ba mẹ anh."

Lời nói ấy, nhẹ nhàng mà như sét đánh ngang tai. Hoàng Kim Ngưu ngẩn người, dường như không thể tin vào điều mình vừa nghe.

Hạ Song Ngư không đợi anh lên tiếng. Cô nói tiếp, giọng bình thản như thể đã nghĩ kỹ từ rất lâu: "Em biết, anh đã quen với việc chịu đựng, với việc lùi lại, gật đầu, nhún nhường. Nhưng anh à, đó không phải là cách để sống một đời có ý nghĩa. Đó chỉ là một cách để sống sót."

Hoàng Kim Ngưu khẽ bật cười, nụ cười pha lẫn chua chát lẫn bất lực. Anh nhìn thẳng vào Hạ Song Ngư, trong ánh mắt lấp lánh lửa giận bị đè nén từ lâu:

"Sao cô biết tôi nhún nhường? Cô nghĩ tôi chưa từng phản kháng sao? Tôi đã vùng vẫy rất nhiều lần, cố bước ra khỏi cái khuôn mà họ đặt sẵn. Nhưng rồi sao?"

Anh siết chặt tay, giọng trầm xuống: "Cuối cùng vẫn bị kéo về vị trí cũ, như con rối bị giật dây quay lại đúng chỗ."

Nhưng chưa kịp để anh nói thêm, Song Ngư đã lên tiếng, cắt ngang bằng một giọng lạnh hơn thường lệ, nhưng không phải trách móc mà là sự thật không thể chối bỏ:

"Bởi vì anh thiếu địa vị. Thiếu quyền lực. Đó là hiện thực phũ phàng mà chúng ta không thể phủ nhận."

Hoàng Kim Ngưu thoáng sững lại. Lời vừa rồi của Hạ Song Ngư như nhát dao rạch toạc lớp mặt nạ đang che giấu sự yếu đuối của anh. 

"Tình yêu, nghị lực, cố gắng...không đủ. Nếu không có chỗ đứng, không có tiếng nói, thì dù anh có hét đến khản cổ, họ cũng chỉ xem đó là tiếng kêu của một kẻ yếu."

Hạ Song Ngư khẽ thở ra, lần này giọng cô nhẹ nhàng hơn, nhưng lại càng chạm đến sâu hơn trong lòng anh:

"Anh từng có tình yêu mãnh liệt, từng thề non hẹn biển với người ấy. Nhưng khi đối mặt với áp lực gia đình, chỉ một câu nói của mẹ, một ánh nhìn từ cha, liệu anh và người ấy có còn nắm tay nhau được không?"

Hoàng Kim Ngưu nhắm mắt lại. Những ký ức ngày đó, những buổi chiều lang thang khắp ngõ hẻm, những đêm tựa vai nhau thủ thỉ dưới ánh trăng, lại ùa về như sóng cuộn.

Anh chưa từng quên, chỉ là cố không nhớ. 

Câu hỏi của Hạ Song Ngư không cần anh trả lời, vì chính anh đã rõ câu trả lời từ lâu. Anh từng hứa sẽ bảo vệ Xử Nữ, từng nghĩ chỉ cần yêu đủ nhiều thì có thể chống lại cả thế giới. Nhưng rốt cuộc, khi thực tế ập đến, anh chỉ có đôi tay trắng và trái tim bị xé toạc.

Hạ Song Ngư chậm rãi nói tiếp, như chạm nhẹ vào vết thương đã lên da non: "Em không trách anh. Bởi vì em hiểu, khi chưa đủ mạnh, ta không thể giữ được những gì mình muốn."

Cô nghiêng người về phía trước, đưa tay ra, không chạm vào anh, chỉ để đó như một sự lựa chọn: 

"Nhưng nếu lần này, anh không muốn tiếp tục để vụt mất nữa...thì hãy để em giúp anh. Cùng em, chúng ta sẽ giành lại tự do của anh, bằng chính thực lực, bằng con đường anh lựa chọn."

...

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, xé tan sự tĩnh mịch của hành lang dài phủ ánh đèn mờ. Triệu Thiên Yết gần như lao đến, ánh mắt anh vội vã đảo khắp quán bar mờ ảo, lướt qua từng gương mặt xa lạ cho đến khi dừng lại ở góc khuất, nơi tiếng nhạc đã vơi đi phần nào sự náo nhiệt. Mẫn Thiên Bình đang đỡ lấy Châu Xử Nữ - người vốn luôn cẩn trọng và tỉnh táo, nay lại mềm mại tựa đầu vào vai cô bạn thân, đôi má ửng hồng vì men say, ánh mắt lờ đờ mơ hồ như lạc vào một thế giới khác.

"Sao Xử Nữ lại uống đến mức này?" Triệu Thiên Yết thở dốc, giọng nói nặng trĩu vẻ trách cứ nhưng ánh mắt không giấu nổi sự lo lắng tột cùng.

Mẫn Thiên Bình ngẩng đầu nhìn Triệu Thiên Yết, đôi môi khẽ nhếch thành một nụ cười ranh mãnh, ánh mắt tinh nghịch nhưng lại ẩn chứa bao điều sâu xa:

"Bọn em chỉ tâm sự mỏng thôi, ai ngờ nói một hồi lại được đà mà uống. Với lại..." 

Cô ngừng một nhịp, như cố tình chừa khoảng trống để lời nói ngấm vào tâm trí của Triệu Thiên Yết: "em đang tạo cơ hội cho anh đấy." 

Triệu Thiên Yết khẽ chau mày, chưa kịp phản ứng, thì Mẫn Thiên Bình đã nhún vai, tay vẫn đỡ lấy Châu Xử Nữ nhẹ nhàng như một người chị che chở đứa em gái bé bỏng:

"Cơ hội mà em biết anh sẽ chẳng dám tự giành lấy." 

Nói rồi, Mẫn Thiên Bình bước đến, trao Châu Xử Nữ cho Triệu Thiên Yết một cách đầy chủ đích, ánh mắt lướt nhanh qua gương mặt anh như thể vừa đặt lên vai anh một niềm tin, hay có lẽ là một món nợ - món nợ của những cảm xúc chưa từng nói thành lời, của lời bày tỏ bị chôn vùi bấy lâu. 

Khoảnh khắc ấy, giữa tiếng nhạc xa xăm và ánh đèn vàng đổ dài trên sàn gạch lạnh, tất cả thời gian và không gian như dừng lại. Triệu Thiên Yết nhẹ nhàng đón lấy Châu Xử Nữ từ tay Mẫn Thiên Bình, cánh tay rắn chắc của anh bao trọn lấy bờ vai mảnh mai đang khẽ run vì hơi rượu. 

Châu Xử Nữ không chống cử, chỉ ngoan ngoãn tựa đầu vào ngực anh, hơi thở nhẹ như khói sương, mang theo chút men rượu và chút yếu lòng.

"Cứ để Xử Nữ nằm yên một lúc." Mẫn Thiên Bình vỗ nhẹ lên vai Triệu Thiên Yết, giọng nói nhỏ dần, như tan vào màn đêm: "Em gọi xe rồi, anh đưa cậu ấy vể cẩn thận." 

Không đợi Triệu Thiên Yết trả lời, Mẫn Thiên Bình xoay lưng bước đi, để lại sau lưng là không gian chỉ còn hai người, cùng những cảm xúc không tên bị gió đêm khơi dậy, vấn vương trong từng hơi thở. 

Triệu Thiên Yết cúi đầu nhìn Châu Xử Nữ trong vòng tay mình. Làn tóc mềm mại rủ nhẹ bên má, hơi thở khẽ phả lên ngực anh, chậm và ấm như muốn níu giữ từng giây phút gần gũi hiếm hoi, từng khoảnh khắc thời gian ngưng đọng. 

"Xử Nữ..." Anh khẽ gọi, chất giọng trầm khàn vì xúc động, như một lời thì thầm từ tận đáy lòng. "Em uống đến mức này là vì điều gì chứ..." 

Châu Xử Nữ khẽ cựa mình trong vòng tay anh, đôi môi mấp máy điều gì đó. Triệu Thiên Yết cúi sát xuống, trái tim đập mạnh một cách lạ lùng, như trống hội vang dội trong lồng ngực. 

"...Yết..." 

Chỉ một từ ngắn ngủi mà như một lưỡi dao sắc lẹm xé toang lớp vỏ kìm nén mà anh đã dựng lên suốt bao năm, bóc trần những nỗi niềm cất giấu tận sâu thẳm tâm hồn. Triệu Thiên Yết siết nhẹ Châu Xử Nữ vào lòng, đôi mắt anh khẽ nhắm lại, hàng mi run run. Anh đưa tay vén nhẹ mái tóc trước trán cô, ánh mắt không giấu nổi sự đau đớn xen lẫn dịu dàng.

"Xử Nữ, nếu như ngày đó anh đủ dũng cảm, liệu mọi chuyện có khác?"

Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng thở khe khẽ của người đang nép trong lồng ngực anh, như thể chính hơi thở ấy cũng đang hồi tưởng lại những năm tháng đã qua, những kỷ niệm đã hóa thành vết sẹo sâu hoắm trong lòng. 

Gió đêm thổi nhè nhẹ, cuốn theo những lời chưa kịp nói, những yêu thương chưa kịp tỏ bày, và những câu hỏi không bao giờ có lời đáp trọn vẹn. Nhưng đêm nay, ít nhất anh đã ở gần cô thêm một chút, đủ để trái tim anh khẽ run lên lần nữa, vì một cái tên, vì một tiếng gọi của người con gái chưa bao giờ anh quên.

Cánh cửa căn hộ nhẹ nhàng khép lại sau lưng Triệu Thiên Yết, như một lời tạm biệt với thế giới ồn ào bên ngoài. Anh bế Xử Nữ vào trong, bước chân cẩn trọng như sợ đánh thức những giấc mơ đang say ngủ trong vòng tay. Ánh đèn vàng dịu hắt lên gương mặt Xử Nữ - đôi má ửng đỏ vì rượu, hàng mi khẽ run rẩy, tựa như đang trong một giấc mơ chẳng hề bình yên. 

Triệu Thiên Yết đặt Châu Xử Nữ xuống ghế sofa êm ái, nhẹ nhàng tháo đôi giày cao gót khỏi chân cô, đắp nhẹ một tấm khăn mỏng lên người, rồi đi pha một ly nước ấm. Mỗi động tác đều cẩn thận và chậm rãi, như thể anh đang nâng niu một kho báu trân quý. Anh ngồi xuống cạnh cô, tay nắm nhẹ lấy bàn tay nhỏ bé ấy. Bàn tay từng đẩy anh ra, giờ lại ngoan ngoãn nằm gọn trong tay anh - lạnh, nhưng mềm mại đến lạ, gợi lên một sự bình yên đến khó tả. 

Gió lạnh từ ban công khẽ rít qua khiến Châu Xử Nữ cựa mình, chậm rãi mở mắt. Cô không hẳn say bí tỉ, nhưng đủ để mất đi vẻ tỉnh táo thường ngày, nhìn bóng dáng lờ mờ thoắt hiện trước mắt, khẽ lẩm bẩm: 

"Đừng để Thiên Bình thấy em thế này...mất mặt lắm..."

Triệu Thiên Yết khẽ bât cười, giọng nói trầm ấm như gió thì thầm: "Thiên Bình thấy rồi, và chính cô ấy gọi anh đến. Bảo là...tạo cơ hội cho anh." 

Châu Xử Nữ im lặng. Một lúc lâu, cô mới ngẩng đầu nhìn Triệu Thiên Yết, ánh mắt hơi dại đi vì rượu, nhưng vẫn giữ vững lớp phòng bị quen thuộc như một thành trì vững chắc:

"Anh tốt thật đấy, Thiên Yết. Em biết, anh đang theo đuổi em. Nhưng..." 

Cô ngừng lại, khẽ lắc đầu, ánh mắt chùng xuống, mang theo nỗi buồn không tên. 

"Em không chắc...liệu vết thương đã lành hẳn chưa...liệu mình đã đủ mạnh mẽ để yêu thêm lần nữa..."

"Anh không cần em mạnh mẽ hay hoàn hảo." Triệu Thiên Yết cắt lời, giọng nhẹ nhưng chân thành, như một lời hứa, một lời cam kết không thể lay chuyển. "Chỉ cần em đừng đẩy anh ra."

"Anh biết em có để ý anh. Nhưng em lại cứ tự buộc mình vào tổn thương cũ, như thể nếu yêu thêm một lần nữa...sẽ có ai đó phải trả giá." 

Châu Xử Nữ bật cười, một tiếng cười nhỏ nhưng không còn gai góc như trước, mà mang theo chút bất lực và cam chịu: "Anh biết em để ý, nhưng anh có biết em sợ điều gì nhất không?" 

Cô nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt chất chứa bao nhiêu nỗi sợ hãi đã chai sạn theo thời gian. "Sợ đặt niềm tin vào ai đó...rồi lại bị chính họ rút tay ra giữa đoạn đường." 

Triệu Thiên Yết không phản bác, chỉ im lặng nhìn cô, một lúc sau mới lên tiếng, giọng nói chứa đựng một sự kiên định lạ thường: "Nếu lần này người đó không rút tay ra thì sao?" 

"Ai dám chắc được?" Châu Xử Nữ đáp, nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt trong trẻo giờ lại mang theo chút men say và rất nhiều sự dè chừng, như một con chim non sợ hãi bầu trời rộng lớn. 

Không khí trong căn phòng trầm xuống, đầy những điều chưa nói, những cảm xúc bị nén chặt. Triệu Thiên Yết ngồi đó, khoảng cách chỉ một gang tay, nhưng lại như đang cách nhau cả một quá khứ đầy rẫy tiếc nuối và những vết thương lòng. 

"Vậy thì em cứ sợ đi." Triệu Thiên Yết vươn tay nắm lấy tay Châu Xử Nữ, giọng nói nhẹ nhàng như hơi thở, nhưng lại mang sức nặng của ngàn lời.

"Sợ bao nhiêu cũng được. Nhưng đừng sợ một mình." 

Châu Xử Nữ không đáp, không có lời khẳng định nào thốt ra từ đôi môi khô khốc. Nhưng ánh mắt ấy...đã dịu lại. Như một tảng băng đang vỡ từng chút một, một cách rất lặng lẽ, rất thật, báo hiệu một sự khởi đầu mới, dù còn mong manh và đầy thách thức.

Và đêm đó, giữa căn phòng nhỏ phủ ánh vàng ấm, một điều gì đó đã đổi thay. Triệu Thiên Yết biết, có những vết thương cần thời gian để chữa lành. Dù Châu Xử Nữ không nói gì thêm, nhưng ít nhất anh đã được bước vào thế giới của cô - không cần gõ cửa, không ép buộc mà bằng chính sự chân tình, bằng cái tên được gọi trong vô thức nhưng đủ để xé đi bức tường ngăn cách giữa hai trái tim.


Bạn đang đọc truyện trên: ZingTruyen.Xyz